Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất
Chương 36: Nghe đồn cậu ấm nhà họ Quý từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh, yếu ớt đến mức không thể tự chăm sóc bản thân.
Mã Tuấn Siêu nhìn Garfield với vẻ mặt kinh ngạc: “Sao anh biết phía sau còn ba câu nữa?”
Garfield không nói nhiều, chỉ đáp một câu: “Chẳng phải vừa nói rồi sao, thời đại khác nhau, hơn mười năm trước tôi thường xuyên nghe thấy câu này trong quán bar.”
Hơn mười năm trước, đám con ông cháu cha đến quán bar uống rượu tán gẫu có nhắc đến chuyện này cũng là bình thường, Mã Tuấn Siêu không nghĩ nhiều, đáp lại: “Sao anh có thể chắc chắn cô gái họ Trần mà anh nghe nói không phải là cô Trần mà tôi đang nói?”
Chưa kịp để Garfield mở miệng, Tiểu Hồng đã sốt ruột: “Chẳng phải vừa nói rồi sao, cô gái họ Trần chân chính biết cưỡi ngựa bắn cung, phong thái hiên ngang, còn cô Trần nhà giàu mới nổi mà anh nói có làm được không?”
Mã Tuấn Siêu nghĩ một lát, nói: “Chắc là không, cưỡi ngựa vốn là đặc quyền của nhà giàu, nhà họ cũng mới phất lên được mấy năm, trước đó khá nghèo, chắc cô Trần đó chưa từng học cưỡi ngựa.”
Tiểu Hồng: “Chỉ cưỡi ngựa thôi à? Còn bắn cung nữa, cô gái họ Trần chân chính từng học cưỡi ngựa bắn cung, theo học bậc thầy cưỡi ngựa bắn cung Chu Lăng Khôn, đệ tử chính tông luôn.”
Mã Tuấn Siêu: “Sao mấy người biết rõ vậy?”
Câu trả lời của Tiểu Hồng giống Garfield: “Nghe khách kể thôi.”
Mã Tuấn Siêu hơi nghi ngờ: “Chắc phải trùng hợp lắm mới nghe được chi tiết như vậy? Ngay cả tên sư phụ người ta cũng nghe được? Trí nhớ của cô tốt thật đấy, nghe đồn mà nhớ tận mười mấy năm?”
Trần Tri Dư cười đáp: “Cậu mà làm việc ở quán bar thì sẽ biết, đây chính là kho thu thập thông tin. Ở trong này mười ngày nửa tháng, cậu cũng có thể thu thập được tin tức cả nửa Đông Phụ.”
Mã Tuấn Siêu: “Đỉnh thế à?”
Trần Tri Dư: “Còn tùy xem cậu có muốn nghe hay không thôi.”
Mã Tuấn Siêu “hừ” một tiếng, rồi không nói nhảm nữa, lấy điện thoại ra gửi cho Trần Tri Dư một danh sách rượu: “Vẫn theo quy tắc cũ, lợi nhuận chia 50-50.”
Trần Tri Dư: “60-40 đi, cậu 60 tôi 40, coi như cảm ơn ông chủ Mã lâu nay đã giúp đỡ công việc kinh doanh của chúng tôi.”
Mã Tuấn Siêu cũng không từ chối ý tốt này: “Vậy thì cảm ơn chị Trần nhé.”
Trần Tri Dư mở danh sách ra, xem qua các nhãn hiệu và số lượng rượu cần dùng, hỏi: “Yêu cầu khi nào giao hàng?”
Mã Tuấn Siêu: “Nửa tháng sau.” Cậu ta bổ sung thời gian cụ thể: “27 tháng 11, giao đến khách sạn Quốc Tế Ái Vũ.”
Toàn thân Trần Tri Dư cứng đờ, giọng hơi run: “Khách, khách sạn nào?”
Mã Tuấn Siêu: “Khách sạn Quốc Tế Ái Vũ.” Cậu ta lại bắt đầu hớn hở giới thiệu: “Khách sạn năm sao nổi tiếng nhất thành phố Đông Phụ, người bình thường đều không được vào, những nhân vật có thể mở tiệc, đãi rượu ở đó, không giàu sang thì cũng quyền quý.”
Tiểu Hồng bực bội đáp lại một câu: “Cần anh giới thiệu à? Chúng tôi không biết chắc?” Nói xong, cô ấy lại liếc nhìn Trần Tri Dư với vẻ lo lắng.
Tiểu Vương và Garfield cũng cẩn thận quan sát Trần Tri Dư.
Trần Tri Dư không nói gì thêm, chỉ đáp đơn giản: “Ừ, biết rồi, mai tôi gửi báo giá cho cậu.” Nhưng nói xong câu này, cô lại buột miệng hỏi thêm: “Nhà họ tổ chức tiệc hôm nào?”
Mã Tuấn Siêu: “Ngày mùng 1 tháng 12, chị muốn đến không? Muốn đến thì tôi dẫn chị đi, chỉ một câu là xong.”
Trần Tri Dư: “Cậu có máu mặt thế cơ à?”
Mã Tuấn Siêu: “Nói với bố tôi một tiếng là được, quản gia nhà họ là nhân viên của bố tôi, đến lúc đó bảo quản gia dẫn chị vào.”
Trần Tri Dư suy nghĩ một chút rồi nói: “Được, đến lúc đó tôi liên lạc với cậu.”
“Được.” Mã Tuấn Siêu nâng ly, uống một hơi cạn sạch ly Margarita như đang uống Nhị Oa Đầu, “Vậy tôi đi trước, gặp lại sau.”
Trần Tri Dư: “Đi thong thả, tôi không tiễn cậu, bên ngoài lạnh.”
“Hôm nay gió lớn, đúng là khá lạnh.” Mã Tuấn Siêu đứng dậy khỏi ghế, nhân tiện hỏi: “Cậu thanh niên đứng ngoài cửa là ai vậy? Sao không vào? Hình như đứng đó lâu lắm rồi.”
Tiểu Hồng, Tiểu Vương và Garfield nhìn nhau, không dám nói gì.
Mặt Trần Tri Dư không cảm xúc: “Không quen, cứ mặc kệ đi.”
Mã Tuấn Siêu nghe ra chút ẩn ý trong câu nói này, nhưng cũng không hỏi nhiều, chào mọi người một tiếng “tôi đi đây” rồi rời quán bar. Sau khi ra khỏi cửa quán, cậu ta còn cố ý nhìn Quý Sơ Bạch thêm một cái.
Tiểu Hồng, Tiểu Vương và Garfield cũng không rảnh rỗi, tiếp tục xin tha cho Quý Sơ Bạch…
Tiểu Hồng: “Vừa nãy chị nghe Tiểu Mã nói gì rồi chứ? Bên ngoài gió lớn, lạnh lắm, Tiểu Quý còn đứng ngoài kia, chị không sợ cậu ấy bị cóng à?”
Tiểu Vương: “Đúng đó, cậu ấy mà bị cóng, chị không đau lòng à?”
Garfield: “Trời lạnh thế này, nếu bị bệnh thì ít nhất cũng cảm cúm hay sốt, cả tuần không khỏi.”
Trần Tri Dư không nhịn được liếc ra ngoài cửa một cái, có chút mềm lòng.
Đúng lúc cô đang cân nhắc có nên gọi Quý Sơ Bạch vào hay không, Tiểu Hồng lại chân thành khuyên thêm một câu: “Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, Tiểu Quý đã có người trong lòng rồi, chị cũng không thể ép cậu ấy thích chị được, như vậy chẳng phải làm khó người khác sao?”
Tiểu Vương: “Đúng vậy, tuy Tiểu Quý từ chối chị khá phũ, nhưng cũng cho thấy cậu ấy là người chung tình và một lòng, còn chịu được cám dỗ, quán bar của chúng ta cần người có phẩm chất ưu tú như thế.”
Garfield tiếp lời: “Hơn nữa, chân trời góc bể thiếu gì cỏ thơm, tội gì phải đơn phương yêu một cành hoa? Chỉ là bị từ chối thôi mà, có gì to tát đâu, đừng nghĩ nhiều, chẳng ai cười nhạo cô đâu.” Nói đến đây, anh ấy còn nhìn Tiểu Vương và Tiểu Hồng, tìm sự đồng tình: “Hai đứa nói xem có đúng không?”
Tiểu Vương và Tiểu Hồng lập tức gật đầu lia lịa.
Tiểu Hồng: “Đúng, tuyệt đối không cười nhạo chị, chẳng phải chỉ là bị từ chối thôi sao? Có gì ghê gớm đâu.”
Tiểu Vương: “Nghĩ thoáng đi chị, Tiểu Quý đã có người trong lòng nên mới từ chối chị, nếu cậu ấy chưa thích ai, chắc chắn sẽ yêu chị! Không phải chị không đủ xuất sắc, mà là chị xuất hiện quá muộn thôi.”
Garfield: “Mấy thứ như tình yêu này phải đúng người đúng thời điểm, cô không thể cưỡng cầu.”
Trần Tri Dư: “…”
Không có lấy một chữ nào cô muốn nghe.
Ý định gọi Quý Sơ Bạch vào hoàn toàn bị dập tắt.
Cô hít sâu một hơi, cố kìm nén cơn thôi thúc muốn nổi điên, khẽ hé đôi môi đỏ, lạnh lùng vô tình: “Kể từ bây giờ, ai còn dám nhắc đến người đang đứng ngoài cửa thì nghỉ cùng cậu ta luôn đi.”
Tiểu Hồng: “…”
Tiểu Vương: “…”
Garfield: “…”
Sao thế? Bây giờ đến cả cái tên cũng không xứng được nhắc tới nữa à?
Trần Tri Dư: “Còn nữa, ai dám cho cậu ta vào, tiền thưởng tháng này của người đó bị trừ hết!” Nói xong, cô đứng dậy khỏi ghế, không quay đầu lại mà đi thẳng về phía kho hàng, bắt đầu gọi điện cho nhà cung cấp theo danh sách mà Mã Tuấn Siêu đưa.
Bộ ba lại nhìn nhau, không biết phải làm sao.
Nhân lúc bà chủ không có ở đó, ba người họ lén chạy ra ngoài cửa, đi sưởi ấm cho Quý Sơ Bạch đang đứng chịu phạt trong gió lạnh.
Khi thấy ba người họ, Quý Sơ Bạch khẽ nhíu mày, trong lòng vô cớ dâng lên dự cảm chẳng lành.
Ba người đứng thành hình bán nguyệt vây trước mặt Quý Sơ Bạch, người đầu tiên bắt đầu “sưởi ấm” là Tiểu Vương: “Tiểu Quý, cậu yên tâm đi, chúng tôi đã giúp cậu khuyên bà chủ rồi.”
Quý Sơ Bạch lập tức hỏi: “Chị ấy nguôi giận chưa?”
Tiểu Vương lắc đầu: “Chưa.”
Quý Sơ Bạch: “…”
Tiểu Hồng: “Nhưng chúng tôi thật sự đã rất cố gắng giúp cậu, ai cũng khuyên chị ấy hết nước hết cái.”
Quý Sơ Bạch không mấy yên tâm với ba người họ, hỏi dò: “Mọi người khuyên chị ấy thế nào?”
Garfield: “Chuyện này bắt nguồn từ tình cảm, nên chắc chắn phải giải quyết từ phương diện tình cảm,. Chúng tôi biết trong lòng cậu có người khác rồi, không thể chấp nhận tình cảm của bà chủ, nên chúng tôi khuyên chị ấy từ bỏ cậu.”
Quý Sơ Bạch: “…”
Tiểu Hồng: “Cậu cứ yên tâm đi Tiểu Quý, tuy quan hệ của chúng tôi với bà chủ tốt hơn với cậu một chút, nhưng chúng tôi tuyệt đối không phải loại người vô lý!”
Tiểu Vương: “Chuyện này cậu không sai, yêu một người thì phải một lòng một dạ, là do bà chủ bá đạo quá thôi.”
Garfield: “Chúng tôi sẽ tiếp tục giúp cậu khuyên cô ấy, đừng lo, chúng tôi nhất định sẽ khiến cô ấy từ bỏ cậu!”
Quý Sơ Bạch: “…”
Tiểu Hồng đột nhiên giật mình: “Ê, Tiểu Quý, sao trán cậu nổi gân xanh thế?”
Tiểu Vương nghe thấy vậy bèn ngẩng đầu nhìn, cũng giật mình: “Bị lạnh à? Sắc mặt cũng không tốt, sao vừa âm u vừa tái thế? Còn hơi xanh xao nữa.”
Garfield: “Chắc chắn là bị lạnh rồi! Nhìn tay cậu ấy nắm chặt kìa! Hay là cậu mau về nhà đi, dù sao bà chủ cũng không cho cậu vào.”
Quý Sơ Bạch sắp bị ba người này chọc tức chết rồi, anh hít sâu một hơi, cố nén cơn giận, đáp: “Không được khuyên chị ấy nữa, cũng đừng lo cho tôi.”
Trong giọng nói của anh đã lộ ra tiếng nghiến răng ken két.
Thế nhưng ba người lại không nhận ra đó là nghiến răng vì giận, còn tưởng anh bị lạnh.
Tiểu Hồng: “Tiểu Quý, cậu vẫn nên về nhà đi, giọng nói cũng bắt đầu cứng lại rồi.”
Tiểu Vương: “Đúng đó, về đi, đừng để bị cóng.”
Garfield: “Quan trọng là cậu đứng ở đây cũng vô ích, bà chủ thật sự không cho cậu vào, chúng tôi cũng không thể cho cậu vào.”
Quý Sơ Bạch: “Vì sao?”
Garfield: “Cậu mà vào, chúng tôi sẽ bị trừ tiền thưởng, nên cậu tuyệt đối không được vào.”
Tiểu Hồng: “Đúng, cậu tuyệt đối đừng vào, vừa qua đợt sale 11/11, tôi còn trông cậy vào tiền thưởng để thanh toán ví trả sau nữa.”
Tiểu Vương: “Tôi cũng vậy, không phải chúng tôi không muốn cho cậu vào, mà là cuộc sống ép buộc. Cậu mau về nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Quý Sơ Bạch hoàn toàn bị ba người họ đánh bại, anh bất lực gật đầu: “Được, được, được, tôi không vào, xin mấy người đừng lo cho tôi nữa, được không?”
Được thôi.
Haizz.
Ba người thở dài quay lại quán bar.
Quý Sơ Bạch không rời đi, vẫn đứng mãi ngoài cửa quán bar.
Cuối thu ngày ngắn, khoảng sáu giờ trời đã tối, quán bar lục tục có khách, mọi người dần dần bận rộn.
Khoảng tám giờ là giờ cao điểm đông khách.
Từ sau sự kiện Bành Xán, Nam Kiều coi như nổi tiếng chỉ sau một đêm, không ít người hóng chuyện tìm đến, lại thêm sau đó được công ty marketing quảng bá rầm rộ, việc làm ăn gần đây ngày càng tốt.
Sau khi màn đêm buông xuống, bốn người Trần Tri Dư bận đến mức chân không chạm đất, sau đó thật sự không xoay xở nổi, cô mới ngầm cho phép Tiểu Hồng đi gọi Quý Sơ Bạch vào giúp, nhưng dù vậy nhân lực vẫn không đủ.
Đúng lúc mọi người bận đến đầu tắt mặt tối, Lưu Lâm Lâm xuất hiện. Cô ta đến quán bar cũng không nói gì, lặng lẽ, tự giác chủ động làm phục vụ, nhanh nhẹn dọn bàn, chào khách, hỗ trợ gọi món.
Tiểu Hồng đuổi cô ta mấy lần, nhưng cô ta vẫn không đi. Sau đó Tiểu Hồng cũng thấy phiền, hơn nữa cũng thật sự bận, nên không để ý đến cô ta nữa.
Những người khác cũng vậy, bận đến mức không rảnh quan tâm cô ta.
Nhưng họ không thể không thừa nhận, sự xuất hiện của Lưu Lâm Lâm quả thật giảm bớt không ít áp lực, hơn nữa tay chân cô ta rất nhanh nhẹn, chịu khó, làm việc không kén chọn, là một nhân viên phục vụ hiếm có.
Đêm đó phải hơn hai giờ sáng mới xong việc, bận rộn cả đêm, ai nấy đều mệt lả. Trần Tri Dư thanh toán tiền công một ngày cho Lưu Lâm Lâm, rồi bảo cô ta ngày mai đừng đến nữa. Lưu Lâm Lâm không nói gì, chỉ đáp một câu: “Cảm ơn bà chủ.” Rồi rời đi.
Nhưng trong lòng Trần Tri Dư biết rõ, chắc chắn ngày mai Lưu Lâm Lâm sẽ lại đến.
Thật ra không chỉ mình cô biết, tất cả mọi người ở Nam Kiều đều biết.
Đến ngày hôm sau, quả nhiên Lưu Lâm Lâm lại xuất hiện, liên tiếp mấy ngày tiếp theo cũng đều như vậy.
Trần Tri Dư hoàn toàn hết cách với cô ta, hơn nữa quán bar quả thật thiếu người, nên cũng ngầm chấp nhận hành vi của cô ta, tuy cô vẫn trả lương theo ngày, nhưng cũng không còn đuổi cô ta đi nữa.
Từ trước đến nay Garfield và Vương Tam Thủy vẫn luôn giữ thái độ cảm thông đối với Lưu Lâm Lâm, nên họ cũng không có ý kiến gì về việc để cô ta ở lại làm nhân viên phục vụ.
Tuy Hồng Ba Ba vẫn rất bài xích Lưu Lâm Lâm, nhưng kiểu người như Lưu Lâm Lâm mềm cứng đều không ăn thua, cô ấy chẳng còn cách nào, đành giống mọi người, ngầm cho phép sự tồn tại của cô ta.
Còn Quý Sơ Bạch thì nghe theo Trần Tri Dư.
Nhưng cho dù anh có ngoan ngoãn đến đâu, Trần Tri Dư vẫn cứ hờ hững, không thèm để ý tới anh.
Suốt nửa tháng, cô chưa từng nói chuyện đàng hoàng với anh một câu, kể cả trên đường về nhà cùng nhau ban đêm.
Buổi sáng anh nấu xong bữa sáng, cô cũng không ra ăn, cửa phòng ngủ đóng chặt, anh gõ thế nào cô cũng không mở.
Tóm lại là coi anh như không khí.
Thời gian chớp mắt đã sang tháng 12.
Tối mồng 1 âm lịch, Quý Sơ Bạch tăng ca ở công ty, Trần Tri Dư cũng không đến quán bar, mà đến khách sạn Quốc Tế Ái Vũ.
Trước khi đi, cô cố ý thay một bộ váy dự tiệc đã nhiều năm không mặc.
Đây cũng là bộ váy dự tiệc duy nhất mà cô có thể đem ra dùng được.
Đó là một chiếc váy dự tiệc cao cấp Chanel màu đen, dáng đuôi cá, cúp ngực, xẻ cao, là món quà anh trai tặng cô khi cô hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học. Cô không biết anh trai đã tốn bao nhiêu tiền để mua chiếc váy này, nhưng cô biết chắc chắn anh đã tích góp số tiền đó rất lâu.
Sáu năm rồi, cô vẫn luôn giữ chiếc váy này, may mà vóc dáng luôn được giữ gìn tốt, nên khi mặc lên người vẫn toát lên sự nổi bật như ban đầu.
Thay váy, trang điểm xong, cô khoác thêm một chiếc áo dạ bên ngoài, rồi lái xe đến khách sạn Quốc Tế Ái Vũ.
Mã Tuấn Siêu đã nói trước với cô, nếu không mặc lễ phục thì sẽ không được vào sảnh hội trường bữa tiệc.
Nhưng cho dù Mã Tuấn Siêu không nói, cô cũng sẽ mặc trang phục chỉnh tề để tham dự, bởi vì nơi đó là Ái Vũ, là khách sạn do bố cô đặt theo tên cô, vì vậy cô nhất định phải đến đó với dáng vẻ xinh đẹp nhất.
Thường thì sau khi đến khách sạn, khách sẽ đỗ xe trước cửa, sau đó sẽ có nhân viên tiếp đón giúp họ lái xe vào bãi đỗ quy định.
Nhưng Trần Tri Dư rất tự biết mình, biết chiếc Wuling Rongguang của mình không ra gì, nên chủ động lái xe xuống bãi đỗ ngầm. Dù sao cô cũng quen thuộc với khách sạn này đến không thể quen hơn, việc di chuyển hoàn toàn có thể tự lo.
Đỗ xe xong, cô cởi áo khoác, sau đó xuống xe, đi thang máy lên tầng 8.
Mã Tuấn Siêu đang đợi cô ở sảnh hội trường bữa tiệc.
Trần Tri Dư vừa xuất hiện, mắt Mã Tuấn Siêu lập tức sáng rực, trên mặt hiện vẻ kinh ngạc sửng sốt không thể che giấu.
Chiếc váy dự tiệc đuôi cá màu đen tôn lên vóc dáng gợi cảm của Trần Tri Dư một cách trọn vẹn, đồng thời phô diễn cực hạn vẻ đẹp đường cong nữ tính.
Cô đi một đôi giày cao gót mũi nhọn màu bạc gót mảnh, dáng người càng thêm cao ráo thon thả. Khuyên tai và dây chuyền đính đá tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn, tà váy dài uyển chuyển lay động theo bước chân cô, có thể nói là mỗi bước đều tỏa sáng.
Môi đỏ tóc đen, làn da trắng hơn tuyết.
Khí chất nổi bật, gợi cảm mà thanh lịch.
Tuyệt sắc nhân gian cũng chỉ đến thế là cùng.
Không chỉ Mã Tuấn Siêu, mà cả những vị khách đi ngang qua cũng đều ngoái nhìn, ánh mắt tràn đầy khen ngợi và thưởng thức.
Trần Tri Dư làm như không thấy, cô cầm chiếc ví cầm tay màu bạc, sắc mặt không đổi, cô bước đến trước mặt Mã Tuấn Siêu: “Đi thôi.”
Mã Tuấn Siêu nhìn chằm chằm khuôn mặt cô, nói thật lòng: “Chị Trần, hôm nay chị đẹp thật.”
Trần Tri Dư ngước mắt nhìn cậu ta: “Trước đây tôi không đẹp à?”
Mã Tuấn Siêu vội sửa lời: “Đẹp! Đẹp! Ý tôi là hôm nay tuyệt đẹp!”
Trần Tri Dư nở nụ cười, lúc này mới bỏ qua cho cậu ta: “Dẫn đường.”
“Sao tôi cảm giác mình thành vệ sĩ của chị rồi nhỉ?” Mã Tuấn Siêu mặc vest, tóc vẫn là màu xám khói: “Nhưng thằng em này cam tâm tình nguyện làm vệ sĩ cho chị Trần! Đây là vinh hạnh của tôi!”
Trần Tri Dư bật cười: “Thằng nhóc nhà cậu khéo ăn khéo nói ghê.”
Mã Tuấn Siêu vừa dẫn Trần Tri Dư đi vào hội trường bữa tiệc, vừa hạ giọng nói: “Chị, hôm nay tuyệt đối xem như bữa tiệc của hội con nhà giàu, khách khứa đều là cậu ấm cô chiêu nhà giàu, nếu chị để ý ai thì nhân cơ hội ra tay luôn!”
Cậu ta cho rằng mục đích Trần Tri Dư đến đây hôm nay là muốn kiếm một cậu chủ nhà giàu, nếu không thì thật sự không giải thích được vì sao cô lại muốn tham dự bữa tiệc giới thượng lưu này, còn ăn mặc xinh đẹp như thế.
Nhưng cậu ta sẵn lòng ủng hộ chị gái, cũng hiểu và biểu thị sự tôn trọng.
Mục đích hôm nay Trần Tri Dư đến đây rất đơn giản, cô chỉ muốn nhìn lại khách sạn có quan hệ mật thiết với mình.
Năm đó sau khi gia đình phá sản, đế chế thương nghiệp do bố cô xây dựng lần lượt bị đem ra đấu giá, trong đó có cả khách sạn Ái Vũ.
Từ đó về sau cô không còn đến đây nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không nhớ nhung.
Ái Vũ, yêu Tri Vũ.
Nơi này cất giữ tình yêu của bố dành cho cô.
Nhưng Trần Tri Dư cũng lười giải thích nhiều với Mã Tuấn Siêu, chỉ thuận theo lời cậu ta mà đáp một câu: “Hôm nay có những cậu chủ nhà nào đến vậy?”
Mã Tuấn Siêu: “Nhiều lắm, mấy nhà có máu mặt ở Đông Phụ đều đến hết!”
Trần Tri Dư: “Nể mặt nhà họ Trần thế à?”
Mã Tuấn Siêu hạ giọng: “Đừng coi thường nhà bọn họ là nhà giàu mới nổi, có mấy nhà mới phất lên mà vững được như bọn họ? Còn lớn mạnh hơn qua từng năm nữa chứ? Mấy nhà đó đến đây không chỉ vì nể mặt, ít nhiều cũng có ân tình.”
Trần Tri Dư nghĩ cũng thấy đúng.
Lăn lộn trong danh lợi, không thể không để ý đến nhân tình thế sự, nếu quá kiêu ngạo, sớm muộn cũng sẽ bị cô lập.
Hơn nữa chẳng ai nói trước được chuyện sau này, tuy nhà họ Trần mới phất lên, nhưng tương lai thì chưa chắc, biết đâu một ngày nào đó lại thành đối tác hợp tác, nên vẫn phải tham dự những bữa tiệc xã giao cần thiết.
Mã Tuấn Siêu lại nêu một ví dụ: “Ví dụ như nhà họ Bạch, nhà họ Bạch ở Đông Phụ có địa vị thế nào? Ông cụ nhà họ Bạch chỉ cần giậm chân một cái là nửa Đông Phụ rung chuyển, nhưng hôm nay cậu cả nhà họ vẫn đến, vì sao? Vì biết đối nhân xử thế.”
Trần Tri Dư: “Cũng đúng.”
Mã Tuấn Siêu: “Nhưng cậu Bạch kết hôn rồi, con cũng đã hai đứa, chị hết cửa rồi. Hơn nữa cho dù anh ta độc thân tôi cũng không đề xuất, vì anh ta kế thừa hoàn hảo diễn xuất khẩu phật tâm xà của ông cụ nhà họ Bạch, bề ngoài lịch sự tao nhã, thực chất âm hiểm đen tối, cũng chẳng phải người tốt. Cậu út nhà họ Bạch thì ngây thơ, nhưng ngây thơ quá mức, hơi ngốc, ngoài học hành ra thì cái gì cũng không biết, cũng không ổn.”
Trần Tri Dư: “…”
Cậu còn để tâm ghê nhỉ?
Mã Tuấn Siêu tiếp tục kiểm kê: “Cậu chủ nhà họ Trình, không đúng, giờ là chủ nhà họ Trình rồi, gọi là tổng giám đốc Trình đi. Tuy vẫn độc thân, điểm nào cũng tốt, chỉ có điều là chẳng ra gì, tôi thấy chị cũng không chịu nổi đâu.”
Trần Tri Dư: “Chẳng ra gì? Nghĩa là sao?”
Mã Tuấn Siêu: “Anh ta rải tro cốt của bố mình, không sót một hạt, lại còn rải ngay trước mặt trụ trì chùa Đại Phật. Nghe nói trụ trì bị anh ta chọc tức đến mức về nằm trên giường tĩnh dưỡng ba ngày.”
Trần Tri Dư: “…”
Ghê thật, đúng là ghê thật.
Đây là sói đội lốt người rồi!
Mã Tuấn Siêu tiếp tục kiểm kê: “Cậu chủ nhà họ Quý thì còn được, độc thân, cũng không có lịch sử đen gì, lại là con một nhà họ Quý. Nhưng mà, nghe đồn từ nhỏ anh ta đã ốm yếu nhiều bệnh, yếu ớt đến mức không thể tự chăm sóc bản thân, đến giờ vẫn ngồi xe lăn, tôi thấy anh ta hợp đó!”
Trần Tri Dư tức đến nổ phổi: “Anh ta đã không tự chăm sóc được bản thân mà còn hợp à? Nhỡ đâu tôi vừa lấy chồng đã thành quả phụ thì sao!”
Mã Tuấn Siêu: “Làm quả phụ tốt mà, trực tiếp kế thừa gia sản, rồi bao nuôi trai trẻ, không ngon à?”
Trần Tri Dư: “…”
Mẹ kiếp, cậu đúng là thiên tài.
Cô vừa tức vừa bất lực: “Cậu đã từng gặp mấy người đó chưa?”
Mã Tuấn Siêu: “Chưa, đều chỉ nghe nói thôi, tôi không thuộc cùng một tầng lớp với ba người họ, địa vị của tôi cũng chưa đủ.”
Trần Tri Dư: “Cậu không thể giới thiệu cho tôi người nào tốt hơn à?”
Mã Tuấn Siêu: “Thì phải nói lần lượt chứ, ba nhà Bạch, Trình, Quý cùng một phe. Người ta nói ngưu tầm ngưu mã tầm mã nên ba người họ lúc nào cũng đi cùng nhau, chẳng phải rất bình thường sao.”
Trần Tri Dư im lặng một lát, đột nhiên tìm ra điểm mù: “Không đúng nhỉ, cậu chủ nhà họ Quý đã yếu ớt đến mức không tự chăm sóc được bản thân rồi, còn dám chơi chung với hai con sói kia à? Không sợ bị hai người họ hại chết sao?”
*Tác giả có lời muốn nói:
#Ba trùm Đông Phụ#
#Tất cả đều là sói#
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận