Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 235: Tâm tư của Hàn Tễ (2)

 

Trường Mệnh gật đầu, cậu bé ngồi xổm xuống cùng Hải Châu vo cầu tuyết, ra vẻ ông cụ non nói:

“Con nhà võ chúng ta mùa hè không sợ nóng, mùa đông không sợ lạnh.”

Hàn Tễ đi dạo một vòng rồi đi tới, hắn cũng tháo găng tay da dê ra cùng vo cầu tuyết, ba người hợp sức đắp một người tuyết cao nửa người.

“Vừa nãy muội trừng mắt với ta là có ý gì?”

Hàn Tễ cụp mắt hỏi.

Hải Châu liếc nhìn đứa nhỏ nhịn không nói gì.

Hàn Tễ còn định hỏi lại thì nghe nương hắn kêu lên "Ái chà" một tiếng. Hầu phu nhân vốn luôn ôn hòa sải bước đi tới, trước tiên vỗ nhẹ Hải Châu một cái,

“Thái y dặn thế nào hả? Không cho con đụng vào nước lạnh sao con lại ra đây chơi tuyết?”

Dứt lời lại đ.ấ.m Hàn Tễ một cái,

“Còn cả con nữa, bệnh Hải Châu vừa mới khỏi, con bé chơi tuyết con cũng không ngăn cản à?”

Hàn Tễ liếc Hải Châu một cái, nói:

“Nương đến Quảng Nam sẽ biết, nương không ngăn được nàng ấy đụng vào nước lạnh đâu, nàng ấy còn muốn ra khơi lặn biển bắt cá nữa kìa. Đằng nào cũng cấm không được chi bằng chơi cho thỏa thích. Quảng Nam quanh năm không có tuyết, Hải Châu lớn thế này mới lần đầu thấy tuyết đấy.”

Hải Châu gật đầu lia lịa,

“Đúng vậy đúng vậy.”

Hầu phu nhân trừng nàng một cái,

“Lời thái y dặn con quên rồi sao?”

“Không quên, nhưng con cầu còn không được ấy chứ.” Hải Châu cười tít mắt, “Con không sợ không sinh được hài t.ử, con vốn dĩ không định sinh hài t.ử mà.”

Nghe câu này, ngoại trừ đứa trẻ sáu tuổi không hiểu gì, những người khác đều nhíu mày. Hàn Tễ nhìn Hải Châu chăm chú, hỏi:

“Chuyện này thì liên quan gì đến việc sinh hài t.ử?”

Hầu phu nhân thở dài, kể lại lời thái y cho hắn nghe,

“Cái con bé này, ta vốn định về Quảng Nam sẽ giữ con ở lại trong phủ, mọi việc có nha hoàn làm thay còn con cứ tịnh dưỡng cho khỏe hẳn đi đã.”

“Thế không được đâu, cuộc sống như vậy con chịu không nổi, sẽ chán c.h.ế.t mất.” Hải Châu vội vàng từ chối, “Nghĩa mẫu, con biết người có lòng tốt nhưng con có cuộc sống riêng của con. Hơn nữa con đã sớm có ý định không sinh con, cơ thể con bất lợi cho đường con cái lại càng hợp ý con.” Nàng nhân cơ hội này bày tỏ thái độ trước mặt hai nương con họ, nếu không chấp nhận được chuyện này thì hắn nên sớm dập tắt ý định đi, đừng có đến trêu chọc nàng.

“Con……”

Hầu phu nhân sắc mặt rối rắm, bà nhìn Hàn Tễ một cái, nữ t.ử miền biển đều…to gan phóng khoáng như vậy sao? Hàn Tễ nhìn Hải Châu suy tư, thầm nghĩ có thể do nàng phải gánh vác trách nhiệm làm nương quá sớm, chưa đến tuổi thành thân mà đã phải làm “nương” cho nên mới tuyệt ý niệm sinh nở.

Môi hắn mấp máy, nói:

“Cơm chín rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi. Ăn xong còn phải tranh thủ lên đường, cố gắng đến trạm dịch trước khi trời tối.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hầu phu nhân:……

Bà muốn nói thêm gì đó nhưng bị Hàn Tễ cứng rắn đẩy đi. Vào trong lều, bà sai lão ma ma nấu một nồi canh gừng chia cho mọi người uống.

Vừa nghe đến hai chữ canh gừng, Hàn Tễ, Hải Châu và cả lão quản gia đều rùng mình.

“Tề cô nương, phu nhân bảo lão nô rót cho cô nương một túi canh gừng mang theo, đi đường khát thì uống vài ngụm cho ra mồ hôi, đẩy hàn khí ra ngoài.”

Lão ma ma đưa túi nước cho nha hoàn, ngầm ra hiệu cho nàng ấy phải để mắt đến Hải Châu, đừng để nàng nghịch tuyết nữa.

Xe ngựa chuyển bánh, Hải Châu dựa vào gối tựa vặn nắp túi nước ra ngửi đi ngửi lại.

“Cô nương, cô nương ngửi gì thế?”

Nha hoàn hỏi.

“Không có gì.”

Hải Châu vặn nắp túi nước đưa cho nha hoàn. Mùi canh gừng nồng nặc, có bỏ t.h.u.ố.c vào trong thì đến ch.ó cũng chẳng ngửi ra được sự khác thường. Hàn Tễ và đám thị vệ trên thuyền bị trúng chiêu quả thật không thể nói là không phòng bị. Trời lạnh ngày nào cũng uống canh gừng, ai mà ngờ được bát canh gừng đêm đó lại có t.h.u.ố.c mê.

Trên chiếc xe ngựa phía trước, Hàn Tễ bế Trường Mệnh sang cho cha hắn rồi thay giày ngồi sang xe ngựa của nương hắn, hạ thấp giọng nói:

“Chuyện của Hải Châu nương đừng ép nàng ấy. Nàng ấy khổ quen rồi. Năm ngoái cha mất chưa đầy một tháng nương đã tái giá, bỏ lại cho nàng ấy một đôi đệ muội, đứa năm sáu tuổi, đứa mười mấy tuổi. Ngoài ra còn có nhị thúc bị liệt và đứa nhi t.ử chưa biết đi, từ cuối năm ngoái cả gia đình đó đều dựa vào nàng ấy. Vết thương của nhị thúc là do nàng ấy lo chạy chữa, ba đứa đệ muội cũng là nàng ấy nuôi nấng. Hải Châu làm đại tỷ mà cũng như làm nương, ba đứa nhỏ ngày nào cũng chạy nhảy trước mắt nên chắc nàng ấy ngán cảnh nuôi con mọn rồi, cũng thấy phiền phức cho nên bản thân mới không muốn sinh.”

“Con bé mới bao lớn chứ? Sau này hối hận thì sao?” Hầu phu nhân lắc đầu, “Con bé này số cũng khổ thật.”

“Nàng ấy chỉ vất vả chút thôi chứ số không khổ đâu. Mà giờ cuộc sống cũng không khổ nữa, nhà nàng ấy náo nhiệt lắm, đệ đệ muội muội đều thích nàng ấy.” Giọng Hàn Tễ nhẹ nhàng, mang theo niềm vui và sự ngưỡng mộ không tự chủ được, “Nương đừng nhìn Hải Châu tuổi còn nhỏ, nàng ấy trải qua nhiều gian khổ nên rất tỉnh táo và có chủ kiến. Nàng ấy quyết đoán, to gan nhưng biết chừng mực, quan trọng hơn là nàng ấy biết đủ thường vui, không ham quyền thế phú quý, chịu được mưa gió càng chịu được bình đạm. Quyết định nàng ấy đã đưa ra thì sẽ không hối hận đâu.”

Hầu phu nhân nhìn hắn đầy ẩn ý. Nhi t.ử mình nuôi lớn tính tình thế nào bà biết rõ, hiểu biết toàn diện về một cô nương như thế này tuyệt đối không phải là cảm hứng nhất thời.

Hàn Tễ không nhận được câu trả lời, hắn ngẩng đầu nhìn lên liền bắt gặp ánh mắt thấu hiểu của nương mình. Ánh mắt hắn d.a.o động rồi cụp xuống ngầm thừa nhận.

“Hừ.” Hầu phu nhân cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý, “Nhưng e là cô nương nhà người ta không động lòng với con đâu.”

Hàn Tễ ngước mắt vui mừng,

“Nói vậy là nương không phản đối? Nương không phản đối thì con sẽ theo đuổi.”

“Ta phản đối thì con sẽ từ bỏ chắc?”

Hàn Tễ cười cười,

“Cái đó thì không đâu.”

“Ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp. Hải Châu vì cứu con mà bị nhiễm hàn, một thân nữ t.ử ngâm mình trong nước sông lạnh buốt cả đêm, cho dù con bé không có ý thì con cũng phải chịu trách nhiệm.”

Khi nghe thái y nói bất lợi cho đường con cái, ý nghĩ đầu tiên trong đầu bà là nếu vượt qua kiếp nạn này sẽ để Hải Châu vào cửa nhà mình, không để con bé phải chịu khổ nửa đời sau.

“Nếu là mười năm trước thì chắc chắn ta sẽ không đồng ý. Nhưng đại ca con chưa đến hai mươi tuổi đã c.h.ế.t. Lần này con và cha con cũng suýt mất mạng, dạo một vòng qua quỷ môn quan khiến ta cũng nghĩ thông rồi. Con người sống thế nào, mệnh dài mệnh ngắn ai mà biết được, quyền thế phú quý hay vinh quang tổ tiên đều là hư danh, người sống vui vẻ là tốt nhất. Còn chuyện con cái, tổ phụ con, tằng tổ phụ con sợ là cũng không ngờ được chi của cha con suýt nữa thì tuyệt tự. Chuyện đời sau, đời sau nữa không phải chuyện chúng ta nên bận tâm.” Hầu phu nhân lần tràng hạt nhìn về phía trước qua cửa sổ xe rồi tiếp tục nói: “Chúng ta rời kinh, ta còn lo vị ngồi trên ngai vàng kia không chịu buông tha. Con không có con cái cũng tốt, cưới một cô nương nhà thường dân đỡ bị người ta kiêng kỵ.”

“Còn ta và cha con, chúng ta cũng có tôn t.ử để nuôi rồi, dưới gối không quạnh quẽ đâu.” Hầu phu nhân cười một tiếng đá nhẹ Hàn Tễ một cái, sau đó nói:

“Nương chúc con được như ý nguyện.”

--

Hết chương 119.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 235 | Đọc truyện chữ