Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình
Chương 145: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (18)
Chương 145: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (18)
Từ cằm truyền đến hơi thở lạnh buốt, Nguy Dã không thể cự tuyệt mà ngẩng đầu. Người đàn ông trước mắt hắn có mái tóc đen, đôi mắt thăm thẳm như vực sâu, gương mặt góc cạnh, tuấn tú tuyệt mỹ, khí chất lạnh lẽo và tĩnh mịch như một vực thẳm băng giá.
Tim Nguy Dã khựng lại một nhịp, 001 lúc này quả thật vô cùng đẹp trai. Nhưng khi ngẩng lên nhìn vị thần cao lớn kia, hắn nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn. ——
Người từng nhiều lần hôn hắn, lưu luyến chẳng muốn buông tay trước khi rời đi, giờ lại nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng đến vô cảm. Hắn quá hiểu cảm giác này, giống khi hắn vừa mới trối định với hệ thống.
Nguy Dã ngơ ngác nói: “…… Cảm ơn Chủ Thần.”
Ánh mắt Thần Hắc Ám dõi theo gương mặt ngoan ngoãn ngẩng lên của hắn, rồi chậm rãi buông lỏng ngón tay: “Ta ngủ say đã lâu, đại lục Calais hiện tại như thế nào?”
Azman rốt cuộc tìm được cơ hội, hơi ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua Nguy Dã, thấy hắn không xảy ra việc gì ngoài ý muốn thì mới nhẹ nhàng thở ra.
“Khởi bẩm Chủ Thần……” Y cẩn thận mở miệng, kể lại tình cảnh gian nan hiện tại của Hắc Ám tộc.
Ám Tinh Linh Vương dùng lời lẽ hoa mỹ, trình bày rõ ràng. Nhưng chỉ nói được vài câu đã bị Thần Hắc Ám ngắt lời. Hắn xoay sang nhìn Nguy Dã nói: “Em nói.”
Ánh mắt Azman khẽ dao động, lời vừa lên đến miệng liền nghẹn lại.
Được chọn làm Hắc Ám Chi Tử, còn được Thần nhớ kỹ tên, ở trong mắt mọi người đó là một vinh dự mà bất kỳ ai cũng khao khát, thậm chí sẵn sàng hi sinh để có thể nói chuyện với Thần một câu nói.
Chỉ có Pháp Sư Vong Linh bị gọi tên chỉ “À” một tiếng, bình tĩnh tìm từ, vừa thấy liền biết là không có chuẩn bị, nói chuyện thẳng thắn còn không biết uyển chuyển, Sean gấp đến mức chân quỳ trên mặt đất đều mềm, sợ Thần giáng lửa giận.
Cảm ơn trời đất, Thần kiên nhẫn nghe xong, lạnh lùng cười nhạo cái tên “Quang Minh đại lục”.
Sau đó, một bàn tay của y xẹt qua trong không khí: “Thực lực của em không đủ, đi theo tôi.”
Azman khẽ biến sắc, tiến lên một bước: “Chủ Thần ——”
Giây tiếp theo, một hố đen hiện lên giữa không trung. Thần Hắc Ám cùng Nguy Dã biến mất ngay trước mắt y.
“Đứa con của bóng tối……” Đám người còn lại nhìn trân trân vào trung tâm trống rỗng của vòng tròn ma pháp, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Chủ Thần mang Simon đi bồi dưỡng thêm sao? Có thể gần gũi với Thần, thật làm người ta hâm mộ.”
“Chờ Simon…… À, không, là Hắc Ám Chi Tử đại nhân trở về, nhất định có thể mang chúng ta đánh bại Giáo Đình, chinh phục đại lục Calais!”
Sean phấn khích đứng bật dậy, định chia sẻ niềm vui với những người khác, nhưng vừa quay sang đã thấy Ám Tinh Linh Vương khẽ nhíu mày.
Sean an ủi nói: “Ngài không cần lo lắng, Hắc Ám Chi Tử là do Chủ Thần tự mình chọn, nhất định sẽ không phụ sự chờ mong của chúng ta.”
Ánh mắt Azman vẫn dừng ở chỗ hai người biến mất, không nói chuyện.
Y từng cùng Pháp Sư Vong Linh biện luận về đề tài tín ngưỡng, đối phương thành kính cho rằng vị Thần mà hắn tín ngưỡng khoan dung trí tuệ, đáng để đi theo. Lúc ấy Azman khịt mũi coi thường, lúc này y lại hy vọng những lời nói ngây thơ đó là thật.
Trên thực tế, Hắc Ám thần lãnh khốc vô tình, tính khí thất thường, được ưu ái chưa chắc đã là phúc.
Còn việc làm y khó hiểu là…… Tại sao Thần Hắc Ám lại đối xử với Simon khác biệt đến thế? Chẳng lẽ thật sự tồn tại thứ gọi là “định mệnh”? Ánh sáng lóe lên, trời đất xoay vần. Khi Nguy Dã phục hồi tinh thần lại, đã bị đưa tới một không gian không biết tên.
Trước mắt chỉ toàn màu đen, núi non, đá tảng, bầu trời tất cả đều u ám, hoang vu, tựa như một thế giới đảo ngược. Đặc biệt là trong không khí Ám nguyên tố cực kỳ dày đặc, gần như gấp ba Hỗn Độn Thâm Uyên mà hắn từng tới, nếu đổi thành người khác chỉ sợ mới vừa bước vào liền sẽ bị căng để nổ.
Cho dù Nguy Dã có thiên phú cực cao, ở chỗ này cũng có chút cố hết sức. Hắn nỗ lực thả lỏng, làm Ám nguyên tố rửa sạch thân thể của mình.
Một giọng nói trực tiếp vang lên từ đáy lòng, Thần Hắc Ám nói: “Nơi này là Hắc Ám lĩnh vực, em hãy ở nơi này tập luyện.”
Nguy Dã nhìn chung quanh, không thấy được bóng dáng của y. Hắn thử “ừ” một tiếng trong lòng, như khi từng trò chuyện với 001, nhưng chẳng có phản hồi nào.
Ồ... có lẽ là lười ở bên cạnh nhìn hắn.
Sau khi quan sát, Nguy Dã đã có thể xác định, 001 hiện tại mất trí nhớ.
Có lẽ đó là di chứng khi dung hợp các mảnh nhỏ, y thật sự xem bản thân mình là Thần Hắc Ám ở thế giới này.
Nguy Dã thả Martin ra để canh gác phía trên, còn mình thì tựa vào một tảng đá xám, bước vào trạng thái tĩnh tâm tu luyện.
Thời gian tu luyện trôi qua rất nhanh. Hắn không biết đã qua bao lâu, chỉ cảm thấy sức mạnh Hắc Ám trong cơ thể dâng trào. Ngay khi tâm trí trở nên sáng tỏ, một tiếng quạ rít chói tai vang lên.
Hắn lập tức đứng lên, nhanh chóng đọc ma pháp tấn công, vô số khói đen hóa thành dây thừng quấn quanh ma thú.
Ma thú ầm ầm ngã xuống đất, giãy giụa không ngừng, bị hắn dứt khoát lấy đi sự sống.
Cái chết của con ma thú này dường như là tín hiệu khởi đầu. Mùi máu tanh cùng tiếng động đã nhanh chóng lôi kéo thêm nhiều sinh vật khác. Nhện tám chân với vô số con mắt, xác sống tràn ngập mùi hôi thối, con sâu cả người là độc…… Có thể nói, sinh vật Ám hệ phần lớn đều xấu.
Sức mạnh vừa hấp thụ lập tức bị tiêu hao, Nguy Dã dần cảm thấy mỏi mệt, tinh thần chết lặng mà lại giết chết một ma vật, mới phát hiện ma vật vừa chết dưới tay mình chính là một ma vật vong linh.
Ôi, có chút đáng tiếc.
Nhìn vong linh ma thú, Nguy Dã giật mình, ở bên ngoài sinh vật vong linh rất hiếm thấy.
Phương pháp đơn giản nhất để có được sinh vật vong linh là khi sinh vật đó vừa mới chết, linh hồn vẫn chưa kịp rời khỏi thể xác, giống như trường hợp của Martin. Độ khó của cách này tỉ lệ thuận với sức mạnh linh hồn; Cũng có thể ký kết khế ước khi người đó còn sống, nhưng ít ai lại sẵn lòng bán rẻ linh hồn mình; hoặc dùng tà thuật nguyền rủa, đem người tra tấn đến chết, loại phương pháp này nếu bị phá giải liền sẽ bị phản phệ nghiêm trọng.
Bởi vậy Nguy Dã vẫn chưa từng dùng.
Đối với những sinh vật vong linh tự nhiên, điều kiện để chúng ra đời còn phức tạp hơn. Trước khi chết, chúng phải là sinh vật có trí tuệ, mang trong lòng oán hận, không cam tâm rời bỏ thế giới, nuôi dưỡng một niềm tin điên cuồng rằng mình nhất định phải tồn tại. Đồng thời, chúng cũng phải đủ mạnh mẽ để duy trì sự tồn tại ấy.
Mà trong cõi hắc ám này, có vô số linh hồn như thế bị hút vào.
Vệ Diệp vui mừng, trong đầu lập tức hiện ra câu thần chú triệu hồi.
Chẳng bao lâu, đám vong linh bị hấp dẫn mà đến, như trái cây chín mọng chờ hắn hái, Pháp Sư Vong Linh vô cùng hứng thú mà tiến lên, trong tiếng kêu có chút ghen của Martin.
Thế nhưng niềm vui chưa kéo dài bao lâu, một kỵ sĩ cao lớn cưỡi ngựa từ xa lao đến, đôi mắt đỏ rực. Vừa xuất hiện, hắn đã vung kiếm chém thẳng xuống!
Tên Kỵ Sĩ Vong Linh này khi còn sống nhất định là cường giả, Nguy Dã thậm chí chưa kịp phản ứng thì luồng sáng lạnh đã xuyên qua cây trượng trong tay, khiến anh ngã nhào, đau đến mức mắt mờ đi. Ngay lúc đó, một bóng đen xuất hiện, chỉ một chiêu đã hất tung cả kỵ sĩ lẫn chiến mã.
Phần lớn sinh vật vong linh đều đã mất lý trí, nhưng kỵ sĩ này dường như vẫn giữ lại chút ý thức khi còn sống. Gã không phản kháng, thừa cơ xoay người, cưỡi ngựa bỏ chạy.
Christopher xoay người, bình tĩnh lắc đầu: “Xem ra tôi đã đánh giá cao lực lượng của em.”
Chê hắn không đủ mạnh đúng không, trong lòng Nguy Dã mắng một câu, 001 đáng ghét, hắn sẽ nhớ kỹ.
Hắn ngã trên mặt đất, cổ tay gầy gò vươn ra khỏi tay áo choàng đen, va mạnh vào tảng đá. Trong bóng tối lờ mờ, Christopher vẫn nhìn rõ đôi môi đỏ mím chặt đầy khó chịu, hàng mi mảnh khẽ run theo từng nhịp thở.
Rũ mắt nhìn một lát, Christopher đột nhiên vươn tay, bàn tay khớp xương rõ ràng từ trên cao buông xuống, y nói: “Lại đây.”
Nguy Dã hơi do dự, đem tay đặt lên lòng bàn tay y. Câu nói vừa nãy không phải “Đứng dậy”, mà là “Lại đây”. Ngay khi bàn tay vừa được nắm chặt, hắn lập tức bị kéo mạnh về phía trước.
“Ây?” Nguy Dã nghi hoặc ngửa đầu nhìn y, Bóng dáng cao lớn của người đàn ông phủ lấy hắn, trán kề sát trán. Da thịt chạm vào nhau lạnh buốt, không chút hơi ấm khiến Nguy Dã rùng mình.
“Chịu đựng.” Một giọng nói trầm thấp, dày sức nặng vang ngay bên tai, đồng thời từ chỗ tiếp xúc bùng phát một luồng sức mạnh dữ dội.
Nguy Dã khẽ kêu một tiếng, theo bản năng lui về phía sau, sau gáy lại truyền đến một cảm giác lạnh lẽo, người đàn ông đó không cho hắn động đậy.
Cảm giác ấy như một dòng sông hẹp bất ngờ bị dồn dập nước lũ. Hắn mở to mắt, cắn chặt môi chịu đựng. Trong đồng tử đen thẳm của kẻ đối diện, toàn bộ ánh sáng dường như bị nuốt trọn, khiến linh hồn anh như sắp bị hút vào.
Khó để nói đó là đau đớn hay là khoái cảm. Toàn thân hắn như một chiếc thuyền nhỏ bị sóng gió cuốn trôi, như một mầm cây bị ép buộc đâm chồi nảy lộc, tâm trí rơi vào mê loạn.
Đến khi hoàn hồn, hắn nhẹ nhàng thở hổn hển. Nguy Dã ngạc nhiên phát hiện mình đang nằm trên đùi Thần Hắc Ám.
Christopher lẳng lặng ngồi dưới đất, chân dài duỗi thẳng mặc cho hắn nằm lên, một bàn tay đang vuốt ve tóc hắn, thấy hắn tỉnh lại, nhàn nhạt khen một câu: “Đứa trẻ ngoan, làm không tệ.”
Nguy Dã: “……”
Luồng năng lượng bất ngờ tràn vào vẫn còn đang được hấp thụ, vì thế hắn tiếp tục ngồi minh tưởng ngay tại chỗ. Có lẽ vì tình cảnh vừa rồi quá nguy hiểm, lần này Christopher không rời đi.
Y cho người ta cảm giác lãnh đạm cấm dục, nhưng Nguy Dã luôn có thể cảm giác được ánh mắt khác thường thỉnh thoảng lướt qua mình. Ngoái đầu nhìn lại, đối phương vẫn mang vẻ mặt hờ hững, vô tình vô dục.
Ôi, muốn nhìn thì cứ nhìn, cũng đâu có không cho y xem, Nguy Dã vui vẻ trong lòng.
Vừa rồi té ngã, cát sỏi làm rách da tay, hắn nhìn lòng bàn tay nóng rát, nhíu mày, nhắm mắt lại tiếp tục minh tưởng.
Tầm mắt Christopher dời đi trong chốc lát, lại không tự chủ được mà lại nhìn hắn, sườn mặt trắng nõn như ngọc, chiếc cổ mảnh mai, những ngón tay lộ ra từ ống tay áo choàng đen. Tất cả đều khiến y khó mà dời mắt.
Y từng gặp qua rất nhiều Pháp Sư Vong Linh, nhân loại trước mắt thực lực cũng không quá mạnh, lại chẳng biết như thế nào ngay từ ánh mắt đầu tiên đã hấp dẫn y.
Cảm giác chưa từng có, không thể dời lực chú ý, cùng với……
Y nhìn mái tóc dài bạc xám, ngón tay vô thức động đậy.
—— dục vọng muốn chạm vào vô cùng tận.
Lại lần nữa kết thúc minh tưởng, Nguy Dã phát hiện vết thương ở lòng bàn tay không biết từ khi nào đã trị hết.
Hắn ngẩng đầu, cảnh tượng trước mắt càng khiến anh kinh ngạc, tên Kỵ Sĩ Vong Linh kia liền ở cách đó không xa, bị nhốt trong một chiếc lồng vô hình, gào thét trong đau đớn.
“Chủ Thần, cái này là?” Hắn nghi hoặc nhìn về phía ra tay người.
“Cho em.” Christopher nói.
“Cho tôi khế ước sao?” Nguy Dã trước mắt sáng ngời.
“Tùy em.”
Nguy Dã dưới sự trợ giúp của đối phương thành công ký khế ước với kỵ sĩ vong linh. Sau khi có cảm ứng chủ tớ, hắn mới nhận ra bản thân ban đầu đã đánh giá quá thấp tên kỵ sĩ này. Không chỉ mạnh mẽ, gã sinh thời đã có thực lực trên Kiếm Thánh.
Hắn có chút vui mừng mà đi tới đi lui vòng quanh Kỵ Sĩ cao lớn, Kỵ Sĩ lại bị khế ước trói buộc không thể làm hắn bị thương, chỉ có thể đứng đó để hắn đánh giá.
Nguy Dã nhón mũi chân, nhấc lên mặt nạ bảo hộ của Kỵ Sĩ, phát hiện một gương mặt tuấn tú. Hắn cười khẽ, hỏi: “Anh có phải còn ý thức hay không?”
Kỵ sĩ không đáp, chỉ có đôi mắt đỏ chợt lóe sáng.
Christopher bỗng nhiên mở miệng: “Nó làm em bị thương, nếu em không thích, tôi có thể bắt một con khác cho em.”
Giọng y thản nhiên, như thể chuyện “bắt một con” chỉ đơn giản như bắt gà con đem về vậy.
Kiếm Thánh mà, như này có chút hao phí đó. Nguy Dã đã đem Kỵ Sĩ Vong Linh thành tài sản của mình, lập tức lắc đầu: “Cảm ơn Chủ Thần, tôi nhận cái này là được rồi.”
Người đàn ông phía sau không nói gì.
Khi bước ra từ hắc ám lĩnh vực, Nguy Dã đã trở thành Ma Đạo Sư. Với thực lực này đã có thể đi ngang trên đại lục, ở bất kỳ thế lực nào đều có thể được đãi ngộ tốt nhất, cho dù là Quốc Vương cũng không dám đắc tội.
Ngay lúc hắn vừa xuất hiện, từ xa đã có một bóng người sải bước chạy đến.
Azman ôm lấy hắn, cười nhẹ rồi thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Pháp sư nhỏ của tôi, may mắn em không có việc gì……”
Lời chưa dứt, một sức mạnh khủng khiếp bất ngờ hất y văng ra, lăn vài vòng rồi đập mạnh vào tường.
Ngực Azman cuộn trào khí huyết, gắng gượng quỳ một gối chống đỡ thân thể. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt y thoáng sững sờ.
Trên vai Nguy Dã xuất hiện một con quạ đen, Thân thể Martin giờ đây bị Thần Hắc Ám tạm thời chiếm giữ, đôi mắt tối sẫm lóe lên tia nhìn băng lạnh thấu xương.
Chỉ một ánh mắt thôi, Azman đã lập tức hiểu ra ý cảnh cáo.
— Nếu còn dám tiến thêm một bước, ta sẽ giết ngươi.
Từ cằm truyền đến hơi thở lạnh buốt, Nguy Dã không thể cự tuyệt mà ngẩng đầu. Người đàn ông trước mắt hắn có mái tóc đen, đôi mắt thăm thẳm như vực sâu, gương mặt góc cạnh, tuấn tú tuyệt mỹ, khí chất lạnh lẽo và tĩnh mịch như một vực thẳm băng giá.
Tim Nguy Dã khựng lại một nhịp, 001 lúc này quả thật vô cùng đẹp trai. Nhưng khi ngẩng lên nhìn vị thần cao lớn kia, hắn nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn. ——
Người từng nhiều lần hôn hắn, lưu luyến chẳng muốn buông tay trước khi rời đi, giờ lại nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng đến vô cảm. Hắn quá hiểu cảm giác này, giống khi hắn vừa mới trối định với hệ thống.
Nguy Dã ngơ ngác nói: “…… Cảm ơn Chủ Thần.”
Ánh mắt Thần Hắc Ám dõi theo gương mặt ngoan ngoãn ngẩng lên của hắn, rồi chậm rãi buông lỏng ngón tay: “Ta ngủ say đã lâu, đại lục Calais hiện tại như thế nào?”
Azman rốt cuộc tìm được cơ hội, hơi ngẩng đầu lên, nhìn lướt qua Nguy Dã, thấy hắn không xảy ra việc gì ngoài ý muốn thì mới nhẹ nhàng thở ra.
“Khởi bẩm Chủ Thần……” Y cẩn thận mở miệng, kể lại tình cảnh gian nan hiện tại của Hắc Ám tộc.
Ám Tinh Linh Vương dùng lời lẽ hoa mỹ, trình bày rõ ràng. Nhưng chỉ nói được vài câu đã bị Thần Hắc Ám ngắt lời. Hắn xoay sang nhìn Nguy Dã nói: “Em nói.”
Ánh mắt Azman khẽ dao động, lời vừa lên đến miệng liền nghẹn lại.
Được chọn làm Hắc Ám Chi Tử, còn được Thần nhớ kỹ tên, ở trong mắt mọi người đó là một vinh dự mà bất kỳ ai cũng khao khát, thậm chí sẵn sàng hi sinh để có thể nói chuyện với Thần một câu nói.
Chỉ có Pháp Sư Vong Linh bị gọi tên chỉ “À” một tiếng, bình tĩnh tìm từ, vừa thấy liền biết là không có chuẩn bị, nói chuyện thẳng thắn còn không biết uyển chuyển, Sean gấp đến mức chân quỳ trên mặt đất đều mềm, sợ Thần giáng lửa giận.
Cảm ơn trời đất, Thần kiên nhẫn nghe xong, lạnh lùng cười nhạo cái tên “Quang Minh đại lục”.
Sau đó, một bàn tay của y xẹt qua trong không khí: “Thực lực của em không đủ, đi theo tôi.”
Azman khẽ biến sắc, tiến lên một bước: “Chủ Thần ——”
Giây tiếp theo, một hố đen hiện lên giữa không trung. Thần Hắc Ám cùng Nguy Dã biến mất ngay trước mắt y.
“Đứa con của bóng tối……” Đám người còn lại nhìn trân trân vào trung tâm trống rỗng của vòng tròn ma pháp, thật lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Chủ Thần mang Simon đi bồi dưỡng thêm sao? Có thể gần gũi với Thần, thật làm người ta hâm mộ.”
“Chờ Simon…… À, không, là Hắc Ám Chi Tử đại nhân trở về, nhất định có thể mang chúng ta đánh bại Giáo Đình, chinh phục đại lục Calais!”
Sean phấn khích đứng bật dậy, định chia sẻ niềm vui với những người khác, nhưng vừa quay sang đã thấy Ám Tinh Linh Vương khẽ nhíu mày.
Sean an ủi nói: “Ngài không cần lo lắng, Hắc Ám Chi Tử là do Chủ Thần tự mình chọn, nhất định sẽ không phụ sự chờ mong của chúng ta.”
Ánh mắt Azman vẫn dừng ở chỗ hai người biến mất, không nói chuyện.
Y từng cùng Pháp Sư Vong Linh biện luận về đề tài tín ngưỡng, đối phương thành kính cho rằng vị Thần mà hắn tín ngưỡng khoan dung trí tuệ, đáng để đi theo. Lúc ấy Azman khịt mũi coi thường, lúc này y lại hy vọng những lời nói ngây thơ đó là thật.
Trên thực tế, Hắc Ám thần lãnh khốc vô tình, tính khí thất thường, được ưu ái chưa chắc đã là phúc.
Còn việc làm y khó hiểu là…… Tại sao Thần Hắc Ám lại đối xử với Simon khác biệt đến thế? Chẳng lẽ thật sự tồn tại thứ gọi là “định mệnh”? Ánh sáng lóe lên, trời đất xoay vần. Khi Nguy Dã phục hồi tinh thần lại, đã bị đưa tới một không gian không biết tên.
Trước mắt chỉ toàn màu đen, núi non, đá tảng, bầu trời tất cả đều u ám, hoang vu, tựa như một thế giới đảo ngược. Đặc biệt là trong không khí Ám nguyên tố cực kỳ dày đặc, gần như gấp ba Hỗn Độn Thâm Uyên mà hắn từng tới, nếu đổi thành người khác chỉ sợ mới vừa bước vào liền sẽ bị căng để nổ.
Cho dù Nguy Dã có thiên phú cực cao, ở chỗ này cũng có chút cố hết sức. Hắn nỗ lực thả lỏng, làm Ám nguyên tố rửa sạch thân thể của mình.
Một giọng nói trực tiếp vang lên từ đáy lòng, Thần Hắc Ám nói: “Nơi này là Hắc Ám lĩnh vực, em hãy ở nơi này tập luyện.”
Nguy Dã nhìn chung quanh, không thấy được bóng dáng của y. Hắn thử “ừ” một tiếng trong lòng, như khi từng trò chuyện với 001, nhưng chẳng có phản hồi nào.
Ồ... có lẽ là lười ở bên cạnh nhìn hắn.
Sau khi quan sát, Nguy Dã đã có thể xác định, 001 hiện tại mất trí nhớ.
Có lẽ đó là di chứng khi dung hợp các mảnh nhỏ, y thật sự xem bản thân mình là Thần Hắc Ám ở thế giới này.
Nguy Dã thả Martin ra để canh gác phía trên, còn mình thì tựa vào một tảng đá xám, bước vào trạng thái tĩnh tâm tu luyện.
Thời gian tu luyện trôi qua rất nhanh. Hắn không biết đã qua bao lâu, chỉ cảm thấy sức mạnh Hắc Ám trong cơ thể dâng trào. Ngay khi tâm trí trở nên sáng tỏ, một tiếng quạ rít chói tai vang lên.
Hắn lập tức đứng lên, nhanh chóng đọc ma pháp tấn công, vô số khói đen hóa thành dây thừng quấn quanh ma thú.
Ma thú ầm ầm ngã xuống đất, giãy giụa không ngừng, bị hắn dứt khoát lấy đi sự sống.
Cái chết của con ma thú này dường như là tín hiệu khởi đầu. Mùi máu tanh cùng tiếng động đã nhanh chóng lôi kéo thêm nhiều sinh vật khác. Nhện tám chân với vô số con mắt, xác sống tràn ngập mùi hôi thối, con sâu cả người là độc…… Có thể nói, sinh vật Ám hệ phần lớn đều xấu.
Sức mạnh vừa hấp thụ lập tức bị tiêu hao, Nguy Dã dần cảm thấy mỏi mệt, tinh thần chết lặng mà lại giết chết một ma vật, mới phát hiện ma vật vừa chết dưới tay mình chính là một ma vật vong linh.
Ôi, có chút đáng tiếc.
Nhìn vong linh ma thú, Nguy Dã giật mình, ở bên ngoài sinh vật vong linh rất hiếm thấy.
Phương pháp đơn giản nhất để có được sinh vật vong linh là khi sinh vật đó vừa mới chết, linh hồn vẫn chưa kịp rời khỏi thể xác, giống như trường hợp của Martin. Độ khó của cách này tỉ lệ thuận với sức mạnh linh hồn; Cũng có thể ký kết khế ước khi người đó còn sống, nhưng ít ai lại sẵn lòng bán rẻ linh hồn mình; hoặc dùng tà thuật nguyền rủa, đem người tra tấn đến chết, loại phương pháp này nếu bị phá giải liền sẽ bị phản phệ nghiêm trọng.
Bởi vậy Nguy Dã vẫn chưa từng dùng.
Đối với những sinh vật vong linh tự nhiên, điều kiện để chúng ra đời còn phức tạp hơn. Trước khi chết, chúng phải là sinh vật có trí tuệ, mang trong lòng oán hận, không cam tâm rời bỏ thế giới, nuôi dưỡng một niềm tin điên cuồng rằng mình nhất định phải tồn tại. Đồng thời, chúng cũng phải đủ mạnh mẽ để duy trì sự tồn tại ấy.
Mà trong cõi hắc ám này, có vô số linh hồn như thế bị hút vào.
Vệ Diệp vui mừng, trong đầu lập tức hiện ra câu thần chú triệu hồi.
Chẳng bao lâu, đám vong linh bị hấp dẫn mà đến, như trái cây chín mọng chờ hắn hái, Pháp Sư Vong Linh vô cùng hứng thú mà tiến lên, trong tiếng kêu có chút ghen của Martin.
Thế nhưng niềm vui chưa kéo dài bao lâu, một kỵ sĩ cao lớn cưỡi ngựa từ xa lao đến, đôi mắt đỏ rực. Vừa xuất hiện, hắn đã vung kiếm chém thẳng xuống!
Tên Kỵ Sĩ Vong Linh này khi còn sống nhất định là cường giả, Nguy Dã thậm chí chưa kịp phản ứng thì luồng sáng lạnh đã xuyên qua cây trượng trong tay, khiến anh ngã nhào, đau đến mức mắt mờ đi. Ngay lúc đó, một bóng đen xuất hiện, chỉ một chiêu đã hất tung cả kỵ sĩ lẫn chiến mã.
Phần lớn sinh vật vong linh đều đã mất lý trí, nhưng kỵ sĩ này dường như vẫn giữ lại chút ý thức khi còn sống. Gã không phản kháng, thừa cơ xoay người, cưỡi ngựa bỏ chạy.
Christopher xoay người, bình tĩnh lắc đầu: “Xem ra tôi đã đánh giá cao lực lượng của em.”
Chê hắn không đủ mạnh đúng không, trong lòng Nguy Dã mắng một câu, 001 đáng ghét, hắn sẽ nhớ kỹ.
Hắn ngã trên mặt đất, cổ tay gầy gò vươn ra khỏi tay áo choàng đen, va mạnh vào tảng đá. Trong bóng tối lờ mờ, Christopher vẫn nhìn rõ đôi môi đỏ mím chặt đầy khó chịu, hàng mi mảnh khẽ run theo từng nhịp thở.
Rũ mắt nhìn một lát, Christopher đột nhiên vươn tay, bàn tay khớp xương rõ ràng từ trên cao buông xuống, y nói: “Lại đây.”
Nguy Dã hơi do dự, đem tay đặt lên lòng bàn tay y. Câu nói vừa nãy không phải “Đứng dậy”, mà là “Lại đây”. Ngay khi bàn tay vừa được nắm chặt, hắn lập tức bị kéo mạnh về phía trước.
“Ây?” Nguy Dã nghi hoặc ngửa đầu nhìn y, Bóng dáng cao lớn của người đàn ông phủ lấy hắn, trán kề sát trán. Da thịt chạm vào nhau lạnh buốt, không chút hơi ấm khiến Nguy Dã rùng mình.
“Chịu đựng.” Một giọng nói trầm thấp, dày sức nặng vang ngay bên tai, đồng thời từ chỗ tiếp xúc bùng phát một luồng sức mạnh dữ dội.
Nguy Dã khẽ kêu một tiếng, theo bản năng lui về phía sau, sau gáy lại truyền đến một cảm giác lạnh lẽo, người đàn ông đó không cho hắn động đậy.
Cảm giác ấy như một dòng sông hẹp bất ngờ bị dồn dập nước lũ. Hắn mở to mắt, cắn chặt môi chịu đựng. Trong đồng tử đen thẳm của kẻ đối diện, toàn bộ ánh sáng dường như bị nuốt trọn, khiến linh hồn anh như sắp bị hút vào.
Khó để nói đó là đau đớn hay là khoái cảm. Toàn thân hắn như một chiếc thuyền nhỏ bị sóng gió cuốn trôi, như một mầm cây bị ép buộc đâm chồi nảy lộc, tâm trí rơi vào mê loạn.
Đến khi hoàn hồn, hắn nhẹ nhàng thở hổn hển. Nguy Dã ngạc nhiên phát hiện mình đang nằm trên đùi Thần Hắc Ám.
Christopher lẳng lặng ngồi dưới đất, chân dài duỗi thẳng mặc cho hắn nằm lên, một bàn tay đang vuốt ve tóc hắn, thấy hắn tỉnh lại, nhàn nhạt khen một câu: “Đứa trẻ ngoan, làm không tệ.”
Nguy Dã: “……”
Luồng năng lượng bất ngờ tràn vào vẫn còn đang được hấp thụ, vì thế hắn tiếp tục ngồi minh tưởng ngay tại chỗ. Có lẽ vì tình cảnh vừa rồi quá nguy hiểm, lần này Christopher không rời đi.
Y cho người ta cảm giác lãnh đạm cấm dục, nhưng Nguy Dã luôn có thể cảm giác được ánh mắt khác thường thỉnh thoảng lướt qua mình. Ngoái đầu nhìn lại, đối phương vẫn mang vẻ mặt hờ hững, vô tình vô dục.
Ôi, muốn nhìn thì cứ nhìn, cũng đâu có không cho y xem, Nguy Dã vui vẻ trong lòng.
Vừa rồi té ngã, cát sỏi làm rách da tay, hắn nhìn lòng bàn tay nóng rát, nhíu mày, nhắm mắt lại tiếp tục minh tưởng.
Tầm mắt Christopher dời đi trong chốc lát, lại không tự chủ được mà lại nhìn hắn, sườn mặt trắng nõn như ngọc, chiếc cổ mảnh mai, những ngón tay lộ ra từ ống tay áo choàng đen. Tất cả đều khiến y khó mà dời mắt.
Y từng gặp qua rất nhiều Pháp Sư Vong Linh, nhân loại trước mắt thực lực cũng không quá mạnh, lại chẳng biết như thế nào ngay từ ánh mắt đầu tiên đã hấp dẫn y.
Cảm giác chưa từng có, không thể dời lực chú ý, cùng với……
Y nhìn mái tóc dài bạc xám, ngón tay vô thức động đậy.
—— dục vọng muốn chạm vào vô cùng tận.
Lại lần nữa kết thúc minh tưởng, Nguy Dã phát hiện vết thương ở lòng bàn tay không biết từ khi nào đã trị hết.
Hắn ngẩng đầu, cảnh tượng trước mắt càng khiến anh kinh ngạc, tên Kỵ Sĩ Vong Linh kia liền ở cách đó không xa, bị nhốt trong một chiếc lồng vô hình, gào thét trong đau đớn.
“Chủ Thần, cái này là?” Hắn nghi hoặc nhìn về phía ra tay người.
“Cho em.” Christopher nói.
“Cho tôi khế ước sao?” Nguy Dã trước mắt sáng ngời.
“Tùy em.”
Nguy Dã dưới sự trợ giúp của đối phương thành công ký khế ước với kỵ sĩ vong linh. Sau khi có cảm ứng chủ tớ, hắn mới nhận ra bản thân ban đầu đã đánh giá quá thấp tên kỵ sĩ này. Không chỉ mạnh mẽ, gã sinh thời đã có thực lực trên Kiếm Thánh.
Hắn có chút vui mừng mà đi tới đi lui vòng quanh Kỵ Sĩ cao lớn, Kỵ Sĩ lại bị khế ước trói buộc không thể làm hắn bị thương, chỉ có thể đứng đó để hắn đánh giá.
Nguy Dã nhón mũi chân, nhấc lên mặt nạ bảo hộ của Kỵ Sĩ, phát hiện một gương mặt tuấn tú. Hắn cười khẽ, hỏi: “Anh có phải còn ý thức hay không?”
Kỵ sĩ không đáp, chỉ có đôi mắt đỏ chợt lóe sáng.
Christopher bỗng nhiên mở miệng: “Nó làm em bị thương, nếu em không thích, tôi có thể bắt một con khác cho em.”
Giọng y thản nhiên, như thể chuyện “bắt một con” chỉ đơn giản như bắt gà con đem về vậy.
Kiếm Thánh mà, như này có chút hao phí đó. Nguy Dã đã đem Kỵ Sĩ Vong Linh thành tài sản của mình, lập tức lắc đầu: “Cảm ơn Chủ Thần, tôi nhận cái này là được rồi.”
Người đàn ông phía sau không nói gì.
Khi bước ra từ hắc ám lĩnh vực, Nguy Dã đã trở thành Ma Đạo Sư. Với thực lực này đã có thể đi ngang trên đại lục, ở bất kỳ thế lực nào đều có thể được đãi ngộ tốt nhất, cho dù là Quốc Vương cũng không dám đắc tội.
Ngay lúc hắn vừa xuất hiện, từ xa đã có một bóng người sải bước chạy đến.
Azman ôm lấy hắn, cười nhẹ rồi thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Pháp sư nhỏ của tôi, may mắn em không có việc gì……”
Lời chưa dứt, một sức mạnh khủng khiếp bất ngờ hất y văng ra, lăn vài vòng rồi đập mạnh vào tường.
Ngực Azman cuộn trào khí huyết, gắng gượng quỳ một gối chống đỡ thân thể. Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt y thoáng sững sờ.
Trên vai Nguy Dã xuất hiện một con quạ đen, Thân thể Martin giờ đây bị Thần Hắc Ám tạm thời chiếm giữ, đôi mắt tối sẫm lóe lên tia nhìn băng lạnh thấu xương.
Chỉ một ánh mắt thôi, Azman đã lập tức hiểu ra ý cảnh cáo.
— Nếu còn dám tiến thêm một bước, ta sẽ giết ngươi.