Người Ta Không Chọn Ở Kiếp Này
Chương 2
3.
Ngày xuất cung, trời nhạt nắng, cái lạnh cuối thu đã dần lan khắp nơi.
Thanh Lê đến từ rất sớm, vành mắt đỏ hoe, nắm chặt tay ta mãi không chịu buông.
Dung Viên cũng tới.
Hắn đứng trong gió sớm, giữa hàng mày ánh mắt thấp thoáng một tia nhẹ nhõm mỏng manh, thậm chí còn ẩn hiện chút vui mừng khó giấu.
Dung Viên bước đến bên cạnh Thanh Lê, tự tay khoác chiếc áo choàng hắn đặc biệt mang tới lên vai nàng ta.
Rồi lại chẳng biết lấy từ đâu ra một lò sưởi tay, nhét vào lòng bàn tay nàng ta, cúi đầu thấp giọng nói gì đó.
Thanh Lê cụp mắt, vành tai đỏ ửng khẽ khàng gật đầu.
Niềm vui sáng rõ, chẳng hề che giấu ấy khiến ta thoáng thất thần trong giây lát.
Kiếp trước, hắn cũng từng đối xử với ta chu đáo như vậy.
Chỉ là về sau, chẳng biết bắt đầu từ ngày nào, thứ gì hắn chuẩn bị cũng thành hai phần.
Một phần cho ta, một phần cho Thanh Lê.
Ta từng nghĩ đó là yêu ai yêu cả đường đi.
Hắn thương ta, nên tiện thể cũng chăm sóc muội muội của ta.
Thậm chí ta còn từng âm thầm vui mừng vì điều ấy, cảm thấy hắn khoan hậu, cảm thấy hắn tinh tế dịu dàng.
Nhưng kỳ thực ban đầu hắn vốn không thích Thanh Lê.
Hắn từng nói nàng ta tính tình nhút nhát, động chút là khóc, nhìn thôi đã khiến người khác phiền lòng.
Lại chê nàng ta gan nhỏ, cái gì cũng sợ đến một con cá chép gấm cũng có thể làm nàng ta giật mình, ở cạnh nàng ta thật sự quá tẻ nhạt.
Còn nói ta lúc nào cũng che chở cho nàng ta, chiều hư nàng ta đến mức ngày càng không biết chừng mực.
Thế nhưng áo choàng vẫn chuẩn bị hai chiếc, lò sưởi tay vẫn mang theo hai cái, ngay cả chiếc đèn hoa đăng dịp Trung Thu cũng là một đôi.
Thanh Lê lưu luyến không nỡ rời xa: “A tỷ, trên đường tỷ nhớ cẩn thận. Thay muội thỉnh an phụ thân mẫu thân, còn có Đại ca, Đại tẩu, còn cả…”
Nàng ta lải nhải dặn dò một hồi thật dài, cuối cùng đưa cho ta một bọc hành lý căng phồng.
“Muội đã chuẩn bị quà cho từng người trong nhà, a tỷ giúp muội mang về nhé.”
Ta nhận lấy bọc đồ, khẽ gật đầu.
Dung Viên đứng cách đó vài bước, nhàn nhạt lên tiếng: “Xuất cung về thăm nhà thôi mà, đâu cần vội vàng như vậy. Những năm trước chẳng phải nàng chỉ ở vài ngày rồi lại trở về sao?”
“Lần này định ở bao lâu? Có kịp quay về dự yến Trung Thu trong cung không? Mẫu hậu nói năm nay mời gánh hát từ phương Nam tới, nàng xưa nay vốn thích nghe hí khúc.”
Ta khẽ cong môi, lễ độ đáp lại: “Lần này ta trở về… sẽ không quay lại nữa.”
Không khí dường như lặng đi trong chốc lát, cuối cùng vẻ mặt trên gương mặt Dung Viên cũng cứng lại.
Ta không nhìn hắn thêm nữa, xoay người bước lên xe ngựa.
Khoảnh khắc rèm xe buông xuống, phía sau vọng tới tiếng đối thoại.
“A tỷ của nàng… lần này không phải chỉ về ở tạm sao?”
Giọng Thanh Lê mềm mại ngọt ngào vang lên: “A tỷ nói nhớ phụ thân mẫu thân rồi, cũng đã xin cáo biệt với Hoàng Hậu. Thái Tử… không biết sao?”
Một khoảng lặng kéo dài.
Một lúc sau, giọng Dung Viên mới lại vang lên: “Không biết.”
Hắn dừng một chút rồi nói tiếp: “Có điều… nàng ấy cứ ở mãi trong cung, quả thật không thích hợp. Trở về cũng tốt.”
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
4.
Trong nhà vẫn giống hệt như trước kia, từng cành cây ngọn cỏ đều quen thuộc đến khắc sâu trong lòng, vậy mà lại vô cớ khiến ta sinh ra cảm giác cảnh còn người mất.
Đại tẩu ra tận cửa đón ta, vừa nhìn thấy ta đã đỏ hoe mắt, nắm lấy tay ta nhìn lên nhìn xuống, miệng không ngừng lẩm bẩm rằng ta gầy đi rồi, gầy đi nhiều quá.
Bên cạnh tẩu ấy còn có một tiểu tử đầu hổ đi theo, chính là Tuân Nhi.
Mới ba tuổi, đúng lúc nghịch ngợm nhất, thân hình tròn vo như một chú bê con nhỏ.
Vừa thấy ta cũng chẳng hề lạ lẫm, dang hai cánh tay mũm mĩm như củ sen lao tới đòi ôm.
Ta cúi người bế thằng bé vào lòng, mùi sữa thơm mềm lập tức ùa tới.
Mẫu thân đứng bên cạnh nhìn, cười đến mức không khép nổi miệng.
“Đợi con thành thân rồi cũng sinh cho ta một thằng bé bụ bẫm như thế này, hoặc sinh một nha đầu giống hệt con cũng được, ta sẽ tự tay chăm nom cho con.”
Ta chỉ cười nhạt, không nói gì.
Kiếp trước, ta cũng từng sinh một nhi tử, trắng trẻo mập mạp, hàng mày ánh mắt giống Dung Viên đến lạ.
Đáng tiếc chưa đầy tháng đã yểu mệnh, những ngày ấy nước mắt ta gần như cạn khô.
Về sau mới tra ra được, là một tân Tần mới nhập cung hạ đ[ộ]c.
Dung Viên nổi trận lôi đình, đày nàng ta vào lãnh cung, ngay cả mẫu tộc cũng bị liên lụy.
Nhưng như vậy thì có ích gì đâu?
Đứa bé vẫn không thể quay lại nữa.
Từ đó trong lòng ta lưu lại một vết sẹo. Về sau dù có mang th[a]i, th[a]i cũng khó giữ, cứ một đứa rồi lại một đứa mất đi.
Trái lại Thanh Lê, sau khi gả đến Giang Nam, một hơi sinh liền ba nhi tử và một nữ nhi.
Mỗi lần tin tức truyền đến kinh thành, ta nửa mừng thay nàng ta, nửa lại không khỏi chạnh lòng ngưỡng mộ.
Dung Viên sợ ta nghe được sẽ đau lòng nên mỗi lần đều chủ động chuẩn bị hậu lễ gửi sang đó, chưa từng để ta phải bận tâm.
Ta đặt Tuân Nhi xuống, Đại tẩu liền sai nha hoàn đưa thằng bé đi.
Ta ở nhà nghỉ ngơi mấy ngày, chẳng muốn làm gì, ngay cả nói chuyện cũng lười mở miệng.
Mẫu thân không chỉ một lần nói rằng ta già trước tuổi, đôi mắt như đã nhìn thấu hết thảy nhân tình thế sự, chẳng còn chút sinh khí tươi tắn nào của một cô nương trẻ tuổi.
Bà hối hận vô cùng, nói năm ấy không nên để ta ở lại trong cung, sống sờ sờ mà khiến con người ta héo mòn đến vậy.
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
5.
Đại tẩu không thích nghe những lời ấy liền kéo ta ra khỏi cửa, nói ở mãi trong nhà thế nào cũng buồn bực sinh bệnh chi bằng lên phố đi dạo một chút.
Ngoài phố náo nhiệt vô cùng, hương thơm bánh trái từng làn từng làn bay tới, mỗi loại một mùi vị khác nhau khiến người ta bất giác thèm thuồng.
Tiếng rao hàng của tiểu thương vang lên không dứt.
Ta đang thất thần, bỗng nghe phía không xa truyền đến tiếng khóc.
Theo tiếng nhìn sang, chỉ thấy một bé gái đang ngồi xổm bên đường, ôm một giỏ hoa vào lòng, khóc đến mức chóp mũi đỏ ửng.
Có lẽ là không bá-n được hoa, sốt ruột đến chẳng biết phải làm sao.
Ta vừa định bước tới, đã có một bàn tay nhanh hơn ta một bước chìa ra trước.
Ngón tay thon dài rõ khớp cầm một thỏi bạc, đưa đến trước mặt tiểu cô nương.
“Đừng khóc nữa, chỗ hoa này ta mua hết.”
Tiểu cô nương ngẩn người, sau đó lập tức bật cười qua nước mắt, luống cuống lau mặt rồi vội vàng đưa hoa qua.
Ta đang định rời đi, Đại tẩu lại đột nhiên dừng bước, trong giọng nói mang theo vài phần bất ngờ.
“Bái kiến Tống đại nhân.”
Vị công tử kia xoay người lại, khẽ gật đầu đáp lễ.
Đại tẩu mỉm cười: “Tống công tử đã trở về rồi sao?”
Hắn gật đầu, nói hôm nay vừa mới hồi kinh.
Ánh mắt lướt qua người ta, khắc chế mà đúng mực.
Đại tẩu đảo mắt một cái, lập tức nhiệt tình hàn huyên: “Đúng là trùng hợp, Nhị muội nhà ta cũng vừa trở về.”
Nói rồi còn lén nháy mắt với ta.
Họ Tống?
Trong lòng ta khẽ động.
Ta nhớ trước đó không lâu mẫu thân từng gửi thư nói đã thay ta xem xét một mối hôn sự ở Nhữ Châu, người kia cũng mang họ Tống.
Không thể trùng hợp đến vậy chứ?
Đại tẩu như nhìn ra vẻ nghi hoặc của ta, cười tủm tỉm bổ sung một câu: “Tống công tử đây…”
Tống Doãn Khiên cúi đầu nhìn bó hoa trong lòng rồi rút ra mấy cành tử vi, đưa về phía ta.
“Xin tặng Nhị cô nương.”
Hoa tử vi.
Trùng hợp thật.
Đó mới là loài hoa ta thích.
Trên đường trở về, Đại tẩu khoác tay ta, vừa mở lời là không sao ngừng lại được.
“Đó là Tống Doãn Khiên, cháu đích tôn của Thái phó.”
“Thái phó tuổi tác đã cao, sau khi cáo quan liền ở luôn tại Nhữ Châu, hai nhà chúng ta cách nhau cũng không xa. Trước đó không lâu Tống công tử còn đặc biệt đến kinh thành một chuyến để tìm thu[ố]c cho tổ phụ. Sức khỏe của Thái phó không được tốt lắm, may mà hắn là người hiếu thuận.”
“Qua ít lâu nữa hắn sẽ tham gia khoa cử. Thái phó nói hắn văn tài xuất chúng, đỗ đạt gần như là chuyện chắc chắn.”
Đại tẩu nháy mắt với ta: “Vốn dĩ đã nói chờ muội trở về rồi mới chính thức gặp mặt xem mắt, ai ngờ hôm nay lại tình cờ gặp trước trên phố.”
Trong lòng ta khẽ rung động.
Kiếp trước hình như cũng từng có chuyện như vậy.
Mẫu thân gửi thư thúc giục ta trở về xem mắt, nói Tống gia là dòng dõi thanh lưu hiếm có.
Thái phó môn sinh khắp thiên hạ, còn bản thân Tống Doãn Khiên lại tuấn tú đường hoàng.
Nhưng khi ấy trong lòng ta chỉ có Dung Viên, thư còn chưa đọc xong đã gác sang một bên chỉ đáp lại một câu rằng nữ nhi không muốn.
Về sau, Tống Doãn Khiên đỗ trạng nguyên.
Ngày truyền lô trong điện Kim Loan, khắp kinh thành đều bàn tán vị trạng nguyên trẻ tuổi này dung mạo xuất chúng ra sao, tài học hơn người thế nào.
Ngay cả Dung Viên cũng từng khen hắn, nói văn sách của hắn viết rất tốt, lời lẽ thực tế sắc bén, không giống đám người chỉ biết nói suông khoa trương kia.
Trong cung yến, ta từng nhìn thấy hắn từ xa vài lần.
Hắn ngồi ngay ngắn nơi bàn tiệc, cử chỉ điềm đạm ung dung.
Mỗi lần ánh mắt vô tình lướt qua phía ta, hắn đều lặng lẽ dời đi, kín đáo mà giữ lễ.
