Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 249: Cá voi sát thủ tạ ơn (2)
Dưới vách đá không ai nói chuyện lại vang lên tiếng va chạm, tiếng vọng từ dưới truyền lên nghe trầm đục. Tề lão tam càng thêm cảnh giác, hắn nhìn lượng dầu đèn tiêu hao để đoán thời gian hai người ở trong này, nói:
“Hải Châu, chắc cũng quá trưa rồi, chúng ta phải về thôi, trời tối trên biển nguy hiểm lắm.”
Nghĩ đến biển cả mênh m.ô.n.g hắn lại hoảng hốt, càng sợ hơn là người bên dưới cướp thuyền đi mất. Không có thuyền, hắn và Hải Châu ở đây không c.h.ế.t đói thì cũng c.h.ế.t khát.
“Được, chúng ta xuống thôi. Nhưng Tam thúc đừng sợ, bên dưới chắc là lão rùa đang húc vào đáy thuyền đấy.”
Tề lão tam lúc này mới nhớ ra còn có con rùa biển già đi cùng, hắn nghển cổ nhìn xuống, từng bước lần mò xuống, nói:
“Xuống còn khó hơn lên. Mà này, con rùa già này có phải đang nhắc chúng ta đến giờ về rồi không?”
“Nó có thành tinh đâu mà biết.”
Hải Châu vẫn nghi ngờ âm thanh bên ngoài hang động, nàng đoán nếu không phải người đi ngang qua thì là lão rùa bị cá voi hay cá heo đuổi chạy về đây.
Đinh sắt vẽ ra một vệt dài trên vách đá, Hải Châu bình tĩnh bám vào một tảng đá, chân bị trượt lại tìm được điểm tựa trên khe đá, thế rơi dừng lại, nàng toát mồ hôi lạnh.
“Nương ta ơi~ con chậm chút chậm chút, làm ta sợ muốn c·hết.” Tề lão tam bám vào vách đá run rẩy nhìn xuống, “Kiếm tiền kiểu này đúng là bán mạng, sợ đến nhũn cả chân.”
“Không sao đâu.”
“Còn bảo không sao, con cứ cứng miệng đi, về ta mách nãi nãi con, tiền này chúng ta không kiếm nữa.”
“Thúc cứ mách đi, xem thúc bị mắng hay con bị mắng.” Hải Châu tiếp tục leo xuống, tim nàng cũng đập thình thịch nói tiếp: “Ra biển chẳng phải là mạo hiểm sao, ai gặp sóng gió một lần mà bỏ biển đâu?”
Tề lão tam im lặng. Khi bò ra khỏi lối đi hẹp, trước mắt bỗng sáng bừng, ánh mặt trời ngả về tây chiếu rọi vào hang động sáng lóa mắt. Nhìn thấy ánh sáng, cơ thể đang căng cứng của hắn bất giác thả lỏng. Nhìn xuống dưới, thuyền vẫn còn đó, trên mặt nước không có ai, chỉ có con rùa đang ở mũi thuyền.
“Đúng là con vật này gây ra tiếng động, làm người ta sợ gần c.h.ế.t.”
Hắn ngồi trên mỏm đá nhô ra bốc bột gạo xoa tay, nghiêng đầu xem tay chân Hải Châu, hỏi nàng có bị thương không.
Hải Châu lắc đầu.
“Haizz —” Tề lão tam thở dài thườn thượt, “Hồi nhỏ ta được cha con và nhị thúc con chăm sóc, lớn lên đi làm muối chưa nếm mùi khổ cực khi ra biển, càng chưa từng chịu kinh sợ thế này. Trưởng thành rồi lại nhờ phúc của con, không phải gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình. Trước đây ta cứ thầm mừng vì mình không tham lam, chăm chỉ làm lụng kiếm chút tiền mọn đủ sống là được, thấy cũng tốt chán. Đi với con một chuyến mới thực sự biết kiếm tiền khó khăn thế nào, việc đ.á.n.h cá khuân vác của ta thật sự chẳng thấm vào đâu.” Không có Hải Châu gánh vác, chút tiền lẻ hắn kiếm được sao đủ nuôi cả nhà.
“Con rủ thúc đi cùng không phải có ý đó đâu.”
Hải Châu cắm cúi cạy bột gạo ướt dính trong móng tay, bột gạo nở ra làm kẽ móng tay nàng đau nhức.
Tề lão tam vỗ vỗ cái giỏ tre ống dài miệng nhỏ đeo bên hông, nói:
“Ta biết, con muốn đưa ta cùng đi kiếm tiền.”
Lão rùa đợi dưới nước mãi không thấy người xuống, lại húc mạnh vào đáy thuyền.
Hải Châu nhìn xuống, nói:
“Đi thôi, bớt nói những chuyện không đâu, chỗ tổ yến thúc hái được đều thuộc về thúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai thúc cháu thổi tắt đèn l.ồ.ng tiếp tục leo xuống. Mãi cho đến khi chân chạm vào boong thuyền, cả hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Tề lão tam tháo giỏ tre, cởi đèn l.ồ.ng trên vai ra. Hắn quỳ ở mũi thuyền kéo lão rùa lên không dám chần chừ thêm nữa, cầm mái chèo chèo thuyền ra khỏi hang động.
Ra khỏi hang, gió biển mang theo hơi ấm mặt trời ùa tới. Hai người trên thuyền rùng mình một cái. Trong hang lạnh lẽo, ở lâu không cảm thấy gì, ra ngoài bị nắng ấm chiếu vào mới giật mình nhận ra tay chân đều lạnh ngắt.
Hải Châu cởi giày đinh sắt ra, đứng ở mũi thuyền xác định phương hướng rồi giương hai cánh buồm lên. Nàng đứng ở mũi thuyền nhìn mặt biển, không thấy cá voi hay cá heo nào phát ra tiếng kêu như lúc trước.
“Nhanh nhanh nhanh — mau lại đây, dưới nước có cái gì kìa!”
Tề lão tam lao tới lôi Hải Châu từ mũi thuyền vào khoang.
Một bóng đen nổi lên từ mặt nước, đầu cá voi sát thủ lộ ra một nửa. Tề lão tam sợ hãi túm c.h.ặ.t Hải Châu chạy lên lầu hai, hét lớn:
“Cái quái gì thế này! Ông trời ơi, đây cũng là cá sao? Ông trời ơi ông trời ơi, ái chà! Nó còn định nhảy lên thuyền kìa! Có phải nó muốn húc thuyền không?”
Hải Châu bị hắn kéo loạng choạng, cánh tay bị nắm đau điếng. Khó khăn lắm mới lên đến tầng hai, thuyền chao đảo, nàng bám vào cửa khoang, nói:
“Tam thúc mau buông con ra, đây là cá voi sát thủ, không ăn thịt người đâu.”
Lão rùa rụt cổ nằm im thin thít trên boong thuyền, không dám thở mạnh.
Hải Châu đi xuống thang gỗ, đi ngang qua lão rùa liếc nó một cái. Nàng ghé vào mạn thuyền nhìn xuống, con cá voi sát thủ này to khủng khiếp, đốm trắng ở mắt nó còn to hơn cả đầu nàng.
“Thật sự không ăn thịt người à?” Tề lão tam đi theo xuống, kinh ngạc nhìn con cá lớn đang bơi theo thuyền, hỏi: “Nó định làm gì thế? Con vừa bảo gì cơ? Đây là cá voi sát thủ? Cũng là cá voi à? Có nấu được dầu cá voi không?”
“Thúc gan to thật đấy, ở dưới biển thúc không g.i.ế.c nổi nó đâu.”
Cá voi sát thủ lặn xuống đổi hướng, Hải Châu đi theo ra đuôi thuyền. Nó bơi qua dưới thuyền, nàng nhìn thấy dưới vây n.g.ự.c nó cắm một tấm ván gỗ.
Tề lão tam cũng nhìn thấy, hắn chạy sang mạn bên kia nhìn xuống, thấy rõ hình dạng tấm ván, hắn nói:
“Nó va vào thuyền đắm à?”
“Chắc không phải đâu, có thể là thuyền đ.á.n.h cá bị vỡ rồi bị dòng nước cuốn đi. Dưới biển dậy sóng, mảnh ván vỡ bị sóng đ.á.n.h cắm vào người con cá xui xẻo này.”
Hải Châu nhìn chằm chằm con cá voi sát thủ thỉnh thoảng lại ngoi lên mặt nước. Tiếng kêu nghe thấy trong hang lúc trước chắc là do nó phát ra. Trước mắt nàng chưa rõ nó đi theo thuyền là vì muốn đòi con rùa già trên thuyền hay là muốn nhờ người giúp đỡ.
Dưới nước, con cá voi sát thủ ngoi đầu lên cọ vào đuôi thuyền, không kiểm soát tốt lực làm tấm ván cắm dưới n.g.ự.c va vào đáy thuyền, nó kêu lên một tiếng đau đớn, con thuyền cũng rung lắc theo.
“Tam thúc, thúc đi hạ buồm xuống đi.”
Hải Châu đi đến đuôi thuyền nằm sấp xuống, cánh tay duỗi xuống miễn cưỡng chạm được vào nước biển. Nàng nhìn con cá voi sát thủ đang chìm xuống, lẳng lặng chờ nó bơi lên lại.
Tề lão tam cũng đi tới, ngồi xổm ở đuôi thuyền nói:
“Nó đến tìm người giúp đỡ à? Cũng thông minh phết nhỉ.”
--
Hết chương 126.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận