Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 35: Thời đại thay đổi thật rồi, hạng chó mèo gì cũng có thể làm cô gái họ Trần.

Lưu Lâm Lâm mang dáng vẻ cam chịu, trông như đã vững quyết tâm muốn ở lại Nam Kiều. Trần Tri Dư vô cùng bất lực, cũng hơi bực mình, nhưng lời hay lời dở đều đã nói hết rồi, Lưu Lâm Lâm vẫn cứ làm theo ý mình, cô cũng chẳng biết nên nói gì nữa.

Đúng lúc này, Hồng Ba Ba xách cây lau nhà đã giặt xong từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Lưu Lâm Lâm đang cúi đầu lau bàn, cái tính nóng như ớt của cô ấy lập tức bốc lên, cô ấy tức tối bước về phía Lưu Lâm Lâm, mắng xối xả như súng liên thanh: “Ai cho cô lau bàn hả? Cô không biết xấu hổ à? Đã bảo cô cút rồi, sao còn chưa cút đi?”

Lưu Lâm Lâm coi như không nghe thấy, thậm chí còn thờ ơ, cứ như chẳng nghe thấy gì cả, vẫn tiếp tục lau bàn.

Hồng Ba Ba tức đến không chịu nổi, còn định mắng tiếp, nhưng lại bị Trần Tri Dư ngăn lại: “Tiểu Hồng, đừng nói nữa, bình tĩnh một chút.”

Hồng Ba Ba giơ tay chỉ vào Lưu Lâm Lâm, càng tức giận hơn: “Cô ta như vậy, chị bảo em bình tĩnh kiểu gì đây?”

Lưu Lâm Lâm hoàn toàn không để ý đến cơn giận và lời lên án của cô ấy, cô ta nhanh nhẹn lau xong một chiếc bàn, rồi lại đi về phía chiếc bàn khác dưới ánh mắt giận đến phát điên của Hồng Ba Ba, tiếp tục lau.

Hồng Ba Ba sắp bị Lưu Lâm Lâm chọc cho nổ tung, từ trước đến nay chưa từng gặp ai mặt dày như vậy, thậm chí còn muốn trực tiếp đuổi đánh cô ta ra ngoài. Nhưng Trần Tri Dư không cho cô ấy cơ hội đó, cô nhìn ra cơn giận của Hồng Ba Ba đã lên đến đỉnh điểm, lập tức bước lên, ôm lấy vai cô ấy, không nói không rằng kéo cô ấy đi về phía quầy bar, dịu dàng khuyên nhủ: “Đừng giận nữa, giận chỉ làm khổ bản thân thôi, cần gì phải vậy?” Sau đó cô lại nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô ấy: “Đừng động vào chuyện này nữa, để chị xử lý, tin chị.”

Hồng Ba Ba: “Chị đuổi cô ta đi được không?”

Trần Tri Dư đành phải cam đoan với cô ấy: “Chị sẽ cố gắng hết sức để cho em một câu trả lời khiến em hài lòng.” Sau đó cô lại nói với Hồng Ba Ba bằng giọng điệu nửa ra lệnh nửa an ủi: “Không được nổi nóng nữa, lau sàn đi, dù thế nào cũng phải hoàn thành công việc. Chỗ này Tiểu Vương đã quét xong rồi, em lau luôn đi, lát nữa còn phải vào kho kiểm hàng.”

Hồng Ba Ba không nói gì, nhưng cũng không nổi cáu nữa, tuy cô ấy vẫn rất tức, nhưng vẫn cúi người bắt đầu lau sàn, chỉ là động tác có hơi thô bạo.

Trong lòng Trần Tri Dư thở phào một hơi, cô quay đầu nhìn Lưu Lâm Lâm đang lau bàn, lại thấy buồn bực.

Cũng không thể trách Hồng Ba Ba nổi nóng, nói khó nghe một chút thì Lưu Lâm Lâm giống như miếng cao dán da chó, vứt thế nào cũng không rơi.

Bình thường gặp loại người này, nhất định phải tàn nhẫn một chút mới được, nhưng hoàn cảnh của cô ta lại khiến người ta không nỡ nặng tay.

Sau khi suy nghĩ một lát, Trần Tri Dư đi tìm Quý Sơ Bạch.

Quý Sơ Bạch đang lau một tấm kính sát đất, động tác không được thuần thục lắm, lau cũng không sạch, nhưng lại rất cố gắng, rõ ràng là không thường xuyên làm việc nhà. Chỉ cần nhìn đôi tay trắng trẻo thon dài của anh là biết, nhất định là cậu ấm không phải động tay động chân vào việc gì.

Trần Tri Dư đi tới bên cạnh anh, nhỏ giọng hỏi: “Em cảm thấy bây giờ chị nên làm thế nào?”

Quý Sơ Bạch cũng chú ý tới hành động của Lưu Lâm Lâm, anh dừng tay, nhìn cô đáp: “Hai cách, thứ nhất, đuổi cô ta đi; thứ hai, giữ cô ta lại.”

Trần Tri Dư bất lực: “Chị muốn đuổi cô ta đi, nhưng… nhưng chị không nỡ.” Thực ra lúc này cô cũng đã nhận ra, sở dĩ Lưu Lâm Lâm lì lợm không chịu đi, là vì khi nãy cô từ chối chưa đủ dứt khoát, để Lưu Lâm Lâm nhìn ra sự mềm lòng của cô.

Có lẽ Hồng Ba Ba nói không sai, Garfield là trai EQ thấp, còn cô là gái EQ thấp, hoàn toàn không thể từ chối nổi sự cầu xin của kiểu người vừa đẹp vừa khổ vừa kiên cường như vậy.

Nhưng cô lại không muốn thừa nhận mình EQ thấp, thế là lập tức biện hộ cho bản thân một câu: “Em không biết cô ta vừa nói gì với chị đâu! Nếu em nghe cô ta nói vậy, chắc chắn em cũng sẽ đồng cảm với cô ta.”

Quý Sơ Bạch: “Cô ta nói gì?”

Trần Tri Dư thuật lại những lời Lưu Lâm Lâm vừa nói với mình: “Em nghe xem, khó biết bao.”

Quý Sơ Bạch đáp luôn mà không cần nghĩ: “Nếu chị ngại từ chối, để em từ chối thay chị.”

Trần Tri Dư: “Em nỡ lòng sao? Em không thấy cô ta rất khổ à?”

Quý Sơ Bạch: “Cô ta khổ hay không là một chuyện, có thể ở lại Nam Kiều hay không lại là một chuyện khác. Cô ta không phù hợp với Nam Kiều, cho nên dù cô ta có khổ đến đâu, chúng ta cũng không thể giữ lại, nếu không đều không có lợi cho cả hai bên.”

Trần Tri Dư “chậc” một tiếng: “Em đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”

“Tại sao phải thương hoa tiếc ngọc với cô ta?” Quý Sơ Bạch chăm chú nhìn Trần Tri Dư, giọng nói kiên định nhưng không mất đi sự dịu dàng: “Trăm hoa đua nở, em chỉ hái một bông.”

Trần Tri Dư sững sờ, tim đột nhiên hụt một nhịp, ngay sau đó gò má bắt đầu nóng lên, như thể uống liền một cân Nhị Oa Đầu, còn có chút choáng váng.

Câu này là nói với cô sao?

Cô chính là bông hoa độc nhất vô nhị, khác biệt ấy ư?

Bỗng nhiên hơi lâng lâng rồi nha.

Cô cố ép khóe miệng đang chuẩn bị cong lên, giả vờ bình tĩnh nói: “Em ăn nói khéo thật.”

Quý Sơ Bạch vừa lau kính vừa thản nhiên đáp: “Đúng vậy, dù sao cũng đã thích nhiều năm rồi.”

Trần Tri Dư: “…”

Cảm giác như bị dội nguyên một chậu nước lạnh từ trên đầu xuống.

Tâm trạng ngọt ngào lập tức trở nên đắng chát.

Bông hoa trong miệng người ta là nữ thần của người ta, chẳng liên quan gì tới cô.

Sau khi nhận ra mình vừa tưởng bở, Trần Tri Dư vừa xấu hổ vừa nhục nhã, lại còn có chút tức giận. Dù không biết vì sao mình lại tức, nhưng chính là tức, rất muốn đuổi đánh Quý Sơ Bạch ra ngoài, thậm chí nhìn Lưu Lâm Lâm còn thuận mắt hơn anh.

Hít sâu một hơi, Trần Tri Dư cố gắng khống chế cảm xúc, quay đầu bỏ đi. Nhưng mới đi chưa được hai bước, cô lại quay lại, nói với Quý Sơ Bạch bằng vẻ mặt không cảm xúc: “Tấm kính này lau không đạt, lau lại, bao giờ lau sạch thì mới được lau tấm tiếp theo, hôm nay lau xong hết kính mới được tan làm.”

Quý Sơ Bạch: “…”

Trần Tri Dư không cho anh cơ hội giải thích, nói xong liền quay đầu đi thẳng.

Lưu Lâm Lâm đã giành mất việc của cô, bây giờ cô không có việc gì làm, bèn bắt đầu đi vòng quanh khắp quán bar để giám sát, hoặc nói đúng hơn là đi kiếm chuyện để trút giận…

“Vương Tam Thủy, em quét sàn kiểu gì thế? Dưới gầm bàn nhiều bụi thế này, em không nhìn thấy à?”

“Hồng Ba Ba, em có thể lau sàn đàng hoàng được không? Có thể đừng mang cảm xúc cá nhân vào công việc không?”

Tiểu Vương & Tiểu Hồng: “…”

Rốt cuộc là ai mang cảm xúc vào công việc vậy?

Nhưng bà chủ đang nổi giận, họ cũng không dám chọc, đành ngoan ngoãn dọn dẹp lại toàn bộ một lần nữa.

Trần Tri Dư không để ý đến Lưu Lâm Lâm, cô quay người đi vào nhà vệ sinh, chuẩn bị đi kiếm chuyện với Garfield, à không đúng, là đi kiểm tra nghiêm ngặt chất lượng vệ sinh trong nhà vệ sinh chung.

Bóng dáng cô vừa biến mất, Tiểu Vương cầm chổi tiến lại gần Quý Sơ Bạch, thì thầm hỏi: “Cậu chọc giận chị ấy à?”

Quý Sơ Bạch bất lực thở dài: “Ừ.”

Tiểu Vương: “Cậu chọc gì vậy?”

Quý Sơ Bạch: “Tôi nói với chị ấy, trăm hoa đua nở, tôi chỉ hái một bông.”

Tiểu Vương ngơ ngác: “Câu tỏ tình này đỉnh lắm mà? Chị ấy lại giận à?”

Quý Sơ Bạch im lặng một lát, nói thật: “Sau đó tôi lại nói, bông đó không phải chị ấy.”

Tiểu Vương: “…”

Đỉnh thật sự.

Tiểu Vương nhìn Quý Sơ Bạch như thể nhìn người may mắn còn sống sót: “Chị ấy không đánh chết cậu đã coi như chân ái rồi.” Nói xong, cậu vừa lắc đầu vừa thở dài, rồi cầm chổi đi mất.

Tiểu Hồng thấy vậy, lập tức xách cây lau nhà chạy tới bên Tiểu Vương, hóng hớt: “Cậu ấy chọc gì bà chủ vậy?”

Tiểu Vương tổng kết ngắn gọn dễ hiểu: “Cậu ấy nói người cậu ấy yêu không phải bà chủ, bảo bà chủ tự trọng.”

Tiểu Hồng: “…”

Đệt, đỉnh thật!

Cô ấy lại hỏi tiếp: “Vậy là bà chủ vừa tỏ tình nên Tiểu Quý mới nói thế à?”

Tiểu Vương: “Cái này tôi không hỏi, nhưng tôi đoán là vậy, chắc cũng 80-90%.”

Tiểu Hồng: “Bà chủ đối xử với cậu ấy tốt như vậy, thế mà cậu ấy lại chẳng động lòng chút nào?”

Tiểu Vương trả lời vô cùng nghiêm túc: “Nguyên văn Tiểu Quý nói là, trăm hoa đua nở, cậu ấy chỉ hái một bông, nhưng bông đó không phải bà chủ. Cậu biết điều này có nghĩa là gì không?”

Tiểu Hồng: “Có nghĩa là trong lòng cậu ấy có người khác?”

Tiểu Vương gật đầu: “Đúng, bà chủ không có cửa rồi.”

