Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 253: Món ngon từ cá đuối (1)

 

"Chưởng quầy quán ăn Cửu Bối đi theo về nhà rồi, sống c.h.ế.t đòi mua một nửa con cá đuối đấy."

Hắn nói với Hải Châu.

"Để con về xem sao."

Rẽ vào ngõ đã nghe thấy tiếng nói chuyện trong nhà. Lý chưởng quầy thấy người về, nói:

"Hải Châu, con cá này ta cân giúp cô nương rồi, tám chín chục cân, nhà cô nương ăn cũng không hết chi bằng bán cho ta một nửa đi."

"Được thì được thôi nhưng con này béo hơn con bắt được năm ngoái, thịt cũng dày hơn, ông trả 400 văn một cân thì ta bán."

Hải Châu đưa cái làn cho tam thẩm của mình, Bối Nương nhận lấy xách thẳng vào nhà.

"Con cá này c.h.ế.t ít nhất một canh giờ rồi, không còn tươi nữa, vẫn giá cũ như năm ngoái đi, 300 văn." Thấy Hải Châu lắc đầu, ông ta nghiến răng nói: "Được được được, mang d.a.o ra đây. Phải chi muộn thêm một tháng nữa, cá đuối nổi lên giao phối sinh sản, ngư dân giăng lưới bắt được nhiều thì ta thèm vào mà mua của cô nương"

"Cánh buôn bán các người toàn cái nết này, rõ ràng có lãi mà mồm cứ phải lải nhải mặc cả một hồi." Tề A Nãi cầm d.a.o đi ra, nói: "Ông c.h.ặ.t hay ta c.h.ặ.t?"

"Để ta tự c.h.ặ.t." Lý chưởng quầy cười, "Ai mà chẳng muốn kiếm thêm chút đỉnh chứ."

Chặt bỏ cái đuôi có độc, con cá đuối được chia làm hai nửa. Lý chưởng quầy mua nửa nặng hơn, hơn 51 cân mấy lạng tính tròn 51 cân, tổng cộng hai mươi lượng lẻ bốn tiền.

"Ta mang cá về trước, mai sai tiểu nhị mang bạc đến."

"Được."

Hải Châu không lo ông ta quỵt nợ.

Nàng múc một gáo rượu vàng đặt lên ghế, bảo Tề lão tam chuyển vỉ sắt, giá sắt và thùng sắt sang sân bên cạnh,

"Tối nay nấu cơm bên kia nhé. Phong Bình, đệ nhóm lửa lên trước đi, để lại nhiều than chút để lát nữa ta làm cá nướng vỉ sắt."

Nửa con cá rửa qua một lần nước, moi nội tạng rửa sạch những cục m.á.u đông màu đỏ sẫm, dùng bột mì xát sạch nhớt trên da cá trước sau đó xả sạch sẽ rồi dùng vải bông lau khô.

Hải Châu lấy ra một cái chậu, cầm d.a.o xẻ thịt cá, xẻ làm đôi đặt vào chậu gỗ, đổ rượu vàng vào bóp kỹ cho ngấm. Trên da cá cũng khía hoa, rượu vàng thấm vào thịt cá rồi rắc muối và gừng ướp cho ra bớt m.á.u cá.

Trời tối dần, trong ngõ vang lên tiếng nói chuyện của Đông Châu. Nàng ra cửa ngó xem, bảo nương mình và Vu Lai Thuận sang nhà bên trước.

"Thúc về rồi sao? Về hôm qua?"

Hải Châu cao giọng hỏi.

"Chiều nay mới đến, lại làm phiền cháu rồi."

"Nhà cháu cũng phải ăn cơm mà, chỉ là thêm ba đôi đũa thôi. Thúc sang bên kia trước đi, mọi người đều ở bên đó cả."

Đông Châu chạy bước nhỏ tới, ghé sát tai nói nhỏ:

"Lúc muội đến ông ấy đang cãi nhau với nương, trên đường muội hỏi Bình Sinh nó bảo có liên quan đến chuyện ở quê."

Hải Châu "suỵt" một tiếng,

"Đừng hỏi thăm, cũng đừng hỏi, chuyện phu thê người ta mình không xen vào. Muội cũng đừng nói với ai nhé."

"Vâng."

Đông Châu nhảy chân sáo theo Hải Châu đi ra ngoài.

"Khóa cửa vào."

Hải Châu dặn dò một câu.

Nước kho hải sản buổi chiều vẫn chưa đổ, Hải Châu xách nửa con cá bỏ vào nồi, đổ nước kho vào rồi gọi nãi nãi ra nhóm lửa. Nàng xách nửa con cá còn lại ngồi trước giá sắt, quét một lớp dầu mỏng lên vỉ rồi đặt cá lên. Nàng múc nửa ống tre rượu nếp ngọt từ bình rượu dưới mái hiên, trong tiếng xèo xèo nướng cá, nàng dùng thìa rưới rượu lên thịt cá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Rượu ngọt đọng lại trên những vết khía, dưới hơi nóng bốc lên dần dần thấm vào thịt cá. Rượu trên vỉ sắt cạn khô, hơi nóng bốc lên cũng mang theo vị ngọt.

Tề lão tam thắp đèn đi ra, bưng cả lạc rang và hạt dưa rang Bối Nương thích ăn ra mời mọi người, còn hắn thì kể cho những người khác nghe chuyện hắn và Hải Châu gặp cá voi sát thủ trên biển.

Có Vu Lai Thuận ở đây, người trong nhà đều không nhắc đến chuyện hái tổ yến. Ngay cả Tần Kinh Nương và Bình Sinh cũng không hay biết gì.

Hàng xóm đối diện sang chơi, bưng theo một đĩa rong nho trộn, vừa vào cửa liền nói:

"Nướng thịt à? Sao lại có mùi ngọt ngọt thế? Thơm nức cả nửa con ngõ, làm ba nương con Tiểu Nha cãi nhau to một trận."

"Phu thê họ cãi nhau liên quan gì đến nhà chúng ta?"

Tề lão tam hỏi.

"Cha Tiểu Nha muốn đi uống rượu, nương nó không cho thế là cãi nhau thôi."

"Lát nữa là hết mùi rượu ngay ấy mà."

Hải Châu đứng dậy nhón một chùm rong nho ăn, nàng vào nhà múc nửa bát tương đậu nành, đổ dầu vào chảo đáy bằng, đặt nồi lên bếp đun một lúc, dầu nóng nàng bê ra cho hoa tiêu và lá hành vào.

"Hắt xì —"

Đông Châu xoa mũi chạy ra ngoài.

Bối Nương cũng vác bụng bầu ra ngõ hóng gió.

Dầu hoa tiêu hành đổ vào tương đậu nành, dùng b.út lông chấm tương quét lên miếng cá nướng chín một nửa, mùi rượu ngọt ngào trong sân bỗng chốc tan biến.

"Thêm hai thanh củi vào, để lửa l.i.ế.m vào vỉ sắt ấy."

Cá đã được quét đẫm nước sốt. Hải Châu đặt bát xuống vào bếp vớt cá kho chín ra rồi múc nước kho rửa nồi, chờ nồi nóng thì đổ dầu, đợi dầu nguội cho đường vào, thắng nước màu xong lại đổ cá vào.

Tề A Nãi tặc lưỡi, thấy Hải Châu lại đổ thêm xì dầu và nước ấm vào nồi bà lại tặc lưỡi.

“Sao thế nãi nãi ?”

Hải Châu buồn cười.

"Đồ đắt tiền thế mà kho rồi lại hầm, vừa ngọt vừa mặn, có ngon được không đấy?"

"Con cũng chưa ăn bao giờ, qua tối nay là biết ngon hay không ngay ấy mà." Đậy nắp nồi lại, Hải Châu lại ra sân lật mặt cá. Thấy người hàng xóm định về, nàng gọi lại: "Đừng vội về, ngồi chơi thêm lát nữa đi, tí nữa ăn cùng luôn."

"Thế thì được, ta lại được hưởng sái rồi."

Hắn chỉ đợi câu này của nàng.

Da cá đuối nướng nhăn lại, dùng đũa chọc thử thấy vừa dai vừa mềm, Hải Châu lại quét thêm một lớp dầu tương lên thịt cá.

Bối Nương ngửi mùi biết cá nướng sắp được, nàng ấy bưng giá đỗ tương đã nhặt sạch vào bếp, nhóm bếp khác đun nước. Bún gạo đã ngâm mềm có thể luộc được rồi.

Nước sôi thả giá đỗ vào, giá chần chín vớt ra bát rồi thả b.ún vào, b.ún chín vớt ra bát rồi đặt lên trên giá đỗ.

Hải Châu vào xem nổi cá, thấy gần được thì rắc hành thái lên đun thêm một lát rồi xúc cá ra khỏi nồi. Lúc này vỉ sắt bên ngoài cũng tắt lửa.

Những người rảnh rỗi còn lại đều vào bưng bát. Phong Bình ra chum nước rửa tay rửa mặt, Triều Bình và Bình Sinh thấy thế cũng đi theo rửa đôi tay lấm lem.

"Nào, ăn cơm thôi, đói nãy giờ rồi. Vu thúc, thúc lấy giẻ ướt bưng cái vỉ sắt lên bàn giúp cháu với."

Mỗi người tự lấy ghế, tự bưng bát. Hải Châu là đầu bếp gắp miếng đầu tiên, những người khác cũng động đũa theo.

"Nương, gắp cho Bình Sinh một miếng to bỏ vào bát đi, cá này không có xương đâu."

Hải Châu nói xong bỏ miếng cá vào miệng. Da cá nướng lên có cảm giác dẻo dẻo, c.ắ.n rất dai, nhai cực thơm. Thịt cá béo ngậy dưới lớp da nướng ra nước, vừa mềm vừa dẻo, ăn không giống cá mà giống móng giò hầm nhừ nhưng cảm giác lại mềm hơn.

--

Hết chương 128.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 253 | Đọc truyện chữ