Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 276: Hợp sức đánh cá mập (1)
Nàng chạy xuống thang gỗ xách cây xẻng nhọn lên rồi chạy về cảnh giác nhìn chằm chằm mặt biển. Khi lưới cá rời khỏi mặt nước, con cá mập dưới nước cũng lộ ra vây lưng. Nàng ngồi xổm xuống, một chân quỳ trên boong thuyền để ổn định thân hình, hai tay nắm c.h.ặ.t cán gỗ sau đó vung xẻng nhọn c.h.é.m xuống. Mũi xẻng cứa rách da cá mập, dòng m.á.u tươi nhuộm đỏ mặt nước, chốc lát đã bị sóng biển đ.á.n.h tan.
Lưới cá được kéo lên thuyền, Tề lão tam kiểm tra một chút, nói:
“Phát hiện kịp thời, lưới và cá đều còn nguyên vẹn.”
“Mang mái chèo lại đây.”
Hải Châu vẫn nhìn chằm chằm mặt biển, con cá mập kia vẫn bám theo sau thuyền.
Khi con cá mập lại ngoi lên mặt nước, Tề lão tam giơ cao mái chèo đập mạnh xuống. Mặt biển vang lên tiếng “bõm” lớn bọt nước b.ắ.n cao ba thước. Đợi bọt nước tan đi, dưới biển không còn bóng dáng con cá mập đâu nữa.
“Đi rồi à? Đánh trúng nó thì tốt biết mấy.” Ngón tay Tề lão tam chảy m.á.u, hắn quệt đại vào quần nói tiếp: “Cha con và nhị thúc con từng g.i.ế.c cá mập trên biển đấy, cũng là dùng cá lớn làm mồi.”
“Cha con và nhị thúc từng g.i.ế.c cá mập trên biển sao? Lợi hại thế à?” Hải Châu khiếp sợ rồi vác xẻng nhọn đi dọc mạn thuyền quan sát dưới nước lầm bầm: “Sao chẳng thấy nhị thúc nhắc tới bao giờ? Khoe khoang với chúng con một chút cũng được mà.”
“Cha con gan to, dám nghĩ dám làm……”
Thuyền lầu đột nhiên rung lắc, Tề lão tam và Hải Châu bám c.h.ặ.t mạn thuyền để đứng vững, lão rùa suýt nữa bị hất văng xuống, nó rụt cổ bò ra xa đuôi thuyền.
Đáy thuyền bên phải lại bị húc một cái, Hải Châu và Tề lão tam nhìn nhau. Nàng đi xuống khoang đáy, đứng ở chỗ ngoặt cầu thang gõ vào thân thuyền. Quả nhiên con cá mập thấy không húc đổ được thuyền, nó tức điên lên liền bơi theo âm thanh. Khi nó thò đầu ra, Hải Châu lại vung xẻng nhọn c.h.é.m mạnh xuống, Tề lão tam bồi thêm một mái chèo đóng ngập mũi xẻng vào thịt cá mập.
Tề lão tam đập tiếp hai nhát nữa rồi vứt mái chèo túm lấy cán xẻng cùng Hải Châu hợp lực kéo xẻng nhọn rạch một đường dài trên mình con cá mập.
Con cá mập đau đớn quẫy đạp trong biển, nước biển nhuốm m.á.u sôi sục, Hải Châu và Tề lão tam suýt nữa bị kéo xuống nước. May mà mũi xẻng tuột khỏi thịt cá mập, Tề lão tam đẩy Hải Châu một cái, hai người ngã lăn ra sàn khoang đáy.
“Phù…”
Tim Tề lão tam đập thình thịch. Hắn thở hồng hộc rồi bò dậy đứng cách xa một chút nhìn ra biển, màu m.á.u đã tan và nước biển bình lặng trở lại.
“Chạy mất rồi, không thấy đâu nữa.”
Hắn có chút tiếc nuối.
Hải Châu cũng thấy tiếc, sau đó đi lên khoang thuyền nói:
“Không biết cha con và nhị thúc g.i.ế.c cá mập kiểu gì nhỉ, hai người họ có khiêng con cá mập về không?”
“Không có, cắt hai cái vây cá mang về thôi, sau đó xác cá mập chìm xuống đáy.”
Lời còn chưa dứt, mặt biển xa xa đột nhiên truyền đến vài tiếng động lớn. Tề lão tam và Hải Châu nhìn sang, ngược sáng thấy hai con cá heo màu xám bạc nhảy lên khỏi mặt nước.
Cá heo ngửi thấy mùi m.á.u cá mập mà đến. Hải Châu nhìn sắc trời, định hạ buồm xuống, vừa đi đến mũi thuyền thì thấy một bóng đen lớn lẩn khuất dưới nước. Tiếp đó thân thuyền bị húc mạnh, nàng phải ôm c.h.ặ.t cột buồm mới không bị rơi xuống.
“Thế mà nó chưa chạy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề lão tam nhặt xẻng nhọn chạy tới.
“Vây lưng bị đứt rồi, chắc là không giữ thăng bằng được, có chạy cũng c.h.ế.t đuối trong biển thôi.”
Hải Châu suy tư.
Hai con cá heo cũng lao tới, chúng kẻ trước người sau dùng cái mõm cứng húc vào bụng con cá mập. Con cá mập bị húc lật ngửa, cái vây lưng gãy quay xuống dưới, cái miệng hình rãnh sâu quay lên trên, miệng khổng lồ há hốc, hàm răng nanh lởm chởm lạnh lẽo.
Hải Châu hiểu mục đích của cá heo, nàng dùng xẻng nhọn hỗ trợ rạch bụng con cá mập. Hai con cá heo lập tức xé rách vết thương rồi ăn ngấu nghiến gan và mỡ trong bụng.
Nước biển chuyển sang màu đỏ, gió biển cũng nồng nặc mùi m.á.u tanh. Cá heo ăn no bỏ đi, Hải Châu và Tề lão tam nhảy xuống biển nhanh ch.óng c.h.ặ.t lấy vây cá mập. Hai người vừa leo lên thuyền thì cá trong biển như vỡ tổ lao tới xâu xé xác cá mập.
Hải Châu đi kéo buồm lên thuyền liền trôi đi, người đứng trên thuyền nhìn lại, một đàn chim thi nhau lao xuống biển tranh cướp những mẩu thịt cá nổi lên mặt nước.
Lão rùa bò tới vươn cổ gặm vây cá mập thò ra khỏi mép chậu. Tề lão tam vỗ nó một cái rồi bưng chậu đi, đồ quý giá thế này không phải để cho nó ăn đâu.
Hải Châu lên lầu thay lại bộ y phục ám mùi cá sau đó xách xô nước dội lên đám cá đuối trong lưới. Lúc này trời đã không còn sớm nên không thể nán lại trên biển nữa, dù cho đám cá đuối trông như sắp c.h.ế.t thì nàng cũng không dám thả lưới xuống biển lần nữa, sợ lại dụ thêm một con cá mập tới.
“Đến bến tàu bán vây cá luôn không? Bán đi thôi, về đến nhà trời đã tối đen, con cũng không kịp hầm ăn đâu.”
Tề lão tam hỏi, hắn sợ nàng muốn giữ lại ăn một mình.
Hải Châu nhìn thấu tâm tư của hắn bèn gật đầu nói:
“Thứ này không có mùi vị gì đâu, tối về luộc chín cạo da đi, mai treo lên phơi khô, đến lúc đó bán cùng tổ yến.”
“Thế cũng được.”
Miễn không phải để ăn là Tề lão tam yên tâm rồi.
Chặng đường còn lại không xảy ra sự cố gì nữa nhưng không ngoài dự đoán là hai người về muộn. Đến bến tàu trời đã đầy sao, trừ Tề lão nhị và Bối Nương thì cả nhà đều đang đợi ở bến tàu.
Bờ biển vẫn còn ngư dân bắt hải sản, ánh đèn l.ồ.ng trên bãi cát như đom đóm, tiếng sóng biển và tiếng gió át đi tiếng cười nói nhưng tiếng người loáng thoáng cũng khiến lòng người an tâm hơn.
“Sao về muộn thế? Ta lo muốn c.h.ế.t.”
Tề A Nãi thở phào nhẹ nhõm. Bà sợ c.h.ế.t khiếp đi được, trong nhà có người đi biển chưa về là cả nhà già trẻ đều nơm nớp lo sợ.
“Hải Châu, lúc về hai người có gặp thuyền đ.á.n.h cá nào trên biển không?” Đỗ Tiểu Ngũ hỏi, “Ngoài muội ra còn ba chiếc thuyền nữa chưa về.”
“Không gặp. Hôm nay cả ngày biển không có sóng to gió lớn, đợi thêm chút nữa xem sao, biết đâu sắp về rồi.” Hải Châu đưa giỏ tre cho Đông Châu còn nàng bưng chậu nhảy xuống thuyền, nói tiếp: “Quan thủy bộ còn ở đây không? Bọn muội bắt được bảy con cá đuối còn c.h.ặ.t được vây cá mập nữa, hôm nay thuế cá phải đóng không ít đâu.”
“Hắn về ăn cơm rồi, muội cứ đi bán cá trước đi, sáng mai qua nộp thuế sau.”
Đỗ Tiểu Ngũ cũng không ghi chép cho nàng, với thân phận hiện tại của nàng cho dù không nộp thuế cá cũng chẳng ai dám tìm đến đòi tiền.
Tề lão tam về lấy xe gỗ còn Hải Châu đi ra phố tìm người mua. Giờ này đang là giờ cơm, quán ăn đông khách, nàng vừa bước vào mùi thức ăn mùi cơm như tấm lưới bủa vây lấy nàng.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận