Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 55: Anh là thuốc của cô

Trần Tri Dư và Hồng Ba Ba liếc nhìn nhau, không nói thêm gì nữa, theo Chu Kiêu Ninh lên tầng hai.

Lên đến tầng hai, Chu Kiêu Ninh dẫn hai người họ tới trước cửa một văn phòng ở cuối hành lang.

Cánh cửa văn phòng này là cửa gỗ hai cánh màu nâu đậm, vừa nhìn đã biết diện tích bên trong không nhỏ, chắc chắn là phòng làm việc của lãnh đạo.

Trần Tri Dư và Hồng Ba Ba như hai học sinh tiểu học theo lớp trưởng đến trước cửa phòng thầy chủ nhiệm, đứng ngơ ngác phía sau “lớp trưởng Chu”, đồng loạt nhìn chằm chằm vào sau gáy “lớp trưởng Chu”, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của cậu.

Chu Kiêu Ninh khẽ gõ cửa văn phòng, rất nhanh sau đó, giọng nói của Quý Sơ Bạch truyền ra từ bên trong, ngắn gọn súc tích: “Vào đi.”

Chu Kiêu Ninh vặn tay nắm cửa, đẩy cánh cửa bên phải ra, nhưng không bước vào, mà nghiêng người đứng ở cửa, đầu tiên nói với Quý Sơ Bạch một câu: “Giám đốc Quý, bà chủ Trần tới rồi.” Sau đó quay đầu nói với Trần Tri Dư: “Mời cô vào!”

Trần Tri Dư cười khẩy trong lòng: Phô trương phết nhỉ.

Rồi cô nghiến răng, ưỡn thẳng sống lưng vẫn còn đau nhức, bình thản bước vào văn phòng.

Hồng Ba Ba vốn định đi theo vào, nhưng vừa mới bước một chân thì chợt ý thức được một vấn đề nghiêm trọng, nếu cô ấy vào thì nhất định sẽ thành bóng đèn! Thế là lại vội vàng rụt chân về, nói với Trần Tri Dư: “Em đợi chị ở cửa, cố lên!”

Trần Tri Dư: “…”

Chu Kiêu Ninh cũng rất biết điều, Trần Tri Dư vừa bước vào văn phòng, cậu lập tức đi ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.

Quý Sơ Bạch mặc bộ vest màu xám đậm, ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ nguyên khối to lớn, cổ chân trái gác lên đầu gối phải, hai khuỷu tay chống lên hai tay vịn ghế, mười ngón tay thon dài như ngọc hơi đan vào nhau, dáng vẻ lười biếng của một cậu ấm nhà giàu.

Lúc này, cuối cùng Trần Tri Dư cũng xác định, Tiểu Hồng nói đúng, anh chính là một đóa bạch liên hoa siêu cấp vô địch! Nhìn thì như một tiểu hòa thượng trắng trẻo ngây thơ lương thiện đơn thuần, thực chất còn mưu mô xảo trá hơn bất kỳ ai!

Đáng giận hơn là, thậm chí bây giờ anh còn chẳng buồn giả vờ nữa.

Càng nghĩ càng tức.

Để tránh chưa đàm phán đã tự làm mình tức chết, Trần Tri Dư hít sâu một hơi, ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, nhìn chằm chằm anh với vẻ mặt không cảm xúc, giọng điệu u ám: “Giám đốc Quý phô trương thật lớn, suýt chút nữa đã dọa tôi rồi.”

Quý Sơ Bạch không tỏ ý kiến, chỉ thản nhiên đáp: “Em đến muộn thêm năm phút nữa là anh tan làm rồi.”

Trần Tri Dư: “…”

Mẹ kiếp!

Dù đã sắp tức điên lên, nhưng người ta cầm dao còn mình là cá nằm trên thớt, sinh tử của Nam Kiều nằm trong tay Quý Sơ Bạch, Trần Tri Dư đành nén giận nói: “Tôi đâu có đến muộn? Nói đi, điều kiện của anh là gì?”

Quý Sơ Bạch nhìn cô với vẻ mặt kiên quyết, nói hai chữ đầy quyết đoán: “Dỗ anh.”

Trần Tri Dư: “…”

Đang ở văn phòng mà điều kiện đưa ra còn giống y như lúc trên giường, vậy tôi còn giải quyết việc công với anh làm cái quái gì nữa!

Cô tức đến bật cười: “Giám đốc Quý, anh có thể nghiêm túc một chút được không?”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi “Anh rất nghiêm túc.”

Anh muốn cô dỗ anh.

Dù chỉ là dỗ một câu cho có lệ cũng được.

Anh chỉ muốn cô đối xử với anh tốt hơn một chút, để tâm đến anh một chút, chứ không phải coi anh như một người có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Trần Tri Dư hoàn toàn bất lực, còn vô cùng tức giận, cảm thấy anh đang đùa giỡn mình, coi mình như một con khỉ mà trêu đùa. Cô cười khẩy một tiếng, không nhịn được nữa mà đáp: “Mắc gì tôi phải dỗ anh? Tôi nợ anh à mà phải dỗ anh? Anh là gì của tôi chứ?” Nói xong, cô giận dữ đứng phắt dậy khỏi ghế, cố ý dùng giọng điệu đầy thờ ơ nói với anh: “Muốn phá dỡ thì phá đi, chẳng qua chỉ là một quán bar rách nát thôi, tôi cũng chẳng quan tâm. Dù sao bạn trai tôi cũng sắp đưa tôi sang Mỹ rồi, giữ lại một quán bar rách nát làm gì?”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch lập tức sa sầm lại, lửa giận bốc lên, gân xanh trên thái dương cũng nổi lên, anh nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Anh ta đợi em mười năm, anh cũng đợi em mười năm, vì sao em không thể đối xử với anh tốt hơn một chút?”

Lúc này Trần Tri Dư đang trong cơn tức giận, hoàn toàn không khống chế được cảm xúc.

Cô cảm thấy câu nói của Quý Sơ Bạch cũng là đang dùng đạo đức trói buộc cô, muốn cô trả món nợ ân tình mười năm này.

Cô không trả nổi, một năm cũng không trả nổi!

Vì sao Phó Vân Đàm lại đẩy cô ra? Vì sao không để Trần Triều Huy đâm chết cô đi?

Hai tháng nay, mỗi ngày cô đều lo lắng, hoảng sợ, áy náy.

Giống như giọt nước tràn ly, lý trí vốn luôn căng chặt của cô nháy mắt sụp đổ, cô nhìn Quý Sơ Bạch bằng vẻ mặt không cảm xúc, nói rõ chữ từng: “Vì tôi không nợ anh một mạng! Anh từng cứu tôi một mạng, tôi cũng cứu anh một mạng, tôi chẳng nợ anh gì cả. Tôi cũng đâu có bảo anh đợi tôi mười năm, là anh tự nguyện đợi tôi, chẳng liên quan mẹ gì đến tôi cả!”

Nói xong, cô quay người đi về phía cửa văn phòng, mạnh tay mở cửa, không quay đầu lại mà bỏ đi luôn.

Hồng Ba Ba và Chu Kiêu Ninh đứng ngoài cửa đều sững sờ.

Sau khi ra khỏi cửa, Trần Tri Dư bước nhanh về phía cầu thang, Hồng Ba Ba lập tức đuổi theo.

Hai người vừa mới đi tới cầu thang đã nghe thấy một tiếng động lớn phát ra từ trong văn phòng phía sau, như thể có ai đó trong cơn thịnh nộ đã lật tung bàn.

Bước chân của Trần Tri Dư khựng lại một chút, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi, rồi cô lập tức làm như không nghe thấy gì, vội vàng xuống tầng.

Vừa ra khỏi của văn phòng quản lý, Hồng Ba Ba liền kéo mạnh cánh tay cô, tức giận chất vấn: “Sao chị lại nói với Tiểu Quý như vậy?”

Vừa rồi cô ấy và Tiểu Chu đứng ngoài cửa, nghe rõ mồn một cuộc đối thoại bên trong.

Trần Tri Dư cũng không biết vì sao mình lại đối xử với Quý Sơ Bạch như vậy, cô chỉ biết mình rất tức giận, hơn nữa vẫn còn đang nổi nóng: “Anh ta sắp phá dỡ quán bar của chị rồi, chị còn không được nổi giận với anh ta sao?”

Hồng Ba Ba càng tiếc rèn sắt không thành thép: “Ngay cả em cũng biết cậu ấy chỉ dọa chị thôi, chẳng lẽ chị không biết à? Rốt cuộc vì sao chị lại đối xử với Tiểu Quý như vậy? Chị có thể tốt với cả thế giới, thậm chí có thể đối tốt với người xa lạ như Lưu Lâm Lâm, vậy vì sao lại không thể đối xử với người chị yêu tốt hơn một chút? Chỉ vì cậu ấy là người yêu chị nhất trên đời này sao? Cho nên chị mới có thể không kiêng dè gì mà làm tổn thương cậu ấy?”

Hô hấp của Trần Tri Dư nghẹn lại, tim đột nhiên co thắt lại, như bị một bàn tay sắt bóp chặt không thương tiếc, suýt nữa thì bị bóp nát.

Cố gắng rất lâu, cô mới hít thở lại được, thẫn thờ đáp một câu: “Chị không hề yêu anh ta.” Rồi cô hất tay Hồng Ba Ba ra, nhanh chóng đi xuống bậc thềm trước tòa nhà.

Nhưng sau khi bước xuống bậc cuối cùng, cô lại không sao nhấc nổi chân nữa, trong đầu tràn ngập lời chất vấn của Hồng Ba Ba: Chị có thể đối tốt với cả thế giới, thậm chí có thể đối tốt với người xa lạ như Lưu Lâm Lâm, vậy vì sao lại không thể đối xử với người chị yêu tốt hơn một chút? Chỉ vì cậu ấy là người yêu chị nhất trên đời này sao? Cho nên chị mới có thể không kiêng dè gì mà làm tổn thương cậu ấy?

Đúng vậy, cô có thể tốt với cả thế giới, vì sao lại không thể tốt với anh hơn một chút?

Anh chỉ muốn cô dỗ anh mà thôi.

Cô ngẩn người một lát, sau đó dứt khoát quay người lại, gộp ba bậc làm hai mà bước lên cầu thang, lại chạy vào tòa nhà.

Cô muốn đi dỗ anh.

Khi trở lại văn phòng trên tầng hai, Quý Sơ Bạch gần như đã đập phá hết những thứ có thể đập trong phòng.

Chu Kiêu Ninh thấp thỏm đứng ở cửa, không dám động đậy, thấy Trần Tri Dư quay lại, trong mắt lóe lên tia kinh ngạc và mừng rỡ.

Trần Tri Dư nhanh chóng bước vào văn phòng, nhìn thấy một đống hỗn loạn.

Bàn bị lật, ghế cũng bị lật, bàn trà và tủ sách cũng không may mắn thoát khỏi, máy tính, máy fax, chậu cây đều bị đập nát.

Khi cô bước vào, Quý Sơ Bạch đang đập một chiếc bình hoa.

“Choang” một tiếng, chiếc bình sứ hoa lam bị ném xuống đất, lập tức nát vụn.

Có thể tưởng tượng được, lúc này anh thực sự rất tức giận.

Trần Tri Dư bước vào văn phòng, cũng không biết nên mở lời thế nào, lúng túng nhìn anh.

Quý Sơ Bạch không ngờ cô sẽ quay lại, nhưng điều đó không thể dập tắt cơn giận của anh. Tuy nhiên anh cũng không tiếp tục đập phá nữa, cũng bởi vì chẳng còn gì để đập.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn giận, nhìn cô với sắc mặt u ám, nghiến răng nghiến lợi: “Ai cho em vào? Chu Kiêu Ninh!” Ba chữ cuối gần như là gầm lên.

Chu Kiêu Ninh đứng ngoài cửa toàn thân cứng đờ, hoảng hốt lao vào văn phòng, nhưng chưa kịp vào đã bị Trần Tri Dư đẩy ra ngoài, rồi cô đóng cửa lại, quay người nhìn Quý Sơ Bạch. Cô mím môi, nói với vẻ áy náy và bất an: “Chẳng phải anh muốn em dỗ anh sao? Em quay lại dỗ anh đây.”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch không hề dịu lại, hô hấp dồn dập, anh đáp đầy kiêu ngạo và lạnh lùng: “Không cần!”

Trần Tri Dư thở dài, đành chủ động bước về phía anh, ôm lấy cơ thể anh, tựa đầu vào ngực anh, vừa tự trách lại đau lòng: “Xin lỗi, những lời vừa rồi đều không phải thật, em cố ý chọc tức anh đấy.”

Quý Sơ Bạch không hề dao động, anh cụp mắt nhìn cô, trong giọng nói vẫn kìm nén lửa giận: “Buông ra!”

Trần Tri Dư không những làm ngơ mà còn ôm anh chặt hơn, tiếp tục dỗ dành: “Đừng giận nữa, đều là lỗi của em, anh đã cứu em một mạng, em lại lừa anh mười năm, là em nợ anh.”

Quý Sơ Bạch tức đến phát điên: “Anh chưa từng nói em nợ anh gì cả!”

Toàn thân Trần Tri Dư cứng đờ, cô ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh.

Vành mắt bỗng nhiên cay xè.

Anh quả thực là người yêu cô nhất trên đời này.

Cô vốn cho rằng mình là người vô phương cứu chữa, nhưng giờ cô mới phát hiện mình đã sai, cô vẫn còn cứu được, Quý Sơ Bạch là người duy nhất trên thế giới này có thể cứu cô.

Anh là thuốc của cô.

Cô nhón chân, đặt môi mình lên môi anh.

Quý Sơ Bạch vẫn còn đang giận, anh lập tức quay mặt đi.

Trần Tri Dư không chịu bỏ cuộc, cô giơ tay ôm lấy mặt anh, cưỡng ép hôn, nhưng Quý Sơ Bạch không phối hợp, cô hơi bực: “Anh bảo em dỗ anh, rồi anh lại tỏ thái độ này với em? Em đếm đến ba, anh mau làm lành với em nếu không sau này…ưm!”

Cô còn chưa nói xong, Quý Sơ Bạch đã giữ lấy sau gáy cô, ngậm lấy môi cô, mang theo sự trừng phạt, hôn vừa ngang ngược vừa bá đạo.

Trần Tri Dư ôm lấy cổ anh, vừa đáp lại nụ hôn vừa tức tối nghĩ: Đồ khốn lại đánh úp rồi!

Lần này Quý Sơ Bạch hôn chẳng hề dịu dàng, thậm chí còn mang theo lửa giận. Sau khi kết thúc nụ hôn, môi Trần Tri Dư đã sưng lên như vừa tiêm filler. Nhưng nể tình lần này là do cô chọc tức anh, nên không so đo với anh nữa, cô lại ôm lấy mặt anh, dịu dàng hỏi: “Làm lành với em được chưa?”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch vẫn u ám, anh đáp ngắn gọn: “Không được!”

Lần này anh thật sự bị cô chọc cho tức chết!

Trần Tri Dư: “…”

Anh đúng là được voi đòi tiên rồi đấy?

Cô vừa bất lực lại mệt mỏi, nhưng vẫn phải hạ giọng hỏi: “Cục cưng, rốt cuộc em phải làm gì mới khiến anh hết giận?”

Quý Sơ Bạch không tỏ ý kiến, anh cụp mắt nhìn cô, trầm giọng chất vấn: “Vì sao em quay lại?”

Trần Tri Dư: “Quay lại dỗ anh đó!”

Quý Sơ Bạch gặng hỏi: “Vì sao phải dỗ anh?”

Trần Tri Dư không biết nên trả lời câu hỏi này thế nào.

Đáp án gần như bật ra khỏi miệng, cô cũng hiểu rõ trong lòng, nhưng lại không sao nói ra được.

Bởi vì cô không vượt qua được rào cản trong lòng mình.

Cô sợ rằng sau khi bước qua bước đó, thứ đón chờ mình phía trước sẽ là vực sâu vạn trượng.

“Bởi vì…” Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, theo bản năng cúi đầu, cụp mắt nhìn xuống mũi chân, đưa ra một lý do đường hoàng chính đáng: “Vì em sợ anh phá dỡ quán bar của em.”

Quý Sơ Bạch nghiến răng, lạnh lùng nói: “Anh không phá nữa, em có thể đi rồi.” Lời còn chưa dứt, khoang mũi anh bỗng nhiên ươn ướt, cùng lúc đó anh ngửi thấy mùi máu tanh.

Trần Tri Dư biết anh vẫn đang giận, đưa tay kéo vạt áo anh, vừa ngẩng đầu lên lập tức khựng lại, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, sống lưng bắt đầu lạnh toát.

Quý Sơ Bạch cũng cảm nhận được điều gì đó, giơ tay sờ lên đầu mũi mình, một mảng ẩm nóng, anh hạ tay xuống nhìn đầu ngón tay, toàn là máu.

Anh chảy máu mũi rồi.

Từ sau khi căn bệnh nặng mười năm trước được chữa khỏi, anh chưa từng chảy máu mũi nữa.

Trần Tri Dư đờ người ra như bị giáng một gậy vào đầu, hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn. Cô lập tức cúi đầu tìm khăn giấy giữa đống bừa bộn khắp sàn, nhưng không tìm thấy, rồi cô giơ tay lên, vừa dùng tay áo mình lau máu mũi cho anh vừa lớn tiếng gọi: “Chu Kiêu Ninh! Chu Kiêu Ninh!”

Chu Kiêu Ninh vẫn đang chờ ngoài cửa nghe thấy tiếng lập tức bước vào.

Giọng Trần Tri Dư run rẩy: “Giấy! Giấy! Khăn giấy! Tìm đi!”

Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác biker màu xám nhạt, máu nhuộm lên cổ tay áo trắng tinh, trông vô cùng chói mắt.

Chu Kiêu Ninh nhận ra giám đốc Quý đang chảy máu mũi, lập tức bắt đầu tìm khăn giấy giữa đống hỗn độn trên sàn.

Vành mắt Trần Tri Dư nóng rát, cô vô cùng sợ hãi, rất muốn khóc nhưng cố nhịn không khóc, cứ dùng cổ tay áo bịt mũi anh, như thể làm vậy thì máu mũi sẽ ngừng chảy.

Quý Sơ Bạch cảm nhận được sự hoảng sợ của cô, anh nắm lấy cổ tay cô, đè tay cô xuống, dịu giọng trấn an: “Không sao, nóng trong thôi.”

Trần Tri Dư cố gắng khống chế cảm xúc: “Đến bệnh viện, đến bệnh viện ngay!” Nói rồi, cô còn muốn giơ tay lên lau máu mũi cho anh.

Quý Sơ Bạch lại nắm lấy cổ tay cô, cười đầy bất lực: “Anh sắp không thở nổi rồi.”

Trần Tri Dư không dùng tay áo nữa, bắt đầu dùng tay lau máu mũi cho anh.

Cuối cùng Chu Kiêu Ninh cũng tìm được khăn giấy, lập tức đưa tới.

Trần Tri Dư nhanh chóng rút mấy tờ, trước tiên lau sạch máu trên mặt anh, rồi vo một cục giấy nhét vào mũi anh.

Làm xong, cô nắm chặt tay anh, nhấn mạnh lại một lần nữa với vẻ quyết đoán: “Bây giờ đi bệnh viện!”

Quý Sơ Bạch cũng không chắc rốt cuộc mình bị làm sao, nên không phản đối ý kiến của cô: “Được.”

Trần Tri Dư vừa vội vàng kéo anh ra ngoài vừa hỏi: “Bác sĩ riêng của anh ở bệnh viện nào?”

Cô biết, gia tộc giàu có như nhà họ Quý, từ khi đứa trẻ chào đời đã lập hồ sơ cá nhân tại bệnh viện tư, được bác sĩ riêng phụ trách quản lý sức khỏe.

Bởi vì hồi nhỏ cô cũng vậy.

Quý Sơ Bạch đáp: “Bệnh viện Bác Ái.”

Trần Tri Dư vốn định lái xe của mình đưa anh đi, nhưng vừa bước ra khỏi tòa nhà quản lý, cô đã chú ý đến chiếc Maybach đỗ trước cửa, rồi quay sang hỏi Quý Sơ Bạch: “Xe của anh à?”

Quý Sơ Bạch gật đầu: “Ừ.”

Trần Tri Dư đưa tay ra: “Đưa chìa khóa cho em!” Xe cô đỗ ở cuối ngõ Đông Phong, đi bộ từ đây qua đó còn mất mấy phút, mà bây giờ cô không muốn lãng phí dù chỉ một phút, chỉ muốn nhanh chóng đưa anh đến bệnh viện.

Chìa khóa xe ở trong túi áo khoác, nhưng Quý Sơ Bạch không mặc áo khoác, anh vốn định bảo Chu Kiêu Ninh quay lại lấy, kết quả Trần Tri Dư đã chạy đi trước cả Chu Kiêu Ninh: “Để em đi!”

Cô chê Chu Kiêu Ninh chạy chậm, chuyện gì cũng phải tự mình làm mới yên tâm.

Sau khi cô rời đi, Quý Sơ Bạch nói với Chu Kiêu Ninh một câu: “Lát nữa cậu không cần theo nữa.”

Chu Kiêu Ninh đương nhiên hiểu ý ông chủ, gật đầu đáp: “Vâng.”

Chưa đến hai phút Trần Tri Dư đã quay lại, còn ôm áo khoác dạ của Quý Sơ Bạch trong lòng. Sau khi chạy đến bên anh, cô lập tức khoác áo lên người anh, lo lắng dặn dò: “Mặc vào đi, đừng để bị lạnh.”

Quý Sơ Bạch nhìn cô một cái, không nói gì mà chỉ mặc áo khoác chỉnh tề theo yêu cầu của cô, rồi đưa chìa khóa xe cho cô.

Trên đường lái xe đến bệnh viện, Trần Tri Dư không nói một lời, thậm chí hít thở cũng cẩn trọng, nhưng tim lại đập dữ dội.

Cô rất hoảng sợ.

Trong đầu không kiềm chế được mà liên tục xuất hiện những tình huống rất tệ, rồi lại bị chính những hình ảnh mình tưởng tượng ra dọa cho không tự chủ được, tay nắm vô lăng cứ run mãi.

Quý Sơ Bạch ngồi ở ghế phụ, cảm nhận được sự sợ hãi của cô, dịu giọng trấn an: “Chỉ là nóng trong thôi.”

Thật ra, anh cũng không chắc.

Bệnh bạch cầu không phải là không có khả năng tái phát.

Nhưng anh không muốn cô sợ.

Trần Tri Dư chăm chú nhìn con đường phía trước, cố tỏ ra bình tĩnh đáp một tiếng: “Ồ.” Cùng lúc đó, vành mắt lại cay xè, nếu cô không cắn chặt môi dưới cố nhịn thì nước mắt đã trào ra rồi.

Đột nhiên, cô rất muốn sinh cho anh một đứa con.

Đứa bé này là sự nối dài sinh mệnh của anh, cũng là sự nối dài sinh mệnh của cô.

Ngay sau đó, cô lại nghĩ, nếu thời gian có thể quay ngược thì tốt biết mấy, không cần quay lại quá nhiều, chỉ cần trở lại mười năm trước là được. Tối ngày 20 tháng 7 năm đó cô nhất định sẽ đến điểm hẹn, tuyệt đối không để anh đợi cô mười năm.

Năm sau vậy, nếu họ còn có năm sau, cô nhất định sẽ đến cây cầu trong lời hẹn.

Không đúng, nhất định họ còn có năm sau!

Không chỉ năm sau, mà còn mấy chục năm sau nữa, cho đến hết quãng đời còn lại.

Quãng đời còn lại, cô sẽ luôn ở bên anh.

Suốt quãng đường, đầu óc Trần Tri Dư đều bị những suy nghĩ kỳ quặc này chiếm giữ.

Khi họ đến bệnh viện vẫn chưa đến một giờ chiều, nếu là bệnh viện công thì giờ này là thời gian nghỉ của bác sĩ, còn bác sĩ riêng thì gọi là có mặt luôn.

Bãi đỗ xe nằm ở tầng hầm hai của bệnh viện, lúc lùi xe vào chỗ, vì quá sốt ruột nên Trần Tri Dư sơ ý để đuôi xe đụng vào tường, nhưng cô không có thời gian cũng chẳng có tâm trí xem xe làm sao, vừa xuống xe đã kéo Quý Sơ Bạch nhanh chóng đi về phía thang máy.

Thực ra máu mũi đã ngừng chảy từ lâu, nhưng Quý Sơ Bạch không nói cho cô biết.

Có rất nhiều nguyên nhân gây chảy máu mũi, bác sĩ riêng đã sắp xếp cho Quý Sơ Bạch làm rất nhiều hạng mục kiểm tra.

Có những kiểm tra có thể có kết quả ngay tại chỗ, có những kiểm tra lại phải chờ kết quả xét nghiệm.

Hơn một giờ chiều, Quý Sơ Bạch bắt đầu làm hạng mục kiểm tra đầu tiên, mãi đến bốn giờ chiều mới có kết quả hạng mục cuối cùng.

Đối với Trần Tri Dư, mỗi giây mỗi phút chờ đợi kết quả đều dài đằng đẵng như cả năm. Cô thật sự ước gì trong tay mình có một chiếc điều khiển có thể tăng tốc thời gian, trực tiếp chỉnh đến khoảnh khắc có kết quả.

Sau khi nhận kết quả xét nghiệm của hạng mục kiểm tra cuối cùng, cô lại càng căng thẳng hơn, như thể nhận được bản tuyên cáo phán quyết ngày tận thế. Lúc ấy thậm chí cô còn nghĩ, nếu mình là bác sĩ thì tốt, như vậy sẽ không đến lượt người khác phán quyết mình nữa.

Sau khi cầm kết quả xét nghiệm quay lại văn phòng bác sĩ riêng, Trần Tri Dư đặt hết chồng phiếu xét nghiệm lên bàn ông, rồi kéo ghế ngồi xuống trước mặt ông, sốt ruột hỏi: “Bác sĩ mau nhìn xem, chắc hẳn kết quả này đều bình thường chứ?”

Bác sĩ Lý cầm chồng phiếu xét nghiệm lên, xem kỹ từng tờ một, rồi nhìn người nhà đang ngồi trước mặt, lại nhìn bệnh nhân đứng bên cạnh, hỏi: “Gần đây có chuyện gì phiền lòng không?”

Tim Trần Tri Dư khựng lại, thôi rồi, đây chẳng phải lời an ủi lúc lâm chung sao?

Vành mắt cô lập tức đỏ hoe, nước mắt nhịn suốt mấy tiếng đồng hồ rốt cuộc không nhịn nổi nữa, tuôn ra như mưa. Không đợi Quý Sơ Bạch lên tiếng, cô đã vừa khóc nức nở vừa nói với bác sĩ: “Tôi, tôi, tôi cãi nhau với anh ấy… hu hu hu… sau này, sau này tôi sẽ không bao giờ cãi nhau với anh ấy nữa, tôi muốn anh ấy sống thật tốt.” Trong lời nói tràn đầy áy náy và tự trách.

Quý Sơ Bạch: “…”

Sao đột nhiên anh lại có cảm giác mình chẳng còn sống được mấy tháng nữa vậy?

Bác sĩ Lý sửng sốt, lập tức nói: “Cô đừng khóc, tôi còn chưa nói xong mà. Không có vấn đề gì lớn đâu, chỉ là hơi nóng trong, bình thường chú ý cảm xúc, đừng dễ nổi giận.”

Nghĩa bóng là chảy máu mũi là do nóng trong.

Trần Tri Dư lập tức ngừng khóc, nhìn bác sĩ với đôi mắt rưng rưng: “Anh ấy thật sự không sao chứ?”

Bác sĩ Lý đáp: “Theo kết quả kiểm tra thì không có vấn đề gì.”

Tảng đá lớn treo trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, Trần Tri Dư thở phào nhẹ nhõm, thậm chí có cảm giác như được sống lại lần nữa, lập tức đứng dậy cảm ơn bác sĩ: “Cảm ơn bác sĩ!” Còn cung kính cúi người chào một cái.

Quý Sơ Bạch cũng bị chọc cười.

Bác sĩ Lý vội vàng đứng dậy khỏi ghế: “Không có gì, không có gì!”

Vừa bước ra khỏi phòng bác sĩ, Trần Tri Dư đã xoay người ôm lấy Quý Sơ Bạch, ôm rất chặt, sợ chỉ cần buông tay là anh sẽ biến mất, vành mắt vẫn không ngừng cay xè ẩm ướt.

Thật sự suýt nữa thì dọa chết cô.

Vừa rồi cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận kết quả xấu nhất: bệnh cũ của anh tái phát.

Quý Sơ Bạch vòng tay ôm lấy cô, cụp mắt nhìn cô, giả vờ nghiêm túc hỏi: “Sau này còn chọc giận anh nữa không?”

Trần Tri Dư lắc đầu lia lịa, nghẹn ngào nói: “Sau này cho dù anh có nuôi mười cô nhân tình bên ngoài em cũng không cãi nhau với anh.”

Quý Sơ Bạch: “…”

[Tác giả có lời muốn nói:]

Vở kịch nhỏ…

Câu hỏi trên Zhihu: [Vợ tôi cứ mở miệng là nói sảng thì phải làm sao?]

Câu trả lời ẩn danh: [Cảm ơn vì đã mời, vừa nhận được một bản cam kết mới, phương án giải quyết chủ yếu không nằm ở vợ, mà ở bản thân mình, phải có năng lực phân biệt rõ ràng, như vậy mới phân biệt được câu nào cô ấy nói là thật, câu nào là giả.]

Hỏi tiếp: [Làm sao có được năng lực phân biệt này?]

Đáp:  [Gặp tình huống đó nhiều rồi tự nhiên sẽ có.]

Người hỏi: […]

Rốt cuộc anh bạn đã trải qua những gì vậy!

Ngoại truyện của vở kịch nhỏ (Tôi đoán chắc đây là lần đầu các bà thấy vở kịch nhỏ có cả ngoại truyện ha ha ha!)

Hỏi: Xin dùng năng lực phân biệt được tích lũy trăm lần của anh để phân tích câu “Sau này cho dù anh có nuôi mười cô nhân tình bên ngoài em cũng không cãi nhau với anh” của vợ anh rốt cuộc là thật hay giả?

Quý Sơ Bạch: Dù là thật hay giả tôi cũng sẽ không nuôi bồ nhí!

#Bàn về phản xạ và khát vọng sinh tồn của đàn ông có thể mạnh đến mức nào#

Yên tâm đi, đoạn nhiều mảnh thủy tinh nhất đã qua rồi, phía sau chỉ còn ngọt ngọt ngọt thôi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận