Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 234: Tâm tư của Hàn Tễ (1)
Tiếng vó ngựa lộc cộc đến gần tiếp đó cửa sổ xe bị gõ vang. Nha hoàn đẩy cửa sổ nhìn ra nhỏ giọng nói:
“Bẩm nhị thiếu gia, Tề cô nương ngủ rồi.”
“Ừ.” Hàn Tễ đóng cửa sổ xe lại. Một lát sau hắn lại thúc ngựa quay lại gõ nhẹ vào cửa sổ xe đưa vào một túi nước ấm, dặn dò: “Nhét vào chăn ủ ấm cho nàng ấy. Nếu nàng ấy tỉnh thì bảo nằm thêm một lát, mới ngủ dậy đừng mở cửa sổ đừng ra khỏi xe dễ bị trúng gió nhiễm lạnh sinh bệnh lắm.”
Hải Châu vốn ngủ không say, nghe tiếng động thì tỉnh lại nhưng nàng nhắm mắt giả vờ ngủ tiếp. Chờ cửa sổ xe đóng lại, tiếng vó ngựa đi xa, góc chăn dưới chân được vén lên nhét vào túi nước ấm nóng hôi hổi, nàng cử động chân nhân cơ hội trở mình quay mặt vào vách xe.
Trong xe sột soạt một hồi, nha hoàn cũng trải đệm đắp chăn nằm xuống. Đợi trong xe yên tĩnh trở lại, nàng mở mắt nhìn vách xe trơn nhẵn. Nàng không phải thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi ngây thơ thực sự. Tâm tư của Hàn Tễ giấu không được sâu, tuy hắn chưa từng nói ra nhưng thái độ và ánh mắt của hắn đã tố cáo ý nghĩ của hắn đối với nàng.
Hải Châu bắt đầu chú ý đến ánh mắt không được trong sáng của hắn là từ lúc xuất binh ra biển diệt phỉ. Hàn đề đốc định để nàng theo thuyền ra khơi, hắn lại chọn cách tôn trọng ý kiến của nàng trước tiên. Nàng tin rằng nếu nàng không muốn đi thì hắn sẽ trực tiếp bác bỏ ý định của cha mình. Điều này thực ra không phù hợp với tính cách của hắn. Nếu ban đầu nàng còn chưa chắc chắn thì lần này hắn lén lút rời Quảng Nam đi Tây Bắc, ép buộc Thẩm Toại thay hắn lo liệu che giấu, thay hắn tuần tra thuyền và biển đến khi Thẩm Toại tìm nàng oán thán thì trong lòng nàng đã xác định rồi.
Nàng và Thẩm Toại đều được coi là bạn tốt của Hàn Tễ. Vì đại cục, Hàn Tễ xuất phát từ sự tin tưởng mới kéo Thẩm Toại lên thuyền giặc, Thẩm Toại có không tình nguyện cũng vô dụng. Nhưng hắn biết rõ bản lĩnh của nàng mà lại không muốn ép nàng theo ra biển mạo hiểm, đây không đơn giản chỉ là thương hoa tiếc ngọc.
Sau khi nàng đồng ý theo thuyền đi diệt phỉ, từ biển trở về, ánh mắt hắn nhìn nàng thi thoảng lại lộ ra vài phần nóng bỏng.
Còn lo lắng tình hình sức khỏe của nàng, chuẩn bị d.ư.ợ.c liệu ôn bổ cho nàng, chủ động đề nghị để Mục đại phu bắt mạch cho nàng, trên thuyền chuẩn bị nước tắm quần áo cho nàng, mỗi lần tuần tra thuyền đi ngang qua Vĩnh Ninh đều ghé nhà tìm nàng…… Có Thẩm Toại ở bên cạnh làm đối chứng, hành vi của Hàn Tễ đều có vẻ vượt quá giới hạn. Nhất là hắn lại xuất thân thế gia thì càng hiểu rõ quy củ và chừng mực.
Hải Châu tự thấy thân thiết với Thẩm Toại hơn, hai người quen biết sớm hơn, tiếp xúc cũng nhiều hơn. Thẩm Toại cũng là người biết thương hoa tiếc ngọc, hắn cũng quan tâm nàng nhưng không có ý đồ gì với nàng cho nên sẽ không tốn công làm những việc này.
Trên đường lên phía Bắc này, tâm tư của Hàn Tễ gần như không thèm che giấu nữa, lời nói và hành động đều phóng túng hơn nhiều.
Hải Châu thầm thở dài, nàng trở mình nằm ngửa, chân ủ ấm quá toát mồ hôi nên nàng đá túi nước ra khỏi chăn.
“Tề cô nương?” Nha hoàn quấn chăn ngồi dậy, “Cô nương tỉnh rồi à? Có muốn uống nước không?”
“Không cần đâu, ngươi ngủ tiếp đi, ngươi nằm trên sàn xe lạnh đấy, lấy túi nước chườm cho ấm.”
“Đó là Thiếu tướng quân chuẩn bị cho cô nương, nô tỳ dùng không thích hợp đâu.”
“Ta nóng toát mồ hôi rồi, ngươi không dùng thì để đấy cũng nguội mất.” Hải Châu ngồi dậy đưa túi nước cho nàng ấy, “Cầm lấy, đừng để lạnh mà sinh bệnh. Nếu không đi đường này khổ lắm đấy.”
Tiếng vó ngựa lại đến gần, nha hoàn nhanh tay nhét túi nước vào trong chăn. Nàng ấy vừa ngồi dậy thì cửa sổ xe bị gõ vang.
“Không cần mở cửa sổ đâu, Hải Châu muội tỉnh rồi à?”
Hàn Tễ ở bên ngoài nghe thấy tiếng nàng.
“Ừ.” Hải Châu đáp, nàng ngồi dậy nói: “Cảm ơn túi nước của huynh, ta ngủ toát mồ hôi rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Túi nước nguội rồi thì đưa ta, ta đổi túi nước ấm khác cho, trên xe cha ta có chậu than đun nước.”
“Được.”
“Hành lý nhiều, xe ngựa đi chậm, trưa nay không kịp đến trạm dịch nên sẽ ăn cơm trên đường. Nếu muội muốn xuống xe đi dạo chút thì cứ gọi một tiếng.”
Hàn Tễ qua đây chính là để nói chuyện này.
Xuống xe đi dạo một chút chính là buồn đi vệ sinh thì đi giải quyết, Hải Châu hiểu ra liền đáp một tiếng được.
Chờ tiếng vó ngựa đi xa, Hải Châu và nha hoàn lại nằm xuống. Nha hoàn gối đầu lên túi nước nhỏ giọng nói:
“Nô tỳ vào phủ tám năm, lần đầu tiên thấy nhị thiếu gia đối xử với một cô nương cẩn thận như vậy.”
“Cũng nên cẩn thận chút, ta là ân nhân cứu mạng của huynh ấy mà.”
Hải Châu giả vờ như không biết, thân thể này vẫn còn non nớt, nàng cũng chẳng có tâm trí yêu đương. Khó khăn lắm mới hòa nhập vào gia đình hiện tại, nàng hoàn toàn không muốn tốn tâm tư dính líu vào một gia đình khác hoàn toàn xa lạ. Chỉ cần Hàn Tễ không mở miệng thì nàng coi như không biết. Chờ về Quảng Nam, hắn ở phủ thành còn nàng về Vĩnh Ninh, hai người không thường gặp mặt mà có gặp thì cứ cư xử như trước là được.
Xe ngựa đi đến giữa trưa, dừng xe xong đám gia tướng đi cùng nhanh nhẹn dỡ hành lý dựng trại, đầu bếp mang dụng cụ vào lều đào hố chôn bếp nấu cơm.
Hải Châu mặc áo bông dày lại khoác thêm áo choàng lông sói nặng trịch rồi vịn tay nha hoàn xuống xe. Giờ nàng mới hiểu tại sao các tiểu thư khuê các đi lại cần người đỡ, mặc như cái cối xay đá thế này, tay chân đều bị trói buộc lại khoác cái áo choàng còn ấm hơn cả chăn bông, nhấc nổi chân bước đi đã là giỏi lắm rồi.
“Hải Châu, lại đây.”
Hầu phu nhân gọi một tiếng, bà vịn tay nha hoàn đi về phía chiếc lều xa xa bên trong đặt bồn vệ sinh, đây là dùng cho nữ quyến thay quần áo vệ sinh.
Tuyết dưới chân ngập đến mắt cá chân, mỗi bước đi để lại một cái hố sâu. Hải Châu thích thú giẫm lên vùng tuyết chưa ai đi qua, nàng vén áo choàng lên không cho nha hoàn đỡ, nói:
“Ngươi tránh xa ta ra một chút, đừng giẫm hỏng dấu chân của ta.”
Nàng chuyên chú bước từng bước một, đi đến gần lều quay người lại ngắm nhìn những dấu chân mình để lại trên tuyết, quay đầu lại liền thấy Hàn Tễ chắp tay sau lưng nhìn nàng. Hắn không tránh né cũng không dời tầm mắt, Hải Châu dứt khoát trừng hắn một cái.
Chờ nàng từ trong lều đi ra, nàng cúi xuống vốc hai nắm tuyết vo thành một cục.
“Cô nương mau vứt đi, lạnh lắm đấy.” Nha hoàn cầm áo choàng khoác lên cho nàng, “Cô nương đang uống t.h.u.ố.c đấy, thái y dặn không được đụng vào nước lạnh cô nương quên rồi sao?”
“Đừng dài dòng, Quảng Nam quanh năm không có tuyết. Nhân dịp mấy ngày này ta phải ngắm tuyết cho thỏa thích.” Lại có lão ma ma đi tới, Hải Châu dẫn nha hoàn đi ra xa, nàng xắn tay áo ngồi xổm xuống vo cầu tuyết. Nghe tiếng bước chân chạy tới, nghiêng đầu thấy là tiểu tôn t.ử của Hàn Tễ, nàng mở miệng hỏi: “Trường Mệnh, mấy tuổi rồi?”
“Sáu tuổi.”
“Ta có một đệ đệ cũng trạc tuổi đệ nhưng không cao bằng đệ.” Nàng tung tung cục tuyết nhìn nó, “Tổ mẫu đệ có cho đệ chơi tuyết không?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận