Thế nên sau khi tiếng chuông tan học vang lên, một mình tôi đã chạy thẳng đến hồ hoa sen.

Lại chẳng ngờ bắt gặp Trần Trạch Lâm đang ngồi đơn độc một mình trên băng ghế dài.

Cậu ấy ngồi quay lưng lại với ánh đèn, bóng dáng nhuốm vẻ u ám u buồn, một tay vắt hờ sang bên cạnh, những ngón tay thon dài đang kẹp một điếu t.h.u.ố.c vẫn còn vương đốm lửa đỏ lập lòe.

Tôi ngây ngốc sững sờ tại chỗ, tôi hoàn toàn không ngờ cậu ấy lại biết hút t.h.u.ố.c.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ấy dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, trên môi vẽ lên nụ cười rạng rỡ giống hệt như ngày thường: "Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thể đừng nói chuyện này cho Hiệu trưởng Giang biết được không?"

Ánh trăng bàng bạc hắt lên người, càng làm tôn thêm vẻ thanh lãnh trong khí chất bao quanh cậu ấy.

Tôi không kìm được bèn cất tiếng hỏi: "Cậu... đang có tâm sự gì sao?".

Chiếc bật lửa trong tay cậu ấy xoay hờ một vòng, một tiếng "tạch" giòn giã vang lên, ngọn lửa nhỏ bùng cháy rực sáng, trong đôi mắt đen thẳm của cậu cuộn trào những cảm xúc mà tôi mãi chẳng thể nào thấu hiểu nổi.

Hồi lâu sau, cậu ấy mới cất lời: "Bạn học Giang Vũ Yên, tôi bị người mình thích từ chối mất rồi, cậu nói xem tôi nên làm gì bây giờ?"

Nghe xong câu nói này, tôi trân trân nhìn cậu ấy, đầu óc bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Khoảnh khắc quay bước rời đi, tôi không nhịn được mà ngoảnh đầu nhìn cậu ấy: "Trần Trạch Lâm à, biết đâu cậu có thể thử thích một người khác xem sao."

Phút chốc ấy, ánh mắt cậu tối sầm lại, nhưng rồi rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thường: "Thế à? Nếu như rất khó để có thể thích một người khác thì phải làm sao?"

Suốt cả buổi tự học tối hôm đó, đầu óc tôi cứ choáng váng quay cuồng, những suy nghĩ tựa như từng vòng khói mỏng manh bay lơ lửng, mãi chẳng thể nào ngưng tụ lại được.

Thì ra từ trước đến nay cậu ấy luôn có người mình thích.

Còn điều gì tàn nhẫn hơn việc người mình thích đích thân nói cho mình biết rằng cậu ấy đã có người thương cơ chứ.

Người đó liệu có phải là Mạnh Thư như trong lời đồn đại của bọn họ không? Tôi phải thuyết phục chính bản thân mình như thế nào đây, để không còn thích cậu ấy nữa.

22.

Ngày hôm sau, tôi lại chạm mặt Trần Trạch Lâm ở hồ hoa sen.

Lần này nét mặt cậu ấy vô cùng dịu dàng, như thể mọi chuyện xảy ra ngày hôm qua chỉ là một giấc mộng hoang đường: "Bạn học Giang Vũ Yên, qua ngày mai là tôi phải đi tập huấn rồi."

Cậu ấy rủ mắt đứng tĩnh lặng trước mặt tôi, ánh trăng bàng bạc dịu dàng tan vào trong ánh mắt cậu.

Nửa ngày sau, cậu ngẩng đầu nhìn về phía cây ngân hạnh ngay trước mặt: "Bạn học Giang Vũ Yên, tôi thích cây ngân hạnh, còn cậu thì sao?"

Tôi không hiểu tại sao cậu ấy lại hỏi tôi có thích cây ngân hạnh không ở giữa một thành phố rợp bóng cây ngô đồng như thế này.

Tôi đã sớm chẳng còn nhớ nổi câu trả lời của mình lúc đó là gì nữa.

Nhưng tôi vẫn còn khắc ghi rõ ràng ánh mắt sâu thẳm chất chứa sự nghiêm túc cẩn trọng của cậu ở khoảng cách gần ngay trong gang tấc, cứ như thể cậu đã nhìn thấu tận tâm can tôi vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn tôi ngắm nhìn góc nghiêng của cậu mà trong đầu lại văng vẳng hiện lên những lời nói của ngày hôm qua.

Khoảnh khắc chăm chú ngắm nhìn Trần Trạch Lâm tôi lại thầm nghĩ, giá như cậu ấy cũng có thể thích tôi giống như cái cách mà tôi đã thích cậu ấy thì tốt biết mấy.

Kể từ lúc bước chân vào lớp 12, dường như cuộc đời đã được bật chế độ tua nhanh.

Tờ lịch đếm ngược kỳ thi Đại học bên cạnh bục giảng cứ từng trang từng trang được lật giở.

Cả khối 12 chìm sâu trong bầu không khí vô cùng ngột ngạt áp lực.

Tôi đặt cây b.út trên tay xuống, phóng tầm mắt ra bên ngoài cửa sổ nhìn ngắm cây ngân hạnh đã bắt đầu rụng lá từ bao giờ.

Nghĩ lại cũng thật nực cười, tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày, chuyện yêu thầm lại có thể xảy ra với chính mình.

Nó khiến cho những người hay những việc nằm ngoài ranh giới học tập sinh ra một sức hút kỳ lạ vượt xa khỏi lẽ thường.

Bất kể một chuyện nhỏ nhặt nào liên quan đến cậu, dẫu có bé nhỏ vụn vặt đến đâu cũng có thể khiến tôi vui vẻ.

Mỗi khi hoàn thành xong một bộ đề thi thử Đại học….

Tôi thường hay nghĩ không biết giờ này phút này cậu ấy đang làm gì nhỉ.

Cậu ấy luôn khiến cho tôi cảm nhận được sự hạnh phúc cùng hơi ấm ngọt ngào trong những tháng ngày chông chênh lạc lối.

23.

Trong những ngày vắng bóng Trần Trạch Lâm ở trường, một mình tôi đã lang thang ra hồ hoa sen vô số lần.

Nếu không có gì bất trắc xảy ra thì tôi sẽ lựa chọn con đường thông qua kỳ thi học sinh giỏi Vật lý để được tuyển thẳng vào Đại học.

Tôi thường xuyên tự hỏi bản thân mình, liệu tôi có thực sự yêu thích môn Vật lý hay không?

Tôi không dám chắc, nhưng tôi dám chắc chắn rằng tôi rất yêu thích môn Lịch sử.

Thầy Giang từng nói với tôi rằng sở thích và việc làm là hai chuyện hoàn toàn khác biệt, tôi biết thầy nói đúng, nhưng sâu thẳm trong lòng tôi vẫn không cam tâm.

Tôi luôn nhớ tới câu nói đó của Trần Trạch Lâm: "Sống lưng phải thẳng lên một chút, bước lên phía trước một chút nhé."

Trần Trạch Lâm à, có lẽ tôi thực sự là một kẻ thiếu dũng khí.

Dưới ngọn đèn bàn lờ mờ, tôi ngắm nhìn cuốn nhật ký vẫn còn dán tờ giấy ghi số báo danh chỗ ngồi của cậu khi ấy.

Tờ giấy ghi số báo danh chỗ ngồi được bóc xuống từ năm lớp 10 giờ đây đã sớm ố vàng.

Trần Trạch Lâm, yêu thầm một chút cũng không thấy vất vả đâu.

Bởi vì, đó là sự cam tâm tình nguyện của chính tôi.

 

====================