Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 38: Chị có thể đồng ý với em rằng sau này sẽ không gặp lại anh ta nữa không?
Sắc mặt Quý Sơ Bạch lập tức sa sầm lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Phó Vân Đàm, gần như nghiến răng nghiến lợi: “Người của tôi, anh cũng dám động vào sao?”
Bầu không khí trong sảnh lập tức trở nên im ắng.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được cơn giận của cậu Quý, đồng thời cũng không khỏi toát mồ hôi thay cậu Phó.
Dù sao thì nhà họ Quý cũng không phải là gia tộc có thể tùy tiện đắc tội.
Trần Tri Dư thì vô cùng bất ngờ, bất ngờ trước khí thế mạnh mẽ lúc này của Quý Sơ Bạch. Cô hoàn toàn không ngờ cậu em hòa thượng ngày thường dịu dàng yếu ớt lại có một mặt bá đạo như vậy.
Cũng chính lúc này cô mới để ý, Quý Sơ Bạch đang mặc một bộ vest xám đậm chỉnh tề, gương mặt tuấn tú, dáng người thẳng tắp, khí chất ngạo nghễ, hoàn toàn trái ngược với hình tượng thường ngày, nhưng mà… lại khiến người ta rất dễ bị cuốn hút.
Quả nhiên là một cậu em bảo bối hiếm có khó tìm!
Vì giúp cô mà cậu em đã cố gắng diễn vai tổng tài bá đạo đến mức này rồi, cô có tư cách gì mà không phối hợp chứ?
Thế là cô tựa đầu vào ngực anh, bày ra dáng vẻ yếu đuối đáng thương, làm nổi bật hình tượng tổng tài bá đạo cao lớn của cậu em, còn nũng nịu nói một câu: “Em phải đứng ra làm chủ cho chị đó.”
Quý Sơ Bạch cúi đầu nhìn người trong lòng một cái, vừa bất lực vừa buồn cười, nhưng anh vẫn cố nhịn, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ lưng cô. Dù là ánh mắt hay động tác, đều tràn đầy vẻ dịu dàng khó phai.
Sắc mặt Phó Vân Đàm cũng trở nên u ám. Nhìn Trần Tri Dư nép trong vòng tay của người đàn ông khác, tim anh ta đau như bị dao cứa, anh ta vô thức siết chặt hai tay để chống lại cơn đau truyền đến từ lồng ngực.
Anh ta hít sâu một hơi, rồi nhìn thẳng vào mắt Quý Sơ Bạch, giọng điệu lạnh lùng, nói rõ từng chữ: “Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi.”
Anh ta vừa dứt lời, cả hội trường lập tức xôn xao, các vị khách có mặt đều vô cùng sốc, thậm chí có vài khách nữ còn đưa tay lên miệng, để che đi cái miệng vì kinh ngạc mà há ra theo bản năng.
Chắc chắn Trần Tri Dư là người khiếp sợ nhất ở đây.
Vậy mà Phó Vân Đàm vẫn coi cô là vợ sắp cưới?
Anh ta lấy đâu ra mặt mũi để nói câu này vậy?
Trần Tri Dư tức đến bật cười. Anh ta đã không biết xấu hổ đến mức này rồi, cô cũng chẳng cần nể tình nữa. Cô nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm, giọng lạnh lùng đến cực điểm: “Phó Vân Đàm, năm đó nhà tôi phá sản, anh chọn khoanh tay đứng nhìn, từ lúc đó trở đi, hôn ước của chúng ta đã chấm dứt rồi.”
Cô vừa dứt lời, có một người bước tới bên cạnh Quý Sơ Bạch, tiếp lời cô: “Tên họ Phó kia, ăn bậy thì được nhưng không thể nói linh tinh được đâu. Anh không biết xấu hổ là chuyện của anh, nhưng anh không được bôi nhọ con trai và em dâu của tôi.”
Trần Tri Dư sững sờ, trong lòng nghĩ: Người này độc miệng thật. Đồng thời cô nhìn sang người đứng bên trái Quý Sơ Bạch, rồi lại sửng sốt, cảm giác chỉ liếc nhìn cũng khiến người ta chấn động.
Người đàn ông này mặc vest đen, thân hình cao gầy, gương mặt như ngọc, đôi mắt sáng như sao, đẹp đến mức có thể dùng ba chữ “đẹp như tiên” để hình dung.
Lúc này khóe môi anh ấy nở một nụ cười hững hờ, khi nhìn Phó Vân Đàm, sắc mặt tràn đầy khinh miệt và coi thường.
Trần Tri Dư vô cùng tò mò, rốt cuộc sao người này có thể dung hòa hoàn hảo giữa một gương mặt đẹp vô hại với khí chất badboy như vậy?
Quý Sơ Bạch quay đầu liếc nhìn Trình Quý Hằng, dùng khẩu hình trả lời: Cảm ơn con trai.
Trình Quý Hằng đưa tay vỗ vỗ vai Quý Sơ Bạch, đáp lại bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Không có gì, là việc bố nên làm thôi.”
Lúc này, lại có một người nữa bước đến phía còn lại của Quý Sơ Bạch, cũng nói với Phó Vân Đàm một câu: “Anh Phó, chuyện mười năm trước hãy để nó qua đi. Anh có thể không tha thứ cho chính mình, nhưng cũng nên buông tha cho người khác, nếu không rất dễ đắc tội với người ta.”
Tuy giọng nói của anh ấy đầy khách sáo, nhưng lại mang theo sự uy h**p không thể bỏ qua.
Trần Tri Dư lại quay đầu sang phía còn lại, nhìn người vừa xuất hiện.
Người này cao lớn thẳng tắp, mặc bộ vest xám nhạt, gương mặt anh tuấn, khí chất trầm ổn, trông có vẻ chín chắn hơn Quý Sơ Bạch và tên lưu manh đẹp trai miệng độc kia.
Bạch Tinh Phạm vừa xuất hiện, toàn bộ khách khứa trong sảnh hoàn toàn im bặt, như thể bị bấm nút tắt tiếng, hội trường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi xuống thảm.
Giới thượng lưu Đông Phụ không ai không biết ba cậu ấm của nhà Bạch – Quý – Trình được gọi chung là “Ba trùm Đông Phụ”, người nào cũng không dễ chọc. Hơn nữa quan hệ giữa ba người này vô cùng tốt, đắc tội với một người chẳng khác nào đắc tội với hai người còn lại.
Những người chưa từng gặp Trần Tri Dư đều ghi nhớ kỹ dáng vẻ của cô trong lòng, để tiện kết giao sau này.
Những người từng gặp Trần Tri Dư thì đều đã mặc định trong lòng một chuyện: cô gái họ Trần xinh đẹp tuyệt trần năm nào đã trở lại, hơn nữa điểm xuất phát còn cao hơn mười năm trước.
Dù Trần Tri Dư có chậm hiểu đến đâu cũng cảm nhận được bầu không khí lúc này kỳ lạ nhường nào. Không khí như bị đông cứng lại, nhưng cô cũng không muốn tiếp tục ở lại đây thêm một giây nào nữa, bởi vì cô không muốn nhìn Phó Vân Đàm thêm nữa.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn Quý Sơ Bạch, nói: “Chúng ta về nhà đi.”
Quý Sơ Bạch rất chiều theo cô: “Được.” Anh cởi áo vest ngoài ra khoác lên vai cô, sau đó dẫn cô rời khỏi sảnh tiệc.
Trần Tri Dư đi được vài bước thì chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Mã Tuấn Siêu: “Cậu còn đứng đờ ra đó làm gì, đi theo đi!”
Mã Tuấn Siêu lập tức hoàn hồn, nhanh chóng chạy theo Trần Tri Dư, cùng Quý Sơ Bạch rời đi.
Phó Vân Đàm định đuổi theo Trần Tri Dư, nhưng vừa cất bước đã bị người khác nắm chặt lấy cánh tay.
Người ngăn anh ta lại chính là mẹ anh ta, Chu Hữu Dung.
Chu Hữu Dung nhìn chằm chằm con trai bằng gương mặt tái mét, trong giọng nói tràn đầy tức giận: “Nếu trong mắt con còn người mẹ này, thì đừng bao giờ gặp lại cô ta nữa.”
Sắc mặt Phó Vân Đàm lạnh như băng, trong mắt lại hiện lên tầng sương lạnh, trông không giống như đang nhìn mẹ mình, mà giống như đang nhìn kẻ thù: “Bà là cái thá gì?”
Cả người Chu Hữu Dung cứng đờ lại, trong ánh mắt kiên quyết lạnh lùng xuất hiện vết nứt, lộ ra vẻ không dám tin: “Mẹ là mẹ con!” Bà ta tức đến phát điên, giận dữ hét lên: “Nếu con dám đi tìm cô ta, sau này đừng bước chân vào cửa nhà họ Phó nữa, cũng đừng nhận mẹ là mẹ!”
Phó Vân Đàm không hề dao động, anh ta dùng sức hất văng tay mẹ mình, lạnh lùng đáp lại bốn chữ: “Như bà mong muốn.” Nói xong, anh ta xoay người rời đi mà không ngoảnh đầu lại, bước thẳng ra khỏi sảnh tiệc.
Vào trong thang máy, Trần Tri Dư lập tức bấm nút xuống bãi đỗ xe hầm B2. Đợi cửa thang máy đóng lại, cô mới hỏi Quý Sơ Bạch một câu: “Sao em lại ở đây?”
Lúc này trong thang máy chỉ có ba người là cô, Quý Sơ Bạch và Mã Tuấn Siêu.
Quý Sơ Bạch đáp với sắc mặt không đổi: “Đi cùng ông chủ.”
Trần Tri Dư: “Chính là hai người vừa đứng ra nói giúp em à?”
Quý Sơ Bạch gật đầu: “Ừ.”
Trần Tri Dư: “Hai người họ bảo vệ em thật đấy, đúng là lãnh đạo tốt.”
Quý Sơ Bạch không ý kiến gì, ngược lại hỏi: “Sao hôm nay chị lại đến đây?”
Trần Tri Dư hất cằm về phía Mã Tuấn Siêu: “Đi cùng cậu ta.”
Quý Sơ Bạch hỏi tiếp: “Đến làm gì?” Trong giọng nói mang theo sự căng thẳng khó giấu.
Trần Tri Dư đáp: “Đến xem khách sạn do bố chị một tay xây dựng giờ trở nên như thế nào.”
Quý Sơ Bạch hơi nhíu mày, ánh mắt dao động, không còn vẻ bình thản như trong sảnh lúc nãy, trông anh vừa căng thẳng vừa bất an.
Cô thật sự chỉ đến để xem khách sạn thôi sao?
Mã Tuấn Siêu nghe thấy vậy thì giật mình: “Chị, chị vừa nói gì? Khách sạn do bố chị một tay xây dựng?”
Lúc này Trần Tri Dư không giấu nữa, quay đầu nhìn cậu ta, đáp: “Ừ, mười năm trước nơi này là địa bàn của tôi.”
Mã Tuấn Siêu bỗng hiểu ra điều gì đó, nhìn Trần Tri Dư với vẻ khó tin: “Chị… chị chính là cô gái họ Trần?”
Trần Tri Dư: “Chứ sao, bà đây không giống à?”
Mã Tuấn Siêu: “…”
“Rắc” một tiếng, là tiếng trái tim vỡ vụn.
Trần Tri Dư không vui: “Biểu cảm của cậu là sao? Thấy tôi không xứng à?”
Dù bây giờ cô có hơi sa sút, nhưng cũng chưa đến mức khiến người ta không thể chấp nhận nổi chứ?
Mã Tuấn Siêu gãi đầu, nói thật: “Cô gái họ Trần trong lòng tôi là một công chúa cao quý, còn chị… thì…”
Trần Tri Dư hơi bị tổn thương: “Tôi thì sao?”
Mã Tuấn Siêu nhíu mày: “Khó diễn tả lắm, dù sao thì…”
Quý Sơ Bạch cắt ngang lời cậu ta, anh nhìn Trần Tri Dư, nói từng chữ: “Bây giờ chị là nữ vương, cao quý tối thượng.”
Trái tim bị tổn thương của Trần Tri Dư lập tức được chữa lành, cô không kìm được cong môi cười, nhìn Quý Sơ Bạch bằng ánh mắt sáng rực.
Mười năm đã qua, cô không thể quay trở lại làm cô gái họ Trần năm xưa, nhưng điều đó không có nghĩa là cô của hiện tại không ưu tú bằng mười năm trước.
Trải qua mười năm thăng trầm, cô cảm thấy mình còn tốt hơn trước kia.
Cô gái họ Trần mười năm trước kiêu ngạo, tự đại, coi trời bằng vung, lại còn làm màu, chỉ là một công chúa chỉ biết phô trương.
Còn cô bây giờ tuy không còn là công chúa, nhưng lại trưởng thành hơn, độc lập hơn mười năm trước.
Đối với cô, chuyện gia đình phá sản đúng là một chuyện bất hạnh, nhưng đồng thời cũng là một chuyện may mắn. Cô mất đi rất nhiều, nhưng cũng thu hoạch được rất nhiều.
May mắn hơn nữa là sự kiên trì và nỗ lực suốt mười năm qua của cô có thể được người khác công nhận.
Ánh đèn trên đầu sáng ngời, trong mắt cô khi nhìn Quý Sơ Bạch dường như ẩn chứa ánh sao, vừa sáng vừa mê người.
Quý Sơ Bạch lại lên tiếng, giọng ôn hòa nhưng kiên định: “Không cần để ý cái nhìn của người khác, chị mãi mãi là phiên bản tốt nhất của chính mình.”
Trái tim Trần Tri Dư khẽ run lên, sống mũi cay cay vì xúc động.
Cậu em thật sự đáng yêu quá!
Mã Tuấn Siêu vốn định hùa theo lời Quý Sơ Bạch, nhưng đột nhiên thấy mình hơi dư thừa, thế là cậu ta im lặng, lặng lẽ dịch sang góc thang máy, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân.
Nếu cần thiết, cậu ta sẽ chủ động che mắt mình lại.
“Đinh” một tiếng, thang máy tới tầng một, cửa thang máy nhanh chóng mở ra, luồng khí lạnh tràn vào, thổi tan bầu không khí mập mờ trong thang máy.
Mã Tuấn Siêu không muốn tiếp tục làm bóng đèn, cậu ta linh hoạt như một con cá chạch, chạy vút một cái ra khỏi thang máy, quay đầu vứt lại một câu: “Tôi đi trước đây.” Rồi chạy thẳng về phía chỗ đậu xe của mình, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt hai người.
Trần Tri Dư cũng dẫn Quý Sơ Bạch đi về phía chiếc Wuling Rongguang đang đỗ. Sau khi lên xe, cô trả lại áo vest cho anh, rồi mặc áo khoác của mình, thay sang giày đế bằng.
Khi cô cúi đầu thắt dây an toàn, Quý Sơ Bạch liếc nhìn cô một cái, trong mắt lộ ra vài phần do dự. Sau khi suy đi tính lại nhiều lần, anh mới nhẹ nhàng lên tiếng, dùng giọng điệu ngoan ngoãn ngây thơ hỏi: “Chị ơi, những lời chị nói với em tối hôm đó… đều là thật sao?”
Động tác của Trần Tri Dư cứng đờ, cô lập tức rơi vào trạng thái động não: Tối hôm nào? Mình nói cái gì cơ?
Thật ra cô rất muốn hỏi thẳng Quý Sơ Bạch rốt cuộc mình đã nói gì với anh, nhưng đối diện với ánh mắt đầy mong đợi của anh, cô thực sự không muốn làm anh thất vọng, thế là vô cùng uyển chuyển hỏi một câu: “Tối hôm nào nhỉ?”
Quý Sơ Bạch: “Tối hôm chị uống say.”
Trần Tri Dư: “…”
Ha, đúng là một ngày đẹp.
Ngay sau đó, Quý Sơ Bạch lại nói: “Thật ra, em cũng rất thích chị.”
Trần Tri Dư: “…”
Hả???
Quý Sơ Bạch: “Vậy nên, chị có thể đồng ý với em, sau này sẽ không gặp lại anh ta nữa không?”
Trần Tri Dư ngơ ngác: “Chị, chị, ờ thì… em có thể cho chị chút gợi ý được không, rốt cuộc tối hôm đó chị đã nói gì với em vậy?”
Quý Sơ Bạch: “Chị quên rồi sao?” Trong ánh mắt anh mang theo uất ức, oán trách, còn có cả sự lên án.
Khoảnh khắc đó, Trần Tri Dư cảm thấy mình giống hệt gái tồi.
“Chị, chị, chị…” Cô lắp bắp mãi mà vẫn không đưa ra được một lời giải thích hợp lý nào.
Bởi vì cô thật sự không nhớ nổi mình đã nói gì với anh.
Quý Sơ Bạch thất vọng nhìn cô một cái, không nói thêm lời nào, thậm chí anh không nhìn cô nữa, im lặng quay mặt sang chỗ khác, ánh mắt ảm đạm nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi mỏng mím chặt, trông vừa tủi thân vừa giận dỗi, giống hệt một nạn nhân bị bội tình bạc nghĩa.
Trần Tri Dư vừa đau lòng vừa tự trách: “Em nghe chị giải thích được không?”
Sắc mặt Quý Sơ Bạch không đổi, giọng điệu lạnh nhạt: “Không cần.”
Chà, tiểu hòa thượng này đúng là khó dỗ thật.
Hết cách, Trần Tri Dư chỉ đành thuận theo ý anh: “Chị đồng ý với em được chưa, chị sẽ không bao giờ gặp lại anh ta nữa! Hôm nay chỉ là tình cờ thôi!”
Cuối cùng Quý Sơ Bạch cũng nhìn cô: “Nếu anh ta đến tìm chị thì sao?”
Trần Tri Dư đáp luôn mà không cần nghĩ ngợi: “Đuổi anh ta cút!”
Quý Sơ Bạch: “Thật không?”
Trần Tri Dư thề thốt: “Thật!”
Quý Sơ Bạch nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng lựa chọn tha thứ cho cô: “Được, em tin chị.”
Trần Tri Dư thở phào nhẹ nhõm, do dự một chút, cô lại hỏi thêm lần nữa: “Vậy nên… rốt cuộc tối hôm đó chị đã nói gì với em vậy?”
Quý Sơ Bạch mím môi, trên mặt lộ ra vài phần ngượng ngùng, anh hơi cụp mắt xuống, nhỏ giọng đáp: “Chị nói chị rất thích em, nói người chị yêu nhất chính là em, còn nói rời xa em thì chị sẽ chết, bởi vì em là duy nhất của chị, là bảo bối trong tim chị. Chị còn cam đoan với em rằng, cả đời này sẽ không bao giờ rời xa em.”
Trần Tri Dư: “…”
*Tác giả có lời muốn nói:
Trọng tâm tiết học “trà xanh” của thầy Quý ngày hôm nay: Ăn không nói có.
Mọi người học được hết chưa?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận