Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 39: Hừ, chàng trai, cậu đang đùa với lửa đấy.

Mình đã nói vậy thật sao?

Trần Tri Dư ngơ ngác, như thể đang bị gió lốc quật cho rối tung.

Cô cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra tối hôm đó, nhưng hoàn toàn vô ích, bởi cô thực sự chẳng có chút ấn tượng nào.

Ấn tượng duy nhất chính là cô đã uống liền mấy chai bia Lão Tuyết Hoa Thẩm Dương.

Chỉ cần lúc đó bớt đi một chai thôi, thì giờ đâu đến nỗi bối rối thế này.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, rồi nhìn Quý Sơ Bạch với vẻ căng thẳng, hỏi: “Em không lừa chị đấy chứ?”

Không phải cô không tin cậu em hòa thượng, mà là không tin chính mình lại có thể thốt ra mấy câu vừa giả tạo vừa buồn nôn như “em là bảo bối trong tim chị” hay “rời xa em chị sẽ chết”.

Cô chỉ say thôi, chứ đâu có điên!

Quý Sơ Bạch ngước mắt lên, cau mày nhìn cô, hỏi ngược lại: “Chị đang nghi ngờ em à?”

Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy ấm ức và trách móc.

Trần Tri Dư càng cảm thấy mình giống hệt gái tồi mặc quần vào là chối bỏ trách nhiệm, cô hoảng hốt xua tay, liên tục phủ nhận: “Không không không! Sao chị có thể nghi ngờ em được? Chị tin em nhất mà!”

Quý Sơ Bạch không hề lay động, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm cô, anh lạnh lùng nói: “Vậy là… chị định chối bỏ sao?”

“Chị… chị… chuyện này…” Trong đầu Trần Tri Dư rối như tơ vò.

Nếu thừa nhận những lời đó là do mình nói ra, thì sẽ phải chịu trách nhiệm với cậu em. Mặc dù cô cũng không ngại chịu trách nhiệm, nhưng chuyện này lại cách nhiệm vụ của cô quá xa.

Nhiệm vụ của cô là khiến cậu em yêu mình, sau đó đá người ta, chứ đâu phải là cô phải chịu trách nhiệm với anh!

Nhưng nếu không thừa nhận những lời đó là do mình nói, cô nhất định sẽ làm tổn thương trái tim cậu em, còn khiến cậu em cho rằng mình là loại tồi tệ vô tình vô nghĩa, vậy thì càng đừng mong anh yêu mình.

Tóm lại, thừa nhận cũng không được, không thừa nhận cũng không xong.

Sau khi do dự một lúc lâu, cô chọn cách né tránh vấn đề, bắt đầu chuyển chủ đề: “À… tối hôm đó ngoài việc nói với em mấy câu này ra, chị không làm gì khác với em chứ?”

Quý Sơ Bạch không trả lời ngay câu hỏi của cô, mà cúi đầu xuống, hơi cụp mắt, hàng mi dài khẽ run, giọng rất nhỏ: “Không có.”

Trần Tri Dư: “…”

Nhưng dáng vẻ vừa ngại ngùng vừa e thẹn này của em, trông chẳng có gì giống “không có” cả!

Ngay sau đó, cô nghĩ tới vết thương trên môi dưới của mình.

Đã hơn nửa tháng trôi qua, vết thương cũng gần lành hẳn, trước kia cô cứ tưởng đó là do đụng phải, nhưng bây giờ cô bắt đầu nghi ngờ đó là vết bị cắn. Tối hôm đó cô say đến nỗi không biết trời biết đất, sau khi về phòng thì bộc phát thú tính, định làm mấy chuyện bất chính với cậu em hòa thượng. Nhưng cậu em thà chết chứ không chịu, thế là cắn cô một cái. Thật ra trước đây cô cũng đã đoán như vậy, nhưng cậu em hòa thượng lại nói với cô rằng đó là do đụng phải, nên cô mới tin là đụng phải thật.

Giờ xem ra cậu em hòa thượng đã lừa cô, vì anh hay xấu hổ, ngại không dám nói ra sự thật với cô, nên đành một mình gánh chịu tất cả.

Càng nghĩ, Trần Tri Dư càng thấy mình đúng là cầm thú, đến cả hòa thượng cũng không tha!

Nếu còn không chịu trách nhiệm với cậu em nữa thì quả thật không còn gì để nói.

Nhưng lại không thể bỏ nhiệm vụ 3 triệu, cô nhất định phải có được trái tim của cậu em!

Nghĩ một lát, cô dịu dàng hỏi trước một câu: “Vừa nãy em nói thích chị, là thích ở phương diện nào?”

Quý Sơ Bạch vẫn giữ dáng vẻ cúi đầu cụp mắt đầy ngượng ngùng, giống hệt một tiểu hòa thượng đang bị trêu ghẹo: “Chị đối xử với em rất tốt, nên em rất thích chị.”

Trần Tri Dư: “…”

Chỉ vì tôi đối xử tốt với cậu thôi sao?

Không có ý khác à?

Vậy hơn hai tháng nay tôi cố tán tỉnh cậu, hóa ra đều công cốc à?

Cô vừa chán nản, bất lực lại tức giận, nhưng vẫn không cam lòng, rốt cuộc là sai ở đâu? Vì sao cậu em hòa thượng lại không động lòng với cô?

Nghiêm túc suy ngẫm lại hành động hơn hai tháng qua, cô cảm thấy có lẽ là mức độ tán tỉnh của mình chưa đủ, chưa đưa ra đủ ám chỉ ở phương diện đó. Bởi vì cậu em hòa thượng thật sự quá ngây thơ, hồn nhiên lại mơ hồ, nếu cô không trực tiếp hơn thì anh sẽ không nghĩ theo hướng tình cảm nam nữ.

Cần phải ra đòn mạnh hơn mới được.

Sau khi đã hạ quyết tâm, cô nhìn Quý Sơ Bạch bằng ánh mắt sáng rực, đôi môi đỏ hé mở đầy mê hoặc: “Nếu em đã thích chị, vậy em có muốn ở bên chị không? Chị có thể tốt với em cả đời.”

Quý Sơ Bạch không ngẩng đầu nhìn cô mà cúi đầu thấp hơn, gò má hơi ửng hồng, anh đáp lời cô bằng chất giọng trầm ấm: “Chị đang đùa em sao?”

Trần Tri Dư khẳng định chắc nịch: “Chị chỉ nói nghiêm túc!”

Quý Sơ Bạch im lặng không nói.

Trần Tri Dư chợt nghĩ tới điều gì đó, giả vờ hỏi một cách bâng quơ: “Có phải vì em không buông bỏ được người phụ nữ kia, nên không muốn ở bên chị không?”

Quý Sơ Bạch không nói, chỉ tiếp tục im lặng.

Trần Tri Dư thầm lạnh lùng hừ một tiếng trong lòng, cô vô cùng khinh thường người phụ nữ kia, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra đáng thương, cô thở dài một tiếng, giọng điệu nặng nề và buồn bã: “Chị cũng hiểu chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, nhưng cô ta không có em thì vẫn ổn, còn chị không có em thì không được.”

Cuối cùng Quý Sơ Bạch cũng ngẩng đầu nhìn cô, vừa ngỡ ngàng vừa ngây ngô: “Vì sao chị không thể không có em?”

Trần Tri Dư trả lời đầy thâm tình: “Vì cô ta không thích em, nhưng chị thích em, nên chị không thể không có em.” Trong giọng nói của cô lại mang theo sự cầu xin: “Em không thể cho chị một cơ hội sao?”

Quý Sơ Bạch im lặng một lát, nghiêm túc hỏi: “Chị thật lòng muốn ở bên em sao?”

Trần Tri Dư khựng lại một chút, đối diện với ánh mắt chăm chú của Quý Sơ Bạch, cô bỗng hơi thất thần, nhất thời không phân biệt được rốt cuộc lúc này mình thật lòng hay giả dối, nhưng cuối cùng cô vẫn gật đầu: “Ừ!”

Quý Sơ Bạch mím môi, cau mày do dự rất lâu, rồi mới nói: “Nếu chị thật sự muốn ở bên em, thì trước tiên phải đồng ý với em mấy chuyện.”

Trần Tri Dư trả lời luôn mà không cần suy nghĩ: “Em nói đi, chị đều có thể đồng ý!”

Quý Sơ Bạch nói từng điều một, giọng điệu quyết đoán: “Không được uống rượu, không được nói dối, không được đi gặp riêng Phó Vân Đàm nữa.”

Trần Tri Dư: “…”

Nghe em nói kìa, cứ như chị tồi lắm vậy.

Chị chỉ uống chút rượu, nói dối vài câu, gặp lại bạn trai cũ một chút thôi mà. Có gì to tát đâu?

Hơn nữa chị đâu cố ý gặp anh ta, nếu biết hôm nay sẽ gặp anh ta ở đây, có chết chị cũng không tới.

Haizz, hòa thượng đúng là lắm chuyện.

Nhưng vì để sớm lấy được 3 triệu, cô đành nuốt cục tức xuống, nhẫn nhục chịu đựng: “Được, chị đồng ý!”

Quý Sơ Bạch: “Nếu chị không làm được thì sao?”

Trần Tri Dư thề thốt: “Chị có thể viết bản cam kết, ký tên luôn.”

Quý Sơ Bạch vẫn không hề lay động, sắc mặt thản nhiên: “Chị vẫn còn nợ em một bản cam kết.”

Trần Tri Dư: “…”

Em đúng là được đằng chân lân đằng đầu rồi đấy?

Quý Sơ Bạch nhướng mày: “Chị định quỵt nợ à?”

Trần Tri Dư nghiến răng, lại nhẫn nhục chịu đựng: “Về nhà chị sẽ bù cho em.”

Quý Sơ Bạch: “Hy vọng chị nói được làm được.”

Trần Tri Dư gặng hỏi: “Chị viết bản cam kết xong thì em sẽ ở bên chị chứ?”

Quý Sơ Bạch: “Còn phải xem thái độ của chị.”

Trần Tri Dư: “…”

Được, em thắng rồi.

Sống hai mươi tám năm, lần đầu tiên bị một tên hòa thượng thối nắm thóp chặt như vậy, trong lòng cô vô cùng ấm ức, nhưng lại không thể phản kháng.

Nể mặt 3 triệu, cô chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn.

Thở dài một hơi, cô cắm chìa khóa vào ổ, vào số lái xe, chở Quý Sơ Bạch về nhà.

Suốt dọc đường cô hầu như không nói gì, đầu óc chỉ quẩn quanh chuyện bản cam kết.

Cô chỉ nói chơi thôi, ai ngờ cậu em hòa thượng lại coi là thật.

Về nhà phải viết thật sao?

Nhưng cô đã hai mươi tám tuổi rồi, đâu phải đứa trẻ tám tuổi, sao phải viết thứ tự hạ thấp bản thân như bản cam kết chứ?

Chuyện này mà lộ ra ngoài thì mặt mũi cô biết để đâu?

Hơn nữa cô bươn trải trong xã hội bao nhiêu năm rồi, giờ còn phải cúi đầu trước một tên hòa thượng thối sao?

Càng nghĩ càng uất ức.

Lúc sắp tới nhà, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm: không viết!

Hơn nữa chỉ cần cô không nhắc tới chuyện này, biết đâu chính Quý Sơ Bạch cũng quên mất.

Giữ vững nguyên tắc có thể quỵt thì tuyệt đối không nhận, sau khi về đến nhà, Trần Tri Dư còn chưa kịp thay dép đã chạy thẳng vào phòng ngủ, còn giấu đầu hở đuôi mà nói một câu: “Chị đi tẩy trang!”

Nhưng mới chạy được mấy bước đã bị Quý Sơ Bạch gọi lại: “Chị?”

Trong lòng Trần Tri Dư thở dài một tiếng, cô dừng bước, quay đầu nhìn anh, giả vờ như chẳng nhớ gì cả: “Sao thế?”

Quý Sơ Bạch ngoan ngoãn hỏi: “Sáng mai chị muốn ăn gì?”

Không phải vì bản cam kết sao? Trần Tri Dư vừa bất ngờ vừa cảm động, vừa thầm cảm khái cậu em hòa thượng thật đáng yêu, vừa dịu dàng đáp: “Ăn gì cũng được, chỉ cần là em làm, chị đều thích.”

Ánh mắt Quý Sơ Bạch sáng lên: “Thật sao?”

Trần Tri Dư gật đầu thật mạnh: “Thật!”

Nhưng Quý Sơ Bạch lại cụp mắt xuống, ánh mắt trở nên ảm đạm: “Nhưng mà, mấy ngày nay chị đều không ăn đồ em nấu, em còn tưởng chị không thích em nữa rồi.”

Giọng anh vừa mềm vừa yếu, mang theo chút chua xót, lại có chút tủi thân, giống hệt một chú thỏ trắng nhỏ bị oan ức lớn.

Trần Tri Dư đau lòng muốn chết, cô cảm thấy mình đúng là không ra gì, lại đi làm tổn thương trái tim non nớt của cậu em hòa thượng, bèn vội vàng đáp: “Sao chị có thể không thích em được chứ? Người chị thích nhất chính là em! Em là bảo bối trong tim chị mà!”

Quý Sơ Bạch vẫn bày ra vẻ mặt tủi thân, hỏi bằng giọng trầm ấm: “Nếu chị thật sự thích em, vậy sao mấy ngày nay không để ý tới em?”

Tim Trần Tri Dư lại khẽ run lên: “Lỗi của chị, đều là lỗi của chị!” Do dự một chút, cô bước về phía Quý Sơ Bạch, ngẩng đầu hôn lên môi anh một cái.

Toàn thân Quý Sơ Bạch cứng đờ.

Trần Tri Dư ngước mắt nhìn anh: “Bây giờ tin là chị thích em rồi chứ?”

Chiêu này chắc đủ mạnh rồi nhỉ? Dù tiểu hòa thượng này có chậm hiểu đến mấy cũng phải cảm nhận được cô đang quyến rũ anh chứ?

Quý Sơ Bạch cụp mắt nhìn cô, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm, đồng tử đen láy, như thể có một ngọn lửa đang bốc cháy.

Anh cúi đầu, khẽ chạm môi lên môi cô.

Lần này, người ngơ ngác đổi thành Trần Tri Dư.

Cô không ngờ Quý Sơ Bạch lại có thể hôn ngược lại.

Tuy nhiên cô còn chưa kịp hoàn hồn thì Quý Sơ Bạch lại cúi đầu xuống, hôn lên môi cô.

Lần này không còn là khẽ chạm một cái nữa, mà là một nụ hôn sâu quấn quýt.

Trần Tri Dư lập tức hóa đá, trong đầu như có pháo hoa nổ tung, xuất hiện một khoảnh khắc trống rỗng ngắn ngủi.

Thậm chí cô còn quên mất phải thở thế nào, bị ngạt đến nỗi mặt đỏ bừng.

Tất cả đều nằm ngoài dự liệu của cô.

Ngay lúc cô sắp ngạt thở, Quý Sơ Bạch mới buông môi cô ra, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt đen láy, anh chậm rãi nói: “Chị không biết à?”

Trần Tri Dư: “…”

Mình bị coi thường rồi à?

Hừ, chàng trai, cậu đang đùa với lửa đấy.

Cô cười một tiếng đầy vẻ coi thường, rồi giơ tay vòng lấy cổ Quý Sơ Bạch, ngậm lấy môi anh, hôn một cách bá đạo và ngang ngược.

Quý Sơ Bạch ôm lấy eo cô, một tay đặt lên sau gáy cô, tham lam hôn trả.

Hai người cứ thế quấn lấy nhau, hôn đến không nỡ rời.

Quý Sơ Bạch rất mạnh mẽ, lại mang theo chút hoang dã, như thể muốn xé cô ra nuốt vào bụng. Trần Tri Dư thấy hơi không chịu nổi, theo bản năng lùi lại mấy bước. Nhưng Quý Sơ Bạch không hề buông tha cho cô, càng không có ý định nương tay, thay vào đó là ép sát từng bước.

Sau đó Trần Tri Dư bị dồn vào tường, không còn đường lui, cô bất giác từ bên chủ động tấn công biến thành bên phòng thủ.

Nhưng đến phòng thủ cũng không xong, cô liên tiếp thất bại, cuối cùng đành mặc kệ, như cá nằm trên thớt.

Căn phòng trống trải và yên tĩnh, trong phòng khách chỉ còn lại tiếng hô hấp dồn dập của hai người cùng âm thanh môi răng quấn quýt.

Anh say mê hôn cô rất lâu.

Khi nụ hôn kết thúc, Trần Tri Dư thở hổn hển, hai má ửng đỏ, như thể vừa tham gia một cuộc thi marathon. Son đã lem ra ngoài viền môi, trông vừa hỗn loạn vừa quyến rũ.

Cô khẳng định, chắc chắn Quý Sơ Bạch là hòa thượng giả, nhìn thì ngoan ngoãn thật thà, nhưng thực chất còn hung hăng kiêu ngạo hơn bất kỳ ai!

Hít thở vài hơi, cô dựa lưng vào tường, ngước mắt nhìn anh, hạ giọng khẽ nói: “Hình như em rất thành thạo nhỉ.”

Cô nghi ngờ đây không phải nụ hôn đầu của anh, nghi ngờ trước đây anh từng có bạn gái.

Nhưng rõ ràng trước đó anh đã nói với cô rằng anh chưa từng yêu ai.

Thật ra cô hoàn toàn không để ý việc trước đây anh có bạn gái hay không, nhưng cô không thể chấp nhận việc anh lừa cô nói là không có, như vậy chẳng phải là dắt mũi cô sao?

Quý Sơ Bạch cúi đầu nhìn cô, giọng trầm ấm, hơi khàn: “Là do chị dạy tốt.”

Trần Tri Dư sững sờ: “Chị dạy em lúc nào?”

Quý Sơ Bạch: “Hôm chị say rượu.”

Trần Tri Dư: “…”

Hôm đó mình đúng là… làm không ít chuyện gây sốc.

Sau khi im lặng một lúc, cô bảo đảm chắc nịch: “Sau này chị tuyệt đối không uống rượu nữa, uống nữa chị là chó!”

Quý Sơ Bạch: “Vậy bây giờ chị có thể viết bản kiểm điểm được chưa?”

Trần Tri Dư: “Chị đồng ý viết bản kiểm điểm bao giờ?”

Bản cam kết tôi còn không muốn viết, cậu còn muốn tôi viết bản kiểm điểm?

Được đằng chân lân đằng đầu!

Quý Sơ Bạch hơi nhíu mày, vẻ mặt đầy hoang mang: “Sao em nhớ là chị nói sẽ viết kiểm điểm?”

Trần Tri Dư kiên quyết phủ nhận: “Chị chưa từng nói sẽ viết bản kiểm điểm, chị chỉ nói là bản cam kết.”

Quý Sơ Bạch giả vờ như thể vừa nhớ ra: “Thì ra là bản cam kết, may mà chị vẫn chưa quên.”

Trần Tri Dư: “…”

Cậu đang bẫy tôi đấy à?

Đầu cô còn chưa kịp load, Quý Sơ Bạch lại lên tiếng: “Bây giờ đi viết đi, viết xong là có thể ngủ.”

Vậy ý cậu là, không viết xong thì tôi không được ngủ? Trần Tri Dư thật sự không biết nên bày ra biểu cảm gì, nhưng lại không muốn chịu thua như vậy, cô bắt đầu tìm cớ quỵt nợ: “Chị không có bút để viết, haiz, lâu lắm rồi không dùng bút.”

Quý Sơ Bạch: “Em có.”

Trần Tri Dư nghiến răng: “Chị cũng không có giấy để viết.”

Quý Sơ Bạch: “Em có.”

Trần Tri Dư vẫn bướng bỉnh chống đối: “Tốt nghiệp lâu quá rồi, chị quên cách viết chữ rồi.”

Quý Sơ Bạch: “Em có thể viết trước cho chị một bản, chị chép theo, cuối cùng lăn dấu vân tay là được.”

Trần Tri Dư vẫn chưa chịu bỏ cuộc: “Chị không có mực in dấu tay.”

Cô không tin đến thứ này mà anh cũng có!

Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi, khẽ hé môi: “Có thể dùng son môi thay thế, son môi thì chị có chứ?” Vừa nói, anh vừa giơ tay phải nâng gò má cô, dùng ngón cái lau vệt son còn sót lại bên môi cô: “Hoặc là, chị hôn lên giấy một cái cũng được.”

Giọng anh trầm ấm, từng chữ đều quyến rũ lòng người.

Hơi thở Trần Tri Dư chợt nghẹn lại, gò má bắt đầu nóng bừng, đầu óc cũng hơi choáng váng, như thể vừa uống liền hai chai rượu trắng nặng đô.

Hòa thượng này, ghê gớm thật.

Hoàn toàn không thể chống đỡ, nếu chống đỡ thì là cô không biết điều!

Ba phút sau, Trần Tri Dư ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn như học sinh tiểu học, trước mặt bày một tệp giấy viết thư vừa bóc bao, một cây bút ký màu đen, và một thỏi son Dior 999.

Quý Sơ Bạch ngồi đối diện cô, giống hệt một thầy giám thị công minh chính trực, nhìn chằm chằm cô viết bản cam kết.

Trần Tri Dư nhìn tệp giấy trước mặt, cô nghiến răng, nhìn Quý Sơ Bạch với vẻ mặt không phục: “Em mua giấy lúc nào thế?”

Quý Sơ Bạch: “Mấy hôm trước đi siêu thị mua đồ ăn tiện tay mua luôn.”

Trần Tri Dư: “Vậy sao em lại mua dày thế này?”

Quý Sơ Bạch: “Sợ ít trang quá lại không đủ cho chị dùng.”

Trần Tri Dư: “…”

Khá lắm, cậu khá lắm!

Hóa ra cậu nghĩ tôi còn có thể viết cho cậu cả một tệp bản cam kết?

Nằm mơ đi!

Bà đây sẽ không phạm sai lầm tương tự lần thứ hai!

Càng nghĩ càng tức, cô dứt khoát mặc kệ: “Chị không viết!”

Người sống vì danh dự, mình mà lại bị một tên nhóc uy h**p sao?

Quý Sơ Bạch khẽ thở dài, hơi cụp mắt: “Xem ra những lời chị nói thích em, đều là lừa em cả.”

Trần Tri Dư: “…”

Được, được, được.

Cậu thắng rồi.

Nể mặt 3 triệu, bà đây nhịn cậu một lần.

Hít sâu một hơi, cô nhẫn nhục cầm bút lên, mở nắp bút, viết ba chữ “Bản cam kết” ở chính giữa dòng đầu tiên của tờ giấy đầu tiên.

Nhưng viết xong ba chữ đó, cô bỗng quên mất mình viết bản cam kết để làm gì, bèn ngẩng đầu nhìn Quý Sơ Bạch, hỏi: “Chị phải cam kết cái gì nhỉ?”

Quý Sơ Bạch: “…”

Đúng là cứng đầu cứng cổ!

Thở dài một hơi, anh đáp: “Không uống rượu.”

“Ồ.” Trần Tri Dư vừa định hạ bút, nhưng chợt nghĩ tới điều gì đó, lại ngẩng đầu lên: “Nhưng chị mở quán bar mà, đặc thù nghề nghiệp, sao có thể không uống rượu được?”

Quý Sơ Bạch không nghe theo: “Khi nào cần uống thì em uống thay chị.”

“…”

Trần Tri Dư vẫn chưa chịu từ bỏ: “Chị lớn thế này rồi, chuyện của mình phải tự mình làm.”

Lần này Quý Sơ Bạch không thèm để ý tới cô.

Đối mặt với ánh mắt nghiêm khắc vô tình của “Chủ nhiệm Quý”, Trần Tri Dư lại thua trận, cô thở dài một tiếng, bất lực viết một đoạn cam kết ở dòng thứ hai trên giấy: Tôi cam kết sau này sẽ không uống rượu nữa.

Viết xong, cô bực bội đẩy tờ giấy về phía Quý Sơ Bạch: “Được chưa?”

Quý Sơ Bạch cầm lên nhìn, rồi lại đặt xuống bàn, đẩy ngược trở lại: “Không được.”

Trần Tri Dư trừng to mắt: “Rốt cuộc là không được chỗ nào?”

Quý Sơ Bạch hỏi ngược lại: “Chị là ai?”

Trần Tri Dư: “Gì mà chị là ai? Em nói xem chị là ai?”

Quý Sơ Bạch vừa tức vừa bất lực, như đang đối mặt với một thiếu nữ nổi loạn thích ăn đòn, anh đưa tay chỉ vào tờ giấy, nói: “Xuống dòng viết thêm ba chữ “Người cam kết”, rồi ký tên chị vào.”

Trần Tri Dư không ngừng niệm “3 triệu” trong lòng mới không nổ tung. Cô lại hít sâu một hơi, cầm bút lên lần nữa, vẻ mặt không phục, viết ba chữ “Người cam kết” theo yêu cầu của Quý Sơ Bạch, thêm dấu hai chấm, rồi ký tên mình phía sau: Trần Tri Dư.

Ký xong, cô cầm thỏi son của mình lên, mở nắp, vốn định trực tiếp bôi son lên ngón cái, nhưng bỗng đổi ý, nói với Quý Sơ Bạch một câu: “Đợi chị chút.” Rồi đứng dậy khỏi ghế, vội vã chạy vào nhà vệ sinh, soi gương dặm lại son môi.

Quay lại phòng ăn, cô cầm tệp giấy lên, hôn mạnh một cái vào chữ ký của mình, rồi đưa cuốn giấy cho Quý Sơ Bạch, vẻ mặt ung dung, đắc ý nói: “Lần này được rồi chứ?”

Quý Sơ Bạch không nhịn được cười, cầm tệp giấy lên nhìn: “Được rồi.”

Trần Tri Dư thở phào: “Chị đi ngủ được chưa?”

“Không được.” Quý Sơ Bạch không hề nể tình: “Chị còn hai bản cam kết nữa chưa viết.” Nói rồi, anh xé bản cam kết đầu tiên xuống, lại đẩy tệp giấy về phía Trần Tri Dư, không cho phép phản kháng: “Viết tiếp.”

Trần Tri Dư tức đến nổ phổi: “Ngoài uống rượu ra chị còn phải cam kết gì nữa?”

Quý Sơ Bạch: “Nói dối.”

Trần Tri Dư không phục: “Người trưởng thành ai mà chẳng nói dối?”

Quý Sơ Bạch nghiêm túc đáp: “Sau này không được nói dối em.”

Trần Tri Dư không phản bác được, đành phải tuân theo, cô bất lực cầm bút ký lên, vừa tức tối viết ba chữ “bản cam kết” quen thuộc ở dòng đầu tiên, vừa tức giận hỏi: “Ngoài cái này ra thì còn gì nữa?”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch lạnh lùng, giọng điệu kiên quyết, anh nói từng chữ: “Không được gặp lại Phó Vân Đàm.”

*Tác giả có lời muốn nói:

Đoán xem bà chủ có thể dùng hết tệp giấy này trước khi kết hôn không?

“Dùng hết trước khi kết hôn thì sao?”

“Mua thêm một tệp nữa.”

Tưởng tượng xem, trước khi kết hôn người ta đều lấy ra một đống quà tặng hoặc ảnh chụp ghi lại quá trình yêu đương. Đến lúc cậu Quý kết hôn, mở rương ra lại là một đống bản cam kết không có tác dụng…

Trần Tri Dư: “Sao lại không có tác dụng chứ? Trên mỗi tờ đều có nụ hôn yêu thương của tôi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận