Mà ở ngay bên cạnh, Trần Trạch Lâm đang cúi đầu nghe cô ấy nói chuyện.

Tôi không thể không thừa nhận rằng bộ đồng phục học sinh màu xanh trắng đơn điệu lại được cô và cậu ấy mặc ra cảm giác như phim thần tượng thanh xuân vậy.

Thế là vào khoảnh khắc cậu ấy ngẩng đầu lên, tôi liền dời mắt sang hướng khác.

Mối tình thầm kín thời học sinh, lúc nào cũng chẳng thể thốt nên lời.

Tôi thường xuyên nhìn thấy bóng dáng Trần Trạch Lâm sóng vai đi cạnh cô ấy, đến cả bản thân tôi cũng phải thừa nhận rằng họ cực kỳ xứng đôi.

Từ nhỏ đến lớn, để không làm ảnh hưởng đến việc học, tôi vẫn luôn giữ thói quen buộc tóc đuôi ngựa và mặc đồng phục đơn điệu.

Thậm chí đến cả chiều dài của váy cũng nhất định phải dài quá đầu gối.

Sau này, tôi đã lén lút trích tiền tiêu vặt để mua một chiếc chân váy ngắn có chiều dài giống hệt váy của Mạnh Thư.

Nhưng vào cái khoảnh khắc chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà.

Tôi vẫn cởi nó ra và thay bằng quần jean.

Về sau, chiếc váy đó bị ép c.h.ặ.t dưới tận đáy tủ.

Cũng giống hệt như chuyện tôi thích cậu ấy vậy.

Mù mịt tăm tối, chẳng thấy ánh mặt trời.

Một ngọn núi khô khan cứng nhắc như tôi, làm sao có thể có ai vì tôi mà rung động chứ.

7.

Tháng Tư, cây ngô đồng ở Nam Thành đã đ.â.m chồi nảy lộc.

Đây là mùa tôi thích nhất trong năm.

Ở trường số 1 lúc nào cũng có đủ loại mèo hoang.

Hôm nay, sau khi ăn tối xong, tôi ngồi thẫn thờ trên bồn hoa.

Một tiếng "meo" bất thình lình vang lên khiến tôi sợ tới mức đứng bật dậy.

"Đừng sợ, nó không c.ắ.n người đâu."

Chẳng biết từ lúc nào Trần Trạch Lâm đã xuất hiện ngay trước mặt tôi.

Cậu ấy nhìn phản ứng vừa rồi của tôi, khẽ bật cười, rồi nhẹ giọng an ủi.

Một chú mèo mướp đáng yêu chui ra từ trong bụi cỏ.

Vừa nhìn thấy cậu ấy, nó liền chạy tót lại cọ cọ vào ống quần đồng phục của cậu ấy.

Dưới ánh hoàng hôn, cậu ấy nở nụ cười mang theo chút bất đắc dĩ, vươn những ngón tay thon dài trắng trẻo ra vuốt ve chú mèo nhỏ trước mặt.

Sau đó móc từ trong túi ra một mẩu xúc xích.

"Ăn đi, con mèo béo bự."

"Cậu... thường xuyên đến cho nó ăn sao?"

Hôm đó tôi đứng sau lưng cậu ấy, thu hết dũng khí, rốt cuộc cũng có thể thốt ra được câu này.

"Thỉnh thoảng thôi." Cậu ấy không hề quay đầu lại nhìn tôi.

Nhưng tôi lại chẳng nỡ rời đi.

"Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có muốn sờ thử nó không. Nó ngoan lắm, không c.ắ.n người đâu."

Cậu ấy ngoảnh đầu lại, dùng đôi mắt chan chứa ý cười ngước nhìn tôi.

Nhưng vẫn khiến tôi đứng đó cảm thấy giữ kẽ một cách khó hiểu.

Vậy nhưng tôi vẫn tiến đến trước mặt cậu ấy, đưa tay ra sờ sờ chú mèo nhỏ vẫn đang cọ cọ vào ống quần cậu ấy.

Dẫu cho tôi bị dị ứng lông mèo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Bạn học Giang Vũ Yên, cậu có thích mèo con không?"

Tôi trái lương tâm đáp: "Thích lắm, nó thật sự rất đáng yêu."

"Nó hay ở quanh quẩn chỗ này lắm, cậu có thể đến vuốt ve nó."

Cho đến tận hôm nay, tôi đã không còn nhớ nổi ngày hôm đó mình đã quay trở lại phòng học bằng cách nào nữa.

Tôi chỉ biết rằng, trong tiết tự học buổi tối hôm đó, tâm trí tôi rối bời, trong đầu ngập tràn đôi mắt mang theo ý cười ấy của cậu.

Hóa ra cậu ấy vẫn còn nhớ tên tôi.

Trần Trạch Lâm, hôm nay là ngày vui vẻ nhất của tôi kể từ khi khai giảng đến giờ.

8.

Kể từ sau khi phân ban đầu năm học, tôi đã bị giáo viên Toán ép buộc phải đảm nhận chức cán sự môn Toán.

Từ nhỏ thành tích môn Toán của tôi đã khá tốt.

Phần lớn giáo viên đều sẽ yêu thích những học sinh có thành tích tốt lại còn ngoan ngoãn vâng lời.

Tình cờ làm sao, tôi lại chính là kiểu học sinh đó.

Nhưng tôi không ngờ giáo viên lại bảo tôi mang vở bài tập tới lớp 17.

Hôm nay, tôi ôm chồng vở bài tập của 47 người trong lớp, thấp thỏm bước xuống lầu.

Tôi muốn nhìn thấy cậu ấy, nhưng lại mâu thuẫn cảm thấy sợ hãi khi phải chạm mặt cậu ấy.

Sự thật chứng minh ngày hôm đó tôi đã nhìn thấy Trần Trạch Lâm.

Lúc đi tới cửa phòng học lớp cậu ấy, vì chồng vở quá nặng nên tôi lỡ trượt tay một cái.

Thế là vài cuốn vở bài tập rơi lả tả xuống đất.

Lúc đó đang là giờ ra chơi, xung quanh ngập tràn những tiếng ồn ào náo nhiệt.

Một đám người đang đứng trên hành lang cười đùa ầm ĩ.

Còn tôi cứ ôm khư khư xấp vở trong tay, tình thế vô cùng lúng túng t.h.ả.m hại, trân trân nhìn những cuốn vở rơi dưới đất.

Trần Trạch Lâm hôm đó vừa hay đang tựa người vào lan can hành lang.

Cậu ấy đã nhìn thấy sự bối rối túng quẫn của tôi.

Cậu nhặt từng cuốn vở bài tập Toán vương vãi trước mặt tôi lên rồi ôm vào lòng mình.

Sau đó tiện tay đỡ luôn xấp vở trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi, cúi đầu buông lại một câu:

"Sau này mang bài tập tới thì cậu cứ đưa thẳng cho tôi, nặng lắm đấy."

"Còn nữa, cậu có biết tôi tên gì không?"

Ánh mắt của mọi người xung quanh đều đổ dồn vào tôi và cậu ấy.

Tôi đỏ bừng cả mặt, gật gật đầu: "Trần Trạch Lâm, chắc chắn là tôi biết tên cậu rồi."

Sau khi nghe thấy thế, cậu ấy nhướng nhướng mày: "Vậy bạn học Giang Vũ Yên à, sao cậu lúc nào cũng không ngẩng đầu lên nhìn tôi thế?"

Ngày hôm đó, trong tay cậu ôm một chồng vở bài tập, mái tóc lòa xòa dưới ánh mặt trời càng làm tôn lên vẻ mềm mại bồng bềnh, ánh mắt sáng ngời, tựa như đang chứa cả một vùng ánh sáng.

Người ta thường bảo thời niên thiếu không nên gặp được người quá đỗi choáng ngợp.

Đến cả bản thân tôi cũng chưa từng nghĩ tới chuyện mình lại có thể ghi nhớ những ký ức liên quan tới cậu ấy nhiều năm đến vậy.

9.

Kể từ ngày hôm đó trở đi, thỉnh thoảng tôi lại chạy sang lớp 17 để lấy bài tập và bài thi của lớp.

 

====================