Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 292: Món ngon từ cá chình (1)
Trên thuyền, tướng sĩ áp tiêu có nhận ra nàng còn vui đùa nói:
“Không cần tiền, tùy cô nương chọn lựa, trên con thuyền này một nửa hàng hóa đều là của Thiếu tướng quân.”
Người trong trấn ngoài trấn ùa tới bến tàu như ong vỡ tổ. Một số người là tới mua đồ vật, một số người là tới xem náo nhiệt khiến bến tàu náo nhiệt như cái chợ. Người buôn bán trên thuyền ngay tại chỗ bày sạp, đem hàng hóa từ phương xa mang về bày biện ra hết.
“Mật ong, mật ong ngọt lịm đây, hai lượng bạc một vò, một vò ít nhất hai cân.”
“Chân giò hun khói ba năm đây, mua về treo trên xà nhà nửa năm không hỏng.”
“Nấm khô nấm khô, các loại nấm đây.”
“Quả khô quả khô, các loại quả khô.”
“……”
Người buôn bán lớn tiếng rao hàng. Những người không phải dân bản địa cũng khuân hàng xuống, vải nhuộm, vải thô do người miền núi tự dệt, thịt khô, gà rừng, các loại hạt giống hoa và rau……
“A bà, cho ta mười văn tiền hàu chiên.”
Một người buôn bán chưa ăn gì gọi với vào.
“Hết hàu rồi, bánh bột ngô được không? Hai văn tiền một cái.”
“Được được được, làm xong mang ra cho ta.”
Hải Châu mua một giỏ đầy đồ đạc trở về, trên đường gặp những người bán hàng rong đẩy xe gỗ vội vã chạy ra chợ kiếm sống, ai nấy chạy hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại.
Vật chất ở vùng biển tuy nghèo nàn nhưng tiền bạc trong tay mọi người không ít. Hoặc nói đúng hơn là ngư dân vùng biển không thiếu khả năng và cơ hội kiếm tiền. Thuyền quan chở đi hải sản của ngư dân lại vận chuyển hàng hóa nơi khác đến, cứ thế qua lại khiến ngư dân có thêm nhiều cách kiếm tiền. Trong tay có tiền lại có nhu cầu hưởng thụ, thương nghiệp tự nhiên sẽ phát triển.
Hải Châu tính toán lần sau Hàn Tễ đến sẽ nói chuyện về lương thực. Vùng biển không thể trồng trọt, gạo mì lương thực dầu thịt đều phải vận chuyển từ nơi khác đến. Điểm này nếu hắn nghĩ cách thu về tay mình, tốt nhất là hạ giá xuống.
Nghĩ đến đây Hải Châu kêu lên “Ái chà” một tiếng.
“Sao vậy?”
Kiệu phu hỏi.
“Không có việc gì không có việc gì, từ đầu ngõ này rẽ vào là được, đi đường tắt đỡ được một đoạn đường.”
Hải Châu là nhớ tới Hàn Tễ lại trừ bổng lộc của nàng mà vẫn chưa đưa.
Hơn nửa người trong ngõ đều ra bến tàu, nhà nhà yên tĩnh khiến tiếng tiểu hài t.ử khóc vọng ra từ nhà nàng càng thêm lảnh lót. Hải Châu đẩy cửa vào, kiệu phu đặt giỏ xuống rồi quay đầu đi ngay, hắn còn phải ra bến tàu tiếp tục kiếm việc.
“Sao lại khóc thế?”
Hải Châu đi tới hỏi.
“Lúc gõ chiêng con bé đang ngủ liền bị giật mình.” Tề A Nãi ôm Tinh Châu vỗ về nhẹ nhàng, nói: “Con về muộn nên không đợi con ăn cơm, trong nồi còn cơm và nước nóng. Không muốn ăn cơm thừa thì tắm rửa rồi ra quán ăn mà ăn.”
“Con còn muốn đi chuyến nữa, hải sản vẫn ở trên thuyền.”
Hải Châu xách thùng rỗng đặt lên xe gỗ, nhìn quanh một vòng hỏi:
“Đông Châu và Phong Bình đi bến tàu xem náo nhiệt sao? Triều Bình cũng đi? Tam thúc con đâu rồi nãi nãi?”
“Đều đi cả rồi, con không gặp à?”
Tề lão nhị hỏi.
“Dạ không, chắc là đi đường khác, bến tàu đông người lỡ nhau cũng bình thường.”
Hải Châu đẩy xe gỗ ra cửa, ra khỏi ngõ tiếng khóc tiểu hài t.ử vẫn văng vẳng bên tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng ra bờ biển vớt hết cua càng đỏ, cá lạc, lươn biển, cua biển tôm biển ốc biển cùng cá đù vàng trên thuyền bỏ vào thùng, mang theo năm cái thùng thì dùng hết cả năm.
“Hải Châu?”
Tề lão tam nhìn thấy xe gỗ bên thuyền liền gọi một tiếng.
“Con ở khoang đáy.” Hải Châu đáp một tiếng, “Mọi người mua gì thế?”
“Mua mấy cân quả t.ử, Đông Châu mua vài thước vải còn Triều Bình và Phong Bình mỗi đứa mua một cái ná.” Tề lão tam một tay xách cái thùng đi lên thuyền, nói: “Hôm nay thu hoạch không ít nhỉ.”
“Ra biển gặp cá heo, không có chúng nó thì không bắt được cá đù vàng đâu.” Hải Châu xách cá lạc theo sau, nói: “Tối nay hầm một nồi canh cá đù vàng cho tam thẩm con.”
Năm cái thùng đều được chuyển lên xe, Hải Châu gọi ba đứa nhỏ cùng về nhà.
“Đại tỷ, tối nay mở quán ăn sao?” Rẽ vào ngõ Đông Châu hỏi, nàng bịt mũi nói: “Sân bên cạnh phơi đầy tã lót, tiểu muội chốc chốc lại ị sẽ bị người ta chê đấy?”
Tề lão tam gãi cổ, hắn cũng lo lắng điều này, về đến nhà liền nói với Hải Châu:
“Ta bàn với tam thẩm con rồi, chúng ta cũng tích cóp được chút tiền, mua nhà không nổi thì tính ra ngoài thuê hai gian phòng. Chờ bán tổ yến lấy tiền xong ta xem có mua được cái viện nhỏ nào gần đây không.”
Hải Châu chỉ sang bên phải, nói:
“Bên này còn một tòa nhà trống mọi người quên rồi à? Tối nay kê bàn sang bên này, chỗ rộng rãi lại có hoa có cây. Cứ ở tạm hai năm đã chứ đừng tiêu tiền mua nhà ở đây, thúc tích cóp thêm chút nữa, chờ con xuất giá thì mọi người theo con lên phủ thành rồi mua nhà ở phủ thành.”
“Chúng ta cũng lên phủ thành á?” Tề lão tam chần chừ, “Không sợ người ngoài cười con xuất giá còn tha lôi cả nhà ngoại theo à?”
“Đây là chuyện đáng ghen tị đấy chứ, tình cảm tốt mới theo con chuyển nhà được.” Hải Châu nhìn quét một vòng, cười khẩy hỏi: “Hay là có ai không muốn?”
“Muốn muốn, con nguyện ý cõng cả nhà đi như rùa thì chúng ta liền đi theo con.”
Tề lão nhị nghiêm túc nói.
Đông Châu và Phong Bình gật đầu lia lịa, nàng ngây thơ nói:
“Sau này muội tìm nam nhân ở rể, muội không rời nhà cũng không gả đi đâu hết.”
Nàng ấy không có bản lĩnh mang cả nhà đi theo, vậy thì nàng ở lại.
“Nói hươu nói vượn.”
Tề A Nãi mắng nàng.
“Mới không phải.” Đông Châu thè lưỡi chạy đến bên cạnh Tinh Châu nói nhỏ: “Tinh Châu, sau này muội cũng đừng gả đi đâu nhé, tỷ tỷ chiêu mộ hai nam nhân ở rể.”
Tề A Nãi giơ tay định đ.á.n.h, nàng ấy cười khanh khách chạy ra cửa rồi lại đứng ở đầu ngõ cười lớn.
“Nha đầu điên.”
Tề A Nãi không nhịn được cười.
“Tam thúc, giờ thúc không vội thì chuyển hết bàn ghế sang sân Hàn gia đi, con đi nói với Hồng a ma một tiếng.”
Hải Châu đi ra ngoài.
Hồng a ma tự nhiên không có ý kiến gì với lời nàng nói, thái độ của chủ nhân bà ấy đều nhìn thấy cả. Hải Châu ở đây đã là một nửa chủ nhân rồi. Bà ấy nhìn Hải Châu mặc y phục áo nhăn nhúm như dưa muối phơi khô thì hỏi nàng có phải chưa ăn cơm không.
“Cháu tắm rửa cái rồi ra quán ăn ăn.”
Hải Châu nói.
“Ta ra quán ăn mua về cho cô nương, đỡ phải chạy đi chạy lại.”
“Vậy cũng được.”
Hải Châu móc hết bạc vụn và tiền đồng còn lại trên người đưa cho bà ấy bảo cứ tự nhìn mà mua, nàng ăn gì cũng được.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận