Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 240: Liên hoan (1)
Xe ngựa đến bến tàu, người lên thuyền trước, lính tráng trên thuyền xuống chuyển hành lý. Thuyền vừa mới được rửa, boong thuyền còn ướt nước, mùi tanh nồng của biển cả thay thế mùi hôi của ngựa.
Trường Mệnh hào hứng giẫm lên ghế, ghé vào mạn thuyền ngắm biển. Thỉnh thoảng nó chạy ra mũi thuyền xem người lái thuyền điều khiển buồm rồi lại chạy ra đuôi thuyền nhìn bọt sóng tung trắng xóa. Hàn Tễ ngồi trên tầng hai quan sát, không ngăn cản nó chạy nhảy lung tung.
"Huynh không sợ nó ngã xuống biển bị dọa à?"
Hải Châu hỏi.
"Trên thuyền nhiều người thế này, ngã xuống thì vớt lên thôi, không đến mức bị dọa đâu. Nó sớm muộn gì cũng phải làm quen với nước." Hàn Tễ vươn tay ra, nói: "Muội phải biết, nó lớn lên là phải ra biển diệt phỉ g.i.ế.c người, sợ cái gì thì phải khắc phục cái đó."
Hải Châu không hỏi nữa, nàng nghĩ đến nhị thúc mình, có lẽ thúc ấy cũng nghĩ như vậy. Nghĩ Triều Bình lớn lên phải ra biển đ.á.n.h cá, sợ nước trước rồi mới khắc phục nỗi sợ đó. Sau này gặp rắc rối trên biển, nỗi sợ hãi sẽ bớt đi một chút và cơ hội sống sót sẽ nhiều hơn một chút.
Cơm trưa ăn trên thuyền, Trường Mệnh chạy nhảy mệt nhoài, ăn no xong ngủ một giấc tỉnh dậy thì thuyền đã sắp đến bến tàu Vĩnh Ninh.
Trong vịnh neo đậu dày đặc thuyền đ.á.n.h cá, không khí tết vẫn còn vương vấn. Ngư dân vẫn đang nghỉ ngơi, ai nhiều họ hàng thì đi thăm hỏi chúc tết, ai ít họ hàng thì ru rú trong nhà ăn uống ngủ nghỉ cho lại sức.
Thuyền quan cập bến, Hải Châu bước chân nhẹ nhàng nhảy xuống thuyền, hớn hở chào hỏi lính canh quen biết.
Hàn Tễ bế chất nhi đi theo phía sau, có người hỏi thăm hắn liền gật đầu đáp lễ.
Lính tráng trên thuyền buộc rương gỗ vào đòn gánh rồi gánh xuống thuyền, bốn người gánh tám cái rương gỗ đóng vai gã sai vặt đi theo sau Hàn Tễ.
"Huynh đựng gì thế? Mang nhiều rương thế này cơ à."
Hải Châu hỏi.
"Vải vóc, thức ăn, giấy b.út mực nghiên còn có mấy món đồ chơi tiểu hài t.ử thích."
Hải Châu cạn lời, cái điệu bộ này làm như về nhà mẹ đẻ ấy, chu đáo đủ đường.
Lên đến phố, đường phố vắng vẻ, quán ăn tiệm vải đều đóng cửa, chỉ có quán rượu là ồn ào tiếng người. Tiểu nhị đón khách thấy Hải Châu thì sững sờ rồi nhanh ch.óng niềm nở nói:
"Tiểu lão bản, lâu lắm không gặp, cô nương đi đâu thế?"
"Đi theo Thiếu tướng quân lên kinh đô chơi một chuyến."
"Thế thì tốt quá rồi, kinh đô có phồn hoa không?"
"Phồn hoa lắm nhưng ta thấy vẫn là Quảng Nam chúng ta tốt hơn." Hải Châu cười hì hì, "Lúc nào rảnh mang cho ta vò rượu vàng qua nhé, ngươi cứ làm việc đi, ta về trước đây."
Chưa vào đến ngõ lại gặp người quen, đối phương quan tâm hỏi han hành tung của nàng, Hải Châu lại dừng chân một lát.
Hàn Tễ dắt chất nhi mình yên lặng đứng đợi một bên, có người hỏi thăm hắn mới mỉm cười gật đầu.
"Nhị thúc, họ đều biết thúc à?"
Trường Mệnh hỏi.
"Sau này họ cũng sẽ biết cả con đấy."
Trời đã không còn sớm, những người ngồi hóng mát trong ngõ phần lớn đã về nhà chuẩn bị cơm tối, chỉ còn mấy đứa trẻ con sún răng đang chơi đùa.
Triều Bình đang chơi hăng say chợt bị đẩy loạng choạng, nó đẩy lại rồi hung hăng nói:
"Làm gì thế? Muốn đ.á.n.h nhau hả? Ngươi đợi đấy, ta gọi nhị tỷ ta ra."
"Tỷ ngươi kìa, đại tỷ ngươi về rồi kìa."
Triều Bình quay người lại nhìn thấy người đang cười tủm tỉm đi tới, nó ngẩn người một lúc rồi nước mắt lã chã rơi xuống, òa khóc nức nở, càng khóc càng to.
"Ai khóc đấy? Sao nghe tiếng giống Triều Bình thế nhỉ?" Đông Châu sải bước chạy ra, mặt lạnh tanh hỏi: "Đứa nào bắt nạt tiểu đệ ta?"
"Con bé này, cứ như gà mái xù lông ấy, để ta ra xem nào."
Phụ nhân nhà đối diện đặt đũa xuống định ra xem, chưa kịp ra khỏi cửa đã nghe thấy Đông Châu cũng òa khóc nức nở, bà vội vàng chạy ra ngoài, tưởng cha nương đứa nào đ.á.n.h Đông Châu.
"Hu hu hu…"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đông Châu ôm Hải Châu lau nước mắt.
Hải Châu thấy cay mắt, nàng xoa đầu Đông Châu, cười với hàng xóm vừa đi ra, hạ giọng nói:
"Thôi nào, đừng khóc nữa, lớn tướng rồi không sợ người ta cười cho à."
Câu này có tác dụng, Đông Châu nuốt nước mắt vào trong, lau khô mặt đứng thẳng người nói:
"Cuối cùng tỷ cũng về rồi, muội còn tưởng tỷ bị bắt cóc đấy."
Hải Châu dắt Triều Bình đi về nhà, nói:
"Ta chẳng đã bảo người hầu phủ tướng quân đến báo tin rồi sao?"
"Ai biết hắn nói thật hay giả chứ."
Dứt lời, Đông Châu quay lại lườm Hàn Tễ một cái cháy mặt. Đều tại hắn, tỷ tỷ nàng ấy liên tiếp xa nhà lâu ngày đều là vì hắn.
"Về là tốt rồi, mau vào nhà đi." Tề A Nãi đặt tay lên đầu tôn t.ử cả, bảo nó mau lau nước mắt đừng khóc theo, bà nói với hàng xóm láng giềng: "Làm phiền mọi người ăn cơm rồi."
Lại chào hỏi Hàn Tễ:
"Thiếu tướng quân cũng tới à."
Hàn Tễ ngượng ngùng cười, hình như hắn không được chào đón lắm ở cái nhà này.
Rương gỗ đặt trong sân, lính tráng cầm đòn gánh ra về trước.
"Đây là chất nhi của Thiếu tướng quân, tên là Trường Mệnh, bằng tuổi Phong Bình." Hải Châu giới thiệu trước, "Năm ngoái Hàn đề đốc bị thương ở chiến trường, nguy kịch sớm tối nên con liền cùng Thiếu tướng quân về kinh thăm người. May mắn người qua khỏi kiếp nạn, mồng tám tháng chạp bọn con rời kinh, lúc về tuyết lớn lấp đường, sông cũng đóng băng, đường đi gian nan nên về muộn."
Sắc mặt Tề A Nãi dịu lại, bà kêu lên hai tiếng "ái chà", nói:
"Con nên đi thăm là phải, Hàn đề đốc nhận con làm nghĩa nữ, đây là đạo hiếu con nên làm."
Hải Châu gật đầu,
"Vâng ạ, lẽ ra con nên nói rõ ràng."
"Là mấy đứa nhỏ này dở chứng đi nghe kể chuyện, về nhà suy diễn lung tung, tin Thiếu tướng quân về kinh năm ngoái đã truyền đến đây rồi." Tề A Nãi ôm Đông Châu cố ý làm nàng xấu hổ, nói: "Nó tự mình dọa mình phát khóc đấy."
Đông Châu mặt đỏ bừng vì ngượng nhưng vẫn cố ngẩng cao đầu, nàng khóc thì sao chứ? Cũng chẳng mất mặt.
"Ta mang cho mấy đứa không ít đồ chơi, coi như bồi thường vì đã bắt cóc đại tỷ của mấy đứa." Hàn Tễ cười xen vào, hắn đẩy Trường Mệnh lên phía trước, "Đi theo…… chơi với mọi ngườ đi."
"Phong Bình nhà ta sinh tháng năm, Trường Mệnh sinh tháng mấy? Hai đứa ai lớn ai bé?"
Tề A Nãi hỏi.
Hàn Tễ:
“…… Không thể tính theo tuổi tác, không thể thành huynh đệ được, cứ gọi tên thôi.”
“Gọi muội là gì?”
Đông Châu hỏi.
Hàn Tễ liếc nhìn Trường Mệnh, ra hiệu cho cậu bé,
“Đây là muội muội của cô cô con nên con gọi là tiểu cô đi.”
Cái cô nãi nãi này lợi hại lắm, hắn không đắc tội nổi.
Trường Mệnh không vui, nó giả vờ không nghe thấy.
“Tiểu chất nhi, cháu trắng trẻo thật đấy.”
Đông Châu cố ý nói to.
Đông Châu bị lườm một cái, bĩu môi, ngoan ngoãn thu lại gai nhọn trên người nói với Trường Mệnh:
“Trêu ngươi thôi, chúng ta đâu có quan hệ họ hàng gì, ngươi cứ gọi tên ta là được, ta là Đông Châu, đây là đại đệ Phong Bình, tiểu đệ Triều Bình.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận