Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 239: Đến nơi (2)
Xe ngựa vào thành, tiếng vó ngựa đ.á.n.h thức những người đang ngủ say. Đèn trong các ngôi nhà ven đường lần lượt sáng lên tiếp đó là tiếng mở cửa. Những người khoác áo đi ra phẩy tay xua bụi mù mịt, nhìn đoàn xe đi xa nói:
"Là Thiếu tướng quân về rồi à?"
"Chắc thế, cuối cùng cũng về rồi, lão hán ta có thể ngủ ngon giấc rồi."
"Cũng không biết lão tướng quân có về cùng không nữa."
Có người lầm bầm.
Ngựa hí vang, tiếng vó ngựa và bánh xe dừng lại trước cửa phủ tướng quân. Người gác cổng nghe tiếng động mở cửa chính, đèn l.ồ.ng trong phủ lần lượt sáng lên, cả đình viện đèn đuốc sáng trưng.
Hải Châu bước qua bậc cửa, ánh mắt lướt qua những hạ nhân đang cúi đầu, nàng nhìn Hàn Tễ một cái rồi đi theo Hầu phu nhân về hậu viện trước.
Bôn ba trên đường suốt một tháng trời, Hải Châu cũng thấy mệt huống chi là Hầu phu nhân chưa từng đi xa nhà bao giờ. Bà ngồi xuống mệt mỏi thở dài, nói với Hải Châu:
"Trong phủ đã chuẩn bị viện cho con chưa?"
"Lần trước con đến ở tại Hoa Lê Uyển."
"Vậy thì tốt, con dẫn nha hoàn hầu hạ con về đó luôn đi, không cần ở đây với ta nữa, tắm rửa rồi ngủ luôn thôi"
"Vâng, nghĩa mẫu cũng nghỉ ngơi sớm đi."
Hải Châu trở về Hoa Lê Uyển, hành lý của nàng đã được đưa tới, phòng bếp nhỏ cũng nhóm lửa đang đun nước tắm, tóm lại mọi việc không cần nàng phải lo lắng.
"Cô nương, nước nóng đưa tới rồi, bà t.ử nhà bếp hỏi cô nương có cần ăn chút gì lót dạ không."
Nha hoàn lấy quần áo tắm từ trong rương ra, đi theo Hải Châu vào phòng tắm.
"Không ăn đâu, bảo mọi người nghỉ ngơi đi, ngươi cũng lui xuống đi, ta tắm xong là ngủ luôn không cần người hầu hạ."
Hải Châu nhận lấy quần áo tắm, vào phòng đóng cửa lại.
Nàng ngồi trong bồn tắm ngâm mình thêm một lát, nước nguội mới đứng dậy. Mở cửa ra nghe thấy bà t.ử gác cửa đang nói chuyện, nàng định hỏi ai đến thì cửa mở, Hàn Tễ bước vào.
"Ta hỏi người gác cổng rồi, hôm hai mươi chín tháng chạp hắn đã đến Vĩnh Ninh báo tin cho Đông Châu, muội không cần lo lắng chuyện trong nhà đâu." Hắn xách đèn l.ồ.ng đi qua sân, đến dưới mái hiên đưa cho nàng một bát t.h.u.ố.c bốc khói nghi ngút, nói: "Ta đoán tối nay muội không định uống t.h.u.ố.c, không đoán sai chứ?"
Ánh trăng tàn mờ nhạt bao phủ m.ô.n.g lung lên người hắn. Cách một bước chân, Hải Châu không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Hàn Tễ. Nàng nhận lấy bát t.h.u.ố.c, thành bát hơi nóng, nàng nếm thử một chút rồi nói:
"Vẫn còn nóng."
"Vậy để nguội một lát, bớt nóng rồi hẵng uống." Nói vậy nhưng hắn không đi, mà giơ đèn l.ồ.ng lên, cắm đèn l.ồ.ng cao quá đầu lên song cửa sổ. Hắn đứng trong bóng tối nói: "Có muốn ở lại trong phủ thêm hai ngày không?"
Hải Châu lắc đầu, nàng mân mê vành bát, chân lùi lại một bước giấu mình trong bóng tối thỏa thích ngắm nhìn người đang đứng dưới ánh sáng kia, giọng nàng nhẹ nhàng nói:
"Không được đâu, sáng mai ta về luôn, xa nhà lâu quá rồi. Nếu huynh bận thì ta đi nhờ thương thuyền về cũng được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Rảnh mà, ngày mai dẫn theo Trường Mệnh cùng đưa muội về để nó gặp Phong Bình một lần. Nếu hai đứa hợp nhau thì sau này Trường Mệnh có thể đi thuyền đến tìm Phong Bình chơi." Hướng gió thay đổi, Hàn Tễ kín đáo liếc nhìn ngọn đèn trên đầu, hắn nghiêng người nói tiếp: "Ta cũng đi tìm Thẩm Toại nói chuyện chút, không biết hôn sự của hắn thế nào rồi, hai bọn ta đừng để lỡ mất nhau."
Nước t.h.u.ố.c trong bát đã bớt nóng, Hải Châu nhấp một ngụm rồi ngay sau đó nhíu mày uống một hơi cạn sạch, đầu lưỡi đắng đến mức tê dại. Nàng xua tay nói:
"Ta vào nhà súc miệng đây, huynh cũng mau về nghỉ ngơi đi, có chuyện gì mai hãy nói."
Tiếng bước chân đi vào trong, Hàn Tễ gỡ đèn l.ồ.ng xuống, quầng sáng rơi xuống đất, những phiến đá xanh trên mặt đất cũng thêm phần mờ ảo. Hắn nhìn về phía bức tường sau lưng một cái rồi nhấc chân bước xuống bậc thềm.
Sáng hôm sau ăn sáng xong, Hàn Tễ rời phòng ăn trước để sắp xếp đồ đạc cho Hải Châu mang về. Trước khi rời kinh hắn cố ý thu gom năm rương lớn d.ư.ợ.c liệu mang theo, đa phần đều là d.ư.ợ.c liệu thượng hạng trong kho của phủ.
Hắn tính toán nhà Hải Châu ở quá gần biển, chuyển hết d.ư.ợ.c liệu về đó nếu bảo quản không tốt sẽ dễ bị ẩm mốc hư hỏng nên nhờ Mục đại phu chia nhỏ lượng dùng trong mười ngày, số còn lại cất ở phủ tướng quân, cứ mười ngày hắn sẽ cho người mang đến cho nàng một lần.
Hải Châu chào tạm biệt Hàn đề đốc và Hầu phu nhân xong, dắt Trường Mệnh băng qua đình viện đi ra cổng lớn. Đứa trẻ lần đầu tiên rời xa tổ phụ tổ mẫu đi xa nhà nên phấn khích nhảy chân sáo tung tăng.
"Hai cái rương gỗ ta mang từ kinh đô về đã chuyển lên xe chưa?"
Nàng hỏi trước khi lên xe ngựa.
"Chuyển lên hết rồi, mà có quên cũng chẳng sao, lần sau muội đến lấy là được."
"Thế không được đâu, để lâu là hỏng đấy." Hải Châu nhếch khóe miệng, đắc ý nói: "Huynh nhất định không đoán được ta mang gì về đâu. Lúc ở trang viên suối nước nóng ta được ăn canh thịt hươu ngon lắm nên ta nhờ trang chủ mua giúp hai cái chân hươu hun khói, ta muốn mang về cho Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình nếm thử."
Hàn Tễ im lặng trong giây lát, hắn cưỡi ngựa đi bên cạnh xe ngựa có chút áy náy nói:
"Muội lặn lội đường xa cùng ta đến Trường An, ta đã không tiếp đãi muội chu đáo."
"Ngâm suối nước nóng gần một tháng, hưởng thụ đủ rồi, tuyệt lắm." Hải Châu dựa vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài cười hì hì nói: "Cùng huynh đi một chuyến lên phía Bắc ta nhớ đường rồi, chờ ta bán tổ yến tích cóp đủ tiền sẽ mua một chiếc thương thuyền. Đến lúc đó nếu thèm ăn, ta sẽ đi theo đường cũ lên phía Bắc."
"Muội muốn mua thương thuyền à?"
"Ừ, bạc giữ trong tay không đẻ ra tiền, đến lúc đó ta mua thuyền cho thuê trước. Chờ Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình lớn lên, đứa nào muốn đi chạy thuyền thì ta thu thuyền về, mấy tỷ muội chúng ta hùn vốn làm ăn."
Hải Châu bị gió thổi nheo mắt lại, cuộc sống quá dễ chịu, nàng luyến tiếc rời xa nhà. Nàng có thể kiếm bạc từ biển cả cũng không muốn bỏ gần cầu xa, biến mình thành kẻ lang thang không nhà.
"Còn thiếu bao nhiêu bạc?" Hàn Tễ hỏi, "Nếu muội cần gấp, ta có thể hùn vốn mua thuyền với muội hoặc cho muội mượn cũng được."
Hải Châu mỉm cười lắc đầu nói không vội.
Hàn Tễ có chút sốt ruột, hắn không nắm bắt được thái độ của nàng, lúc gần lúc xa như một làn gió lướt qua tay, cảm nhận được nhưng không nắm bắt được, càng không dám nắm vì sợ nắm c.h.ặ.t lại chỉ còn lại khoảng không.
Ra khỏi thành, xe ngựa tăng tốc, vó ngựa phi nhanh lộp cộp. Nam nhân vai rộng eo thon nắm c.h.ặ.t dây cương hơi cúi người, đôi chân dài mạnh mẽ kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa, gió biển mặn mòi thổi tung đuôi tóc hắn, người trên lưng ngựa trông vừa hiên ngang vừa dũng mãnh. Hải Châu quang minh chính đại thò đầu ra thưởng thức, dáng vẻ oai phong lẫm liệt ấy khiến nàng cũng muốn học cưỡi ngựa.
Hàn Tễ quay đầu liếc nhìn một cái, ánh mắt nàng trong veo không tránh né, bao nhiêu lời muốn nói dâng lên đến miệng lại nuốt xuống.
Thôi, hắn không chắc chắn về tình cảm nàng dành cho hắn nhưng có thể chắc chắn hiện tại nàng chưa có ý định lập gia đình. Hắn cứ kiên nhẫn chờ đợi vậy, chờ đến khi nàng có thể nhìn thấu vẻ bề ngoài mà thích con người hắn, lúc đó hắn sẽ bày tỏ lòng mình.
--
Hết chương 121.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận