Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 264: Thiếu nữ tự do lớn lên (1)
Hải Châu trước mặt bà vốn dĩ đã không câu nệ, nói rõ ra rồi, nàng coi bà như một người họ hàng bình thường. Nàng vớt ốc biển đã ngâm nhả sạch bùn cát từ lu nước ra rửa sạch, cua và bạch tuộc cũng được vớt ra bỏ vào chậu gỗ.
“Mấy thứ này con định làm thế nào?”
Tề A Nãi hỏi, bà cầm con bạch tuộc bị cua kẹp c.h.ế.t lên ngửi ngửi thấy đã biến mùi bèn ném cho mèo ăn.
Vừa lúc Đông Châu mua b.ún về, Hải Châu bảo nàng ấy đi thêm chuyến nữa, ra cửa hàng muối mua năm cân muối thô.
“Cua, ốc và sò biển dùng muối hấp, muối mua về con sẽ rang lên.”
“Hải Châu, ta thấy nhà bên cạnh treo vải đỏ trên nóc nhà, tối nay bán cơm đúng không?” Nãi nãi Nhị Vượng đi vào hỏi, ánh mắt dò xét nhìn phụ nhân phú quý đang ngồi ngay ngắn trong sân. Nhìn kỹ thì thấy không phải người thường, bà ấy thăm dò hỏi: “Là phu nhân Đề đốc phải không?”
Hầu phu nhân cười lắc đầu, bà không muốn gây chú ý bèn bịa ra một thân phận giả nói:
“Ta là ma ma bên cạnh tiểu thiếu gia, đến chăm sóc tiểu chủ nhân.”
Nãi nãi Nhị Vượng ngạc nhiên,
“Ma ma phủ tướng quân ai cũng có khí thế như bà sao?”
Bà ấy lại nhìn bà lão đứng bên cạnh, nói thế là ma ma thì bà tin.
“Ta từ trong cung ra, được Hầu phu nhân mời đến dạy dỗ tiểu chủ nhân.”
Bà tiếp tục bịa.
Nãi nãi Nhị Vượng tặc lưỡi mấy cái, lần này thì bà ấy tin rồi, lầm bầm vài câu rồi nhanh nhẹn xoay người ra cửa, lòng đầy phấn khích đi chia sẻ tin tức vừa hóng được với mọi người.
Hầu phu nhân tháo chiếc vòng ngọc trên tay đưa cho ma ma, hoa tai cũng tháo xuống cười dặn dò:
“Các người đừng nói lỡ miệng, nhất là Hải Châu, con cũng không được gọi ta là nghĩa mẫu nữa đâu nhé.”
“Vậy con gọi là gì?”
“Ta họ Triệu, tùy các con muốn gọi thế nào thì gọi.”
“Vậy con gọi người là bá mẫu nhé.”
Hải Châu sửa lại cách xưng hô.
Tề lão tam đã về, hắn vác lưới cá bước vào thấy trong sân đông người, chưa nhìn rõ mặt đã lên tiếng buồn bực nói:
“Chuyện gì thế này? Sao ai nấy đều lén lút nhìn vào nhà mình, cứ như ăn trộm ấy.”
“Đây là tiểu nhi t.ử của ta.” Tề A Nãi đỏ mặt, mắng một câu: “Trong nhà có khách, Hầu phu nhân đến thăm Hải Châu, con bớt nói linh tinh đi.”
Mặt Tề lão tam lúc xanh lúc trắng, hắn ấp úng vài tiếng không nói nên lời rồi nhanh như chớp chui tọt vào bếp.
Hầu phu nhân không để bụng, bà cảm thấy gia đình này cũng thú vị, mỗi người một tính.
“Tam thúc, thúc bê cái bình gốm sang bên kia đi.” Hải Châu vào bếp, hạ thấp giọng dặn dò chuyện lúc trước, “Nếu thúc sợ lỡ miệng thì đừng nói chuyện với bà ấy là được.”
Tề lão tam gật đầu lia lịa thở phào nhẹ nhõm. Trước đây hắn chỉ hận mình không phải người câm, cứ gặp người có quyền thế là gan bé lại.
Bình gốm được bê sang, Tề A Nãi và Bối Nương bưng cua ốc sò đã rửa sạch sang theo. Hải Châu bưng b.ún gạo đã ngâm nở, Hầu phu nhân cũng đi cùng, ma ma bên cạnh bà đẩy xe lăn cho Tề lão nhị đi cùng ra cửa.
Tề lão nhị ngạc nhiên, ma ma này sức lực cũng lớn phết, đẩy hắn đi nhẹ nhàng như không.
Đông Châu dẫn ba đứa nhỏ xách muối về thấy cửa khóa thì dẫn mọi người sang thẳng sân bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta dẫn đệ đi xem rùa biển.”
Phong Bình kéo Trường Mệnh ra vũng nước góc tường.
“Oa! nó to thật đấy.”
Trường Mệnh mở to mắt.
Lý ma ma bưng canh tới cười dặn dò:
“Tôn thiếu gia, tổ mẫu cậu dặn gọi bà là Triệu nãi nãi, cậu đừng gọi sai đấy nhé.”
Trường Mệnh không nghĩ nhiều, gật đầu cái rụp. Cậu bé nhận lấy bát canh, ngồi xổm bên vũng nước uống cùng Phong Bình, lúc ăn thịt hỏi:
“Thịt gì thế này? Mềm quá.”
“Cá lạc đấy, đại tỷ ta bắt dưới đáy biển, chúng nó nhát gan lắm, tự dọa mình c.h.ế.t.”
Trước mặt Trường Mệnh, Phong Bình nói rất nhiều, vì cái gì Trường Mệnh cũng không biết, nói gì cậu bé cũng rất hưởng ứng.
“Con rùa biển này cũng là tỷ ta cứu về đấy, nó bị cá voi sát thủ ném lên thuyền. Cá voi sát thủ chắc đệ không biết đâu, to cực kỳ, to hơn cả Tam thúc ta, một ngoạm là c.ắ.n được con rùa……”
Phong Bình kể chuyện say sưa, thực khách đến ăn cơm lần lượt đi vào, con cái họ đi theo cũng xúm lại nghe Phong Bình kể chuyện, thỉnh thoảng lại ồ lên tán thưởng rồi dồn dập hỏi:
“Còn gì nữa không, còn gì nữa không?”
Ở một đầu khác của sân, Hầu phu nhân chỉ cài một cây trâm bạc cũng bị thực khách nghe tin kéo đến vây quanh. Nam nữ già trẻ đều tò mò chuyện trong cung.
“Hoàng thượng bao nhiêu tuổi rồi? Năm mươi mấy à? Có mấy hoàng t.ử?”
“Hoàng thượng có nhiều thê t.ử không? Ngài ấy thích ai nhất?”
“Hoàng thượng sủng ái Cao quý phi nhất, Hoàng hậu có ghen không?”
“……”
Tề A Nãi bưng liễn canh ra cũng dỏng tai lên nghe, nghe được một câu liền chạy vào nói với Hải Châu:
“Hoàng thượng có tới hơn trăm người thiếp cơ đấy! Ngài ấy có nhận ra ai với ai không?”
Hải Châu lắc đầu, nàng cũng không biết. Trong nồi tỏa mùi thơm, nàng mở nắp gạt lớp muối thô ra, vỏ tôm vỏ cua đã chuyển màu đỏ au, mùi mặn mòi tỏa ra thơm nức. Nàng gắp hết cua ra rồi đổ ốc biển và sò biển vào vùi trong muối. Còn bạch tuộc đã được chần qua nước sôi hai lần cho chín tới, ngâm cùng b.ún gạo trong nước dùng rồi bưng ra ngoài.
Thực khách tối nay ăn mà chẳng biết mùi vị gì, canh gà thơm ngon trôi xuống cổ họng còn chưa kịp cảm nhận vị, sự chú ý đã bị thu hút đi mất. Ngược lại Hầu phu nhân ăn uống rất ngon miệng, bà hào hứng kể mấy chuyện bát quái vô thưởng vô phạt. Có người hỏi đến chuyện nhà bà, bà cũng kể luôn, càng nói càng vui, chẳng mấy chốc bát b.ún đã thấy đáy, cua biển hấp muối cũng ăn hết một con. Đến tận lúc tan hàng, bà còn hẹn hò với mấy người hàng xóm nhiệt tình ngày mai cùng đi nghe quan thủy bộ giảng về thiên văn.
Tề lão tam dọn bát đĩa bưng vào, đi đến bên cạnh Hải Châu nói:
“Nương Thẩm Toại vừa đến, đứng ở cửa rồi lại đi chứ không vào nhà.”
Hải Châu gật đầu tỏ vẻ đã biết,
“Kệ bà ấy, cứ coi như không biết.”
Nước dùng còn lại đều là thứ tốt, nàng hâm nóng lại thịt gà hầm rồi bưng ra, cả nhà quây quần bên nhau ăn cơm.
Hầu phu nhân đi dạo trong sân cho tiêu cơm, bà nói với Hải Châu:
“Con đừng để lộ thân phận của ta, sau này rảnh rỗi ta sẽ đưa Trường Mệnh qua chơi.”
Hải Châu nhận thấy tâm thái bà thay đổi rất nhanh. Một quý phu nhân sống dưới chân thiên t.ử, đến Quảng Nam lại thực sự mang tâm thế dưỡng lão, thích nghi cực nhanh.
“Bá mẫu, tối nay người ở đâu?” Hải Châu hỏi, “Nếu người định thường xuyên qua chơi, chi bằng mua một cái viện nhỏ trong ngõ này đi?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận