"Vũ Yên, mỗi lần đi nộp bài tập cậu có nhìn Trần Trạch Lâm không?"

Đối mặt với ánh mắt đầy mong đợi của cô bạn cùng bàn, tôi c.ắ.n răng đáp: "Không, tớ không để ý lắm."

Cô bạn hậm hực như hận sắt không thể rèn thành thép, kéo kéo vạt áo đồng phục của tôi: "Cơ hội tốt như thế cơ mà, lần sau nhớ nhìn hộ tớ vài cái nhé."

……

Gương mặt tôi không mảy may bộc lộ chút cảm xúc nào.

Nhưng trong thâm tâm lại vô cùng mong chờ mỗi lần có bài tập và bài thi môn Toán.

Bởi vì chỉ có như vậy, tôi mới có thể quang minh chính đại nhìn trộm Trần Trạch Lâm.

Hôm nay lúc đi giao bài tập, lại có người lên tiếng trêu ghẹo: "Trần Trạch Lâm, cậu cứ lăng xăng ân cần như thế làm gì, người không biết lại còn tưởng cậu mới là cán sự Toán của lớp bọn này đấy chứ?"

"Đúng thế đúng thế, cậu không sợ thầy Hiệu trưởng Giang gọi cậu lên bóp gáy nói chuyện à."

Những người xung quanh cười đùa hùa theo ầm ĩ, còn tôi thì hơi xấu hổ cúi gằm mặt xuống, nhưng trong lòng lại len lỏi đôi chút mừng thầm.

Đây là một trong số ít ỏi những khoảnh khắc mà tên của tôi và cậu ấy có thể xuất hiện cùng nhau.

Cậu ấy mỉm cười phản bác lại: "Cậu tưởng ai cũng thiếu tinh ý giống mấy người các cậu chắc, chẳng biết chủ động giơ tay ra giúp đỡ một chút gì cả."

"Sau này bớt ăn nói xà lơ đi, cậu tưởng ai cũng mặt dày như các cậu đấy à."

Tôi ngẩng đầu lên, phát hiện ra cậu ấy đang đầy hứng thú hướng mắt nhìn về phía mình, trong đáy mắt đong đầy ý cười như có như không.

Tôi hoang mang vội vã rời tầm mắt đi, cuối cùng chỉ có thể nặn ra được hai chữ: "Cảm ơn".

Mà cậu ấy cũng chẳng hề để tâm, chỉ cúi đầu đưa tay ra đón lấy xấp bài tập trong tay tôi.

"Xin lỗi nhé, bọn họ lúc nào cũng thích trêu chọc linh tinh như vậy, cậu đừng để bụng."

"Bạn học Giang Vũ Yên, sao cậu chẳng bao giờ chủ động chào hỏi tôi vậy?"

Ánh nắng dát lên mái tóc cậu ấy, lấp lánh tỏa sáng, mặt tôi tức thì đỏ bừng bừng.

Tôi vội vàng cụp mắt xuống, giấu đi sự rung động kịch liệt nơi l.ồ.ng n.g.ự.c.

"Xin lỗi, lần sau tớ nhất định sẽ nhớ."

Về sau trong suốt ba năm cấp ba, mười lần thì có đến tám lần Trần Trạch Lâm sẽ đứng chờ ở hành lang rồi tiện tay đón lấy xấp bài tập trong tay tôi.

Còn tôi của sau này, rốt cuộc cũng có dũng khí để mỗi lần bắt gặp cậu ấy đều chủ động vẫy tay chào.

10.

Bầu không khí tháng Năm ở Nam Thành có phần oi bức, luồng không khí đặc quánh như thể đã ngưng đọng lại.

Trường số 1 năm nào cũng có truyền thống dã ngoại học tập, năm nay nhà trường tổ chức cho chúng tôi đi leo núi Trung Sơn Lăng.

Lúc tôi mặc đồng phục leo lên đến tận đỉnh núi, tóc mái đã ướt đẫm mồ hôi dính bết cả vào mặt.

Trung Sơn Lăng có tổng cộng 392 bậc thang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi leo lên đến đỉnh núi nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng cậu ấy đâu.

Ngay lúc tôi đã thản nhiên chấp nhận kết cục sẽ không nhìn thấy Trần Trạch Lâm trong chuyến đi lần này.

Lại không ngờ đến lúc đi xuống núi lại nhìn thấy Trần Trạch Lâm và Mạnh Thư đang bước lên trên.

Cô ấy mặc bộ đồng phục sạch sẽ rộng rãi, buộc tóc đuôi ngựa vểnh cao, vài lọn tóc tơ bên thái dương đung đưa, khẽ mơn trớn lên gò má đang bị nắng chiếu vào hơi ửng hồng của cô ấy.

Bộ đồng phục lộng gió của thiếu nữ, chính là giấc mộng lớn lao nhất trong những tháng năm thanh xuân của tôi.

Đến cả tôi cũng không thể không thừa nhận rằng cô ấy và cậu đứng cạnh nhau lại xứng lứa vừa đôi đến vậy.

Khoảnh khắc sượt qua người Trần Trạch Lâm, tôi không dám ngoảnh đầu lại.

Trong tích tắc đó tôi đã nghe thấy cậu ấy hơi bất lực nói với Mạnh Thư: "Lại làm sao nữa đây, đại tiểu thư".

Cũng may cậu ấy chưa bao giờ ngoảnh đầu lại nhìn.

Như vậy thì tôi không cần phải lo lắng khoảnh khắc chạm mắt cậu ấy sẽ nhìn thấu sự bối rối và tự ti trong đôi mắt tôi.

Lời ghen tuông cất lên khi chẳng có danh phận gì là chua xót nhất.

Còn tôi thì thậm chí đến một cơ hội được sóng vai dạo bước cùng cậu ấy cũng chẳng có.

11.

Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt học kỳ này đã vội vã trôi qua.

Kỳ nghỉ hè, thầy Giang không ngoài dự đoán lại đăng ký cho tôi một lớp học bồi dưỡng tham gia thi Olympic Vật lý.

Nhưng tôi không ngờ kỳ nghỉ hè lần này lại có thể chạm mặt Trần Trạch Lâm.

Cậu ấy đeo cây đàn guitar trên lưng, có chút ngạc nhiên nhìn tôi.

Còn tôi thì vội vã lau đi những giọt mồ hôi trên trán, cố gắng hết sức để bản thân trông không quá mức t.h.ả.m hại.

Cậu ấy cười tủm tỉm liếc nhìn xấp tài liệu dày cộp trong tay tôi: "Bạn học Giang Vũ Yên, sao lại vất vả thế này?"

"Cậu chẳng phải cũng rất vất vả sao?"

Mùa hè ở Nam Thành oi bức đến mức khiến con người ta không thở nổi.

Mà tôi và cậu ấy lại tình cờ gặp nhau vào lúc hai giờ chiều nắng nóng đổ lửa ngày hôm đó.

Trong tay tôi là xấp tài liệu Vật lý dày cộp, còn sau lưng cậu ấy cõng theo một cây đàn guitar.

Tôi và cậu ấy đều đang nỗ lực cố gắng vì cái kỳ thi mang tính quyết định vận mệnh cả một đời người theo lời của người lớn.

Giống như tất cả những học sinh cấp ba khác, chúng tôi đều là những tuyển thủ đang tham gia vào cuộc chạy đua này.

Cậu ấy hơi ngạc nhiên mỉm cười: "Bạn học Giang Vũ Yên, để tự thưởng cho dũng khí đội nắng gắt vẫn kiên trì đi học của hai đứa chúng ta, tôi mời cậu một ly nước ngọt nhé."

Tôi còn chưa kịp buông lời từ chối, cậu ấy đã quay người bước vào một quán trà sữa.

 

====================