Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 215: Chuyện vụn vặt thường ngày (2)

 

“Nhà ta đến việc nhóm lửa cũng có người kế nghiệp, người lớn trẻ con đều có việc làm.”

Tề A Nãi cười.

Vừa lúc Bối Nương xách sọt đi vào, Phong Bình chỉ vào bụng nàng nói:

“Chờ Tam thẩm sinh đứa nhỏ, chúng ta cũng dạy nó nhóm lửa.”

Bối Nương xoa bụng, đặt sọt xuống rồi cũng rửa tay đi gói hoành thánh.

Đông Châu bận thái thịt và hàu sống, trộn nhân xong đậy nắp lại rồi vào bếp ngó qua, thấy Triều Bình canh lửa ổn thỏa cũng ra ngoài gói hoành thánh.

Hoành thánh gói gần xong, Hải Châu dùng nước ấm ngâm b.ún gạo sau đó múc canh gà vào chậu gỗ bưng sang sân bên cạnh, cua ốc đã rửa sạch cũng được vớt ra mang sang.

“Triều Bình, qua đây nhóm lửa cho đại tỷ.”

Hải Châu gọi vọng sang sân bên kia.

Nàng đổ canh gà vào nồi, c.h.ặ.t cua thả vào, châm lửa rồi bảo Triều Bình trông coi, sau đó múc thêm nửa nồi nước nhóm bếp khác chuẩn bị luộc b.ún.

Hai thực khách đi vào sân, tự kéo ghế ngồi xuống hỏi vọng qua cửa:

“Hôm nay có món gì thế?”

“Hoành thánh và b.ún tôm thịt cua canh gà, không có đồ kho đâu.”

“Vậy cho hai bát b.ún tôm thịt cua canh gà.”

Canh gà đã sôi, mai cua chuyển màu đỏ au. Hải Châu ngồi xuống bóc hành, thái nhỏ để sẵn vào bát, sau đó vớt hết cua ra rồi đổ ốc biển còn lại vào tiếp tục nấu.

Bún gạo luộc chín thì Tề lão tam cũng gánh nước về. Hắn vào nhà thấy Hải Châu vớt b.ún ra bát, chan canh gà rồi xếp thịt cua tôm lên trên cuối cùng cho thêm hai miếng thịt ốc đã khêu sẵn, rắc thêm nhúm hành thái, màu sắc đẹp vô cùng.

Hắn bưng b.ún ra, quay vào nói:

“Hải Châu, nấu cho tam thẩm con một bát hoành thánh canh gà, để nàng ấy ăn xong rồi hẵng đi bày sạp.”

“Được, thúc đi hỏi Đông Châu và Phong Bình xem hai đứa ăn b.ún hay ăn hoành thánh.”

“Chắc chắn là ăn b.ún rồi.” Tề lão tam chạy ra hỏi, quay lại bảo: “Ăn b.ún, cho nhiều tôm thịt vào nhé.”

Canh gà bóng loáng, hành lá xanh biếc nổi lềnh bềnh trong bát cũng nhiễm sắc vàng óng, vỏ cua vỏ tôm màu cam hồng ánh lên vẻ tươi ngon. Đông Châu bưng bát còn chạy về xé cái đùi gà mang theo, một ngụm canh một miếng thịt, húp một miếng b.ún nhai một con tôm. Thực khách mới vào liếc nhìn nàng một cái, lập tức gọi món:

“Cho ta một bát b.ún giống y hệt bát của Đông Châu nhé.”

Bún tôm thịt cua canh gà bán hết trước tiên, thực khách đến sau chỉ đành gọi hoành thánh. Có lẽ cái không ăn được mới là cái ngon nhất, họ nhìn đống vỏ tôm vỏ cua dưới chân tường, ngửi mùi canh gà còn vương vấn trong sân nhỏ, miệng nhai miếng hoành thánh thơm mềm mà trong lòng cứ thấy thiêu thiếu.

“Hải Châu, sáng mai làm nhiều canh gà với cua vào nhé, mai ta sẽ qua sớm để ăn thịt cua.”

“Vậy ngày mai mọi người nhớ đến sớm chút, đến sớm là có ngay.” Hải Châu bưng một bát hoành thánh ra cho Triều Bình ngồi ăn, “Muốn ăn thịt gà thì sang bảo nãi nãi cắt cho một miếng.”

Triều Bình lắc đầu, thằng bé đã ăn một cái đùi gà rồi.

“Vẫn còn thịt gà à? Cắt cho ta một đĩa đi.”

Một thực khách bàn khác nói, hắn sống ngay cuối ngõ, định bụng đến muộn chút cho yên tĩnh, ai ngờ đến nơi chỉ còn mỗi hoành thánh, đồ kho cũng chẳng có, trong lòng cứ thấy không thoải mái.

Tề lão tam nhìn về phía Hải Châu, Hải Châu lắc đầu,

“Gà hầm là để lại làm đồ ăn trưa, không bán đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vị tẩu t.ử may mắn mua được bát b.ún tôm thịt cua canh gà cuối cùng húp xong nước canh đặt bát xuống, lau miệng hỏi:

“Hải Châu, canh gà nhà muội hầm còn trộn thêm gì nữa không? Canh gà đậm đà lắm, ta nếm thấy có vị tươi ngon lạ miệng, chỉ riêng gà mái hầm không ra được vị này đâu.”

Hải Châu mỉm cười,

“Lưỡi tẩu tinh thật đấy, đúng là có trộn thêm thứ khác hầm cùng.”

Lúc hầm gà nàng cắt một khúc cá ngừ vằn khô bằng ngón tay bỏ vào hầm chung, cá ngừ vằn khô hầm chín ăn không ngon chỉ thích hợp làm gia vị tăng hương.

“Được đấy, tay nghề ngày càng lên.”

Vị tẩu t.ử không hỏi thêm, trả tiền rồi ra về.

Tề lão tam lập tức cầm giẻ lau bàn, bàn trống rồi thì sang bên cạnh gọi lão nương, đến lượt người nhà ăn cơm rồi.

Mặt trời lên đến mái nhà, bóng râm trong sân chỉ còn một nửa. Thực khách trong sân lục tục trả tiền ra về. Hải Châu ăn no đẩy bát ra, dựa lưng vào ghế xoay cổ tay cho đỡ mỏi.

“Lát nữa con đi thôn Hồng Thạch một chuyến thăm nương, Bình Sinh cũng lâu rồi không qua đây, con đón nó sang ăn bữa cơm.”

Hải Châu nói.

“Đệ cũng đi.”

Triều Bình giơ tay.

“Vậy dọn dẹp xong ta đi mua mấy cân sườn về hầm, hay là mua thịt ba chỉ?” Tề A Nãi hỏi Hải Châu, “Con muốn ăn gì?”

“Thịt ba chỉ đi, con về làm thịt kho tàu, có gà hầm rồi thì thôi không hầm sườn nữa.”

Hải Châu thấy Triều Bình ăn no, nàng đứng dậy rửa tay, sau đó dắt nó ra cửa.

Nửa đường gặp Vu Lai Thuận đang dắt Bình Sinh, ông ta hòa nhã hỏi:

“Đến nhà ta à? Nương cháu đang ở nhà đấy. Cháu đưa Bình Sinh về trước đi, ta đi mua thịt, trưa nay các cháu ở lại ăn cơm.”

“Không cần đâu, cháu đến đón Bình Sinh sang bên kia ăn cơm.” Hải Châu vuốt chỏm tóc ngắn của Bình Sinh, hỏi: “Mấy hôm trước mưa to gió lớn, nhà thúc thế nào?”

“Mái nhà bị tốc một nửa, đã thuê thợ sửa rồi, chiều nay họ tới.”

“Vậy thức đi lo việc đi, cháu không qua làm phiền nữa. Cháu Bình Sinh đưa đi đây. Nhà thúc xong việc thì sang đón nó.”

Vu Lai Thuận gật đầu, dặn dò Bình Sinh sang đó đừng quấy rối.

Hải Châu nhìn ông ta thêm vài lần. Đã lâu không gặp, nàng nhận thấy ánh mắt Vu Lai Thuận bình thản hơn nhiều, không biết là đã nghĩ thông hay bị bắt phải chấp nhận, không còn cảnh giác khi Bình Sinh tiếp xúc với người thân bên này nữa.

Nàng mỗi tay dắt một đứa đi dạo phố xem Đông Châu bán bánh. Vu Lai Thuận đi theo nàng, nửa đường rẽ ra bến tàu hỏi thăm ngày nào mở biển, lúc về chủ động nói với Tần Kinh Nương:

“Trên đường gặp Hải Châu, Bình Sinh đi theo nó rồi, chờ nhà cửa sửa sang xong xuôi chúng ta lại sang đón nó về.”

“Con bé không sang đây à?”

Tần Kinh Nương ngẩng đầu, vừa qua giờ cơm sáng, trời chưa quá nóng mà bà ấy đã vã mồ hôi đầy mặt.

Vu Lai Thuận cầm lấy cái chổi quét rác, bảo bà ấy ngồi nghỉ một lát rồi nói:

“Nàng muốn gặp nó thì cứ qua đó. Chờ nhà cửa xong việc, nàng đưa Bình Sinh sang đó chơi.”

Hôm mười sáu tháng bảy bà tiễn Đông Châu và Phong Bình đi, không biết đã nói gì mà lúc về mắt đỏ hoe, mấy ngày sau đó cứ ốm oặt ẹo không vực dậy nổi tinh thần. Mấy ngày nay Vu Lai Thuận sống cũng không mấy thoải mái. Sau đó cũng nghĩ thoáng hơn, không còn ngăn cản bà ấy qua lại với mấy đứa con riêng nữa.

--

Hết chương 109.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngư Nữ Làm Giàu Ký - Chương 215 | Đọc truyện chữ