Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 282: Cùng Hàn Tễ ra khơi (1)
“Lại là mấy người biết chữ chú trọng lễ tiết, làm việc còn không bằng bà già nhà quê chữ bẻ đôi không biết như ta, quá bắt nạt người. Đâu giống kết thông gia, đây rõ ràng là muốn kết thù mà.” Tề A Nãi tặc lưỡi, “May mà nhà trượng phu con không có cái nết ấy, không thì có tốt đến mấy ta cũng chẳng cho con gả.”
“Nói chuyện người khác thì cứ nói người khác, nhắc đến con làm gì?” Hải Châu đứng dậy vào phòng ngủ, “Ngủ thôi, chuyện người ta tình nguyện nên nãi nãi đừng có bênh vực kẻ yếu thay người ta nữa.”
Trời nắng, Hải Châu và Tề lão tam tiếp tục ra biển. Mỗi ngày thu thuyền về nàng sẽ xách con cá hoặc vài cân bạch tuộc sang biếu nhà hàng xóm. Đến mùa bạch tuộc động d.ụ.c, mặt biển lại nổi đầy xác bạch tuộc c.h.ế.t. Nàng và Tề lão tam mỗi người cầm cái túi lưới đứng ở mũi thuyền đuôi thuyền vớt, một chuyến về có thể nhặt được hai thùng lớn.
Bạch tuộc c.h.ế.t thêm muối luộc chín rải lên chiếu trúc hong gió một đêm, lại phơi nắng một ngày, đến chiều tối là khô được bảy tám phần sau đó hấp mềm rồi phơi tiếp. Hai ngày là có thể thu hoạch hai ba mươi cân bạch tuộc khô, mười ngày là đầy một lu. Hải Châu và Tề lão tam ra biển cũng mang theo một ít phòng lúc hái tổ yến đói bụng thì ăn.
Mùng mười hôm nay Hàn Tễ tới. Hắn đến lúc Hải Châu đang định ra biển.
“Tam thúc, hôm nay thúc nghỉ ngơi đi, ta đi cùng Hải Châu ra biển đ.á.n.h cá.”
Hắn cầm bộ y phục nhảy lên thuyền.
Tề lão tam theo bản năng nhìn Hải Châu, nàng gật đầu thì hắn mới rời thuyền.
Thuyền rời bến, người trên bờ vỗ vai Tề lão tam nói:
“Ngươi với Thiếu tướng quân ai lớn tuổi hơn?”
“Ta lớn hơn ngài ấy một tuổi.” Tề lão tam hiểu ý họ, hắn đắc ý buông tay, “Hết cách rồi, đâu phải ta bắt ngài ấy gọi đâu.”
“Lão tam, ra biển không?”
Ca ca của Xuyên T.ử hỏi.
“Không đi, thuyền ta cho thuê rồi.”
“Đi cùng bọn ta đi, chỗ bọn ta thiếu mất Xuyên Tử.”
Tề lão tam do dự một lát rồi vẫn từ chối. Hắn chỉ yên tâm với Hải Châu, cũng chỉ dám giao mạng sống vào tay nàng.
Thủy triều rút, thuyền bè trên bến tàu đua nhau rời đi. Tề lão tam nhìn ra biển thấy thuyền của Hải Châu đã trôi xa theo gió.
Hàn Tễ thay y phục trong khoang ngủ, cởi bỏ quan bào đỏ thẫm rồi mặc quần dài áo ngắn màu xanh đậm thêu trúc văn, vạt áo dài đến hông càng làm tôn lên đôi chân dài và vòng eo thon gọn.
“Ta muốn đi đảo yến hái tổ yến.”
Hải Châu nói.
“Ta leo vách đá giỏi lắm, để ta giúp muội.”
Hàn Tễ ngồi xuống bên cạnh, ôn tồn kể cho nàng nghe hắn làm gì và bận việc gì trong thời gian qua.
“Thời gian qua muội có đến phủ thành không?” Thấy Hải Châu lắc đầu, hắn tiếp tục nói: “Nương ta cũng không đến đúng không? Haizz, Tây Bắc lại nổ ra chiến sự, phe chủ hòa trong triều đông chắc là muốn nghị hòa. Lão nhân gia nhà ta tức phát bệnh nên bà ấy không dứt ra được.”
“Tức phát bệnh á? Cũng phải thôi, vào ta ta cũng tức.” Hải Châu hừ một tiếng, nói: “Chờ hôn sự của Thẩm Toại xong xuôi ta sẽ đi phủ thành một chuyến. Đúng rồi, lần này đi huynh mang hết số tổ yến ta tích cóp được đi nhé, gửi thương thuyền mang đến kinh đô để ở cửa hàng nhà huynh bán ký gửi.”
“Tích cóp được bao nhiêu rồi?”
“Hơn hai trăm cân.” Hải Châu cười hì hì, dựa vào người Hàn Tễ lộ rõ vẻ tham tiền, “Chắc bán được bảy ngàn lượng bạc chứ nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hàn Tễ cứng đờ gật đầu, bán không được bảy ngàn lượng thì hắn bù vào.
Lênh đênh trên biển hơn một canh giờ, lâu thuyền thu buồm chèo vào hang đá. Thuyền còn chưa dừng hẳn, lão rùa đã xuống nước bắt tôm cá ăn. Hải Châu xuống khoang đáy lấy dụng cụ lên rồi đưa phần của Tề lão tam cho Hàn Tễ dùng.
Hàn Tễ nói hắn leo trèo vách đá giỏi không phải là nói khoác. Chân tay hắn linh hoạt lại mạnh mẽ còn có võ công, đi theo Hải Châu leo lên đỉnh núi không chút tốn sức thậm chí còn có thể phân tâm tìm chỗ đặt chân thích hợp cho nàng. Lúc hái tổ yến càng đắc lực hơn, leo vừa nhanh mà động tác cũng nhanh nhẹn. Hải Châu nghe tiếng đinh sắt va vào vách đá leng keng mà hoảng hốt, liên tục nhắc hắn chậm lại một chút.
Đợi khi từ đỉnh núi xuống, hai người ngồi trên thuyền xem giỏ tổ yến của nhau. Hàn Tễ cười một tiếng vì hắn hái được nhiều gấp đôi Hải Châu.
“Chờ ngày nào đó huynh không làm Thiếu tướng quân nữa, đi hái tổ yến cũng có thể làm giàu đấy.” Hải Châu tháo giày đinh sắt ra, hỏi: “Huynh ở lại Vĩnh Ninh được mấy ngày?”
“Muội muốn ta ở lại mấy ngày?”
Hải Châu mím môi cười liếc hắn rồi chống mái chèo ra khỏi hang đá, nói:
“Tùy huynh thôi.”
Phía sau thuyền đột nhiên vang lên tiếng nước, hai người nhìn lại thấy lão rùa vươn cổ vội vã đuổi theo thuyền.
Hải Châu vỗ trán rồi vội vàng thả lưới vớt rùa.
Lão rùa lên thuyền liền húc vào Hàn Tễ thậm chí còn há miệng đuổi theo c.ắ.n hắn. Hàn Tễ chạy quanh thuyền một vòng, sau đó đứng trên thang gỗ cười nói:
“Có phải ta bỏ rơi ngươi đâu, ngươi c.ắ.n nhầm người rồi.”
Hải Châu chột dạ, nàng thả lưới bắt cá cho lão rùa ăn, còn róc xương băm nhỏ thịt cá, đợi nó ăn no mới thôi.
Hàn Tễ thì cầm sào dùng túi lưới vớt xác bạch tuộc trên mặt biển. Nước biển cuộn trào, những đốm sáng lấp lánh nhảy nhót trong làn nước. Bạch tuộc màu vàng nâu trôi nổi như lá rụng bị cuốn theo dòng.
Mặt trời lặn một nửa xuống mặt biển, những hòn đảo nhỏ liên tiếp hiện ra trong tầm mắt. Thuyền đ.á.n.h cá trở về nhưng chưa vội cập bờ, ngư dân cầm sào vớt xác bạch tuộc và mực c.h.ế.t bị thủy triều cuốn lên.
Mặt biển xa xa đột nhiên truyền đến tiếng còi lanh lảnh. Những người nghe thấy đều phân tâm nhìn sang. Mặt biển dâng lên bốn cột nước, một bóng dáng màu xám trắng bay lên khỏi mặt nước như lưỡi câu cong cong in hình lên nền ráng chiều rực rỡ.
Cá heo đã trở lại, chúng vui sướng bơi lội ở vùng biển gần bờ đuổi theo những con thuyền qua lại tấp nập.
Trong nhà có người ở nên buổi tối Hàn Tễ ngủ lại trên thuyền. Hắn ăn cơm ở nhà Hải Châu xong rồi rời đi. Ra khỏi ngõ gặp Thẩm Toại, hai người ra phố mua rượu mua thịt rồi quay lại thuyền uống tiếp.
Trăng sáng treo cao, hai người ngồi bệt trên boong thuyền hóng gió. Gió biển mặn mòi mang theo mùi tanh nhàn nhạt. Hàn Tễ nhớ lúc mới đến Quảng Nam, hắn cực kỳ ghét mùi vị vừa tanh vừa mặn này, giờ ngửi quen rồi lúc uống rượu hít phải một ngụm gió thế mà cũng nuốt trôi không đổi sắc mặt.
Thấy Thẩm Toại trầm mặt uống rượu giải sầu từng ngụm một, không nói năng gì cũng chẳng ăn đồ nhắm, cứ đà này là muốn say nên Hàn Tễ ấn bình rượu xuống, nói:
“Mai nhà đệ có khách rồi, đừng uống say mà mất mặt trước khách khứa.”
Thẩm Toại thuận thế đặt bát rượu xuống, nằm ngửa trên boong thuyền suy tư.
Hàn Tễ đứng dậy dựa vào mạn thuyền nhìn về phía thị trấn. Trong bóng đêm mờ mịt ánh nến điểm xuyết, ngư dân đi biển về đang ăn uống thỏa thích trong các quán rượu quán ăn, tiếng cười nói văng vẳng bên tai.
“Có cần ta giúp gì không?”
Hắn mở miệng hỏi.
“Không.”
Thẩm Toại trả lời không chút do dự.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận