Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 283: Cùng Hàn Tễ ra khơi (2)
Hàn Tễ nghe giọng hắn không có vẻ ủ rũ thì trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Hắn không giỏi an ủi người khác, càng không có tâm trí xử lý những chuyện vụn vặt không liên quan đến mình.
“Đêm khuya rồi, về đi kẻo người nhà tìm khắp nơi.”
Hàn Tễ đá hắn dậy.
Thẩm Toại không nói hai lời bò dậy rời thuyền. Hắn đi xa rồi Hàn Tễ mới lên lầu rửa mặt đ.á.n.h răng. Mai hắn còn phải dậy sớm xem Hải Châu có kế hoạch gì không.
Đêm tĩnh, người ngủ, ánh đèn trên bờ lần lượt tắt ngấm.
Ban đêm thủy triều lên, cá heo theo sóng bơi vào bờ. Chúng bơi lượn gần bãi biển, khi trời hửng sáng lại theo thủy triều rời đi. Khi có người xuất hiện trên bờ biển chúng nhảy vọt lên khỏi mặt nước, bắt chước tiếng chim hải âu kêu để thu hút sự chú ý.
Hàn Tễ bị chúng đ.á.n.h thức, không ngủ được nữa bèn rời thuyền ra phố mua đồ ăn sáng mang đến ngõ Đá Xanh.
“Mua bánh bao nhân nước muội thích ăn này, mới ra lò đấy, mau lại ăn đi.”
Hắn gõ cửa gọi Hải Châu dậy.
Tề A Nãi gọi những người khác dậy ăn cơm, bà nói với Hàn Tễ:
“Hôm nay phải sang Thẩm gia tặng lễ, sạp bánh nghỉ một ngày. Chúng nó không phải dậy sớm nên ngủ thêm chút nữa.”
“Vẫn bán bánh à?” Liếc thấy Đông Châu mở cửa đi ra, Hàn Tễ khen ngợi: “Chỉ có Đông Châu và Phong Bình hai người bày sạp thôi á? Còn nhỏ tuổi mà tháo vát thật đấy.”
Đông Châu cười một cái, nàng ấy thích nghe lời này.
“Hôm nay không ra biển, trưa sang Thẩm ăn gia cơm, chiều về ta muốn đi bầu bạn với Thanh Mạn.” Hải Châu nói với hắn, “Hôm nay huynh cũng phải sang Thẩm gia sớm chút chứ?”
Hàn Tễ xua tay, hắn lười xã giao nói cứ canh giờ khai tiệc sang là được,
“Muội không muốn đi sớm thì đi cùng ta, chúng ta cùng sang đó.”
Hải Châu liếc hắn một cái rồi cầm đũa ngồi xuống ăn cơm.
Hàn Tễ cười cười, hắn đoán ngay là nàng sẽ không đồng ý đi cùng hắn mà.
Ăn xong Hải Châu muốn gội đầu nên đuổi khéo hắn ra ngoài đi dạo. Hàn Tễ dắt Bình Sinh và Triều Bình đi. Tề A Nãi đuổi theo dặn dò:
“Không được ăn vạ bắt tỷ phu các con mua đồ đâu đấy.”
“Lúc này không mua thì bao giờ mua?” Hàng xóm trong ngõ cười trêu chọc: “Thiếu tướng quân dù có cao quý đến đâu, thê t.ử chưa cưới vào cửa thì cũng phải lấy lòng đệ muội của thê t.ử chứ.”
“Hôm qua đến đã mang bao nhiêu quà cáp rồi, không thiếu đâu.” Tề A Nãi cười, “Ăn cơm chưa?”
“Đang định ra phố ăn đây.”
“Thế bà đi đi, không làm chậm trễ bà ăn cơm nữa.”
Tề A Nãi quay mũi chân đi sang sân bên cạnh thăm Diêu Thanh Mạn. Cách mấy con ngõ, bên nhà trai đang náo nhiệt nhưng bên này lại vắng vẻ, còn chẳng bằng Bối Nương. Bối Nương lúc xuất giá còn có nương ruột đi cùng.
Thẩm gia làm tiệc, Hải Châu chỉ dẫn theo Đông Châu và Phong Bình sang. Nàng đến không sớm cũng không muộn, vừa vào cửa đã được Thẩm đại tẩu mời ra hậu viện. Khách nữ ở hậu viện không ít, Hải Châu không quen họ nhưng họ lại biết nàng. Nàng vừa vào cửa đã được nhường ngồi ở vị trí đầu.
“Tỷ, muội đi tìm Tuệ Mẫn chơi đây.”
Đông Châu kéo Phong Bình chạy biến đi.
“Ba tỷ đệ mấy cô nương dung mạo không giống nhau lắm nhỉ, hai đứa nhỏ kia trông giống nhau hơn.”
“Vị này là phu nhân Cường toan quan.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm nhị tẩu đứng giữa giới thiệu.
Hải Châu gật đầu, nói:
“Cháu giống nương, hai đứa đệ muội thì giống cha.”
Nàng có phủ tướng quân chống lưng, ngày thường không lộ rõ nhưng đến những dịp xã giao thế này thân phận nàng là tôn quý nhất thị trấn. Khách khứa qua lại đều tâng bốc nàng nên không cần nàng tốn công tìm chuyện để nói, tự nhiên có người bắt chuyện hoàn toàn không lo bị tẻ nhạt.
Hải Châu không chút áp lực ứng phó được nửa ngày, mãi đến trưa tiệc tan nàng kiếm cớ ra về thì bên tai mới được yên tĩnh.
“Hải Châu, đợi đã.” Thẩm nhị tẩu xách cái tay nải vội vàng ra cửa, “Muội về phải không? Đi cùng nhé, ta mang ít đồ cho Thanh Mạn.”
Hải Châu liếc nhìn bụng nàng ấy liền đưa tay đỡ lấy nói:
“Tẩu cẩn thận chút, ta có vội đâu, tẩu đừng chạy. Sáng nay mãi không tìm được cơ hội nói chuyện, ta thấy tẩu tất bật lo toan, chân tay chẳng ngơi nghỉ lúc nào vậy thân thể chịu nổi không?”
Nụ cười trên mặt Thẩm nhị tẩu suýt nữa không giữ được, nàng ấy nắm tay Hải Châu thở dài một tiếng, cô đơn và đau lòng nói:
“Không giữ được, rốt cuộc là duyên mỏng, hành hạ ta một trận rồi lại đi mất.”
Hải Châu im lặng, nhất thời không biết nên nói gì. Giờ nàng mới hiểu tại sao Thẩm nhị tẩu khăng khăng muốn giấu tin vui. Càng nhiều người biết thì mỗi lần hỏi thăm đối với người làm nương lại như thêm một nhát d.a.o vào vết thương lòng.
Đi qua con ngõ, nàng mở lời hỏi:
“Sức khỏe tẩu đã hồi phục chưa? Hàn Tễ mang cho ta không ít d.ư.ợ.c liệu, tẩu về với ta lấy chút t.h.u.ố.c bổ về tẩm bổ đi.”
“Tấm lòng của muội ta xin nhận nhưng ta đã ở cữ xong rồi, không sao đâu.” Thẩm nhị tẩu “suỵt” một tiếng nhỏ giọng dặn dò: “Chuyện này đừng nhắc với ai nhé, qua rồi thì quên đi.”
Hải Châu gật đầu cũng không nhắc lại nữa.
“Đúng rồi, chuyện hôm trước ta nhờ muội, muội đã nói với Tiểu Lục chưa?”
“Vẫn chưa tìm được cơ hội, đợi hôn sự huynh ấy xong xuôi ta sẽ nói.”
Rẽ vào ngõ Đá Xanh, người ngồi hóng mát trong ngõ đông đúc, Thẩm nhị tẩu không cần nói nhiều nữa, trên mặt nàng ấy lại treo nụ cười vui vẻ rồi nhẹ nhàng trò chuyện với mọi người.
Đến Hàn gia, vào cửa nghe thấy tiếng Tề A Nãi nói chuyện, Thẩm nhị tẩu cao giọng nói:
“Đa tạ lão thái thái, phiền người giúp Thanh Mạn lo liệu, ngày mai tân lang đến đón dâu nhất định bắt đệ ấy kính người chén trà.”
“Được, thế thì ta đợi.” Tề A Nãi cười, bà đặt đồ trong tay xuống đi ra ngoài, nói: “Hai tỷ muội các cháu nói chuyện đi, ta về xem nhi tức nhà ta thế nào.”
“Người làm bà bà tốt thật đấy.”
Thẩm nhị tẩu cảm thán từ tận đáy lòng.
Tề A Nãi cười trừ không tiếp lời.
Hải Châu đứng trong sân ngắm hoa, chờ Thẩm nhị tẩu đi rồi nàng mới vào. Trong nhà ngoài sân đều được trang hoàng đỏ rực nhưng tân nương sắp về xuất giá lại ngồi trước bàn với vẻ mặt ủ dột.
“Mặt mày ủ dột làm gì thế? Cười lên nào, mai là thành thân rồi, chuyện vui mà.”
“Thật sự là chuyện vui sao?” Diêu Thanh Mạn ngước mắt lên, nàng ấy nhìn qua khe cửa ra ngoài mờ mịt nói: “Ta có chút hối hận. Ta muốn về nhà. Lúc ở trên đảo ta muốn ra ngoài sống cuộc sống khác nhưng rời đi rồi mới phát hiện cuộc sống trên đảo cũng tốt lắm.”
Hải Châu không nói gì, hồi lâu sau nàng nửa đùa nửa thật nói:
“Muốn đào hôn không? Ngay lúc này ngoài bờ biển có một chiếc thuyền lớn có thể đưa tỷ về đảo đấy.”
Diêu Thanh Mạn dường như bị dọa sợ, nàng ấy ngẩn ngơ nhìn Hải Châu rồi không còn vẻ ủ rũ nữa, gượng cười lắc đầu.
--
Hết chương 143.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận