Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 54: “Rượu của tôi đâu? Chai bia của tôi đâu rồi?!”

Còn chưa đến đêm ba mươi Tết mà đã có không ít người bắt đầu đốt pháo hoa và pháo nổ.

Màn đêm đen như mực, tiếng pháo vang lên hết đợt này đến đợt khác, từng đóa pháo hoa đủ sắc màu nở rộ trên bầu trời đen sâu thẳm.

Đêm nay có thể nói là một đêm không biết mệt mỏi.

Sau khi kết thúc lần cuối cùng, cả hai đều thỏa mãn.

Trần Tri Dư thở hổn hển nằm trên giường, toàn thân đẫm mồ hôi, tim đập nhanh đến mức gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.

Phải mất một lúc lâu sau, nhịp thở và nhịp tim của cô mới dần bình ổn, lý trí cũng quay trở lại, câu đầu tiên cô nói là: “Sau này đừng đến nữa.”

Quý Sơ Bạch nằm bên cạnh cô, quay đầu nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói: “Lúc nãy em sướng sao không nói vậy đi?”

Trần Tri Dư: “…”

Xấu hổ, lại tức giận.

Cô thẹn quá hóa giận đáp lại một câu: “Là anh dụ dỗ tôi lên giường!” Lời còn chưa dứt, cô đã xoay người về phía mép giường, giận dỗi quay lưng lại với anh.

Quý Sơ Bạch khẽ thở dài, xoay người về phía cô, ôm lấy cô từ phía sau: “Em không hề yêu anh ta, người em yêu là anh, tại sao lại đẩy anh ra?”

Trần Tri Dư dứt khoát trả lời: “Tôi không yêu anh.”

Cô chưa từng cảm thấy mình yêu anh.

Sau năm mười tám tuổi, cô không còn yêu bất kỳ ai nữa, cũng không còn mong đợi tình yêu.

Cô đã đánh mất khả năng yêu một người.

Bởi vì “tình yêu” gắn liền với “tương lai”, mà tương lai thực sự rất khó lường.

Ví dụ như hai tháng trước, vất vả lắm cô mới hạ quyết tâm thử chấp nhận tình yêu và hôn nhân, thử một lần nữa học cách yêu một người, thậm chí từng nghĩ đến chuyện kết hôn với Quý Sơ Bạch, kết quả Phó Vân Đàm lại suýt mất mạng vì cô.

Món nợ ân tình đến quá đột ngột.

Bây giờ nghĩ lại, may mà khi đó cô chưa từng hứa hẹn điều gì với Quý Sơ Bạch, nếu không hiện tại sẽ lúng túng biết bao.

Quý Sơ Bạch không tin lời cô nói, điệu giọng trầm ấm, vô cùng chắc nịch: “Em yêu anh.”

Trần Tri Dư không tỏ ý kiến, nhắm mắt lại: “Tôi muốn ngủ.” Lại bực bội bổ sung một câu: “Sáng mai tôi còn phải đi gặp ban quản lý tòa nhà!”

Quý Sơ Bạch cực kỳ bất lực: “Chỉ cần em dỗ anh một câu, chỉ một câu thôi, anh sẽ không phá quán bar của em.”

Trong giọng anh còn mang theo chút cầu xin.

Anh chỉ muốn cô đối xử tốt với mình hơn một chút, muốn trong lòng cô có anh.

Trái tim Trần Tri Dư chợt đau nhói, như có một chiếc gai đâm vào, đột nhiên cô rất muốn xoay người lại ôm lấy anh, thân mật hôn lên gương mặt anh, nói với anh rằng đừng giận nữa, đều là lỗi của cô.

Nhưng cô đã cố nhịn lại nỗi xúc động đột nhiên xuất hiện ấy.

Bởi vì cô biết, chỉ cần mình xoay người, hướng đi của mọi chuyện sẽ trở nên không thể kiểm soát.

Cô hít sâu một hơi, vô thức siết chặt góc chăn, thờ ơ đáp: “Anh muốn phá quán bar của tôi, còn muốn tôi dỗ anh? Dựa vào đâu? Tôi đâu có nợ anh!”

Đồ khốn không tim không phổi này!

Quý Sơ Bạch gần như bị cô chọc tức chết, gần như nghiến răng nghiến lợi đáp: “Vậy ngày mai gặp ở ban quản lý, chuyện công cứ giải quyết theo đúng quy định.”

Giải quyết chuyện công?

Anh đang nằm trên giường tôi, còn muốn giải quyết chuyện công với tôi?

Trong lòng Trần Tri Dư bỗng bùng lên một ngọn lửa, cô xoay người trừng anh: “Nếu anh dám phá quán bar của tôi, tôi sẽ phá hủy anh!”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi, anh nói với vẻ thản nhiên nhưng lại tàn nhẫn: “Luôn sẵn sàng.”

Trần Tri Dư: “…”

Tức nổ phổi luôn rồi, sắp bị tức chết rồi!

Cô cảm thấy mình bị khiêu khích.

Hơn nữa càng nghĩ càng tức.

Tuyệt đối không thể cho qua như vậy!

Trong cơn giận dữ, cô trực tiếp xoay người lại đè lên người anh, ghì chặt vai anh, cắn lấy môi anh, hôn một cách ngang ngược lại kiêu ngạo.

Tối nay cô phải vắt kiệt anh!

Sáng hôm sau, Trần Tri Dư suýt nữa không dậy nổi.

Cô vốn dự định tám giờ dậy, chín giờ đến ban quản lý, kết quả khi mở mắt ra đã gần mười giờ.

Bên gối đã không còn ai.

Eo đau lưng mỏi, là kiểu đau chỉ cần động một chỗ là toàn thân đều nhức.

Trần Tri Dư đập mạnh xuống giường một cái, mắng một câu “Đồ khốn!” rồi khó khăn ngồi dậy khỏi giường.

Sau khi mặc váy ngủ một cách khó khăn, cô vén chăn, chậm rãi xuống giường, lê từng bước ra khỏi phòng ngủ.

Quý Sơ Bạch đã đi rồi, trong nhà vắng tanh.

Ra khỏi phòng, Trần Tri Dư không đi thẳng vào phòng vệ sinh mà đến phòng ăn trước, trong lòng mang theo chút mong đợi khó kìm nén, bước chân vốn chậm chạp cũng bất giác trở nên vội vàng.

Đã hai tháng cô không được ăn bữa sáng anh làm, không biết hôm nay anh có nấu cho cô hay không.

Theo lý mà nói, cô không nên mong đợi như vậy, nhưng lại không kìm được.

Đến phòng ăn, cô nhìn thấy trên bàn đá cẩm thạch trắng đặt một chiếc lồng giữ nhiệt hình bán nguyệt màu xanh. Cô lập tức đi đến bên bàn ăn, không chờ nổi mà nhấc lồng giữ nhiệt lên.

Trên bàn đặt một nồi đất, một đĩa bánh bao và một đĩa rau xào.

Cô lại đưa tay còn lại lên, mở nắp nồi đất ra, thấy bên trong là cháo tôm nõn.

Sự mong đợi trong lòng được thỏa mãn, cô vô thức thở phào một hơi.

Đậy nắp nồi và lồng giữ nhiệt lại xong, cô mới ung dung đi vào phòng vệ sinh.

Tối qua trước khi ngủ cô không tắm, nên giờ người rất nhớp nháp, tắm rửa ăn sáng xong thì đã gần mười một giờ.

Ban quản lý tan làm lúc mười hai giờ, bây giờ đi chắc vẫn kịp nhỉ?

Trước khi ra cửa, cô vừa thay giày vừa tính thời gian, ước chừng mình có thể đến trước khi ban quản lý tan làm, vì vậy quyết định đi bán phế liệu trước.

Cho dù buổi sáng không kịp thì buổi chiều đến cũng được, dù sao buổi chiều ban quản lý vẫn làm việc, nhưng người thu mua phế liệu thì chưa chắc đã làm việc buổi chiều, họ còn phải về nhà ăn cơm tất niên nữa.

Nhiều chai bia như vậy, ít nhất cũng bán được 5-6 tệ.

Nghĩ đến đây, Trần Tri Dư hớn hở chạy vào phòng khách chuẩn bị bê thùng giấy, nhưng còn chưa chạy được mấy bước đã phát hiện chiếc thùng giấy dùng để đựng chai bia rỗng đã biến mất!

Cô lập tức có một dự cảm không lành.

Ngay sau đó, cô lại nghĩ đến điều gì đó, lập tức chạy vào bếp, mở cánh tủ đựng rượu của mình ra.

Trong tủ trống trơn, đừng nói bia, ngay cả một cái nắp chai bia cũng không có.

Cô lập tức tức đến nổ phổi, tức tối rút điện thoại ra, gọi cho Quý Sơ Bạch.

Dường như Quý Sơ Bạch đã đoán được Trần Tri Dư sẽ gọi cho mình, vì vậy điện thoại nhanh chóng được bắt máy.

Lúc nói chuyện, giọng anh mang theo chút lười nhác, lại có chút mất tập trung: “Sao vậy em?”

Trần Tri Dư vừa mở miệng đã chất vấn: “Rượu của tôi đâu? Chai bia của tôi đâu rồi?!”

Quý Sơ Bạch nói ngắn gọn: “Vứt rồi.”

Trần Tri Dư tức đến mức giọng cũng bắt đầu run: “Vứt hết… hết… hết rồi à?!”

Quý Sơ Bạch: “Vứt hết rồi.”

Trần Tri Dư: “…”

Mẹ nó chứ!

Cô vừa phẫn nộ lại vừa đau lòng, đau lòng muốn chết!

Rượu của cô đấy, mất sạch rồi!

Chai bia cũng không còn, không bán phế liệu được nữa!

Cái tên khốn kiếp này!

Cô không nhịn được nữa, gào vào điện thoại: “Quý Sơ Bạch anh chờ đấy cho tôi!”

Giọng Quý Sơ Bạch vẫn rất ung dung, tản mạn lại lười nhác: “Vẫn luôn chờ đây, chờ em cả buổi sáng rồi.” Anh lại ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường một cái, nhắc nhở: “Còn mười phút nữa là mười một giờ, ban quản lý tan làm lúc mười hai giờ. À đúng rồi, quên nói với em, hôm nay ban quản lý được nghỉ sớm nửa ngày, nghĩa là buổi chiều họ không làm việc.”

Trần Tri Dư tức đến phát điên: “Dựa vào đâu mà họ nghỉ sớm?”

Quý Sơ Bạch: “Anh phê duyệt.”

Chỉ mấy chữ đơn giản, lực sát thương bằng không, nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh, còn mang theo sự nghiền ép to lớn.

Trần Tri Dư đã sắp tức đến nổ phổi.

Được, được, được.

Anh giỏi lắm!

Để khỏi bị tức chết, cô hít sâu một hơi, cố nén cơn giận, đáp: “Tôi hy vọng hôm nay giám đốc Quý có dẫn theo vệ sĩ, nếu không lát nữa tôi nhất định sẽ đánh chết anh!”

Khiêu khích xong, cô dứt khoát cúp máy, mang khí thế như thể hẹn đánh nhau với người khác sau giờ tan học, tức tối xông ra ngoài.

Nhưng sau khi lái xe đến dãy phố bar, cô không đi thẳng đến ban quản lý, mà rẽ vào Nam Kiều trước.

Cô vẫn nhớ hôm qua Phó Vân Đàm nói hôm nay sẽ đến quán bar tìm cô, nhưng cả buổi sáng anh ta đều không gọi cho cô, nên cô nghĩ chắc buổi chiều anh ta mới đến, vì vậy cô muốn đến quán bar dặn bộ ba một tiếng, tránh việc Phó Vân Đàm đến lúc cô không ở đây rồi bị ba người này đuổi ra ngoài.

Tuy bộ ba rất đáng yêu, nhưng ai cũng nóng tính.

Thế nhưng vừa đẩy cửa quán bar ra cô đã sửng sốt, Phó Vân Đàm đã đến quán, ngồi một mình ở một bàn phía đông trong sảnh.

Bộ ba và Lưu Lâm Lâm cũng ngồi trong sảnh, nhưng ngồi tận phía tây, cách Phó Vân Đàm xa tám trượng, như thể trên người anh ta mang theo bệnh truyền nhiễm gì đó.

Tuy họ không đuổi anh ta đi, nhưng rõ ràng là không chào đón anh ta.

Có điều cảnh tượng này lại hài hòa hơn nhiều so với tưởng tượng của Trần Tri Dư, cô không khỏi cảm khái trong lòng: năm mới rồi, quả nhiên quả nhiên bộ ba đáng yêu đều lớn thêm một tuổi, hiểu chuyện hơn năm ngoái nhiều!

Sau khi bước vào quán bar, trước tiên cô nhìn về phía ba người họ và Lưu Lâm Lâm.

Bốn người này đang vây quanh một chiếc bàn chơi Đấu Địa Chủ.

“Sao hôm nay Tiểu Lưu lại đến?” Trần Tri Dư nhìn Lưu Lâm Lâm, hỏi với vẻ khó hiểu.

Phòng ở tầng hai không đủ, Lưu Lâm Lâm không thể ở tại Nam Kiều, vì vậy cô đã đưa ra phương án chỗ ở cho Lưu Lâm Lâm là để cô ta tự thuê nhà bên ngoài, cô sẽ thanh toán tiền thuê.

Một tháng trước Lưu Lâm Lâm đã chuyển ra ngoài ở.

Hôm nay đã chính thức nghỉ lễ rồi, theo lý mà nói thì buổi sáng cô ta không cần đến.

Lưu Lâm Lâm như bị giáo viên gọi tên, lập tức úp bài trong tay xuống bàn, ngoan ngoãn trả lời: “Em ở nhà một mình cũng chán, nên đến chơi với mọi người ạ.”

“Ồ, vậy chơi đi.” Trần Tri Dư không nói thêm gì nữa, xoay người đi về phía Phó Vân Đàm, ngồi xuống ghế đối diện anh ta, ngạc nhiên hỏi: “Anh đến khi nào vậy? Sao không gọi cho tôi?”

Phó Vân Đàm: “Sợ làm phiền em ngủ.” Anh cụp mắt nhìn tay phải của cô, khẽ nhíu mày: “Nhẫn đâu?”

Trần Tri Dư sững sờ, cô đã quên mất chuyện chiếc nhẫn, hơn nữa trước khi ra ngoài cô cũng không thấy chiếc nhẫn ở trên tủ giày, nếu không nhất định đã nhớ ra.

80% là bị Quý Sơ Bạch vứt rồi, dù sao ngay cả rượu của cô anh còn dám vứt, chứ đừng nói là chiếc nhẫn bị anh xem như cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt này.

Nhưng chắc chắn Trần Tri Dư không thể nói thật, cô trả lời mà sắc mặt không đổi, nhịp tim không loạn: “Sáng nay rửa mặt tôi tháo ra, quên đeo, ngày mai nhất định đeo.”

Ngày mai cô sẽ chạy trốn, núi Kim Lạc tìm Tư Đàn.

Sau đó cô lại lập tức đổi chủ đề: “Anh muốn uống gì? Chỉ cần Nam Kiều có, anh cứ tùy chọn.” Cô vẫn nhớ lời hứa của mình tối qua, còn nhấn mạnh chắc nịch một lần nữa: “Cứ yên tâm mà uống, Nam Kiều tuyệt đối không bán rượu giả!”

Quán bar bán rượu giả cao cấp từ lâu đã trở thành quy tắc ngầm trong ngành.

Nhưng từ khi khai trương đến nay, Nam Kiều chưa từng bán một chai rượu giả nào, đây là quy tắc do Trần Tri Ngang đặt ra.

Mười mấy năm qua, họ vẫn luôn giữ vững quy tắc ấy.

Tuy Phó Vân Đàm rất bất lực nhưng không hỏi tiếp về chuyện chiếc nhẫn nữa, chỉ dịu giọng đáp: “Không uống nữa, dạ dày không tốt.”

Trong những năm khởi nghiệp, anh ta chỉ lo liều mạng kiếm tiền, muốn sớm đứng vững nơi đất khách quê người để có thể sớm quay về đón cô, lại bỏ bê sức khỏe, ba bữa cực kỳ thất thường, còn thường xuyên uống rượu với khách hàng, nên mắc bệnh dạ dày.

“Ồ.” Hai tháng vừa qua, ngày nào Trần Tri Dư cũng đến bệnh viện đưa cơm cho anh ta, nhưng đều là cơm cho bệnh nhân, thanh đạm là chính, nên cũng không biết dạ dày anh ta không tốt. Nghĩ ngợi một chút, cô đáp: “Vậy tôi… đi rót cho anh cốc nước nóng nhé?”

Phó Vân Đàm bật cười, trong nụ cười mang theo chút trêu chọc: “May mà em là phụ nữ, chứ em mà là đàn ông thì chắc chắn không tìm được bạn gái đâu.”

Trần Tri Dư: “…”

Ý anh là tôi là gái thẳng thối tha à?

Chẳng qua tôi chỉ hỏi anh có uống nước nóng không thôi, mắc gì anh châm chọc tôi?

Cô bực bội đáp: “Anh thích uống thì uống, không thích thì thôi, ra vẻ cái gì? Ngoài nước nóng ra tôi cũng chẳng có gì tiếp đãi anh!”

Phó Vân Đàm: “…”

Đáng ra anh ta không nên nói câu đó.

Trần Tri Dư đứng dậy khỏi ghế: “Tôi đi rót nước cho anh.” Nói xong, cô đi về phía bếp sau, dùng chiếc cốc thủy tinh to đựng bia rót cho Phó Vân Đàm một cốc nước nóng, rồi bưng nước quay lại sảnh, đặt trước mặt anh ta, nói: “Anh uống trước đi, tôi phải nhanh chóng qua bên ban quản lý một chuyến, đi đàm phán với tên khốn.”

Phó Vân Đàm: “Cần anh đi cùng không?”

Trần Tri Dư không cần suy nghĩ: “Không cần, anh cứ ngồi trong quán đi, tránh ảnh hưởng đến sự phát huy của tôi.”

Phó Vân Đàm cười đầy bất lực: “Được, chúc em thắng lợi trở về.”

Trần Tri Dư không tỏ ý kiến.

Thắng lợi hay không thì cô không rõ, nhưng cô rõ một điều, cô nhất định phải khiến tên khốn kia hiểu rõ hậu quả của việc tùy tiện ném rượu của cô đi nghiêm trọng đến mức nào.

Chào Phó Vân Đàm xong, cô đi về phía cửa chính quán bar. Sắp đến cửa thì Tiểu Hồng gọi cô lại: “Đợi đã, em đi cùng chị!”

Nói rồi, Tiểu Hồng ném bộ bài đẹp trong tay xuống bàn, đứng dậy chạy về phía Trần Tri Dư. Khi tới phía sau cô, cô ấy giơ tay vỗ mạnh vào cánh tay Trần Tri Dư: “Em đi cổ vũ tinh thần cho chị, yên tâm, em tuyệt đối không hề không biết lượng sức, làm ảnh hưởng đến sự phát huy của chị như ai đó đâu!”

Trần Tri Dư: “…”

Có phải em ám chỉ rõ ràng quá rồi không?

Cô vốn định từ chối Tiểu Hồng, vì nhóm Tiểu Hồng vẫn chưa biết kẻ đứng sau việc thu mua cả dãy phố bar này chính là Quý Sơ Bạch. Nhưng nghĩ lại, cô ấy đã ám chỉ Phó Vân Đàm rõ ràng như vậy rồi, nếu không dẫn cô ấy đi thì chẳng phải lát nữa hai người họ ở lại sẽ rất lúng túng sao?

Để tránh lúng túng, cô đành dẫn Tiểu Hồng theo: “Được thôi.”

Hai người họ đi rồi, Garfield và Vương Tam Thủy vươn cổ nhìn bộ bài Tiểu Hồng ném trên bàn, bốn con hai cộng hai con joker, vừa may mắn vừa đen, thế là cũng ném bài trong tay xuống.

Không chơi nữa, lên tầng ngủ.

Thật ra họ cũng không muốn ở chung một phòng với Phó Vân Đàm, nhưng nghĩ đến việc anh ta liều mình cứu Trần Tri Dư một mạng, nên không tiện đuổi anh ta đi.

Trước khi Garfield lên tầng còn hỏi Lưu Lâm Lâm một câu: “Cô có muốn lên cùng không? Có thể xem tivi trong phòng khách.”

Lưu Lâm Lâm lắc đầu: “Không cần đâu, em dọn bài với bàn một chút.”

Garfield: “Không cần dọn, cứ để đó đi, chiều còn chơi.”

Lưu Lâm Lâm: “Vẫn nên dọn thì hơn, nhìn lộn xộn quá.”

Garfield biết cô ta thích sạch sẽ, thích làm việc, nên không khuyên nữa, cùng Vương Tam Thủy lên tầng.

Không lâu sau, trong sảnh chỉ còn lại Phó Vân Đàm và Lưu Lâm Lâm.

Lưu Lâm Lâm thu dọn đống bài rải khắp bàn, rồi cầm thùng rác, quét vỏ hạt dưa mấy người họ vừa ăn vào trong, lại lấy giẻ lau lau bàn.

Không chỉ lau một lần, mà còn lau đi lau lại rất nhiều lần.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng dừng động tác cứng ngắc trong tay, hít sâu một hơi, cúi đầu đi về phía Phó Vân Đàm. Khi đến trước mặt anh ta, cô ta trực tiếp quỳ xuống đất.

Dường như Phó Vân Đàm đã đoán được Lưu Lâm Lâm sẽ tìm đến mình, nên không hề bất ngờ, chỉ thờ ơ liếc cô ta một cái, rồi cầm cốc nước lên, nhấp một ngụm nước nóng.

Lưu Lâm Lâm cúi gằm đầu, hai tay bất an xoắn vạt áo mình, giọng run run cầu xin: “Tôi muốn… tôi muốn xin anh tha cho anh ấy một mạng.” Nói xong, cô ta lại cúi người dập đầu với Phó Vân Đàm: “Chỉ cần anh tha cho anh ấy một mạng, anh bảo tôi làm gì cũng được!”

Sau khi Trần Triều Huy và đồng bọn bỏ trốn, đến ngày thứ ba đã bị cảnh sát bắt giữ quy án.

Trần Triều Huy là chủ mưu, bị nghi cố ý giết người, còn gây tai nạn rồi bỏ trốn, tình tiết phạm tội cực kỳ nghiêm trọng, lại không có tiền thuê luật sư giỏi, nên nếu không có gì bất ngờ, chắc chắn sẽ bị tuyên án tử hình.

Khoảng sau Tết là bản án sẽ được tuyên.

Dù Lưu Lâm Lâm đã biết hôm đó Trần Triều Huy định làm gì với mình, cũng vô cùng hận và thất vọng về gã, nhưng vẫn không nỡ để anh ta chết.

Vì gã là người đầu tiên trên thế giới này nói với cô ta rằng “Sau này đây chính là nhà của em”, cũng là người cô ta yêu nhất trên đời, nên cô ta nhất định phải cứu gã.

Khả năng của cô ta có hạn, cách duy nhất chính là cầu xin Phó Vân Đàm.

Cô ta đã tra trên mạng, chỉ cần bên nguyên đơn đồng ý tha thứ cho bị cáo, bị cáo sẽ được xử nhẹ, tuy có thể không nhẹ đến đâu, nhưng tuyệt đối sẽ không bị tuyên án tử hình!

Phó Vân Đàm cũng đoán được mục đích cô ta quỳ trước mặt mình, anh ta khẽ cụp mắt, từ trên cao nhìn xuống cô ta, thờ ơ lên tiếng: “Bảo cô làm gì cô cũng bằng lòng?”

Thật ra Lưu Lâm Lâm đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối thẳng thừng, nhưng câu nói này của Phó Vân Đàm rõ ràng là còn có đường thương lượng, cô ta lập tức ngẩng đầu, ra sức gật đầu, nhìn anh ta đầy vẻ cầu khẩn: “Tôi bằng lòng, anh bảo tôi làm gì tôi cũng bằng lòng!”

Phó Vân Đàm khẽ cười, hờ hững nói với cô ta mấy câu.

Lưu Lâm Lâm càng nghe càng kinh hãi, sắc mặt cũng càng lộ vẻ hoảng sợ, nhìn chằm chằm Phó Vân Đàm với vẻ mặt tái nhợt, vừa lắc đầu vừa run giọng đáp: “Không được, không được, tôi thật sự không thể làm chuyện này! Tôi cầu xin anh, tôi thật sự không thể làm chuyện này!”

Sắc mặt Phó Vân Đàm lạnh lùng quyết tuyệt, vô cùng chắc nịch: “Vậy thì cô cứ để anh ta chờ chết đi.”

Trong lòng Lưu Lâm Lâm vô cùng tuyệt vọng, cô ta nhìn Phó Vân Đàm bằng đôi mắt đẫm lệ, hỏi đầy khó tin: “Anh không sợ bà chủ đau lòng sao? Chị ấy sẽ đau lòng đó!”

Phó Vân Đàm không hề dao động, bình tĩnh lên tiếng: “Tôi chỉ muốn tốt cho cô ấy.”

Hai người vừa bước ra khỏi quán bar không bao lâu, Hồng Ba Ba đã khoác cánh tay Trần Tri Dư, chân thành khen: “Em chợt phát hiện kiểu con gái thẳng đuột như chị cũng không phải vô dụng hoàn toàn, tuy không chống cự nổi sự mê hoặc của bạch liên hoa, nhưng tuyệt đối xử lý được mấy loại ra vẻ.”

Trần Tri Dư không vui, quay đầu trừng mắt với cô ấy: “Em có ý gì?”

Hồng Ba Ba: “Em khen chị mà! Khen chị là cao thủ chuyên trị mấy kẻ làm màu!” Cô ấy lại bực bội chê bai: “Nhìn bộ dạng ra vẻ của Phó Vân Đàm kìa, có nước nóng uống là tốt lắm rồi, còn kén cá chọn canh, ghê tởm!”

Trần Tri Dư thở dài: “Ôi dào, anh ta đâu đến mức ghê tởm như vậy, chẳng qua là hơi làm màu một chút, phiền phức một chút, tự cho mình là đúng một chút, thế thôi!”

Hồng Ba Ba: “…”

Thà rằng chị trực tiếp mắng anh ta còn hơn.

Cô ấy hỏi với vẻ vừa bất lực vừa khó hiểu: “Chị đã ghét anh ta như vậy, sao còn vì anh ta mà đuổi Tiểu Quý đi? Để tự hành hạ mình? Hay để hành hạ Tiểu Quý?”

Trần Tri Dư nói thật: “Cũng không phải là chị ghét anh ta, chỉ là không thích anh ta mà thôi.”

Hồng Ba Ba: “Đã không thích thì đừng ở bên nhau nữa, không thì đối với cả hai đều là hành hạ, cũng không công bằng với Tiểu Quý.”

Trần Tri Dư nở nụ cười, trong nụ cười mang theo vị đắng: “Anh ta giúp chị học đại học, lại vì chị mà suýt mất mạng, em nói xem ân tình lớn như vậy, chị nên trả thế nào?”

Hồng Ba Ba phản bác: “Nếu vậy cũng đâu nhất thiết phải dùng tình cảm để trả? Chuyện tình cảm đâu thể miễn cưỡng, dưa hái xanh không ngọt mà!”

Trần Tri Dư hỏi ngược lại: “Vậy em nói xem chị nên trả ân tình lớn như vậy cho anh ta như thế nào?”

Hồng Ba Ba không nói nữa, vì cô ấy cũng không biết trả thế nào, nhưng cô ấy vẫn phải nói: “Dù thế nào đi nữa, anh ta cũng không thể bắt chị dùng cách mình không tình nguyện để trả ơn, nếu không thì đó là trói buộc đạo đức.”

Trần Tri Dư không tỏ ý kiến.

Đương nhiên cô không thích bị trói buộc đạo đức, nhưng có những xiềng xích đạo đức, đâu phải cô muốn thoát là thoát được.

Cô cũng không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này với Tiểu Hồng nữa, dứt khoát đổi chủ đề: “Dạo này trạng thái của Lưu Lâm Lâm thế nào?” Gần đây cô luôn bận chăm sóc Phó Vân Đàm ở bệnh viện, rất ít đến quán bar, nên không rõ chuyện này ảnh hưởng đến Lưu Lâm Lâm lớn đến đâu.

Tiểu Hồng nghĩ ngợi rồi đáp: “Cảm giác cũng ổn, dù sao cũng không nhắc đến thằng khốn đó nữa.”

Trần Tri Dư thở phào: “Thế thì tốt, nếu con bé còn nhớ nhung lưu luyến Trần Triều Huy thì chị thật sự không thể giữ lại nữa.”

Vì giúp Lưu Lâm Lâm, Trần Triều Huy đã nảy sinh ý định giết cô, nếu Lưu Lâm Lâm còn chưa nhìn thấu bản chất tên khốn đó, thì chứng tỏ cô ta không chỉ mù mờ trong tình cảm, mà còn không biết điều, không phân biệt được phải trái, vong ân bội nghĩa.

Nam Kiều vĩnh viễn không thể giữ loại người đó, nếu không sớm muộn gì cô ta cũng sẽ hủy hoại Nam Kiều.

Hồng Ba Ba nói: “Dù Lưu Lâm Lâm có ngu đến mấy cũng phải tuyệt vọng với Trần Tri Huy rồi chứ? Trừ khi cô ta còn không bằng đồ ngu.”

Trần Tri Dư: “Tốt nhất là vậy.”

Hồng Ba Ba lại hỏi: “Đã có phán quyết về bản án của Trần Triều Huy chưa chị? Chị nghĩ tòa sẽ xử gã thế nào?”

“Chắc là sang năm mới phán quyết.” Trần Tri Dư đáp: “Dù không bị tử hình thì ít nhất cũng là chung thân, người nhà họ Phó không định tha cho anh ta đâu, đặc biệt là bố mẹ Phó Vân Đàm. Cho dù bản thân Phó Vân Đàm không truy cứu nữa, bố mẹ anh ta cũng không thể bỏ qua kẻ suýt đâm chết con trai mình.”

Hồng Ba Ba nói thật: “Mặc dù bố mẹ Phó Vân Đàm cũng chẳng phải người tốt lành gì, nhưng cái tính thích tính toán chi li đó lại khiến người ta rất thích.”

Trần Tri Dư khó mà không đồng tình: “Chị cũng thấy vậy.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đi đến cửa ban quản lý. Trần Tri Dư giơ cổ tay nhìn giờ, mười một giờ năm mươi, còn mười phút nữa là ban quản lý tan làm.

Phòng quản lý là một căn nhà hai tầng màu vàng. Trần Tri Dư và Hồng Ba Ba vừa đẩy cửa kính tầng một ra đã nhìn thấy một người đàn ông trẻ mặc bộ vest xám nhạt, đeo kính gọng đen.

Trần Tri Dư cảm thấy người này hơi quen, hình như từng gặp ở đâu đó. Nhưng cô còn chưa nhận ra, đối phương đã nhận ra cô trước, lập tức bước về phía cô, cười nói: “Cuối cùng cô cũng đến rồi, giám đốc Quý đợi cô mãi.”

Trần Tri Dư đăm chiêu vài giây, cuối cùng cũng nhớ ra mình gặp anh ta ở đâu. Mấy tháng trước có một hôm cô đi đưa cơm trưa cho Quý Sơ Bạch, nhưng anh đang họp không xuống lấy được, nên bảo người này xuống lấy giúp.

Người đàn ông trẻ thấy vậy bèn tự giới thiệu bổ sung: “Tôi tên là Chu Kiêu Ninh, trợ lý của giám đốc Quý, cô cứ gọi tôi là Tiểu Chu.”

Hồng Ba Ba ngơ ngác một lúc lâu, cuối cùng mới phản ứng lại, trợn tròn mắt nhìn Chu Kiêu Ninh với vẻ kinh ngạc và khiếp sợ: “Giám đốc Quý là Quý Sơ Bạch sao?”

Chu Kiêu Ninh: “Đúng vậy.”

Hồng Ba Ba: “…”

Người muốn phá quán bar của họ, lại là Tiểu Quý?

Mất mấy giây cô ấy mới load xong tin tức chấn động này, rồi lại đờ đẫn nhìn Trần Tri Dư: “Chị biết từ bao giờ?”

Trần Tri Dư chột dạ xoa xoa chóp mũi: “Hai tháng trước.”

Hồng Ba Ba tức tối: “Chị đúng là giữ kín thật đấy!”

Tin tức lớn như vậy mà không chia sẻ!

Nghỉ chơi!

Tiểu Hồng nóng tính sắp online, Trần Tri Dư vội vàng biện minh: “Chị cũng đâu biết cậu ta thật sự muốn phá quán bar của chúng ta, chị còn… chị còn tưởng cậu ta nói đùa chứ!”

Hồng Ba Ba càng tức: “Chị tưởng cậu ấy là chị à, ngày nào cũng bốc phét?”

Trần Tri Dư: “…”

Hóa ra việc cậu ta đã nói phá quán tôi là phá quán tôi thật lại thành một phẩm chất tốt à? Hơn nữa nói cô như vậy ngay trước mặt Tiểu Chu, cô mất mặt biết bao!

Thế là cô vô cùng không phục, nhưng chỉ phản bác một câu bằng giọng nhỏ xíu: “Chị bốc phét lúc nào chứ, trước giờ chị đều nói được làm được.”

“Bây giờ chị đang bốc phét đấy!” Hồng Ba Ba trừng mắt nhìn cô đầy thất vọng: “Đều tại chị, bạc tình bạc nghĩa với Tiểu Quý, Tiểu Quý mới phải dùng hạ sách này trả thù đồ tồi như chị, nếu không Nam Kiều cũng không từng bước tiến đến bờ vực bị phá dỡ!”

Trần Tri Dư: “…”

Nghe lời em vừa nói kìa, nói năng trơn tru thật đấy.

Tiểu Chu cũng không dám tùy tiện xen vào cuộc đối thoại của hai người phụ nữ, dù sao hai người phụ nữ này đều không phải người mà cậu ta có thể dễ dàng đắc tội. Đặc biệt là người miệng lưỡi sắc bén kia, ngay cả bà chủ cũng không dám chọc thì một trợ lý bé nhỏ như cậu ta lại càng không dám.

Đợi đến khi không ai nói gì nữa, Chu Kiêu Ninh mới yếu ớt nói một câu: “Giám đốc Quý đã đợi hai vị rất lâu rồi, chúng ta qua đó thôi.”

[Tác giả có lời muốn nói:]

Năm đó mẹ Phó Vân Đàm chia rẽ anh ta và Tri Dư, đã nói với anh ta một câu: “Mẹ chỉ muốn tốt cho con.”

Vì câu nói đó, anh ta hận mẹ mình suốt mười năm.

Bây giờ anh ta cũng trở thành người như vậy.

Tình yêu của Tiểu Bạch dành cho Tri Dư là bao dung, có thể chấp nhận tất cả ưu điểm của cô, cũng có thể bao dung tất cả khuyết điểm của cô, bởi vì anh có thể thấu hiểu những gian khổ và khó khăn của cô suốt mười năm này, nên có thể hiểu vì sao cô lại hỗn láo như vậy, anh thật lòng thật dạ yêu Tri Dư.

Còn Phó Vân Đàm chỉ muốn thuần phục cô, chưa từng đứng trên góc độ của Tri Dư để suy nghĩ vấn đề, dùng tiêu chuẩn của mình để đối xử tốt với cô, nhưng kiểu tốt đó là điều Tri Dư không cần.

Hôm qua tôi nói sắp đến đoạn trong văn án rồi, ý là qua một hai chương nữa mới đến, không phải đến luôn đâu.

Tình tiết trong văn án đại khái sẽ xuất hiện trong cập nhật ngày mai hoặc ngày kia. (Tiểu Bạch tâm cơ chắc chắn phải đợi Tri Dư hoàn toàn hiểu rõ lòng mình rồi mới thu lưới, sau đó trói chặt cô lại 

Yên tâm đi các chương sau sẽ không ngược đâu, tuy tôi cẩu huyết, nhưng người ta cũng không đến mức cẩu huyết như vậy đâu! Chương sau sẽ đến phần yêu đương ngọt ngào thôi! (Công bằng mà nói [đội nồi rồi nói], tôi thấy không hề ngược, luôn có đường mà, chỉ là trộn thêm một chút xíu mảnh thủy tinh thôi 

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận