Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 214: Chuyện vụn vặt thường ngày (1)
Tề A Nãi quay đầu lại, “Gọi ta à?”
“Phải, lão tỷ tỷ, nhi t.ử nhà tỷ đều thành gia hết rồi à?” Bà lão kia liếc nhìn Bối Nương một cái, nói: “Nha đầu này có phúc, gặp được một bà bà tốt.”
Bối Nương mím môi cười.
Tề A Nãi ngẩng đầu cười lớn hai tiếng, nói:
“Đây là tiểu nhi tức, đại tôn nữ nhà ta tầm hai năm nữa cũng có thể xuất giá rồi, ba đứa nhi t.ử đều có nếp có tẻ cả.”
“Vậy là tỷ có phúc rồi, chúng ta không có duyên, ta còn định làm thông gia với tỷ đấy chứ.”
Bà lão kia là người thẳng thắn, không cảm thấy việc mình đứng ra tìm trượng phu cho nữ nhi là mất mặt.
Bối Nương đứng bên cạnh vui vẻ nhìn, chờ hai bà lão tán gẫu xong, hai nương con lúc này mới cõng ánh chiều tà đi về nhà.
Ra đến đường lớn gặp Hải Châu mua b.ún gạo và gà sống trở về, ba người cùng rẽ vào ngõ đụng mặt Tề lão tam đang dắt Triều Bình đi rao hàng từng nhà.
“Mọi người đi mua đồ ăn hết à?” Tề lão tam hỏi, “Cổng lớn ta không khóa, nhị ca còn ở trong sân, mọi người về rồi thì ta đi dạo xa một chút, hàng xóm trong ngõ này ăn đồ kho mấy ngày nay cũng chán rồi.”
“Được, trời tối thì về nhé.” Tề A Nãi nhìn Triều Bình một cái, “Con cũng đi rao hàng với Tam thúc à?”
Triều Bình cười tít mắt gật đầu,
“Tam thúc bảo cho con mười văn tiền đấy.”
Con gà mái trên tay vươn cổ kêu một tiếng giãy giụa vỗ cánh phành phạch. Tề lão tam vội vàng dắt Triều Bình chạy đi kẻo bụi bẩn rơi vào chậu đồ kho.
Hải Châu xách con gà mái về nhà, hai con gà sống nhốt vào l.ồ.ng gà đặt ở góc tường, nàng nói với Tề A Nãi:
“Nãi nãi, sáng mai dậy người đun nước làm gà trước nhé, con dậy sẽ hầm canh gà.”
“Được.”
Mấy con chim bay qua mái nhà, một chiếc lông đen rơi xuống sân, hai con mèo con tranh nhau chiếc lông chim đ.á.n.h nhau kêu ngoao ngoao.
Đông Châu và Phong Bình tan học trở về, hai người vừa vào cửa liền chui tọt vào bếp. Phong Bình ngồi dưới bếp nhóm lửa, Đông Châu đi một vòng quanh bếp lò rồi cầm tỏi ngồi ở cửa bóc, hai tye đệ tranh nhau kể với Hải Châu hôm nay học được những gì.
Hải Châu đi ra phòng chứa củi ôm củi, Đông Châu cầm tỏi đi theo, dính lấy gót chân nàng như cái đuôi.
Tề A Nãi cọ rửa ốc biển nhìn chằm chằm hai tỷ muội đi tới đi lui, cũng khó cho Hải Châu kiên nhẫn thật, chịu đựng việc mỗi ngày nghe Đông Châu và Phong Bình liến thoắng chuyện trường lớp.
Hải Châu ra ngoài múc nước, bắt gặp ánh mắt của Tề A Nãi nàng cười bất lực.
“Có ồn không?”
Tề A Nãi hỏi.
“Cũng tạm, con coi như mời được hai người kể chuyện về nhà.”
“Kể chuyện gì thế?” Đông Châu cũng ra hỏi, “Mọi người đi quán trà à?”
“Không có, tỏi bóc xong chưa?” Hải Châu múc nước đi vào bếp, “Bóc xong rửa sạch cho tỷ, tỷ chuẩn bị xào rau đây.”
Đông Châu không hỏi nữa mà vội vàng cầm tỏi đi rửa.
Cơm nước xong xuôi, Tề lão tam cõng Triều Bình cũng đã về. Triều Bình trong tay cầm một gói kẹo, mười văn tiền kiếm được hôm nay chưa kịp ấm tay đã tiêu hết, về đến nhà thằng bé hào hứng phát kẹo cho mọi người ăn.
Vầng trăng khuyết một góc, tỏa ánh trăng mờ ảo xuống nhân gian. Trong sân thắp đèn l.ồ.ng, đèn l.ồ.ng đung đưa theo gió, quầng sáng chiếu lên khuôn mặt mỗi người lúc tỏ lúc mờ.
Tiếng cửa đóng mở vang lên, trong sân không còn ai, căn phòng mở nửa cánh cửa sổ lọt ra tiếng nói chuyện rì rầm.
“Không nói chuyện nữa, ngủ đi, mai còn phải dậy sớm.”
Tề A Nãi gọi một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay sau đó đèn dầu tắt, cả sân nhỏ chìm vào bóng tối.
Bóng đêm lui dần, bầu trời hửng lên màu xanh lam sẫm. Hai con gà ở góc tường vỗ cánh, cánh đập vào l.ồ.ng gà phát ra tiếng kêu trầm đục.
Tề A Nãi nghe tiếng động tỉnh dậy, trên trời vẫn còn lác đác vài ngôi sao, gió sớm mát lạnh thổi vào người mang theo chút se lạnh.
Bếp vừa nhóm lửa, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Tề A Nãi đi tới nhìn qua khe cửa mở cửa ra hỏi:
“Sao hôm nay con dậy sớm thế?”
“Gặp ác mộng, tỉnh rồi không ngủ lại được nữa.”
“Mơ thấy gì?”
Tề lão tam cười hì hì vài tiếng, đi vào bếp cầm d.a.o làm gà.
Tề A Nãi liếc hắn một cái rồi cũng cười theo, bà vào nhà tiếp tục nhóm lửa.
Nước sôi, trời sáng thêm vài phần, Hải Châu nghe tiếng động ngồi dậy mặc quần áo chỉnh tề ra cửa, rửa mặt rồi cầm túi tiền xách giỏ đi chợ mua thức ăn.
Con ngõ yên tĩnh, trên phố đã có chút hơi hướng của cuộc sống thường nhật. Chợ cá cũng có vài ba người đang bày sạp. Gió mang theo mùi tanh nồng của biển cả.
Hải Châu đến tiệm thịt heo, thịt còn chưa treo lên giá, trước cửa đã có mấy tiểu nhị quán ăn đang đứng đợi, ai nấy đều còn ngái ngủ.
Đến lượt nàng, ông chủ hàng thịt liếc nhìn nàng một cái, nói:
“Hôm nay thịt heo tăng giá, ba chỉ hai mươi văn một cân, vẫn lấy mười cân à?”
“Sao thịt heo cũng tăng giá thế?” Hải Châu đặt hai xâu tiền lên bàn, “Vẫn lấy mười cân.”
“Mưa dầm dề thế này đến tôm cá dưới biển còn tăng giá thì thịt heo sao không tăng được.” Ông chủ hàng thịt cắt một miếng thịt treo lên cân, nói: “Còn nửa tháng nữa là mở biển, chỉ mong trời đừng đổi gió nữa.”
Không chỉ thịt heo tăng giá, hải sản cũng tăng, đậu phụ váng đậu nói là không tăng giá nhưng miếng cắt lại nhỏ hơn.
Hải Châu về nói với người nhà,
“Chờ mở biển không biết giá có hạ xuống không nữa.”
“Vậy chúng ta có nên tăng giá theo không?”
Tề lão tam hỏi.
“Thôi bỏ đi, tăng một văn tiền cũng chẳng kiếm thêm được bao nhiêu lại tốn nước bọt giải thích.”
Hải Châu xách thịt đã rửa sạch đặt lên thớt, nàng vào nhà lấy d.a.o phay, lúc c.h.ặ.t thịt chợt nhớ đến Hàn Tễ, không biết hắn đã đi đến đâu rồi.
Đông Châu và Phong Bình dậy, Hải Châu hỏi:
“Sáng nay hai đứa có bán bánh không? Hôm qua chưa cắt hẹ về đâu.”
“Cắt rồi, Bối Nương đi cắt đấy, đã nhặt sạch sẽ rửa sạch, bột cũng ủ xong. Đông Châu, con sang sân bên kia lấy đi. Vào nhẹ nhàng thôi, Tam thẩm con còn đang ngủ.”
Tề lão tam dặn dò.
Đông Châu chạy vèo ra cửa, Phong Bình rửa mặt xong vào bếp giúp nhóm lửa.
Tề lão tam đẩy xe đi gánh nước, Tề A Nãi bưng chậu nước ngồi trong sân rửa mặt. Chẳng bao lâu sau Đông Châu và Bối Nương đi vào, hai người cắt hẹ xong chờ trời sáng hẳn sẽ ra bờ biển cạy thịt hàu.
“Nãi nãi…”
Triều Bình tỉnh ngủ, hắn nằm trên giường gọi người.
“Tự mặc quần áo bò dậy đi, mọi người đều bận cả, không ai hầu hạ con đâu
.”
Triều Bình cởi truồng cầm quần áo ra ngồi ở ngưỡng cửa mặc. Thằng bé còn ngái ngủ, xỏ một ống quần rồi ngẩn người nửa ngày, chờ mọi người bắt đầu cán bột gói hoành thánh nó mới tỉnh táo lại.
“Lại đây trông lửa đi.” Phong Bình vẫy tay gọi hắn, “Canh gà hầm gần được rồi, đệ ngồi đây canh lửa nhỏ thôi, ta đi gói hoành thánh.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận