"Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt."

"Con nhỏ Xú Nha lớn lên xinh xắn, có ích hơn ba đứa con gái trước, còn có thể kiếm tiền cho chúng ta."

"Mẹ nó này, tối nay tôi định mang con Xú Nha qua đó luôn, dù sao năm nghìn tệ cũng không phải là một con số nhỏ, cầm trong tay sớm thì yên tâm sớm."

"Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt."

"Thế chúng ta gom khoản tiền này lại, sau này để dành cưới vợ cho thằng Minh nhé."

"Được."

"Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt."

Tiếng ra sức chà xát quần áo và giọng trò chuyện ch.ói tai quyện vào nhau.

Cô gái nhỏ ngã ngồi dưới cái nóng gay gắt của mùa hè, chỉ cảm thấy cả người lạnh toát.

Cô không muốn bị bán đến nhà người khác, không muốn làm vợ cho một tên ngốc, cũng không muốn có một cặp cha mẹ thế này.

Cô gái nhỏ đẩy cánh cửa gỗ mục nát ra, cứ thế chạy thục mạng dọc theo con đường núi.

Khi đó, cách tự cứu lấy mình duy nhất mà cô có thể nghĩ ra là rời khỏi đây, đi thật xa.

Cô từng thấy trên những tờ báo cũ nhặt được, cô nhi viện sẽ thu nhận những đứa trẻ vô gia cư, nuôi dưỡng chúng đến năm mười tám tuổi.

Vậy thì, đến đó đi.

Rời khỏi đây, đi thật xa, sau đó tìm một cô nhi viện có thể giữ cô lại thì sẽ không bị bán đi nữa.

Nghe chị hai nói, chiều nay sẽ có ba tình nguyện viên đến dạy học rời đi.

Nơi này cách thành phố rất xa, tình nguyện viên muốn đi ra khỏi đây chắc chắn phải có xe đến đón.

Cô không kịp suy nghĩ quá nhiều, chỉ cắm đầu cắm cổ chạy đến cổng trường tiểu học cách đó mười cây số, ngồi chồm hổm trong bụi cỏ gần đó đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng đợi được một chiếc xe con màu trắng.

Tài xế xuống xe, bước vào trong trường học, chẳng mấy chốc đã mang ra hai chiếc vali, nhét vào cốp xe, rồi lại quay người đi vào trong trường học tiếp.

Cô lặng lẽ chạy đến bên mép xe, chui vào trong cốp xe.

Cô rất gầy, nên cũng rất dễ nhét được mình vào khe hở giữa vali và lưng ghế.

Lúc quay lại cất thêm vali, tài xế hoàn toàn không phát hiện ra cô.

Ba tình nguyện viên kia nhanh ch.óng lên xe.

Chiếc xe nổ máy, không ngừng chạy về phía trước.

Cô vô thức thiếp đi trong cốp xe.

Ngủ mãi cho đến khi chiếc xe dừng lại, cốp xe mở ra, những chiếc vali bên trong bị lấy đi.

Cô tỉnh dậy trong một rừng những tiếng kêu thất thanh.

"Sao lại có một đứa bé ở đây thế này!"

"Con bé chui vào trong cốp xe từ bao giờ thế?"

"Đây là con cái nhà ai vậy?"

Ba nữ giáo viên đứng ngoài cốp xe bế cô ra, đặt xuống đất.

"Em là con cái nhà ai hả?"

"Hình như em ấy là cô bé thường xuyên đứng ngoài lớp nghe lén thì phải."

"Vậy cô có biết ba mẹ con bé là ai không?"

"Không biết, em còn chẳng biết con bé tên gì nữa."

"Phải làm sao bây giờ đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Còn có thể làm sao nữa, nhờ cảnh sát hỗ trợ thôi."

Cô bị đưa đến sở cảnh sát.

Rất nhiều người hỏi cô đủ kiểu câu hỏi.

Nhưng dù người khác hỏi cô câu gì, câu trả lời của cô cũng chỉ có một.

"Cháu muốn đến cô nhi viện."

'Xú Nha' không có giấy khai sinh, không có hộ khẩu, không thể tìm thấy bất cứ thông tin gì.

Không rõ đã qua bao nhiêu ngày, cô được đưa đến cô nhi viện Phúc Ái như mong ước.

Nghe nói, đó là cô nhi viện tốt nhất toàn tỉnh.

Từ khi ấy, cô đã sống ở nơi đó.

Cuộc sống ở cô nhi viện tuyệt vời vô cùng.

Không cần tự nấu ăn, không cần ngủ trên phản gỗ thô cứng, không cần ngày nào cũng phải giặt thật nhiều quần áo rồi làm đủ loại việc nhà.

Mặc dù những đứa trẻ xung quanh sẽ tìm cô đ.á.n.h nhau.

Nhưng lần nào cô cũng thắng, chưa từng chịu thiệt thòi bao giờ.

Suy cho cùng, nắm đ.ấ.m của bọn chúng vẫn kém xa nắm đ.ấ.m của ba mẹ cô.

Cô còn có tên riêng cho mình nữa, là Tùy Thất.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Tùy Thất theo họ Tùy của viện trưởng cô nhi viện, còn tên là do cô tự chọn.

Cô đến cô nhi viện này vào tháng bảy, vậy nên cô chọn chữ Thất.

Hộ khẩu của cô cũng được chuyển đến cô nhi viện.

Viện trưởng đưa cô đến trường mẫu giáo công lập gần đó đi học.

Từ đó về sau, cô sống một cuộc sống bình thường, ngày ngày đi học rồi tan học theo đúng trình tự.

Chẳng qua, so với những người đồng trang lứa, cô đã có ý thức kiếm tiền từ rất sớm.

Từ khi còn học tiểu học, cô đã bắt đầu viết bản kiểm điểm hộ, giặt đồng phục, mua cơm hộ, học kèm.

Cô không chê tiền ít, việc lặt vặt gì cũng làm.

À, chỉ ngoại trừ việc quay cóp hộ người khác thôi.

Cô vẫn giữ lại một chút nguyên tắc cho mình.

Lên đại học rồi, Tùy Thất càng làm nhiều công việc làm thêm khác nhau hơn.

Cuộc sống học đường của cô trôi qua vô cùng bận rộn, nhưng cũng rất phong phú.

Tốt nghiệp xong, cô cũng trở thành một nhân viên làm công ăn lương bận rộn, ngày ngày cần mẫn làm việc, thỉnh thoảng lại ra ngoài làm một chuyến thám hiểm.

Cuộc sống tuy bình thường nhưng vô cùng tuyệt diệu.

Nào ngờ, cô lại bị lũ quét cướp đi mạng nhỏ, c.h.ế.t trẻ như vậy.

Tùy Thất không nhịn được thở dài một hơi cho bản thân.

Kết quả, tiếng thở dài này cũng trực tiếp khiến cô tỉnh lại.

Tùy Thất nằm trên chiếc giường lớn êm ái trong khách sạn, nhìn trần nhà ngẩn ngơ một lúc.

Rồi quay đầu nhìn sắc trời mờ mịt ngoài cửa sổ, ôm Muội Bảo ấm áp trong lòng c.h.ặ.t hơn.

Đợi mọi thứ trong giấc mơ phai nhạt đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 392 | Đọc truyện chữ