Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình
Chương 144: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (17)
Chương 144: Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Pháp Sư Vong Linh (17)
Bầu không khí yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của người sau lưng, hơi thở càng ngày càng nóng rực phả vào sau gáy.
"Làm gì là làm gì." Nguy Dã dần tỉnh táo trong cơn buồn ngủ, khó chịu mà cử động: "Nhột quá."
Gáy hắn ửng đỏ một mảnh.
Nhìn da thịt trắng nõn từng chút từng chút nhiễm đỏ, ánh mắt Eugene lóe lóe, y tựa như một con mèo lớn, cả người nằm sấp trên vai Nguy Dã, vừa cọ vừa ngửi mùi hương của chủ nhân.
Chẳng qua con mèo này hơi bị to, thế nên sự giãy giụa yếu ớt từ chủ nhân nó đều không để trong mắt.
Quần áo ướt dính vào phía sau lưng, dính nhớp ướt nóng, Nguy Dã nỗ lực giương cổ, muốn bò ra khỏi móng vuốt của mèo lớn, tay chân lại vụng về không đủ sức, tự làm bản thân mệt đến thở dốc.
"Anh đứng dậy đi." Hắn có chút không vui: "Đè lên tóc tôi rồi."
"Xin lỗi." Tóc nhẹ đi, Eugene rốt cuộc chống nửa cơ thể, nhưng mà y vẫn không chịu rời đi, như săn sóc mà dò hỏi: "Làm em không thoải mái à?"
Nguy Dã cắn môi nhịn xuống thở dốc: "Cảm giác rất lạ......"
Đồng hành cùng Bán Thú Nhân một đoạn thời gian, đối phương đã dạy hắn không ít chuyện, hắn theo bản năng dùng giọng điệu xin giúp đỡ, lại không thấy được đôi mắt của người sau lưng dính trên người hắn, ánh mắt kia mang theo ý cười, cũng cực lực áp chế dục vọng xâm lược hung mãnh.
"Lạ chỗ nào?" Giọng nói khàn khàn cùng với hơi thở nóng ấm lọt vào trong tai, Nguy Dã nhịn không được mà run rẩy, lắc đầu. Quần áo cọ xát rào rạt, xúc cảm hơi thô ráp chậm rãi dời xuống phía dưới, Eugene tinh tế hỏi: "Nơi này sao? Hay là nơi khác?"
Sự xao động đột ngột này làm Nguy Dã há miệng cắn ngón tay của mình, cái trán hắn chống trên ván giường, run rẩy bất an: "Không được, như vậy rất kỳ quái, khó chịu......"
"Em không phải khó chịu." Eugene thấp giọng cười rộ lên: "Mà cảm thấy ngược lại mới đúng. Chưa thử qua sao, tôi giáo em...... Được không?"
Miệng thì hỏi "Được không", nhưng người đàn ông đã không mời mà tự động. Nhớ tới chỗ bị Azman đụng tới lần trước, thiếu chút nữa đã hoàn thành, lông mi Nguy Dã càng run rẩy, sức phản kháng của hắn dần yếu đi, cả người dựa vào trong lòng ngực Eugene.
Góc áo bị nắm lấy, Eugene ở bên tai hắn yêu thương nói: "Đừng sợ."
Cẳng chân Nguy Dã bỗng nhiên bị cái gì đụng tới, cảm giác lông xù xù lướt qua, hấp dẫn lực chú ý của hắn: "Cho em xoa bóp cái đuôi của tôi."
Đuôi báo vừa đen lại vừa lớn lắc lư qua lại, cuốn lấy cổ tay trắng nhỏ của hắn, mềm mại lại linh hoạt, Eugene cười hỏi: "Sờ rất sướng đúng không?"
"...... Rất sướng." Nguy Dã nắm chặt cái chớp đuôi báo.
Nghe vậy, Eugene hừ lạnh một tiếng, giọng khàn khàn mang ý chua: "Có phải tôi tốt hơn tên Ám Tinh Linh kia không? Anh ta đẹp thì sao chứ, chẳng phải không có đuôi cho em sờ."
"Ùm." Nguy Dã gật đầu lung tung, khi đầu óc trống rỗng, chợt nghe cửa phòng vang lên một tiếng cọt kẹt nhỏ, hắn mờ mịt mở to hai mắt, theo bản năng cắn một ngụm cái đuôi trong tay, muốn quay đầu lại xem, giọng nói nhỏ vụn: "Có người......"
Trước mắt tối sầm, bàn tay Eugene bưng kín đôi mắt hắn, y nói: "Em nghe lầm, không cần phải để ý."
Cái cửa từ ván gỗ đơn sơ ở trong không khí nhút nhít, tựa hồ vừa mới bị người đột nhiên đóng lại.
Elvis xoay người tựa lưng vào tường, trái tim cơ hồ nhảy ra lồng ngực, mặt đỏ tai hồng.
*
Khi Eugene ra khỏi phòng, quả nhiên nhìn đến vị Quang Minh Thánh Tử kia còn ở. Một bàn tay y để ở trên vách tường, vẻ mặt hoàn toàn mất trấn định.
"Hiện tại anh có thể vào, có chuyện thì mau nói, em ấy rất mệt." Eugene cong môi, không có thu hồi đặc tính của thú nhân, đuôi báo dựng ở sau người, tràn đầy hơi thở giống đực.
Đi ngang qua Elvis, đôi mắt y run lên, lông trên chóp đuôi ướt đẫm, hiển nhiên bị thân mật mà cắn.
Cửa phòng lại lần nữa mở ra, Nguy Dã nâng mắt, sườn mặt hắn hơi mướt mồ hôi áp vào gối, tóc dài tán loạn bên gối, khóe mắt khẽ nâng có loại lười biếng độc đáo. Ở trên người hắn, phảng phất đã xảy ra sự thay đổi nào đó nói không nên lời, Elvis ngồi xuống bên cạnh bàn, tai ửng hồng không dám nhìn hắn.
Trong lòng như là bị cái gì hung hăng nghiền áp, dao động lại áp lực, y rũ mắt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Pháp Sư Vong Linh sắc mặt ửng hồng, bị liếm bị cắn.
"Elvis?" Nguy Dã nghi hoặc nói: "Có việc gì sao?"
Thân thể Elvis hơi cứng, đưa cho hắn một chén nước.
Nguy Dã nói cảm ơn, nửa ngồi dậy dùng cái miệng nhỏ uống. Elvis kịp thời nhận lấy cái ly đã trống rỗng, ánh mắt trốn tránh: "Em có khỏe không?"
Nguy Dã nghiêng nghiêng đầu: "Tôi rất khoẻ." Lại như nghĩ đến cái gì, trên mặt hiện lên một tia bàng hoàng dị thường, hắn bừng tỉnh đại ngộ đứng thẳng người, chia sẻ: "À, vừa rồi tôi hình như đã biết, không thuần khiết cần phải......"
"Tôi biết!" Cổ họng Elvis hơi nghẹn, rũ mắt.
Bị cắt ngang Nguy Dã "A" một tiếng, chớp chớp mắt: "Anh biết thì tốt rồi."
Elvis không nhìn hắn, cũng không nói lời nào, thẳng tắp ngồi ở kia, Nguy Dã mơ màng muốn ngủ, tuy rằng không tới bước cuối cùng, nhưng Bán Thú Nhân gì đó lại quá kích thích, làm đến chân hắn có chút mềm. Hắn lại lần nữa mở miệng hỏi: "Anh tới tìm tôi là có việc gì sao?"
"Tôi......" Elvis hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, mới nói ra mục đích bản thân tới đây: "Tôi phải về Thần Điện."
Đã như vậy còn về? Nguy Dã kinh ngạc: "Vì sao?"
Trong mắt Elvis có sự chần chờ, không tha, nhưng trầm mặc một lát sau, hết thảy đều biến thành kiên định: "Tôi phải làm Giáo Hoàng."
"Tôi cần thay đổi tất cả." Y nhìn Nguy Dã thật kỹ, trong mắt không có dục vọng mưu cầu quyền lợi, mà là dũng khí thay đổi hiện trạng: "Em chờ tôi."
Đối phương trịnh trọng như thế, Nguy Dã cũng nghiêm túc gật đầu: "Tôi chờ anh."
Elvis mang theo tâm trạng vô cùng phức tạp rời đi, có chút việc y không nói, một lý do khác làm y kiên định trở về là chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
Simon cùng Eugene...... Một màn chấn động cảm xúc kia, đối với y mà nói là thông suốt, cũng là kết thúc.
Nụ cười bên môi Elvis mang theo chua xót, nếu y đã tới chậm, thì ít nhất trở thành Giáo Hoàng, có thể làm nhiều thứ vì Simon.
Người chướng mắt đã đi, Eugene vui rạo rực trở lại phòng, giúp Nguy Dã dùng khăn ấm lau người, lại gục đầu xuống ngửi ngửi.
Mùi hương của bản thân còn lưu lại làm Eugene cảm thấy mỹ mãn, y xốc chăn chui vào, Nguy Dã nhấc mí mắt nhìn y một cái, xoay người tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Đây là lần đầu tiên được cho phép lấy hình người lên giường, tâm trạng Eugene sung sướng mà nhắm mắt lại, báo đuôi vòng quanh eo hắn mà ngủ.
Sau một giấc ngủ, Nguy Dã kinh ngạc nhìn thấy Eugene trông như vừa đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.
Y nói: "Tôi phải về Thú Tộc."
Trong quá khứ Eugene lưu lạc khắp nơi, trừ việc sinh tồn, tựa hồ không có bất kì mục tiêu gì, cho đến khi gặp được người trước mắt, mới làm cuộc sống của y có thêm màu sắc.
Mà khác với y, Pháp Sư Vong Linh kiên định, có tư tưởng, trong lòng có khát vọng to lớn, Eugene nguyện ý trả giá hết thảy để giúp hắn đạt thành lý tưởng.
"Tôi sẽ cố gắng tăng cường sức mạnh của mình, cho đến khi xứng đôi với em, giúp được em. Chờ tôi"
Nguy Dã: "...... Tôi sẽ chờ anh."
*
Trong lúc nhất thời, Nguy Dã trở thành người lẻ loi.
Hắn một mình trở lại tộc Người Lùn, nhận được tin tức tốt -- Quỷ Diệt Chi Cung cuối cùng đã sửa xong.
Thần Khí bị tổn hại ba ngàn năm một khi khôi phục, liền tản ra sức mạnh vô hạn, nếu không phải Azman đã có dự kiến trước, làm Tộc Trưởng Người Lùn kiến tạo mật thất ngăn cách lực lượng dưới lòng đất, cũng mời Hắc Ám Ma Pháp Sư lập ma pháp trận, lúc này bùng nổ lực lượng chỉ sợ sớm đã bị người phát giác.
Có hai Hắc Ám Ma Pháp Sư mới gia nhập, một người tên Johan, người kia tên Sean. Đều là Ma Pháp Sư có thực lực.
Cả hai người đều đã lớn tuổi, đặc biệt là Sean, trên mặt đầy nếp nhăn, ông tự giới thiệu với Nguy Dã rồi nói: "Kỳ thật chúng tôi ở trong góc tối có một Hiệp Hội Ám Ma Pháp, ước chừng có mấy chục Hắc Ám Ma Pháp Sư, bạn của tôi đã đi triệu tập bọn họ."
Hắc Ám Ma Pháp Sư phần lớn đều trải qua việc bị đuổi giết bao vây tiêu diệt, cho dù sống sót cũng phải sống ẩn mình, người có thể sống sót trong hoàn cảnh gian nan như vậy phần lớn thực lực đều không tầm thường.
Nguy Dã lễ phép mà chào hỏi tiền bối.
Hắn tuy trẻ tuổi, hai tiền bối lại khách sáo với hắn, Pháp Sư Vong Linh trưởng thành cùng truyền thừa không hề dễ, yêu cầu về thiên phú cũng càng cao, huống chi hắn là người duy nhất thực hiện được Thuật Thần Giáng Thế, là hy vọng của Hắc Ám Tộc.
Mười ngày sau, cơ hồ tất cả thành viên của Hiệp Hội Ám Ma Pháp đều tới đây. Tháng ngày mất đi Thần làm bọn họ vô cùng nghẹn khuất, lúc này đối mặt với hy vọng, trong mắt mỗi người đều lập loè sự kích động cùng chờ mong.
Trong khoảng thời gian này, Azman tự mình dẫn người làm tốt hết thảy chuẩn bị, luyện chế ma dược, quy hoạch ma pháp trận, triệu hoán mọi người chia sẻ áp lực từ Thuật Thần Giáng Thế...... Dù vậy, y vẫn không hề thả lỏng.
Có mấy lần, quá mức lo lắng cơ hồ làm Azman bắt đầu hối hận, y làm hết mọi chuẩn bị để hạ thấp nguy hiểm, nhưng vạn nhất xuất hiện ngoài ý muốn thì sao? Mặc kệ Ám Tinh Linh Vương nghĩ như thế nào, Nguy Dã đã gấp không chờ nổi đứng ở giữa ma pháp trận.
Thần Khí được đặt trên tế đàn, Nguy Dã múa may pháp trượng trong tay, trầm giọng đọc lên chú ngữ phức tạp, những ánh sáng nhỏ dưới chân hắn sáng lên, tạo thành một pháp trận lớn.
Mọi người chỉ cảm thấy cơ thể chợt trầm xuống, áp lực vô hình đè thấp đầu mọi người.
"Đã lâu không có ai dùng Thuật Thần Giáng Thế." Giọng nói của Hắc Ám Thần lạnh nhạt truyền tới từ phía trên.
Giọng nói của y không cao, lại như có ma lực kỳ lạ khiếp người, từng câu từng chữ đều vang lên trong đầu mỗi người một cách rõ ràng.
Sean quỳ rạp trên mặt đất, đem lời ca ngợi đã chuẩn bị hơn trăm ngàn lần ở trong lòng bày tỏ ra, vừa mới nói chưa tới hai câu, người bề trên đã không kiên nhẫn: "Nói trọng điểm."
Sean vội không ngừng dập đầu, lão lệ tung hoành: "Điện hạ, thỉnh ngài ban chỉ thị, dẫn dắt chúng tôi san bằng đại lục Calais, hồi sinh sự huy hoàng của Hắc Ám Tộc!"
"Calais" là tên của đại lục trong quá khứ, ba ngàn năm tới nay bị "Quang Minh đại lục" thay thế.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kích động không thôi, Hắc Ám Thần lại không có lập tức nói chuyện, mà ánh mắt đảo qua trong đám người.
Thuật Thần Giáng mời đến chỉ là phân thân của Hắc Ám Thần, vẫn làm mọi người không dám ngước nhìn, không ai dám nhìn khuôn mặt của Thần, người bị y nhìn qua, sẽ sinh ra cảm xúc sợ hãi.
Ánh mắt bình thản của Christopher bỗng nhiên tập trung vào giữa ma pháp trận.
Mặc kệ trong lòng Azman nghĩ như thế nào, lúc này cũng rũ đầu biểu đạt tôn kính, y thoáng nhìn thấy Hắc Ám Thần thế mà từ trên ngai cao đi xuống, dừng lại trước người Nguy Dã.
Y áp chế suy nghĩ muốn ngẩng đầu, nghe được cách đó không xa Hắc Ám Thần hỏi: "Pháp Sư Vong Linh, em tên gì?"
"Simon."
"Rất tốt, từ hôm nay trở đi, Simon chính là mệnh định Hắc Ám Chi Tử (đứa con định mệnh của hắc ám), em ấy sẽ trở thành người phát ngôn của ta ở đại lục Calais."
Ngón tay thon dài nâng cầm Pháp Sư Vong Linh, Christopher nhàn nhạt nói: "Con của ta, con được phép ngẩng đầu nhìn ta."
Nguy Dã: "......"
Làm trò gì thế, này là để hắn bồi y chơi sắm vai nhân vật à?
Editor: Happy Lunar New Year ❤️
Bầu không khí yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng hít thở của người sau lưng, hơi thở càng ngày càng nóng rực phả vào sau gáy.
"Làm gì là làm gì." Nguy Dã dần tỉnh táo trong cơn buồn ngủ, khó chịu mà cử động: "Nhột quá."
Gáy hắn ửng đỏ một mảnh.
Nhìn da thịt trắng nõn từng chút từng chút nhiễm đỏ, ánh mắt Eugene lóe lóe, y tựa như một con mèo lớn, cả người nằm sấp trên vai Nguy Dã, vừa cọ vừa ngửi mùi hương của chủ nhân.
Chẳng qua con mèo này hơi bị to, thế nên sự giãy giụa yếu ớt từ chủ nhân nó đều không để trong mắt.
Quần áo ướt dính vào phía sau lưng, dính nhớp ướt nóng, Nguy Dã nỗ lực giương cổ, muốn bò ra khỏi móng vuốt của mèo lớn, tay chân lại vụng về không đủ sức, tự làm bản thân mệt đến thở dốc.
"Anh đứng dậy đi." Hắn có chút không vui: "Đè lên tóc tôi rồi."
"Xin lỗi." Tóc nhẹ đi, Eugene rốt cuộc chống nửa cơ thể, nhưng mà y vẫn không chịu rời đi, như săn sóc mà dò hỏi: "Làm em không thoải mái à?"
Nguy Dã cắn môi nhịn xuống thở dốc: "Cảm giác rất lạ......"
Đồng hành cùng Bán Thú Nhân một đoạn thời gian, đối phương đã dạy hắn không ít chuyện, hắn theo bản năng dùng giọng điệu xin giúp đỡ, lại không thấy được đôi mắt của người sau lưng dính trên người hắn, ánh mắt kia mang theo ý cười, cũng cực lực áp chế dục vọng xâm lược hung mãnh.
"Lạ chỗ nào?" Giọng nói khàn khàn cùng với hơi thở nóng ấm lọt vào trong tai, Nguy Dã nhịn không được mà run rẩy, lắc đầu. Quần áo cọ xát rào rạt, xúc cảm hơi thô ráp chậm rãi dời xuống phía dưới, Eugene tinh tế hỏi: "Nơi này sao? Hay là nơi khác?"
Sự xao động đột ngột này làm Nguy Dã há miệng cắn ngón tay của mình, cái trán hắn chống trên ván giường, run rẩy bất an: "Không được, như vậy rất kỳ quái, khó chịu......"
"Em không phải khó chịu." Eugene thấp giọng cười rộ lên: "Mà cảm thấy ngược lại mới đúng. Chưa thử qua sao, tôi giáo em...... Được không?"
Miệng thì hỏi "Được không", nhưng người đàn ông đã không mời mà tự động. Nhớ tới chỗ bị Azman đụng tới lần trước, thiếu chút nữa đã hoàn thành, lông mi Nguy Dã càng run rẩy, sức phản kháng của hắn dần yếu đi, cả người dựa vào trong lòng ngực Eugene.
Góc áo bị nắm lấy, Eugene ở bên tai hắn yêu thương nói: "Đừng sợ."
Cẳng chân Nguy Dã bỗng nhiên bị cái gì đụng tới, cảm giác lông xù xù lướt qua, hấp dẫn lực chú ý của hắn: "Cho em xoa bóp cái đuôi của tôi."
Đuôi báo vừa đen lại vừa lớn lắc lư qua lại, cuốn lấy cổ tay trắng nhỏ của hắn, mềm mại lại linh hoạt, Eugene cười hỏi: "Sờ rất sướng đúng không?"
"...... Rất sướng." Nguy Dã nắm chặt cái chớp đuôi báo.
Nghe vậy, Eugene hừ lạnh một tiếng, giọng khàn khàn mang ý chua: "Có phải tôi tốt hơn tên Ám Tinh Linh kia không? Anh ta đẹp thì sao chứ, chẳng phải không có đuôi cho em sờ."
"Ùm." Nguy Dã gật đầu lung tung, khi đầu óc trống rỗng, chợt nghe cửa phòng vang lên một tiếng cọt kẹt nhỏ, hắn mờ mịt mở to hai mắt, theo bản năng cắn một ngụm cái đuôi trong tay, muốn quay đầu lại xem, giọng nói nhỏ vụn: "Có người......"
Trước mắt tối sầm, bàn tay Eugene bưng kín đôi mắt hắn, y nói: "Em nghe lầm, không cần phải để ý."
Cái cửa từ ván gỗ đơn sơ ở trong không khí nhút nhít, tựa hồ vừa mới bị người đột nhiên đóng lại.
Elvis xoay người tựa lưng vào tường, trái tim cơ hồ nhảy ra lồng ngực, mặt đỏ tai hồng.
*
Khi Eugene ra khỏi phòng, quả nhiên nhìn đến vị Quang Minh Thánh Tử kia còn ở. Một bàn tay y để ở trên vách tường, vẻ mặt hoàn toàn mất trấn định.
"Hiện tại anh có thể vào, có chuyện thì mau nói, em ấy rất mệt." Eugene cong môi, không có thu hồi đặc tính của thú nhân, đuôi báo dựng ở sau người, tràn đầy hơi thở giống đực.
Đi ngang qua Elvis, đôi mắt y run lên, lông trên chóp đuôi ướt đẫm, hiển nhiên bị thân mật mà cắn.
Cửa phòng lại lần nữa mở ra, Nguy Dã nâng mắt, sườn mặt hắn hơi mướt mồ hôi áp vào gối, tóc dài tán loạn bên gối, khóe mắt khẽ nâng có loại lười biếng độc đáo. Ở trên người hắn, phảng phất đã xảy ra sự thay đổi nào đó nói không nên lời, Elvis ngồi xuống bên cạnh bàn, tai ửng hồng không dám nhìn hắn.
Trong lòng như là bị cái gì hung hăng nghiền áp, dao động lại áp lực, y rũ mắt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Pháp Sư Vong Linh sắc mặt ửng hồng, bị liếm bị cắn.
"Elvis?" Nguy Dã nghi hoặc nói: "Có việc gì sao?"
Thân thể Elvis hơi cứng, đưa cho hắn một chén nước.
Nguy Dã nói cảm ơn, nửa ngồi dậy dùng cái miệng nhỏ uống. Elvis kịp thời nhận lấy cái ly đã trống rỗng, ánh mắt trốn tránh: "Em có khỏe không?"
Nguy Dã nghiêng nghiêng đầu: "Tôi rất khoẻ." Lại như nghĩ đến cái gì, trên mặt hiện lên một tia bàng hoàng dị thường, hắn bừng tỉnh đại ngộ đứng thẳng người, chia sẻ: "À, vừa rồi tôi hình như đã biết, không thuần khiết cần phải......"
"Tôi biết!" Cổ họng Elvis hơi nghẹn, rũ mắt.
Bị cắt ngang Nguy Dã "A" một tiếng, chớp chớp mắt: "Anh biết thì tốt rồi."
Elvis không nhìn hắn, cũng không nói lời nào, thẳng tắp ngồi ở kia, Nguy Dã mơ màng muốn ngủ, tuy rằng không tới bước cuối cùng, nhưng Bán Thú Nhân gì đó lại quá kích thích, làm đến chân hắn có chút mềm. Hắn lại lần nữa mở miệng hỏi: "Anh tới tìm tôi là có việc gì sao?"
"Tôi......" Elvis hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, mới nói ra mục đích bản thân tới đây: "Tôi phải về Thần Điện."
Đã như vậy còn về? Nguy Dã kinh ngạc: "Vì sao?"
Trong mắt Elvis có sự chần chờ, không tha, nhưng trầm mặc một lát sau, hết thảy đều biến thành kiên định: "Tôi phải làm Giáo Hoàng."
"Tôi cần thay đổi tất cả." Y nhìn Nguy Dã thật kỹ, trong mắt không có dục vọng mưu cầu quyền lợi, mà là dũng khí thay đổi hiện trạng: "Em chờ tôi."
Đối phương trịnh trọng như thế, Nguy Dã cũng nghiêm túc gật đầu: "Tôi chờ anh."
Elvis mang theo tâm trạng vô cùng phức tạp rời đi, có chút việc y không nói, một lý do khác làm y kiên định trở về là chuyện vừa xảy ra lúc nãy.
Simon cùng Eugene...... Một màn chấn động cảm xúc kia, đối với y mà nói là thông suốt, cũng là kết thúc.
Nụ cười bên môi Elvis mang theo chua xót, nếu y đã tới chậm, thì ít nhất trở thành Giáo Hoàng, có thể làm nhiều thứ vì Simon.
Người chướng mắt đã đi, Eugene vui rạo rực trở lại phòng, giúp Nguy Dã dùng khăn ấm lau người, lại gục đầu xuống ngửi ngửi.
Mùi hương của bản thân còn lưu lại làm Eugene cảm thấy mỹ mãn, y xốc chăn chui vào, Nguy Dã nhấc mí mắt nhìn y một cái, xoay người tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Đây là lần đầu tiên được cho phép lấy hình người lên giường, tâm trạng Eugene sung sướng mà nhắm mắt lại, báo đuôi vòng quanh eo hắn mà ngủ.
Sau một giấc ngủ, Nguy Dã kinh ngạc nhìn thấy Eugene trông như vừa đưa ra một quyết định quan trọng nào đó.
Y nói: "Tôi phải về Thú Tộc."
Trong quá khứ Eugene lưu lạc khắp nơi, trừ việc sinh tồn, tựa hồ không có bất kì mục tiêu gì, cho đến khi gặp được người trước mắt, mới làm cuộc sống của y có thêm màu sắc.
Mà khác với y, Pháp Sư Vong Linh kiên định, có tư tưởng, trong lòng có khát vọng to lớn, Eugene nguyện ý trả giá hết thảy để giúp hắn đạt thành lý tưởng.
"Tôi sẽ cố gắng tăng cường sức mạnh của mình, cho đến khi xứng đôi với em, giúp được em. Chờ tôi"
Nguy Dã: "...... Tôi sẽ chờ anh."
*
Trong lúc nhất thời, Nguy Dã trở thành người lẻ loi.
Hắn một mình trở lại tộc Người Lùn, nhận được tin tức tốt -- Quỷ Diệt Chi Cung cuối cùng đã sửa xong.
Thần Khí bị tổn hại ba ngàn năm một khi khôi phục, liền tản ra sức mạnh vô hạn, nếu không phải Azman đã có dự kiến trước, làm Tộc Trưởng Người Lùn kiến tạo mật thất ngăn cách lực lượng dưới lòng đất, cũng mời Hắc Ám Ma Pháp Sư lập ma pháp trận, lúc này bùng nổ lực lượng chỉ sợ sớm đã bị người phát giác.
Có hai Hắc Ám Ma Pháp Sư mới gia nhập, một người tên Johan, người kia tên Sean. Đều là Ma Pháp Sư có thực lực.
Cả hai người đều đã lớn tuổi, đặc biệt là Sean, trên mặt đầy nếp nhăn, ông tự giới thiệu với Nguy Dã rồi nói: "Kỳ thật chúng tôi ở trong góc tối có một Hiệp Hội Ám Ma Pháp, ước chừng có mấy chục Hắc Ám Ma Pháp Sư, bạn của tôi đã đi triệu tập bọn họ."
Hắc Ám Ma Pháp Sư phần lớn đều trải qua việc bị đuổi giết bao vây tiêu diệt, cho dù sống sót cũng phải sống ẩn mình, người có thể sống sót trong hoàn cảnh gian nan như vậy phần lớn thực lực đều không tầm thường.
Nguy Dã lễ phép mà chào hỏi tiền bối.
Hắn tuy trẻ tuổi, hai tiền bối lại khách sáo với hắn, Pháp Sư Vong Linh trưởng thành cùng truyền thừa không hề dễ, yêu cầu về thiên phú cũng càng cao, huống chi hắn là người duy nhất thực hiện được Thuật Thần Giáng Thế, là hy vọng của Hắc Ám Tộc.
Mười ngày sau, cơ hồ tất cả thành viên của Hiệp Hội Ám Ma Pháp đều tới đây. Tháng ngày mất đi Thần làm bọn họ vô cùng nghẹn khuất, lúc này đối mặt với hy vọng, trong mắt mỗi người đều lập loè sự kích động cùng chờ mong.
Trong khoảng thời gian này, Azman tự mình dẫn người làm tốt hết thảy chuẩn bị, luyện chế ma dược, quy hoạch ma pháp trận, triệu hoán mọi người chia sẻ áp lực từ Thuật Thần Giáng Thế...... Dù vậy, y vẫn không hề thả lỏng.
Có mấy lần, quá mức lo lắng cơ hồ làm Azman bắt đầu hối hận, y làm hết mọi chuẩn bị để hạ thấp nguy hiểm, nhưng vạn nhất xuất hiện ngoài ý muốn thì sao? Mặc kệ Ám Tinh Linh Vương nghĩ như thế nào, Nguy Dã đã gấp không chờ nổi đứng ở giữa ma pháp trận.
Thần Khí được đặt trên tế đàn, Nguy Dã múa may pháp trượng trong tay, trầm giọng đọc lên chú ngữ phức tạp, những ánh sáng nhỏ dưới chân hắn sáng lên, tạo thành một pháp trận lớn.
Mọi người chỉ cảm thấy cơ thể chợt trầm xuống, áp lực vô hình đè thấp đầu mọi người.
"Đã lâu không có ai dùng Thuật Thần Giáng Thế." Giọng nói của Hắc Ám Thần lạnh nhạt truyền tới từ phía trên.
Giọng nói của y không cao, lại như có ma lực kỳ lạ khiếp người, từng câu từng chữ đều vang lên trong đầu mỗi người một cách rõ ràng.
Sean quỳ rạp trên mặt đất, đem lời ca ngợi đã chuẩn bị hơn trăm ngàn lần ở trong lòng bày tỏ ra, vừa mới nói chưa tới hai câu, người bề trên đã không kiên nhẫn: "Nói trọng điểm."
Sean vội không ngừng dập đầu, lão lệ tung hoành: "Điện hạ, thỉnh ngài ban chỉ thị, dẫn dắt chúng tôi san bằng đại lục Calais, hồi sinh sự huy hoàng của Hắc Ám Tộc!"
"Calais" là tên của đại lục trong quá khứ, ba ngàn năm tới nay bị "Quang Minh đại lục" thay thế.
Lời này vừa nói ra, mọi người đều kích động không thôi, Hắc Ám Thần lại không có lập tức nói chuyện, mà ánh mắt đảo qua trong đám người.
Thuật Thần Giáng mời đến chỉ là phân thân của Hắc Ám Thần, vẫn làm mọi người không dám ngước nhìn, không ai dám nhìn khuôn mặt của Thần, người bị y nhìn qua, sẽ sinh ra cảm xúc sợ hãi.
Ánh mắt bình thản của Christopher bỗng nhiên tập trung vào giữa ma pháp trận.
Mặc kệ trong lòng Azman nghĩ như thế nào, lúc này cũng rũ đầu biểu đạt tôn kính, y thoáng nhìn thấy Hắc Ám Thần thế mà từ trên ngai cao đi xuống, dừng lại trước người Nguy Dã.
Y áp chế suy nghĩ muốn ngẩng đầu, nghe được cách đó không xa Hắc Ám Thần hỏi: "Pháp Sư Vong Linh, em tên gì?"
"Simon."
"Rất tốt, từ hôm nay trở đi, Simon chính là mệnh định Hắc Ám Chi Tử (đứa con định mệnh của hắc ám), em ấy sẽ trở thành người phát ngôn của ta ở đại lục Calais."
Ngón tay thon dài nâng cầm Pháp Sư Vong Linh, Christopher nhàn nhạt nói: "Con của ta, con được phép ngẩng đầu nhìn ta."
Nguy Dã: "......"
Làm trò gì thế, này là để hắn bồi y chơi sắm vai nhân vật à?
Editor: Happy Lunar New Year ❤️