Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 243: Thịt hươu hầm và tiệc hải sản (2)
“Bạch tuộc làm sạch, thạch trắng cũng rửa sạch sẽ rồi.” Tề A Nãi đỡ eo đứng dậy, “Định làm thạch sương sáo đúng không? Để nãi nãi bưng sang sân bên kia nấu.”
“Được, vẫn là nãi nãi tốt nhất chứ một mình con làm không xuể.”
Hải Châu cảm thán. Nàng dọn cái vỉ sắt nướng thịt ra, tương vừng lạc làm từ năm ngoái vẫn chưa hỏng, để nửa năm càng thêm thơm ngậy, nàng múc hai bát để sang một bên.
Tề lão tam vừa thấy cảnh tượng này, liền vào bếp đổi ca trông bình gốm, nói:
“Con ra ngoài nhóm lửa cho tỷ tỷ con đi, lửa trong này để ta trông.”
Phong Bình cầm một cành cây đang cháy ra ngoài nhóm lửa. Vỉ sắt đã lâu không dùng, cậu bé đốt lửa to nung cho hết rỉ sét rồi rưới dầu lên, lớp dầu đầu tiên không dùng, gạt hết vào lửa.
Trường Mệnh ngồi trên ghế nhỏ mắt sáng rực nhìn hắn, thán phục nói:
“Phong Bình, ngươi giỏi thật đấy!”
Phong Bình nhếch miệng cười,
“Lần sau ngươi đến, ta ngươi ăn bánh nướng, do chính tay ta làm đấy.”
“Nhà ta vui không? Hay là ở lại nhà ta đừng về nữa?” Hải Châu xách con cá hun khói đi tới, nàng lấy b.út lông chấm dầu quét lên da cá, lớp da cá khô nứt thấm dầu được trải phẳng trên vỉ sắt, nàng ngẩng đầu hỏi: “Trường Mệnh, cháu suy nghĩ thế nào rồi? Buổi sáng cùng Phong Bình ra phố bán bánh buổi chiều đi tư thục đọc sách, chiều tối thủy triều rút bảo nó dẫn cháu ra bờ biển bắt hải sản.”
Trường Mệnh lắc đầu,
“Cháu phải về luyện võ còn phải thay tổ phụ đi tuần thuyền tuần biển, cùng nhị thúc đi thủy sư luyện binh, cháu không thể chơi mãi được. Nhưng mọi người có thể theo cháu về phủ thành, như vậy cháu có thể gặp Phong Bình mỗi ngày.”
Hàn Tễ cười thầm, nghĩ bụng đúng là chất nhi ngoan của hắn.
“Cháu hỏi xem Phong Bình có chịu không.”
Hải Châu nói.
Phong Bình cũng lắc đầu,
“Ta không đi đâu.”
Bạch tuộc đặt trên vỉ sắt nướng mỡ b.ắ.n tung tóe, Hải Châu né người sang một bên, dùng xẻng ấn mấy cái râu bạch tuộc đang cong lại.
Tần Kinh Nương bê đậu phụ đã cắt miếng ra, hỏi:
“Tôm và cua hấp à? Còn cả con cá mú kia nữa, nương nhóm lửa hấp luôn nhé?”
“Vâng.” Hải Châu nhìn ra ngoài, nói: “Thẩm Toại làm sao thế nhỉ? Sao mãi vẫn chưa đến? Huynh ấy mà không đến thì chúng ta không đợi nữa đâu.”
“Để ta qua xem sao.”
Hàn Tễ ra cửa.
Hắn vừa bước vào cửa Thẩm gia đã nghe thấy tiếng Thẩm Toại nói chuyện, giọng nói tràn đầy giận dữ và mệt mỏi. Hắn không muốn xen vào chuyện nhà người ta nên kịp thời dừng bước bảo người hầu vào thông báo.
Một lát sau tiếng bước chân vội vã ngày càng gần, Thẩm Toại từ thiên viện đi ra, mặt đầy vẻ ủ rũ. Nhìn thấy Hàn Tễ, hắn cười khổ một tiếng, nói:
“May mà huynh đến, không thì ta vẫn chưa thoát thân được.”
“Chuyện gì thế?”
Hàn Tễ chắp tay sau lưng đi ra ngoài.
“Trong nhà có biểu muội đến chơi, nàng ta chẳng có chút chủ kiến nào, nghe lời nương ta răm rắp rồi cứ bám riết lấy ta bảo là phải gả cho ta, ta đi đâu nàng ta theo đó.” Thẩm Toại lắc đầu, “Mai huynh về phủ thành đúng không? Ta đi cùng huynh.”
“Thế còn hôn sự của đệ…”
“Tính sau đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn giờ chỉ muốn rời nhà đi thật xa.
Vừa rẽ vào ngõ Đá Xanh đã ngửi thấy mùi thịt nướng thơm lừng. Thẩm Toại theo Hàn Tễ vào cửa, tiếng cười nói trong sân lọt vào tai, đầu óc hắn đờ đẫn trong giây lát.
“Huynh ủ rũ cái gì thế? Mau ngồi xuống đi, đang đợi mỗi huynh đấy.”
Hải Châu xúc bạch tuộc ra đĩa, thuận tay đưa cho Bối Nương rồi lại gắp thịt ba chỉ trải lên vỉ nướng.
Thẩm Toại xốc lại tinh thần, nói:
“Ta phải về nhà một chuyến, quên mang rượu rồi.”
“Thôi khỏi, huynh đi đi về về thì bọn ta ăn no rồi, nhà ta có rượu.”
Hải Châu lên tiếng ngăn lại.
Bạch tuộc nướng, thịt ba chỉ nướng, đậu phụ rán, canh thịt hươu, cua hấp, tôm hấp, cá hấp, cá nướng, thạch sương sáo trộn lần lượt được bưng lên bày đầy một bàn.
“Muốn ăn gì thì lấy, ai ăn nấy gắp, trong sân nhà mình cả, đi ăn ngồi ăn chạy ăn đều được.” Hải Châu đưa tay nhận lấy bát rượu vàng, nàng uống một ngụm giải ngấy, nói: “Mọi người cứ tự nhiên nhé.”
Kiểu ăn này được tiểu hài t.ử thích nhất, chúng bưng bát đi ăn ngồi ăn cười nói rôm rả. Tiểu hài t.ử không quấy khóc người lớn cũng đỡ mệt, mọi người thoải mái tự tại tùy ý ngồi ăn.
Hải Châu múc ba bát canh thịt hươu, bạch tuộc và thịt nướng gắp một đĩa, đậu phụ gắp một đĩa, cua mỗi người lấy bốn năm con rồi gọi Hàn Tễ và Thẩm Toại sang sân bên cạnh ăn riêng.
“Kể nghe xem nào, gặp chuyện gì mà mặt mày ủ dột thế?”
Hải Châu cạy mai cua hỏi Thẩm Toại.
“Hôn sự không thuận lợi, hắn đang chống đối cha nương hắn đấy.”
Hàn Tễ thấy Thẩm Toại ỉu xìu như quả cà tím bị sương muối, thầm may mắn cha nương mình còn khá là khai sáng.
“Cha nương ta không đồng ý cho ta cưới Thanh Mạn, muốn ta cưới biểu muội. Nàng ta chẳng có chút chủ kiến nào mà để mặc nương ta sắp đặt.”
Thẩm Toại bưng bát rượu vàng uống một ngụm, một ngụm hết nửa bát, hắn thở dài nói:
“Thật đáng sợ, ta thà không thành thân cũng không theo ý cha nương ta, họ chẳng coi ta là con người.”
Trước mặt Hải Châu và Hàn Tễ, hắn cũng chẳng kiêng dè gì mà cụp mắt nói:
“Ta chợt phát hiện ra trong mắt cha nương ta, có khi ta chỉ là công cụ để phối giống. Gia thế, địa vị, tiền tài, những thứ đó xứng đôi là họ đẩy ta đi. Họ không quan tâm suy nghĩ của ta, không để ý ta có nguyện ý hay không. Ta giống như một món ăn bày trên bàn, ai cũng có thể gắp một miếng, ai cũng có thể bình phẩm vài câu mặn nhạt ngon dở.”
Hải Châu đặt chân cua xuống, nàng không tiện đ.á.n.h giá hành vi của cha nương hắn liền suy tư nói:
“Huynh không thể thành thân với biểu muội được đâu, sinh hài t.ử ra không sợ bị ngốc à?”
“Sao lại nói thế?” Hàn Tễ ngạc nhiên, “Đại ca ta cũng cưới biểu tỷ ta đấy thôi, Trường Mệnh đâu có ngốc.”
Thẩm Toại cũng thắc mắc:
“Muội nghe đâu ra cái lý thuyết này thế? Biểu huynh muội thành thân là chuyện thường thấy mà.”
“Đừng quan tâm ta nghe ở đâu, cứ tin ta là được. Các người ngẫm lại xem, biểu huynh muội lấy nhau sinh hài t.ử ra có phải tỷ lệ bị bệnh ngốc nghếch cao hơn không? Còn c.h.ế.t non không ít nữa.”
Hải Châu không thể đưa ra căn cứ khoa học đành dặn dò Thẩm Toại đừng cưới biểu muội hắn.
Hàn Tễ không tin lắm, còn đùa:
“Chẳng lẽ Trường Mệnh sinh ra đã ốm yếu bệnh tật là có liên quan đến chuyện này?”
“Cha nương nó đều khỏe mạnh, từ trong bụng nương đã được chăm sóc kỹ lưỡng, lẽ ra nó không nên là con ma ốm mới phải.” Hải Châu rắc rắc c.ắ.n vỡ chân cua, tiếp tục nói: “Tại sao huynh muội ruột không được lấy nhau? Tại sao biểu huynh muội lại được? Tại sao đường huynh muội lại không được? Biểu huynh muội và đường huynh muội ngoài khác họ ra thì huyết thống chẳng phải gần gũi như nhau sao?”
“Cùng họ là l.o.ạ.n l.u.â.n.” Thẩm Toại nhìn Hải Châu như nhìn quái vật, “Đầu óc muội nghĩ cái gì thế?”
--
Hết chương 123.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận