Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 293: Món ngon từ cá chình (2)

 

Chờ nàng gội đầu tắm rửa xong ra ngoài, Hồng a ma cũng xách hộp đồ ăn về. Một bát mì trộn mỡ hành, một đĩa tôm bóc vỏ xào, một đĩa mầm đậu Hà Lan xào, đều là món thanh đạm dễ tiêu. Số tiền thừa đặt lên bàn, sau đó bà ấy xắn tay áo vào giúp Tề A Nãi cọ rửa cua ốc.

Tề A Nãi bảo bà ấy ngồi nghỉ một lát nhưng bà ấy lại nói:

“Ta là hạ nhân chứ có phải khách đâu, nghỉ cái gì. Chủ nhân không có nhà, ngày nào ta cũng ở nhà canh chừng rảnh rỗi muốn c.h.ế.t. Cô nương, bên này có việc gì cứ sai bảo ta. Cô nương bận rộn mà ta nhàn rỗi, nếu phu nhân và nhị thiếu gia biết được lại mắng ta là lão nô điêu ngoa.”

“Được, a ma làm việc cho cháu thì cháu cũng trả tiền công cho a ma.”

Hải Châu đồng ý, Tinh Châu mà quấy khóc lên thì bên này đúng là cần thêm người giúp.

Nàng đói quá nên một bát mì hai đĩa thức ăn đều ăn sạch, ăn xong lại thấy no căng. Nàng đi đến bên cạnh Tề lão nhị ngó một cái thấy đứa bé quấn tã đã ngủ rồi.

“Bế thử chút không? Ta thấy con thèm lắm rồi.”

Tề lão nhị liếc nhìn nàng.

Hải Châu bĩu môi, nhìn ra ngoài nói nhỏ vẻ ghét bỏ:

“Nhăn nheo dúm dó, vừa quấy vừa hôi, con thèm cái gì chứ?”

Tề lão nhị cười nhìn nàng không nói gì.

“Thôi được rồi, con bế thay thúc một lát.”

Hải Châu cười trộm cẩn thận đón lấy, trời ơi, mềm như bùn nhão. Nàng cứng đờ người ôm lấy không dám cử động.

“Không mong manh như con nghĩ đâu, cánh tay đỡ cổ và đầu, tay kia đỡ lưng eo.” Tề lão nhị ở bên cạnh chỉ điểm, “Không đúng, ba đứa đệ đệ con bế bao nhiêu lần rồi cơ mà.”

Hải Châu không tâm trí đâu mà để ý lời hắn nói. Nàng điều chỉnh lực đạo, ôm tiểu nha đầu đi lại trong sân, lúc này mới nhớ ra hỏi:

“Tiểu muội lúc sinh được mấy cân vậy?”

“Sáu cân tám lạng.” Tề A Nãi nói, “Ba tỷ muội các con thì nó sinh ra là bụ bẫm nhất đấy.”

“Tính cả ba đứa Phong Bình thì sao?”

“Bình Sinh bụ nhất, lúc sinh là bảy cân năm lạng, may mà nương con sinh nó là lứa thứ tư rồi.”

Hải Châu quay đầu nhìn Tề lão nhị, hắn hiểu ý nói:

“Triều Bình lúc sinh chân ra trước, nó không tính là bụ bẫm, vừa tròn sáu cân.”

Đang nói chuyện, Hải Châu cảm thấy tay nong nóng, nàng đang định kêu lên Tinh Châu tè vào tay nàng thì con bé trong lòng mếu máo gào lên nhìn thấy cả họng.

“Tỉnh rồi à? Tè dầm rồi hả?” Tề lão tam phủi bụi trên người chạy vào, “Để ta bế đi thay tã, chắc cũng đói rồi.”

Hải Châu vội vàng đưa qua, đúng là ma âm xuyên não mà. Người bé tí mà giọng to tướng.

Đứa bé được bế đi, Hải Châu vội vàng múc nước rửa tay, còn dùng bồ kết xát rửa sạch sẽ. Nàng từ lu nước xách con cá lạc màu xanh nâu lên treo vào cân, đúng như nàng dự đoán, được mười lăm cân ba lạng.

“Con này làm thế nào?”

Tề A Nãi hỏi.

“Con định kho tàu, phải hầm cho thật mềm thật nhừ.”

Con cá lạc này nhiều nhớt, Hải Châu đun một nồi nước đổ ra chậu gỗ rồi cuộn tròn con cá lạc bỏ vào nước sôi trụng qua. Đợi nước nguội bớt, nàng xách cá đặt xuống đất dùng d.a.o cạo, mũi d.a.o cạo một đường trên da cá liền ra một lớp mỡ trắng dày dính trên lưỡi d.a.o.

“Con cá chình này béo thật.”

Tề lão nhị nói.

“Mười mấy cân đấy, con xách mỏi cả tay.”

Cạo xong một vòng, Hải Châu xách cá lạc bỏ vào chậu nước ấm rửa, rửa sạch sẽ nàng vào nhà xách thớt ra c.h.ặ.t đ.ầ.u cá chình.

“Đại tỷ, tỷ ngồi đi.”

Triều Bình mang ghế nhỏ của nó ra.

“Đệ chạy đi đâu thế?” Hải Châu đưa cánh tay ra, nói: “Xắn tay áo lên cho ta.”

“Đệ đi xem tiểu muội, muội ấy uống sữa ừng ực.”

Sau khi Tinh Châu ra đời, trong mấy tỷ đệ Hải Châu thì Triều Bình là đứa hứng thú với nó nhất.

Tinh Châu ngủ thì nó ra ngõ chơi, tỉnh dậy là nó chạy về nhìn.

“Tránh xa ta ra một chút, kẻo d.a.o c.h.é.m vào đệ.”

Hải Châu nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mũi d.a.o rạch bụng cá chình, một đống mỡ trắng như mỡ heo tràn ra. Hải Châu bảo Triều Bình vào bếp lấy cái đĩa, nàng bưng mỡ cá hỏi:

“Đây là dầu cá hay mỡ cá? Cái này ăn thế nào? Hấp chín chấm xì dầu à?”

Ba người còn lại trong sân cũng không biết, Tề lão nhị nói:

“Mấy con cá chình bắt trước đây hình như không có cái này, chắc là mỡ cá đấy, con cá lạc này đến kỳ động d.ụ.c rồi.”

Mỡ cá được đặt lên đĩa, Hải Châu bảo Triều Bình bưng vào để trên bệ bếp. Nàng lôi hết nội tạng khác trong bụng cá ra ném cho mèo ăn, lại bóc lớp màng đen trong bụng, cắt vây lưng, thịt cá trải ra dài chừng nửa cánh tay.

“Triều Bình, lấy cho ta cái chậu sạch ra đây.”

Hải Châu gọi, sau đó rửa sạch d.a.o cắt thịt cá chình thành từng miếng to bằng bàn tay. Thời gian còn sớm nên nàng thong thả thái cho miếng cá phẳng phiu.

Ba con mèo béo chầu chực bên tay nàng, vụn cá chưa kịp rơi xuống đất đã chui tọt vào miệng mèo.

“Đại tỷ, chậu đây.”

Triều Bình ôm chậu gỗ ra.

“Trong nhà có phải không còn bao nhiêu hành không?”

Triều Bình lại nhảy chân sáo chạy vào xem, bám khung cửa nói:

“Còn thừa năm cây.”

“Lấy ra đây bóc rửa sạch sẽ đi.”

“Dạ.”

Hồng a ma thỉnh thoảng liếc nhìn thấy quan hệ gia đình này thật tốt, là tình cảm chân thật. Nếu không phải bà ấy biết chuyện thì nói Hải Châu và Triều Bình là tỷ đệ ruột bà ấy cũng tin.

“Triều Bình chăm chỉ thật, đổi lại là đứa trẻ khác chắc tám phần là thấy phiền rồi.”

Bà ấy nói với Tề A Nãi.

“Mấy đứa nhỏ nhà ta đều chăm chỉ và sai bảo được.”

Nhắc đến mấy đứa tôn t.ử tôn nữ, mặt Tề A Nãi tràn đầy nụ cười.

Hải Châu đập dập hành gừng ướp thịt cá chình rồi múc nước rửa tay. Triều Bình cầm chổi quét rác, vây cá mèo ăn thừa quét xuống rãnh nước tránh đi lại giẫm phải.

“Con đi nhổ bó hành về đây.”

Hải Châu xách giỏ đi ra ngoài.

Triều Bình buông chổi vội vàng chạy theo,

“Đại tỷ chờ đệ, đệ cũng đi.”

Đến nhà bên cạnh, Tề lão tam khiêng cái bàn cuối cùng đi ra, lên tiếng:

“Nhổ hành phải không? Để ta đi nhổ, con đi làm việc khác đi.”

“Vậy con đi mua con gà.”

Hải Châu đặt giỏ tre xuống, một tay ôm cổ Triều Bình dẫn nó ra phố.

“Triều Bình, lại đây chơi, đang thiếu đệ này.”

Nhị Vượng gọi.

“Ta không chơi đâu, ta phải giúp đại tỷ ta nấu cơm.”

Hàng xóm ngồi dưới gốc cây hỏi:

“Tối nay quán ăn mở cửa buôn bán à?”

“Vâng, hôm nay ra biển bắt được đồ ngon, để mọi người nếm thử.”

Hải Châu nói.

“Ta thấy Tam thúc cháu chuyển bàn sang sân nhà Thiếu tướng quân, tối nay ăn bên đó à?”

Nãi nãi Hồng San hỏi.

Hải Châu gật đầu.

“Thế thì tốt quá, bà già này được hưởng sái cháu vào đó mở mang tầm mắt.”

--

Hết chương 148.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận