Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 265: Thiếu nữ tự do lớn lên (2)
Hầu phu nhân động lòng. Bà mua một cái viện nhỏ làm hàng xóm với Hải Châu, vừa tiện cho nhi t.ử bà qua ở, sau này hai nhà thành một chung sống cũng hòa hợp hơn. Không đến mức như hôm nay, thông gia gặp nhau như chuột thấy mèo cứ ấp úng chẳng nói nên lời.
Quyết định mua nhà được đưa ra trong chớp mắt, chuyện sau đó có người lo liệu, Hầu phu nhân không cần bận tâm nữa. Bà đợi gia đình Hải Châu ăn cơm xong liền đưa Trường Mệnh ra về.
Hải Châu tiễn bà ra ngõ, trên đường hỏi tối nay bà nghỉ ở đâu.
“Nghỉ trên thuyền, đồ dùng trên thuyền đều đã sắp xếp ổn thỏa. Nếu ở khách điếm, chuyển đồ đạc lỉnh kỉnh lại gây chú ý.”
Không lộ thân phận, không ồn ào nịnh nọt, Hầu phu nhân cảm thấy không cần giữ kẽ thân phận để tiếp đón các phu nhân quan lại địa phương, hòa mình vào đám đông đi lại tự do cũng khá tốt.
“Đúng rồi, ngày mai con có bận gì không? Chúng ta cùng đi nghe quan thủy bộ giảng về thiên văn nhé?” Hầu phu nhân hào hứng nói, “Ta hẹn với hàng xóm trong ngõ nhà con rồi, sáng mai ta qua tìm con, ăn cơm xong chúng ta cùng đi.”
“Vâng, sáng mai con mời mọi người ăn sáng.”
Hải Châu tự nhiên đáp lời.
Tiễn đến đường lớn, Hải Châu dừng bước nhìn theo đoàn người tùy tùng vây quanh hai chủ t.ử đi xa rồi nàng mới quay người về nhà.
Mọi người trong nhà đều đang bận rộn dọn dẹp cơm thừa canh cặn, ngay cả Triều Bình cũng cầm chổi nghiêm túc quét vỏ tôm vỏ cua trên đất. Hải Châu vào giúp rửa bát đĩa, thấy Tề lão tam xách thùng nước gạo đi ra nàng lên tiếng:
“Tam thúc, ngày mai chúng ta không ra biển nữa, cùng đi nghe quan thủy bộ giảng thiên văn đi.”
“Ta đoán được rồi, mai ta đi xí chỗ trước.”
“Bối Nương, người con không tiện, con đừng đi nhé.”
Tề A Nãi nói.
Bối Nương gật đầu, nàng ấy vớt hai con cá c.h.ế.t trong thùng ném vào vũng nước cho rùa ăn. Lúc nãy bọn trẻ vây quanh chỗ này, nàng chưa kịp cho ăn.
Tiếng nước bì bõm trong vũng nước hòa cùng tiếng rửa bát trong sân. Khi rùa biển ngừng ăn thì bát đĩa ngâm trong chậu cũng đã rửa sạch sẽ. Hải Châu lau khô tay gọi Đông Châu về tắm rửa trước.
“Tỷ……” Đông Châu vào nhà lấy ra bốn cái khóa trường mệnh sáng loáng, nói: “Cái của Bình Sinh, mai muội mang sang cho nó nhé?”
“Được, đưa trước mặt nương ấy, để nương giữ hộ cho nó.”
Hải Châu nói.
“Nếu nương hỏi thì muội bảo sao? Bảo ai cho?”
Hải Châu nhớ lại chuyện Đông Châu kể Vu Lai Thuận và Tần Kinh Nương cãi nhau trước đó, nàng suy nghĩ một lát rồi nói:
“Cứ bảo là Hầu phu nhân cho. Chờ Trường Mệnh và tổ mẫu nó đi rồi thì muội hẵng đưa khóa trường mệnh sang.”
“Vâng.”
Đông Châu hớn hở đeo khóa trường mệnh lên cổ. Nàng đeo một cái rồi soi dưới ánh đèn l.ồ.ng ngắm nghía, sau đó đeo nốt ba cái còn lại lên, mân mê hoa văn trên khóa vàng, do dự không biết nên chọn cái nào.
“Ba đứa đổi nhau đeo chẳng phải được rồi sao, rối rắm cái gì?” Hải Châu nhìn thấu tâm tư của nàng, vỗ nhẹ một cái giục nàng đi lấy quần áo tắm, “Mau đi tắm đi, đêm khuya rồi đừng lề mề nữa.”
Hai tỷ muội tắm rửa xong vào phòng ngủ trước. Đêm mát lạnh, mở cửa sổ đắp chăn ngủ đặc biệt ngon. Tiếng nói chuyện trong sân tắt từ lúc nào Hải Châu cũng không rõ, nàng ngủ một mạch đến sáng. Tỉnh dậy thì cổng lớn đã mở, trong sân cũng có người ngồi.
“Tỉnh rồi à?”
Nghe tiếng mở cửa, Hầu phu nhân quay đầu lại.
Hải Châu nhìn sắc trời, ngạc nhiên nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bá mẫu, người dậy sớm thế sao?”
“Trên bến tàu nhiều chim, sáng sớm đã hót líu lo, trời vừa hửng sáng là ta tỉnh rồi.” Hầu phu nhân gõ nhẹ mặt bàn, nói: “Tỉnh rồi thì rửa mặt đ.á.n.h răng trước đi, gọi mọi người dậy luôn, lát nữa có người mang đồ ăn sáng tới đấy.”
Trường Mệnh chỉ chờ câu này, nó tuột xuống ghế đi đến cửa sổ phòng Phong Bình ngủ, bóp mũi giả tiếng chim kêu, chờ Phong Bình ngồi dậy mới lớn tiếng nói:
“Mau dậy đi, ta dậy từ lâu rồi.”
Trong ngõ đã có tiếng động từ sớm, trời còn tờ mờ tối đã có người mở cửa đi về phía đông trấn. Hải Châu ngậm nước súc miệng ra cửa xem, trước cửa nhà nào cũng bày ghế như đi xem hội, người lớn tiểu hài t.ử đều phấn khởi.
Tùy tùng Hầu phu nhân mang theo xách hộp cơm đưa bữa sáng tới. Tề A Nãi để lại một bát cháo và một cái bánh trong nồi ủ ấm cho Bối Nương, bà nói với Hải Châu:
“Tam thúc con đi xí chỗ rồi, lát nữa ta đưa Đông Châu và Phong Bình đi tìm nó, con đi cùng bá mẫu con nhé, chúng ta không đi cùng con đâu.”
Hải Châu nhìn Trường Mệnh nói:
“Đông Châu và Phong Bình đi cùng con, nãi nãi đưa Triều Bình theo nhé.”
Triều Bình mếu máo, nó cũng muốn đi cùng các huynh tỷ.
“Cho nó đi cùng đi, người hầu đông, có người trông chừng mà.”
Hầu phu nhân lên tiếng.
“Đi theo không được nghịch ngợm, muốn về thì tìm tam thúc con.”
Tề lão nhị cảnh cáo một câu. Triều Bình còn nhỏ, kiên nhẫn kém, ngồi lâu không được lại quấy khóc làm phiền người khác.
Triều Bình cười tít mắt gật đầu, nó chẳng quan tâm nhiều thế, chỉ cần không bị bỏ lại là nó vui rồi.
Ăn sáng xong, Hải Châu dẫn ba đứa đệ muội và Hầu phu nhân đi trước. Tề A Nãi thu dọn y phục bẩn ngâm vào chậu nước, trước khi đi sang nhà bên gọi Bối Nương dậy ăn cơm. Bụng nàng ấy giờ một ngày một to, ban đêm ngủ không ngon nên buổi sáng dậy muộn hơn chút.
"Y phục con đừng giặt để ta về ta giặt. Nếu chưa ngủ đủ, ăn cơm xong lại về ngủ tiếp đi, nhớ chốt cửa bên trong lại.” Tề A Nãi không yên tâm dặn dò, còn nói với Tề lão nhị: “Lão Nhị con để ý nó, việc nặng trong nhà đừng để nó động vào.”
“Vâng.”
Tề lão nhị đáp lời.
Bối Nương dìu bà bà ra cửa, nàng chỉ ra ngõ thấy người đã đi vãn gần hết.
“Ui chao, không còn sớm nữa, ta đi đây.”
Tề A Nãi xách cái ghế nhỏ rời đi.
Người già như bà đi xem náo nhiệt như đi hội không ít. Đến đài đá phía đông trấn cũng không chen lên trước, chỉ ngồi ở chỗ cao nhìn từ xa. Vị trí tốt phía trước để dành cho nam nhân và thanh niên trai tráng thường xuyên ra khơi đ.á.n.h cá. Tề A Nãi đến nơi tìm Tề lão tam trước, nói với hắn một tiếng rồi xách ghế đi tìm mấy bà bạn già ngồi tán gẫu.
“Tôn t.ử tôn nữ bà đâu?”
Có người hỏi.
“Không đi cùng ta, đi theo đại tôn nữ cả rồi.”
Tề A Nãi nhìn quanh một vòng không thấy người đâu. Người ở đây đông nghịt, quá nửa người trong và ngoài trấn đều đổ về đây, xa xa trên mặt biển còn có thuyền bè vội vã cập bến.
Đoàn người Hải Châu cũng lẫn trong đám đông. Mọi người như đàn kiến dìu già dắt trẻ di chuyển lên chỗ cao trước cơn mưa lớn.
--
Hết chương 134.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận