Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 242: Thịt hươu hầm và tiệc hải sản (1)
Bữa cơm kết thúc thì trời đã tối đen. Lúc ra khỏi t.ửu lầu, tiểu nhị đưa cho chiếc đèn l.ồ.ng. Tề lão tam muốn đẩy nhị ca nên bảo Bối Nương cầm đèn l.ồ.ng soi đường, hắn dặn dò:
“Đi đường đêm nàng cẩn thận một chút, coi chừng ngã đấy.”
“Để con đẩy Nhị thúc, tam thúc đỡ tam thẩm đi đi.” Hải Châu bước tới, nàng vẫy tay với hai người trên bậc thang, “Ta về trước đây, trưa mai nhớ qua ăn cơm đấy, ta không đi mời nữa đâu. Trường Mệnh có muốn về nhà ta không? Tối nay ngủ cùng Phong Bình, mai nhị thúc cháu lại qua mà.”
Trường Mệnh ngẩng đầu nhìn nhị thúc, Hàn Tễ liếc hắn một cái nói:
“Tùy con.”
Trường Mệnh lập tức vui sướng nhảy xuống bậc thang rồi hào hứng đi đến bên cạnh Phong Bình, nói:
“Ta chưa từng ngủ ở nhà người khác bao giờ.”
“Tối nhớ ngủ sớm, đừng nghịch ngợm.”
Hàn Tễ dặn dò một câu rồi dẫn Thẩm Toại đi về phía thuyền.
Đi được một đoạn, hắn lại vòng lại đuổi theo nhóm người Hải Châu. Khi sắp vào đến ngõ, hắn nhắc nhở:
“Tối nay muội đừng quên sắc t.h.u.ố.c uống, ta chuẩn bị cho muội mười thang, muội uống thiếu một bữa ta đều biết đấy.”
“Thuốc gì thế?”
Tề A Nãi hỏi.
“Thuốc ôn bổ, hàn khí trong người Hải Châu nặng, thái y kê đơn cho muội ấy. Lão thái thái nhớ trông chừng muội ấy, sau mỗi bữa cơm sắc cho muội ấy một bát t.h.u.ố.c nhé.”
Hải Châu mất kiên nhẫn, phẩy tay đuổi hắn đi:
“Biết rồi, biết rồi, huynh đi nhanh đi, nói nhiều quá.”
Thẩm Toại dựa vào gốc cây nhìn cảnh tượng trước mắt, nhìn theo cả nhà Hải Châu đi vào ngõ, hắn dời mắt nhìn chằm chằm Hàn Tễ trầm ngâm thăm dò:
“Huynh đệ, ta thấy huynh là lạ.”
“Lạ chỗ nào?”
Hàn Tễ xoay người đi về phía bến tàu.
“Huynh và Hải Châu… Ừm…” Hắn cau mày ấp úng, “Chẳng lẽ là tình huynh muội? Huynh có vẻ quan tâm muội ấy quá mức, còn dặn dò muội ấy uống t.h.u.ố.c. Nương ta đối với ta cũng chưa từng tỉ mỉ như vậy.”
“Trên đường về kinh bọn ta bị đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê ném xuống sông, Hải Châu đã cứu ta. Phương Bắc thời tiết lạnh, muội ấy bị nhiễm lạnh sinh bệnh, hàn khí trong người cũng nặng.”
Thẩm Toại lúc này mới hiểu ra,
“Cũng lạ thật, muội ấy cứu nhị ca ta, cũng gọi huynh là nhị ca sau đó lại cứu huynh, đúng là ai đứng thứ hai đều mạng lớn cả.”
Hàn Tễ:……
Nói năng linh tinh gì thế không biết? ……
Sáng sớm hôm sau Hải Châu uống xong bát t.h.u.ố.c Tề A Nãi sắc, nàng nhíu mày vớt cái chân hươu ngâm trong thùng ra, dùng d.a.o cạo sạch lớp tro đen trên da thịt sau đó lấy d.a.o c.h.ặ.t xương và b.úa ra, c.h.ặ.t xương chan chát.
Chân hươu được c.h.ặ.t làm ba khúc, Hải Châu múc nước đổ vào nồi, ngó đầu ra ngoài nói:
“Tam thẩm, lát nữa thẩm trông lửa giúp con nhé, con muốn ra biển bắt ít cua và bạch tuộc về.”
Bối Nương gật đầu.
Chân hươu bỏ vào nồi, Hải Châu bọc đại hồi vào vải trắng thả vào cùng. Chân hươu đã được tẩm ướp nên nàng không thêm muối, đậy nắp nồi cởi tạp dề rồi đi ra ngoài.
Nàng ra cửa gặp Tề lão tam gánh nước về, nàng chào một tiếng sau đó nói với mấy đứa trẻ đang nhảy dây trong ngõ:
“Tỷ ra thuyền đ.á.n.h cá đây, Đông Châu đừng quên sang thôn Hồng Thạch gọi nương qua nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cô cô, cháu đi theo cô được không?”
Trường Mệnh hỏi.
Hải Châu xua tay,
“Sau này cháu còn nhiều cơ hội ra biển, không vội lúc này, ta đi một lát rồi về ngay.”
—Mạng cháu quý giá quá, ta cũng không dám dẫn cháu ra biển đâu.
Vì phải chuẩn bị đồ ăn nên Hải Châu không nán lại trên biển lâu. Nàng xuống biển một chuyến bắt được khoảng hai mươi c.o.n c.ua, mười con tôm, một con cá mú, một con cá hồng. Bạch tuộc con sinh ra đầu thu năm ngoái đã lớn bằng nửa bàn tay, nàng bắt thêm một ít.
Lúc thuyền đ.á.n.h cá về bờ, nhìn thấy một đám rong biển trôi trên mặt nước, vớt lên phát hiện có thạch trắng, Hải Châu dứt khoát ngồi trên boong thuyền nhặt thạch trắng ra trước.
Khi về đến nhà Hàn Tễ đã tới. Hải Châu thấy hắn đang hăng say cầm d.a.o đốn củi, nàng đặt túi lưới xuống hỏi:
“Huynh làm cái gì đấy?”
“Đốn củi chứ làm gì.”
“Ta thấy rồi, ý ta là huynh rảnh rỗi thế à?”
“Đúng vậy, ta rất rảnh, có việc gì cần cứ bảo.”
Hải Châu cười nhạt một tiếng, nàng xách nước nóng vào nhà tắm, xõa tóc ướt đi ra thấy hắn đang ngồi cọ rửa mai cua cùng nãi nãi nàng. Nàng mấp máy môi, không biết nên nói gì.
“Thịt ba chỉ mua về chưa ạ?”
Nàng dứt khoát coi như không thấy hắn.
“Mua rồi, đã rửa sạch sẽ, để trong chậu ấy.”
Tề A Nãi nói,
“Hành tỏi đều bóc rồi, cũng rửa sạch cả rồi.”
Hải Châu vào bếp lượn một vòng, mở nắp nồi dùng đũa chọc vào thịt, vẫn chưa mềm, nàng đậy nắp lại ra sân ngồi hong tóc.
“Hải Châu, con về rồi à?” Tần Kinh Nương đi vào, “Nghe Đông Châu bảo con tối qua mới về? Đi kinh đô sao?”
“Vâng, Bình Sinh đâu rồi nương?”
“Đang chơi bên ngoài.” Tần Kinh Nương đặt gói lạc rang và hạt dưa rang mua trên phố lên bàn, mở gói giấy dầu ra để trong tầm tay Tề lão nhị, nói: “Lão Nhị, đệ c.ắ.n hạt dưa đi, mới ra lò đấy.”
Dứt lời bà ấy xắn tay áo đi giúp cọ rửa cua làm cá.
Hải Châu bốc nắm hạt dưa c.ắ.n, c.ắ.n xong thì tóc cũng khô. Nàng b.úi tóc lên vào bếp thái thịt. Thịt ba chỉ thái miếng ướp với hành gừng và xì dầu. Chân hươu hầm trong nồi vớt ra dùng d.a.o thái thành lát dày bằng chiếc đũa.
“Cá làm thế nào đây?” Tần Kinh Nương xách hai con cá vào, “Hấp à? Nãi nãi con bảo con định làm cá nướng, hay là để nương thái thịt cho, con đi làm cá đi.”
“Được.” Hải Châu đưa d.a.o nhận lấy cá, gọi vọng ra ngoài: “Tam thúc, thúc xúc ít than trong bếp ra cho con với.”
“Để ta làm cho?”
Hàn Tễ nhanh nhảu đáp lời.
“Huynh không biết làm đâu, coi chừng bỏng đấy.” Hải Châu lườm hắn một cái, nói: “Huynh xách bó cỏ tranh xanh ngoài cửa vào đây cho ta.”
Đống than hồng đổ xuống chân tường, Hải Châu mang cái giá tam giác hun cá ra, phủ cỏ xanh lên than hồng, con cá hồng xẻ đôi đặt lên trên hun.
Khói đặc mang theo mùi hăng của cỏ cuồn cuộn bay qua tường rào ra ngoài. Đông Châu chạy về, nói:
“Tỷ, để muội hun cá cho, tỷ đi làm việc khác đi.”
“Phong Bình đâu?” Hải Châu ra ngoài gọi, “Phong Bình, về nhóm lửa cho ta.”
“Dạ.”
Phong Bình chạy vội về nhà. Hắn vừa đi, Triều Bình và Bình Sinh cũng về theo. Trường Mệnh bỏ dở con người đất đang nặn dở, nhảy chân sáo đi theo sau.
Lò đất được nhóm lửa, thịt hươu thái lát xếp vào bình gốm lớn, nước hầm thịt và rượu vàng mỗi thứ đổ hai gáo ngập thịt. Hải Châu vào nhà c.h.ặ.t một khúc cá ngừ vằn khô ném vào bình gốm, cuối cùng thêm hai thìa muối hầm nhỏ lửa.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận