Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 277: Hợp sức đánh cá mập (2)
Lý chưởng quầy được người chạy bàn nhắc nhở, thấy Hải Châu thì trên mặt nở nụ cười ngọt ngào c.h.ế.t người, đi ra cửa nhiệt tình nói:
“Ái chà, ta xem ai đến đây nào.”
Hải Châu trợn trắng mắt,
“Thôi đi, ta mới đi biển về, bắt được bảy con cá đuối, đến hỏi xem ông có mua không.”
Dứt lời nàng nhấn mạnh:
“Đừng giở giọng khách sáo, ta với ông đều là người làm ăn, nhìn tiền mà nói chuyện. Ông mà c.ắ.n răng mua hết bảy con cá với giá cao thì ta cũng chẳng nhận cái ân tình này đâu.”
Lý chưởng quầy thở phào, nói:
“Cô nương khó chiều thật đấy. Thôi được rồi, mang hai con qua đây cho ta, không bị ươn chứ?”
“Không đâu, lát nữa mang tới ông tự ngửi thử xem. Ta đi hỏi nhà khác đây.”
Hải Châu xoay người đi ra.
Lý chưởng quầy đi theo ra, nói:
“Cô nương đến mấy hàng ăn sáng hỏi thử xem, họ hầm qua đêm sáng mai dùng là vừa đẹp.”
Hải Châu ừ một tiếng, nàng đi thêm ba quán ăn nữa bán được ba con. Đi ngang qua quán rượu, Trần lão bản đang ngồi ngoài cửa ăn cá nướng lên tiếng hỏi:
“Ăn cơm chưa? Chưa ăn thì vào làm chút đi.”
“Mới đi biển về, bắt được mấy con cá đuối. À đúng rồi, quán rượu nhà ông có muốn mua hai con không? Đêm nướng lên cũng là món nhắm rượu ngon đấy.”
“Được, ta bảo tiểu nhị đi cùng cô nương.”
“Lát nữa ta mang tới.”
Hải Châu đã nghe thấy tiếng bánh xe, nàng vẫy tay bảo Tề lão tam kéo xe lại để Trần lão bản chọn trước.
“200 văn một cân, ông mang cân ra đây đi.”
Hải Châu nói.
Quán rượu mua hai con nhỏ, tổng cộng hơn 118 cân, Hải Châu thu 23 lạng bớt số lẻ coi như làm quen.
Đưa đến quán ăn Cửu Bối, Lý chưởng quầy theo thói quen bắt bẻ trước, ông ta bịt mũi nói:
“Mùi hơi nồng đấy.”
“200 văn một cân.”
Hải Châu nói thẳng.
Lý chưởng quầy cười, chọn hai con to bảo tiểu nhị khiêng đi cân. Con to nhất 158 cân, nặng hơn cả một nam nhân tráng niên còn con kia hơn 120 cân.
“Đưa 55 lạng là được rồi.”
Hải Châu không muốn nhận 600 đồng tiền lẻ xâu thành chuỗi.
Ba con cá đuối còn lại lần lượt là hơn 73 cân, hơn 80 cân và hơn 97 cân. Hải Châu thu về lần lượt 14 lạng, 16 lạng và 19 lạng.
Bảy con cá đuối tổng cộng bán được 126 lạng, trừ đi 12 lạng thuế cá ngày mai phải nộp thì bỏ túi 114 lạng.
“Hôm nay không uổng công, ngày mai mà cũng thu hoạch thế này thì tốt quá.”
Tề lão tam nhìn thấy bạc thì mệt mỏi cả ngày tan biến sạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nãi nãi, tối nay xào món gì thế? Con vào quán ăn mua vài món về.”
Hải Châu nói.
“Được, mệt cả ngày rồi, mua mấy món con thích ăn ấy.” Tề A Nãi dắt Triều Bình, gọi Đông Châu và Phong Bình nói: “Chúng ta về trước đây, nước trong nồi không biết đã nguội chưa.”
Tề lão tam đứng trên đường đợi Hải Châu, hắn mượn ánh sáng đèn l.ồ.ng treo ngoài quán ăn soi ngón tay thấy vết m.á.u do lưới cá cứa vào đã đóng vảy.
Chỗ tối đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, hắn ngẩng đầu thấy hai nam nhân vác cá đuối chạy tới, hắn lập tức đứng thẳng hỏi:
“Ủa, các huynh cũng gặp cá đuối à? Bắt được bao nhiêu?”
“Cũng khá đấy, lúc về gặp đàn cá bay lên khỏi mặt nước tìm bạn tình thế là vớt được mười mấy con.”
Ngư dân vui mừng khôn xiết, họ vác cá đến cửa quán ăn gọi chưởng quầy.
“Huynh đệ, cho mượn cái xe gỗ chút, ta còn mấy con cá trên thuyền nữa.”
Nam nhân chạy tới vội vàng dừng bước.
Tề lão tam cho mượn xe, hắn chào Hải Châu một tiếng rồi đi theo người ta ra bến tàu.
Hải Châu mua thức ăn về trước, nàng tắm rửa xong Tề lão tam mới về. Lúc cả nhà ăn cơm, hắn kể những người đi bán cá đuối sau đó bị chưởng quầy quán ăn ép giá xuống còn 180 văn một cân.
“Đến mùa cá đuối động d.ụ.c tìm bạn tình rồi. Mấy ngày tới chắc cá đuối lên bờ nhiều, có nhiều thì giá tất rẻ đi thôi.” Tề lão nhị nói, “Ngày mai nếu gặp nữa thì bắt ít thôi, về sớm một chút. Nhiều quá chưa chắc đã bán được đâu.”
Hải Châu và Tề lão tam đều ngoan ngoãn gật đầu.
Ăn xong Hải Châu đun nước luộc vây cá mập, nàng vừa nhóm lửa vừa hỏi:
“Nhị thúc, thúc đi biển với cha con cũng từng g.i.ế.c cá mập rồi sao?”
“Cha con khởi xướng đấy, huynh ấy gan to hơn thúc, lúc đó ta sợ suýt ngất.” Nhắc chuyện cũ, trên mặt Tề lão nhị thoáng hiện nụ cười, “Ba gian nhà đá của ta là nhờ tiền bán vây cá mập mà xây được đấy, sau đó mới cưới nhị thẩm con. Haizz, con với cha con giống nhau ở cái số vất vả, gánh nặng trên vai đều lớn.”
“Vất vả thì chưa đến mức đâu. Cha con chăm sóc thúc và tam thúc, giờ thúc và tam thúc thay cha chăm sóc chúng con. Con chăm sóc đám đệ muội mà chúng nó cũng thương yêu quan tâm con mà.”
Đợi người trong nhà tắm rửa xong hết, Hải Châu vớt vây cá trong nồi sành ra ngâm nước lạnh rồi nàng dùng vỏ sò cạo lớp da đen trên vây cá. Tề A Nãi thấy Triều Bình ngủ rồi cũng ra giúp một tay.
“Con về đây, nương cài cửa nhé.”
Tề lão tam từ phòng Tề lão nhị đi ra.
“Tam thúc đợi đã.” Hải Châu múc nước rửa tay rồi vào nhà lấy ra năm mươi lạng bạc đưa cho hắn, “Tiền bán cá đấy, hai thúc cháu mình chia đôi.”
Tề lão tam chưa bao giờ cầm nhiều bạc thế này, cầm trong tay thấy bỏng rát nặng trịch, cảm giác còn nặng hơn cả trăm cân cá. Hắn xoa tay, nói:
“Nhiều quá, đưa ta 25 lạng là được rồi.”
“Tam thẩm sắp sinh rồi, trong tay thúc có nhiều bạc chút cho yên tâm.” Hải Châu chỉ vào chậu vây cá đang ngâm, nói: “Tiền bán vây cá con không chia cho thúc đâu, thuế cá con cũng tự đóng.”
“Nên thế mà, tiền bán vây cá là của con tất. Vậy, vậy ta về nhé?”
Tề lão tam xoay mũi chân.
“Về đi thôi, đừng quên bôi t.h.u.ố.c vào tay nhé.”
Hải Châu đi ra cửa, chờ hắn đi khuất, nàng đóng cửa cài then bên trong.
Tiếng bước chân ngoài cửa nhẹ nhàng mà dồn dập đi xa. Tề lão tam ôm túi bạc vụn gõ cửa nhà mình. Bối Nương lau khô tay vác bụng bầu ra mở cửa.
“Cho nàng này.” Tề lão tam đóng cửa lại, hắn phấn khích ôm Bối Nương vào phòng, “Hải Châu chia cho ta năm mươi lạng bạc, nàng cất kỹ đi. Mai đi cắt may hai bộ y phục mới, chuyện bán đồ kho tạm dừng lại đã. Trong nhà không thiếu tiền, nàng đừng để bị mệt. Chờ sinh con xong hẵng bán tiếp.”
Bối Nương mỗi ngày bán đồ kho cũng kiếm được hơn 200 văn, một tháng cũng sáu bảy lạng bạc. Ăn uống trong nhà không cần nàng ấy bỏ tiền cộng thêm tiền lẻ tẻ Tề lão tam đưa, trong tay nàng ấy cũng nắm giữ sáu bảy mươi lạng. Tiền đồng tích cóp được cả một rương lớn. Tay nàng ấy không thiếu tiền nhưng nghèo quen rồi cũng keo kiệt quen rồi, trừ chuyện ăn uống thì hào phóng chút chứ ăn mặc không quá chú trọng. Nàng ấy ôm bụng xoa xoa, giờ bụng to rồi ngồi xổm không được, đi lại cũng nặng nề. Nàng ấy cũng sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên gật đầu theo lời Tề lão tam định bụng chờ sinh con xong sẽ bán đồ kho tiếp.
--
Hết chương 140.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận