Bọn họ không chỉ mua đồ ăn vặt mà còn sắm thêm rất nhiều đồ chơi, tiêu đến mấy chục nghìn tinh tế tệ.

Do đồ mua nhiều quá cầm không xuể, bốn người bèn thuê luôn bốn chiếc xe đẩy cỡ siêu lớn ở siêu thị.

Trong mỗi chiếc xe lại chất đồ ăn vặt đầy đến mức tràn cả ra ngoài.

Sau khi về lại trung tâm bồi dưỡng, mỗi người đẩy một chiếc xe đẩy, sau đó trực tiếp đi thang máy lên tầng cao nhất của tòa nhà dạy học, ngồi đợi mấy đứa nhóc tan học.

Chuông tan học vang lên, đám trẻ reo hò nhảy nhót chạy ra khỏi tòa nhà dạy học.

Giọng nói chứa ý cười của Thẩm Thu Bình truyền ra từ loa phát thanh: "Ta có một tin tốt muốn thông báo cho tất cả đây."

"Anh Thẩm Úc, chị Tùy Thất, anh Tả Thần và em gái Muội Bảo sẽ tạo ra cơn mưa đồ ăn vặt cho mấy đứa, chuẩn bị sẵn sàng nào."

"Mưa đồ ăn vặt, yà hú~"

"Tuyệt vời ông mặt trời, yeah yeah yeah yeah!"

"Ha ha ha ha, tớ không đi chơi nữa đâu, tớ phải đợi đồ ăn vặt."

"Cảm ơn các anh chị và cả em gái nhỏ ạ!"

"Nhanh nhanh nhanh, cởi áo khoác ra hứng đồ ăn vặt đi!"

"Đi gọi hết những người đang ngủ trong lớp ra đây mau."

"Hồi hộp quá, đây là mưa đồ ăn vặt đầu tiên trong hai tháng qua, mong là mình có thể giành được thật nhiều đồ ăn vặt!"

"Tớ là tớ phải cướp một mẻ thật lớn mới được!"

Thẩm Úc rải nắm đồ ăn vặt đầu tiên xuống trong tiếng la hét phấn khích của bọn trẻ.

Muội Bảo, Tả Thần và Tùy Thất nối gót ngay sau đó.

Vô số các loại đồ ăn vặt lả tả rơi xuống từ trên sân thượng.

"A a a, đồ ăn vặt rơi xuống rồi!"

"Không chỉ có đồ ăn vặt mà còn có cả đồ chơi nữa!"

"Thế này thì đỉnh quá còn gì!"

"Mấy đứa khối dưới ra bên cạnh ngồi đi, tay chân các chú em còn nhỏ xíu, để các anh chị cướp giúp cho."

"Cướp nhanh đi, ha ha ha."

Tiếng la hét của bọn trẻ càng lúc càng ầm ĩ.

Bọn trẻ phấn khích chạy lăng xăng, vươn hai tay ra hứng lấy đồ ăn vặt và cả đồ chơi đang rơi xuống.

Tiếng cười giòn giã nối tiếp nhau vang lên không ngớt.

Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333

Bốn người Thẩm Úc cũng nở nụ cười vui vẻ.

Tùy Thất ôm trọn một vòng tay ngập đồ ăn vặt rải xuống, nói: "Tôi muốn tạo mưa đồ ăn vặt cho bọn trẻ liên tục trong sáu ngày tới, thế nào?"

Thẩm Úc không hề do dự: "Tôi đồng ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tả Thần cười lên tiếng: "Chắc là đám nhóc này sẽ vui đến mức bay lên trời mất."

Muội Bảo vừa rải đồ ăn vặt vừa hỏi: "Vậy ngày mai em có thể xuống dưới cướp đồ ăn vặt không, em cũng muốn chơi với các anh chị."

Tùy Thất rút tay ra véo má cô nhóc: "Đương nhiên là được rồi."

Muội Bảo ngẩng mặt cười: "Hi hi."

Tả Thần xen vào: "Tôi cũng muốn chơi."

Tùy Thất: "Người ngay thẳng không nói chuyện quanh co, thật ra tôi cũng tương đối muốn chơi đấy."

Thẩm Úc: "… Tôi cũng có hơi nhớ cảm giác đó rồi."

Muội Bảo đề nghị: "Vậy chúng ta thay phiên nhau chơi nhé?"

Ba người còn lại: "Được."

Năm ngày sau đó, ngày nào đội Trốn Khỏi cũng đến trung tâm bồi dưỡng Viễn Sơn tạo ra mưa đồ ăn vặt.

Bốn người cũng thay phiên nhau trải nghiệm niềm vui khi cướp đồ ăn vặt.

Thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi.

Bảy ngày nghỉ rất nhanh đã kết thúc.

Tối hôm trước khi thử thách sinh tồn thứ bảy bắt đầu, quang não của bốn người Tùy Thất nhận được tin nhắn từ phía ban tổ chức.

6 giờ sáng ngày mai, bọn họ phải đúng giờ có mặt tại bến cảng khu A1 của Tinh cầu Vân Đô, từ đây xuất phát lên phi thuyền.

Để có thể thức dậy đúng giờ, vừa 9 giờ tối, ai nấy đã lên giường đi ngủ.

Tùy Thất vốn tưởng bản thân có thể đ.á.n.h một giấc không mộng mị đến sáng, nhưng có lẽ vì đã đến trung tâm bồi dưỡng quá nhiều lần, cô lại mơ thấy vài chuyện thời thơ ấu mà cô đã muốn lãng quên từ rất lâu.

Bối cảnh trong giấc mơ, là một mùa hè oi bức nóng nực.

Năm 6 tuổi, cô vẫn đang sống trong ngôi làng hẻo lánh và lạc hậu trên núi kia.

Khi đó cô còn chưa có cái tên 'Tùy Thất', mà chỉ có một cái tên cúng cơm là Xú Nha.

Cô đang giặt một chậu đầy quần áo dính bùn đất trong sân.

Những bộ quần áo đó rất nhỏ, tất cả đều là của đứa em trai 5 tuổi của cô.

Ánh mặt trời vô cùng gay gắt, cô phơi nắng đến mức mặt mày đỏ bừng, nhưng vẫn không dám dời chậu đến chỗ râm mát để giặt.

Lỡ như tiếng giặt đồ phát ra đ.á.n.h thức đứa em trai đang ngủ, cô sẽ bị ăn đòn.

Cô gái nhỏ nhắn ngồi xổm dưới tiết trời nắng gắt, cúi gằm giặt quần áo, bên tai chợt vang lên tiếng nói chuyện của ba mẹ mình.

"Cha nó này, tên Lý thọt thật sự bằng lòng bỏ ra năm nghìn tệ mua Xú Nha sao?"

"Chính miệng thằng Lý thọt nói với tôi, chẳng lẽ còn có thể là giả à?"

"Hắn ta bỏ ra nhiều tiền như vậy mua một đứa con gái làm gì?"

"Nuôi từ nhỏ, lớn rồi thì gả cho đứa con trai ngốc của hắn ta làm vợ chứ sao."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nghe Bảo Là Đội Vô Dụng Cơ Mà, Sao Người Nào Cũng Là Nhân Vật Nguy Hiểm Hết Vậy - Chương 391 | Đọc truyện chữ