1.

Hoàng Hậu có chút bất ngờ, ngước mắt nhìn ta: “Ta còn tưởng con sẽ muốn gả cho Thái Tử.”

“Dù sao con và nó ngày ngày bên nhau, hiểu nhau như lòng bàn tay. Trong tiệc cập kê, ngay cả cây trâm ấy nó cũng tặng cho con, đó là thứ nó đặc biệt sai người đến Dương Châu chế tác đấy.”

Ta cụp mắt, giọng điềm tĩnh: “Thái Tử đối đãi với thần nữ như muội muội, tình huynh muội sâu đậm. Ngài ấy chân thành với thần nữ như vậy, thần nữ sao có thể ngộ nhận tình cảm huynh muội thành tình yêu nam nữ?”

Dung Viên sinh ra đã nói năng chậm chạp.

Thái y không biết đã nghĩ bao nhiêu biện pháp, ép hắn uống bao nhiêu thang thu[ố]c đắng nhưng hắn vẫn mãi không thể mở miệng nói chuyện.

Hoàng Thượng từ kỳ vọng ban đầu, dần dần hóa thành thất vọng đến cuối cùng liền mặc kệ không hỏi han nữa.

Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.

Năm đó vào đêm yến Trung Thu trong cung, phụ thân dẫn cả nhà vào kinh báo cáo công vụ, được ban ân chuẩn vào cung dự tiệc.

Ta khi ấy còn nhỏ, chẳng hiểu quy củ nhân lúc trưởng bối đang chuyện trò liền kéo nha hoàn chạy ra bên hồ sen, đòi đi cho cá ăn.

Hoàn toàn không biết Hoàng Hậu và Dung Viên cũng đang ở đó.

Bên hồ sen, lá sen mùa thu đã úa tàn phân nửa.

Dung Viên đứng cạnh Hoàng Hậu, thiếu niên bảy tám tuổi, dung mạo tĩnh lặng đến mức gần như lạnh nhạt.

Hắn nhìn thấy ta, bỗng nhiên bật thốt lên: “Muội muội.”

Hoàng Hậu mừng rỡ khôn xiết, lập tức nắm tay ta, muốn giữ ta lại trong cung.

Khi ấy ta mới bốn tuổi, rời mẫu thân là khóc, sao chịu ở lại cho được?

Hoàng Hậu vì thế đặc biệt khai ân, cho phép ta mang theo một tỷ muội vào cung sống cùng.

Ta đã đưa thứ muội của mình theo cũng chính là Thanh Lê.

Nàng ta nhỏ hơn ta một tuổi, tính tình trầm lặng, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện.

Từ đó suốt mười ba năm, ta và Dung Viên ngày ngày ở cạnh nhau.

Trong tiếng cười đùa của ta, hắn dần dần học nói từng câu từng chữ.

Hoàng Thượng thấy hắn cuối cùng cũng có thể nói năng lưu loát, liền bắt đầu giao phó trọng trách.

Trên triều đình, không còn ai dám xem thường vị Thái Tử từng ‘kim khẩu khó mở’ năm nào nữa.

Năm mười bốn tuổi, đêm giao thừa ấy, trong cung xảy ra hỏa hoạn.

Lửa dữ ngập trời, khói dày cuồn cuộn.

Dung Viên bị ngạt khói đến ngất lịm trong tẩm điện.

Ta cũng không biết mình lấy đâu ra sức lực, cứ thế liều mạng kéo hắn ra khỏi biển lửa, từng bước lảo đảo chạy ra ngoài.

Nhưng lúc hắn tỉnh lại, thứ hắn nhìn thấy lại là vết bỏng trên mu bàn tay của Thanh Lê.

Hắn cho rằng người cứu mình là nàng ta.

Ta cũng chẳng biết từ khi nào, lòng hắn đã đổi hướng về phía Thanh Lê.

Thiếu niên năm xưa chỉ biết gọi ‘A Yểu’, ánh mắt dần bắt đầu lặng lẽ đuổi theo thứ muội của ta.

Không lâu sau lễ cập kê, Hoàng Hậu hỏi ta tâm nguyện của mình.

Ta nói rằng mình muốn gả cho Thái Tử, còn Thanh Lê thì bị đưa trở về quê cũ ở Nhữ Châu.

Sau này nàng ta được mai mối ở quê nhà, rồi xuất giá đến Giang Nam.

Ta chuẩn bị cho nàng ta một phần của hồi môn vô cùng hậu hĩnh, xem như tình nghĩa bầu bạn suốt bao năm qua.

Từ đó về sau, suốt ba mươi năm, ta và Dung Viên tương kính như tân, ân ái chẳng hề nghi ngờ nhau.

Hắn đối xử với ta dịu dàng, kính trọng, chu đáo là dáng vẻ của một người phu quân tốt nhất trên đời.

Cho đến khi ta bệnh nặng quấn thân, ngày một gầy mòn trên giường bệnh.

Hắn lại lặng lẽ rời cung, xuôi xuống Giang Nam chỉ để đưa tiễn Thanh Lê đoạn đường cuối cùng.

Lúc trở về, trong mắt hắn ngập tràn oán hận, không còn dáng vẻ ôn hòa năm xưa nữa.

“Nếu năm đó không phải nàng lấy ân ép báo đáp, sao ta có thể lỡ mất Thanh Lê chứ?!”

“Đêm giao thừa xảy ra hỏa hoạn, là Thanh Lê cõng ta chạy ra ngoài. Nàng có ân với ta, nàng ấy cũng có ân với ta.”

Ta hé môi, muốn nói cho hắn biết.

Ta tuy không để lại sẹo, nhưng người cõng hắn bước ra khỏi biển lửa năm đó… là ta.

Vết thương trên tay Thanh Lê chẳng qua chỉ là bị một cành cây cháy đỏ bên ngoài đám cháy làm bỏng mà thôi nhưng ta đã không còn sức nữa.

Khoảnh khắc hấp hối, ta dốc cạn chút hơi tàn cuối cùng muốn mở miệng.

Thế nhưng vô thường đến quá nhanh, câu nói ấy còn chưa kịp thốt ra thì đôi mắt ta đã vĩnh viễn không thể mở lại nữa.

2.

Hoàng Hậu không giữ ta lại, chỉ ban thưởng đầy mâm vàng bạc gấm vóc.

Ta quỳ xuống dập đầu tạ ân.

Trở về nơi ở, Thanh Lê lại đứng yên tại chỗ, dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi mãi không chịu bước đi.

Mặt nàng ta đỏ bừng, cuối cùng cũng cất tiếng: “A tỷ… Thái Tử đã đến giữ muội lại.”

Ta khựng người, không nói gì.

Thanh Lê cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ: “Ngài ấy nói, nếu muội rời đi, bên cạnh sẽ thiếu mất một người tri kỷ. A tỷ, muội không muốn trở về Nhữ Châu nữa.”

“Muội chỉ là thứ nữ, trở về Nhữ Châu thì có thể thế nào chứ? Người tài ở Nhữ Châu vốn chẳng nhiều, dù có một hai người xuất sắc cũng chưa chắc đến lượt muội. A tỷ, muội muốn ở lại, muốn tự mình tranh lấy một tiền đồ.”

Tuy nàng ta là thứ nữ, nhưng phụ thân chưa từng nghĩ tới chuyện dùng nàng ta để kết giao quyền quý.

Kiếp trước, sau khi Thanh Lê trở về Nhữ Châu, mẫu thân từng gửi thư nói rằng nhân tài ở đó quá ít, người thật sự xứng với nàng ta rất khó tìm nên đã thay nàng ta chọn một mối hôn sự ở Giang Nam.

Ngô gia ấy nhân khẩu đơn giản, gia thế trong sạch, cha mẹ chồng hiền lành.

Thanh Lê vừa gả sang đã có thể quản lý nội trợ, nghiễm nhiên trở thành đương gia chủ mẫu.

Đó vốn là một mối hôn sự tốt không gì sánh bằng.

Chỉ tiếc rằng, rất tốt… vẫn chưa phải tốt nhất.

“Nếu muội muốn ở lại, vậy thì cứ ở lại đi.”

Thanh Lê sững người, ngay sau đó vành mắt đỏ hoe, lao tới nắm lấy tay ta, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“A tỷ, năm đó tỷ đưa muội cùng vào cung là muội không nên nảy sinh tâm tư khác, không nên thích Thái Tử. Bao năm nay muội chỉ dám giấu kín chút tình cảm ấy trong lòng, không dám để ai biết. Muội cứ nghĩ tỷ thích Thái Tử nên muội không dám nói, không dám tranh chỉ mong có thể đứng từ xa nhìn ngài ấy một chút là đủ rồi.”

Nàng ta nghẹn giọng, đưa tay lau nước mắt: “Nhưng giờ tỷ sắp xuất cung rồi, sắp trở về Nhữ Châu rồi. Cuối cùng muội cũng có thể quang minh chính đại mà thích ngài ấy.”

Đến lúc này ta mới biết, hóa ra Thanh Lê cũng thích Dung Viên.

Kiếp trước đúng là ta đã quá hồ đồ.

Ta thành toàn chấp niệm của chính mình, lại trói buộc cả ba người.

Ta cứ ngỡ đó là định mệnh trời ban, nào ngờ lại là nhân duyên bị chính tay ta chia cắt.

“Đa tạ a tỷ đã thành toàn.”

Nàng ta kích động đến mức cả người run lên.

Ta không nói gì, chỉ đưa tay tháo cây trâm trên tóc xuống, đó là lễ vật cập kê mà Dung Viên tặng ta.

Trên đầu trâm là một đóa hoa lê được chạm khắc tinh xảo như thật nhưng ta vốn không thích hoa lê.

Khi ấy lúc đưa cây trâm cho ta, thần sắc hắn khẽ khựng lại dường như có chút ngoài ý muốn.

Giờ nghĩ lại, hẳn là đám hạ nhân sơ suất lấy nhầm hộp quà.

Cây trâm đó vốn nên thuộc về Thanh Lê.

Chữ ‘Lê’ trong khuê danh của nàng ta, cây trâm ngọc hoa lê trên tóc nàng ta từng chuyện từng chuyện, vốn đều chẳng liên quan gì đến ta.

Bất đắc dĩ, hắn mới phải đưa nó cho ta.

Ta trao cây trâm sang cho nàng ta: “Thanh Lê, ta không thích Thái Tử. Cây trâm này… cũng tặng cho muội vậy.”

Nàng ta nâng niu nhận lấy, trong nước mắt vẫn mang theo nụ cười.

Quảng cáo
Người Ta Không Chọn Ở Kiếp Này - Chương 1 | Đọc truyện chữ