Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 254: Biết dùng người (1)

 

"Món này ăn chẳng giống đồ dưới biển chút nào." Vu Lai Thuận lại gắp một đũa cá nướng, nói: "Ngon hơn cá nướng ta từng ăn nhiều."

"Ngon hơn cả da cá chiên năm ngoái đấy."

Đông Châu rảnh miệng nói chêm vào, nàng chạy vào bếp lấy muỗng múc thịt cá hầm. Thịt cá hầm đủ lửa, no tròn bóng mượt, đặt dưới ánh đèn l.ồ.ng trông như bì heo đông mới ra lò.

"Lần này ngon hơn lần trước làm thật, không biết có phải do thịt cá béo gầy khác nhau không." Tề lão tam múc một muỗng thịt cá cho Bối Nương, hắn ngẩng đầu nhìn trời, "Ui, không thấy sao nữa rồi, trời sắp đổi gió thật đấy. Mấy hôm nữa lại ra khơi, không biết còn gặp được cá voi sát thủ tặng cá đuối nữa không."

Ăn cá xong, nước canh cá cũng trộn vào b.ún ăn sạch sẽ. Mèo ăn no nằm trên ghế l.i.ế.m lông, người ăn no còn phải rửa bát rửa nồi rửa vỉ sắt dọn dẹp sân.

"Nương, trời tối rồi, nương và thúc về trước đi."

Hải Châu nói.

"Không vội đâu."

Tần Kinh Nương đưa thùng sắt cho Vu Lai Thuận, bảo ông ta mang ra ngoài đổ tro bên trong đi.

Tề A Nãi thấy ở đây không cần đến bà nữa, bà cầm chìa khóa về nhà đun nước tắm trước còn phải sắc t.h.u.ố.c cho Hải Châu nữa.

Trong nhà ngoài ngõ đều dọn dẹp sạch sẽ. Vu Lai Thuận thắp đèn l.ồ.ng mang theo, ông ta ngồi xổm xuống bảo Bình Sinh leo lên lưng, đi ra cửa nói:

"Chúng ta cũng nên về thôi, để mấy tỷ muội Hải Châu đóng cửa rửa mặt đ.á.n.h răng sớm."

"Hải Châu, bọn ta về đây." Tần Kinh Nương lại vuốt ve con mèo, nói: "Béo thật đấy, ngoài lông ra toàn là thịt, chẳng sờ thấy xương đâu."

Hải Châu và Đông Châu tiễn ra ngoài, đi đến cửa nhìn theo ánh nến khuất sau con ngõ mới vào nhà.

"Ta hiểu tại sao nàng không muốn đi cùng ta rồi."

Vu Lai Thuận cảm thán. Ông ta phải thừa nhận, nếu Hải Châu là nữ nhi ruột của ông ta thì ông ta cũng tự tin không cần nhìn sắc mặt người khác, làm việc hoàn toàn tùy tâm trạng. Hơn nữa nhà này và nhà ông ta hoàn toàn khác nhau, rời khỏi đây về nhà ông ta đúng là tự chuốc lấy bực mình.

Tần Kinh Nương không để ý đến ông ta.

Vu Lai Thuận giơ đèn l.ồ.ng lên quan sát sắc mặt bà ấy, mặt dày hỏi:

"Có hối hận vì năm ngoái chọn đi theo ta không? Theo ta chẳng được sống sung sướng, riêng chuyện ăn uống này đã thua xa rồi."

Tần Kinh Nương lườm ông ta một cái, lười phản ứng lại.

Vu Lai Thuận hiểu ý bà ấy, cười hai tiếng nói tiếp:

"Nàng cũng lạ thật, cuộc sống bên này ngày một khấm khá thế mà nàng chẳng động lòng chút nào."

"Bớt nói nhảm đi, phiền c.h.ế.t đi được."

Bình Sinh cười trộm một tiếng.

"Con cười cái gì?" Vu Lai Thuận vỗ nhẹ nó một cái, nói: "Con phải học nương con, không ham phú quý, sống an phận thủ thường."

Tần Kinh Nương tiện tay nhặt cái gậy quất ông ta,

"Cho ông nói bậy này, đừng có nói linh tinh với Bình Sinh."

Vu Lai Thuận ôm Bình Sinh xách đèn l.ồ.ng chạy chậm, nghe tiếng nhi t.ử cười khanh khách trên lưng, ông ta cố ý nhảy nhót lắc lư lại bị Tần Kinh Nương đuổi kịp, quất thêm một gậy vào chân.

Gia đình ba người xuyên qua màn đêm đi về phía thôn. Vừa đến cổng thôn, con ch.ó vàng vẫy đuôi chạy ra đón. Tần Kinh Nương vỗ vỗ nó, phát hiện ch.ó trông nhà còn chẳng béo bằng mèo Hải Châu nuôi. Mở cửa vào nhà, bà ấy lấy ba quả trứng gà sống đập vào bát cho ch.ó ăn.

"Ta nhóm lửa đun nước tắm nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vu Lai Thuận biết rõ còn hỏi.

Tần Kinh Nương ừ một tiếng coi như bỏ qua chuyện cãi nhau lúc chập tối, hai người lại làm hòa.

Một người phụ nhân không kiếm ra tiền mà còn muốn làm chủ gia đình thì chỉ có thể lấy người nam nhân mà bà ấy nắm thóp được. Tần Kinh Nương biết rõ bản thân mình, bà ấy rất hài lòng với cuộc sống hiện tại và chưa bao giờ hối hận. Bà ấy nghĩ đến hai nữ nhi, may mắn là Hải Châu và Đông Châu có khả năng kiếm tiền lại có tâm tính không ngại khó ngại khổ vì tiền bạc. Cuộc sống sau này của chúng nó chắc chắn sẽ rực rỡ, không như bà ấy, nhìn một cái là thấy hết cả cuộc đời.

……

Mưa nhỏ rả rích hai ngày, mặt trời không ló dạng, khí lạnh lại ùa về. Mọi người vừa cởi bỏ áo đơn mỏng manh lại phải mặc thêm áo bông mỏng. Phong Bình ban đêm ngủ không ngoan đạp chăn ra, bị nhiễm lạnh nên người hơi khó chịu, uể oải nằm trên giường thỉnh thoảng ho khan một tiếng.

Bối Nương bưng táo hấp vào, nàng ấy nghe Hải Châu nói nước táo hấp nhuận giọng trị ho, số táo còn lại trong nhà nàng không cho ai động vào, mỗi bữa hấp cho Phong Bình một quả. Nếu cậu bé ho nhiều, nàng ấy lại hấp thêm cho một quả nữa.

Giọng nói của nàng ấy bị hỏng từ nhỏ, nên hễ trẻ con trong nhà có đứa nào không khỏe là nàng ấy lo lắng nhất.

Phong Bình ngồi dậy nhận bát uống nước táo, uống xong lại dùng thìa nạo phần thịt táo hấp mềm nhũn ra ăn. Bối Nương ngồi bên cạnh cười tủm tỉm nhìn cậu bé ăn.

"Tam thẩm, con sắp khỏi rồi."

Phong Bình cười với nàng.

Bối Nương gật nhẹ đầu, ra hiệu bảo cậu bé tranh thủ ăn lúc còn nóng.

Trong phòng tối om, những người khác ngồi dưới mái hiên nhặt lông yến. Cổng lớn cài then bên trong chẳng ai nhìn rõ động tĩnh trong sân.

Ngoài sân vang lên tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết. Già trẻ dưới mái hiên đồng loạt ngẩng đầu tìm mèo. Đông Châu đặt tổ yến trên tay xuống, đội mưa phùn lất phất mở cửa ra xem.

"Tiểu Bạch? Không phải Tiểu Bạch à? Ủa—"

Đông Châu chạy ra bế con mèo trắng bị què chân vào. Con mèo toàn thân dính đầy mái và bùn đất, sờ vào thấy gầy trơ xương, dưới da không chút thịt nào.

"Con mèo này chắc ăn vụng bị người ta đ.á.n.h rồi." Nàng ấy giơ con mèo đứng trong sân, nhìn Hải Châu nói: "Chúng ta nuôi nó đi, cho nó miếng cơm ăn."

"Giữ lại đi, con mèo này ta biết."

Tề lão nhị lên tiếng.

"Tam thúc, thúc đi lấy kim sang d.ư.ợ.c đi, t.h.u.ố.c cho rùa biển dùng chưa hết phải không?"

Hải Châu hỏi.

"Vẫn còn một ít, để ta đi lấy."

Hải Châu đứng dậy vào bếp múc nước ấm rồi bảo Tề A Nãi cắt vải trắng mang ra.

Tề lão tam mang t.h.u.ố.c tới, vào nhà lấy cái quần bẩn của Triều Bình rồi ra ngoài trùm kín đầu và chân mèo lại. Nghe tiếng mèo kêu xé gan xé phổi, hắn nhăn mặt nói:

"Khôn da một chút đi, đang cứu mày đấy."

Rửa sạch bùn đất trên chân bị thương, vết thương lại bắt đầu chảy m.á.u. Hải Châu cau mày rắc t.h.u.ố.c bột lên rồi quấn vải trắng lại, nói:

"Ai mà ác độc thế, sống ở bờ biển đâu thiếu cá, thấy mèo ném cho nó một hai miếng là đủ ăn rồi, thế mà nỡ c.h.é.m bị thương chân nó."

Bối Nương mang l.ồ.ng gà tới, ra hiệu cho Tề lão tam nhét mèo vào nhốt vài ngày, chờ dưỡng thương xong cũng quen người quen nhà, có thả ra cũng biết đường về.

"Mọi người đang làm gì thế? Khách đến mà không ai biết à."

Hàn Tễ đứng ngoài cửa thu ô, trong lòng ôm một cái hộp gỗ bọc giấy dầu.

"Sao hôm nay huynh lại tới?" Hải Châu gấp gói t.h.u.ố.c nhét vào khe gạch rồi đi rửa tay, "Ta còn tưởng ngày mai huynh mới qua chứ."

Thái độ tự nhiên và thân thiết này làm Hàn Tễ nhíu mày. Chuyện đã chọc thủng lớp giấy cửa sổ trước đó dường như chẳng là gì với nàng, gặp hắn nàng không hề có chút e thẹn của nữ nhi nhà lành, điều này đối với hắn không phải là chuyện tốt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận