Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 248: Cá voi sát thủ tạ ơn (1)

 

Sáng sớm hôm sau, Hải Châu đi tiệm rèn lấy hai đôi đế giày đóng đinh sắt mà nàng đã đặt, mang theo Tề lão tam mua bánh gạo rồi ra bến tàu. Sau khi thủy triều rút, nàng len lỏi giữa đám thuyền đ.á.n.h cá đông đúc giương buồm xuất phát. Ra khỏi vịnh, thuyền đ.á.n.h cá tỏa ra các hướng. Nàng lên đảo đón lão rùa, xác định phương hướng rồi thẳng tiến ra biển sâu.

Thuyền trôi càng lúc càng xa, quay đầu lại nhìn chỉ thấy mênh m.ô.n.g nước, bờ biển đã khuất dạng. Tề lão tam ngẩng đầu nhìn trời, giờ chỉ có thể dựa vào mặt trời để phân biệt phương hướng.

“Đằng kia chính là đảo yến.” Hải Châu chỉ vào hòn đảo cô độc phía xa nói, “Tổ yến nằm trong hang động, chúng ta phải trèo lên đó. Lát nữa thúc buộc đôi đế giày đóng đinh sắt này vào đế giày, để chống trơn trượt.”

Tề lão tam nuốt nước bọt, trong lòng hơi sợ nhưng ngại nói với Hải Châu, đành hỏi:

“Sẽ không ngã xuống chứ?”

“Dưới hang động là nước, ngã xuống thì lại bò lên.” Hải Châu vỗ vai hắn, nói: “Cẩn thận một chút là không sao đâu, đá không trơn lắm cũng khá dễ bám.”

Đến gần, Tề lão tam nhìn rõ vách đá trong hang động. Hòn đảo cô độc này nhô thẳng lên từ biển, bên trong lại rỗng tuếch, từng tầng đá xếp chồng lên nhau uốn lượn dẫn lên đỉnh núi.

Hải Châu thu buồm, cầm mái chèo chèo thuyền vào hang. Nàng nói với Tề lão tam:

“Thúc sức khỏe tốt, tay dài chân dài dễ leo trèo hơn con. Mới đầu thúc cứ đi theo bên cạnh con, con đi cùng thúc nên thúc đừng sợ.”

Mặt Tề lão tam đỏ bừng, hắn xua tay nói:

“Không sao không sao, ta không sợ.”

“Thực ra là con có chút sợ mới rủ Tam thúc đi cùng.” Hải Châu hét lên một tiếng, trong hang động vang vọng tiếng hồi âm, tiếp đó là tiếng cánh vỗ loạn xạ. Nàng xoa xoa cánh tay nói: “Ở trong này một mình không có ai nói chuyện cũng thấy rợn người.”

Tề lão tam lập tức ưỡn thẳng lưng. Hắn vẫn luôn dựa dẫm vào Hải Châu, giờ được nàng dựa vào, ý thức trách nhiệm đè nặng trên vai còn hơn cả vàng bạc, càng thêm can đảm. Hắn ngẩng đầu nhìn quanh cũng hét theo một tiếng nói:

“Không có gì phải sợ, sau này con đi đâu ta cũng sẽ đi cùng con.”

Trong hang động hơi ẩm lớn nên âm u mờ mịt, những nơi ánh sáng không chiếu tới thì đen kịt một màu. Hải Châu lấy đèn l.ồ.ng từ khoang thuyền ra, châm đầy dầu cá voi rồi dùng que đ.á.n.h lửa thắp sáng. Sau đó nàng lấy dây thừng buộc cán gỗ vào vai, đèn l.ồ.ng nghiêng sang một bên, quầng sáng tỏa ra bên tay phải nàng, ngẩng đầu hay cúi đầu đều không lo bị ch.ói mắt.

Tề lão tam học theo nàng buộc đèn l.ồ.ng lên người, đi đến mũi thuyền buộc đế giày đinh sắt vào. Thấy Hải Châu đưa cho một gói giấy dầu, hắn không khỏi hỏi:

“Đây là cái gì?”

“Bột gạo, nếu tay ra mồ hôi trơn trượt thì thúc nắm lấy một ít xoa tay.” Hải Châu đưa cái làn cho hắn, nói: “Đi thôi, con đi trước, thúc đi theo sau, con quen địa hình trong hang rồi.”

“Rùa trên thuyền thì sao? Không sợ nó chạy mất à?”

“Chạy không xa đâu, nó sẽ quay lại thôi. Yên tâm đi, nó còn lo chúng ta bỏ quên nó hơn ấy chứ.”

Hải Châu xoa xoa tay, hà hơi một cái, bám vào tảng đá nhô ra, đinh sắt trên chân cắm vào khe đá, đạp một cái nhảy lên nhanh nhẹn như khỉ.

Tề lão tam chậm hơn hai bước, hắn theo dấu chân Hải Châu leo lên. Vách đá mọc rêu xanh ẩm ướt, chỗ tối tăm có nước nhỏ giọt, ngón tay bám vào vách đá phải dùng sức thật mạnh, chân cũng phải đạp cho vững.

Đến một chỗ ngoặt, ánh sáng từ khe hở trên đỉnh núi chiếu vào một tảng đá gồ ghề. Hải Châu giẫm lên đá ngồi xuống, nói:

“Tam thúc ngồi đây nghỉ một lát, có mệt không?”

“Cũng được, không mệt lắm.”

Tề lão tam bốc một nắm bột gạo chưa xay nhuyễn lắm xoa vào lòng bàn tay. Hắn nhìn xuống dưới, ngay phía dưới mặt nước xanh đen chỉ nghe thấy tiếng nước chảy, không phân biệt được hướng nước chảy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Leo lên khoảng một trượng nữa là thấy tổ yến rồi. Lúc hái tổ yến phải cẩn thận, thà chậm một chút chứ đừng mạo hiểm. Màu trắng và màu vàng nhạt là chất lượng tốt nhất, loại đen xám là tổ cũ lâu năm rồi, loại đó đừng động vào vì bán không được giá, hái xuống phí công.”

Hải Châu dặn dò từng chút một.

Tề lão tam ngẩng đầu nhìn lên, phía trên ánh sáng mờ mịt, cách một trượng chẳng nhìn rõ thứ gì. Hắn lại nhìn xuống dưới, bắt đầu nghi ngờ lời Hải Châu nói là nàng “sợ hãi”.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Hải Châu bốc một nhúm bột gạo xoa tay. Bột gạo không xay quá mịn, cảm giác lạo xạo rất rõ. Lúc leo trèo ngón tay dùng sức, những hạt bột nhỏ li ti ấn vào lòng bàn tay gây ra cảm giác đau nhẹ càng khiến người ta tỉnh táo hơn.

Bò vào một lối đi lại uốn lượn hướng lên trên, ánh sáng đột nhiên biến mất, chỉ có quầng sáng từ đèn l.ồ.ng chiếu rọi một khoảng nhỏ trước mắt. Tề lão tam nhìn thấy phân chim rơi trên vách đá, hắn nhìn lên thì biết là sắp đến nơi rồi.

Đinh sắt đạp trên đá phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo. Ánh đèn càng leo càng cao, chim yến vàng trong tổ hoảng sợ, phía trên vách đá vang lên tiếng vỗ cánh và tiếng chim kêu.

Hải Châu tiếp tục leo lên, chim yến vàng bay vụt qua bên sườn nàng, cánh đập vào đèn l.ồ.ng, đèn l.ồ.ng va vào vách đá. Nàng nghiêng người né, quầng sáng chiếu trên vách đá màu đỏ sẫm rung lắc dữ dội.

“Con kiếm tiền vất vả quá.” Tề lão tam u ám nói, “Sau này ta sẽ đi cùng con.”

“Kiếm tiền có bao giờ dễ dàng đâu, kiếm tiền lẻ thì bán sức, kiếm tiền lớn thì phải mạo hiểm.”

Hải Châu tiếp tục leo lên, bên phải vách đá xuất hiện một cái tổ yến màu vàng nhạt. Nàng đổi hướng bò qua, thân thể áp sát vào vách đá, hai chân đứng vững, một tay rút vỏ sò mài mỏng cài trên giỏ tre ra áp sát mặt đá cạy một cái, chiếc tổ yến hình con thuyền liền rơi ra.

“Tam thúc, hai chúng ta chia ra hai hướng tìm nhé.”

“Được.”

Nơi này trước khi bị Hải Châu phát hiện chưa từng có người đặt chân đến, chim yến vàng làm tổ rất nhiều, cứ cách ba bước chân lại có một cái. Trong tiếng đinh sắt va vào vách đá, hai ngọn đèn l.ồ.ng lúc gần lúc xa.

Tay chợt đau nhói, Tề lão tam giật mình kêu lên “Ái chà”, một con chim bay qua đỉnh đầu hắn, nghe tiếng vỗ cánh hắn mới hết hoảng.

“Sao thế?”

Hải Châu lớn tiếng hỏi.

“Không sao, một con chim yến mổ ta một cái, ta còn tưởng là rắn hay rết gì làm ta sợ hết hồn.”

“Rắn biển không bò lên được đâu, có chim yến vàng ở đây nhện và sâu bọ không sống được ở chỗ này, Tam thúc cứ yên tâm.”

“Ừ, được rồi.”

“Tổ nào có trứng thì đừng cạy nhé.”

Hải Châu lại dặn dò.

“Được, ta biết rồi.”

Không biết qua bao lâu, bên ngoài hang động đột nhiên vang lên tiếng kêu lạ, Hải Châu và Tề lão tam đồng thời dừng tay, dỏng tai lắng nghe mơ hồ có tiếng nước bì bõm.

“Ai đó?”

Tề lão tam đột ngột lên tiếng.

Hải Châu giật mình, nàng nhìn lên trên nói:

“Không lẽ có người đến à?”

Chỗ này nếu bị người ta phát hiện thì con đường làm giàu của nàng cũng đứt đoạn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 248 | Đọc truyện chữ