Tiểu Hồng thở dài: “Haiz, tội nghiệp bà chủ thật, giờ tôi hiểu vì sao chị ấy tức như vậy rồi, cầu mà không được.”

Tiểu Vương: “Tôi cũng hiểu. Haiz, người phụ nữ khổ vì tình.”

Lúc này, Trần Tri Dư từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Vương Tam Thủy và Hồng Ba Ba tụm lại nói chuyện nhỏ to, cơn giận lại bốc lên: “Hai em đang làm gì đấy? Còn không mau làm việc đi?”

Vương Tam Thủy và Hồng Ba Ba vội vàng tản ra, tránh bị vạ lây.

Sau đó Trần Tri Dư đi vào kho, chuẩn bị kiểm kê hàng tồn.

Không lâu sau, Garfield thò đầu từ nhà vệ sinh ra, cẩn thận quan sát một lượt. Sau khi xác nhận Trần Tri Dư không có ở đó, anh ấy mới dám đi ra, đi tới chỗ Hồng Ba Ba, nhỏ giọng hỏi: “Bà chủ sao vậy? Ai chọc cô ấy thế? Lưu Lâm Lâm à?”

Tiểu Hồng cũng hạ giọng: “Không liên quan đến Lưu Lâm Lâm, là Tiểu Quý.”

Garfield: “Tiểu Quý chọc gì cô ấy vậy?”

Tiểu Hồng nhỏ giọng đáp: “Vừa rồi bà chủ tỏ tình với Tiểu Quý, nhưng bị Tiểu Quý từ chối, vì người Tiểu Quý yêu không phải chị ấy mà là người khác, Tiểu Quý còn bảo chị ấy tỉnh táo lại.”

Garfield: “Đệt, tuyệt tình thế à?”

Tiểu Hồng: “Vâng, tuyệt tình lắm, em cảm thấy bà chủ nhất định rất đau lòng.”

Garfield: “Em nghe ai nói?”

Tiểu Hồng: “Tiểu Vương.”

Garfield: “Tiểu Vương nghe ai nói?”

Tiểu Hồng: “Tiểu Vương đi hỏi Tiểu Quý, chính miệng Tiểu Quý nói với cậu ấy.”

Garfield kinh ngạc: “Nguyên văn Tiểu Quý nói đúng như vậy à?”

Tiểu Hồng cũng rất nghiêm túc: “Nguyên văn Tiểu Quý nói với bà chủ là: trăm hoa đua nở, em chỉ hái một bông, nhưng bông đó không phải chị. Dịch ra chẳng phải nghĩa là vậy sao?”

Garfield: “Chậc chậc chậc, Tiểu Quý cũng chẳng nể mặt bà chủ gì cả? Uổng công bà chủ đối xử với cậu ấy tốt như vậy.”

Tiểu Hồng: “Đúng vậy, em cũng thấy thế, nhẫn tâm quá, phải nói uyển chuyển hơn một chút chứ, dù sao bà chủ cũng là con gái mà.”

Garfield bỗng thấy hơi đau lòng cho bà chủ, nghĩ một lát, anh ấy nói với Hồng Ba Ba một câu: “Anh đi khuyên cô ấy.”

Hồng Ba Ba tán thành: “Đúng, phải khuyên, chân trời đâu thiếu cỏ thơm. Tuy Tiểu Quý vừa cao vừa đẹp trai lại có khí chất, còn chung tình, lại có học thức và trí tuệ, nhưng đàn ông như vậy chẳng phải vơ một cái là được cả đống sao.”

“…”

Em có chắc là được cả đống thật không?

Garfield hoàn toàn không biết phải trả lời thế nào, cũng chẳng buồn đáp lại Tiểu Hồng, anh ấy quay đầu đi thẳng về phía kho hàng.

Cửa kho đang mở, Trần Tri Dư đang cầm bút và sổ đứng trước dãy kệ ngoài cùng bên trái để kiểm hàng. Trước khi bước vào, Garfield gõ nhẹ lên cánh cửa.

Trần Tri Dư nghe thấy tiếng bèn quay đầu lại: “Sao anh lại tới đây?”

Garfield đi vào kho, đáp: “Tôi tới khuyên cô, đừng buồn quá. Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu được, chân trời nào chẳng có cỏ thơm.”

Trần Tri Dư ngơ ngác: “Anh nói cái gì vậy?”

Cô chẳng hiểu nổi một chữ.

Garfield tưởng cô ngại: “Haiz, tôi nghe Tiểu Hồng nói hết rồi, chuyện này không phải lỗi của cô, là do Tiểu Quý không biết điều!”

Trần Tri Dư càng hoang mang: “Tiểu Hồng nói gì với anh?”

“Em ấy nói vừa nãy cô tỏ tình với Tiểu Quý, nhưng bị cậu ấy từ chối vì trong lòng cậu ấy đã có người khác rồi.” Garfield cho rằng cô giả vờ không biết để che giấu nỗi buồn trong lòng, anh ấy lại thở dài, tốt bụng an ủi: “Ai cũng biết chuyện này rồi, cô đừng cố gồng nữa.”

Cơn giận của Trần Tri Dư đang chực bùng nổ: “Sao Tiểu Hồng lại biết?”

Garfield: “Tiểu Vương nói với em ấy.”

Trần Tri Dư tức đến bật cười: “Thế sao Tiểu Vương biết?”

Garfield: “Em ấy hỏi Tiểu Quý.” Anh ấy lại thở dài: “Tiểu Quý cũng thật là, chuyện này sao có thể tùy tiện nói lung tung như vậy, chẳng chừa cho cô chút thể diện nào. Nhưng cô đừng xấu hổ, chúng ta đều là người một nhà, ai cũng thương cô, nên mới bảo tôi tới khuyên cô. Đều là lỗi của Tiểu Quý, ba chúng tôi nhất định đứng về phía cô!”

Trần Tri Dư hít sâu một hơi: “Cậu ấy nói thế thật à?”

Garfield cũng rất nghiêm túc: “Nguyên văn của cậu ấy là: trăm hoa đua nở, em chỉ hái một bông, nhưng bông đó không phải là chị.”

Ừ, đúng, bông đó không phải là tôi.

Bà đây cũng chẳng thèm làm bông hoa của cậu!

“Rắc” một tiếng, Trần Tri Dư bẻ gãy cây bút chì trong tay, ném mạnh xuống đất, mặt xanh mét, cô lao thẳng ra khỏi kho, gần như nghiến răng nghiến lợi hét lên: “Quý… Sơ… Bạch!”

Cậu ấm Quý đang lau kính, nghe thấy tiếng cô bèn dừng tay, quay người nhìn cô, vừa mới nói được một chữ: “Sao…”

Chữ “thế” còn chưa kịp thốt ra, Trần Tri Dư đã cắt ngang, giọng điệu không cho phép phản bác: “Về nhà đi, đừng làm nữa.”

Quý Sơ Bạch: “…”

Trần Tri Dư hít sâu một hơi, không ngừng lẩm nhẩm 3 triệu trong lòng mới miễn cưỡng giữ được lý trí: “Đừng nghĩ nhiều, tôi cho cậu nghỉ phép, nghỉ có lương nửa năm, đi đi.”

Quý Sơ Bạch ngơ ngác: “Em…”

“Tốt nhất bây giờ cậu im miệng cho tôi!” Trần Tri Dư lại cắt ngang, cô cố nén cơn giận, đáp: “Giờ tôi không muốn nghe cậu nói một từ nào, cũng không muốn nhìn thấy cậu. Bây giờ, lập tức, mau rời khỏi đây.” Vốn dĩ cô định nói “cút đi, cút càng xa càng tốt”, nhưng nể mặt 3 triệu, cô đành nói lịch sự hơn một chút.

Tiểu Hồng: “…”

Tiểu Vương: “…”

Garfield: “…”

Xong rồi, hình như tình hình còn nghiêm trọng hơn.

Quý Sơ Bạch bối rối, nhíu chặt mày: “Rốt cuộc em làm sao?”

“Cậu không làm sao cả, đều là lỗi của tôi, cậu không có vấn đề gì.” Trần Tri Dư không thèm để ý đến anh nữa, bắt đầu chỉ huy Tiểu Vương và Tiểu Hồng: “Hai em, đi khiêng cái bàn kia đi, mang ra ngoài!” Cô chỉ tay vào vị trí Quý Sơ Bạch hay ngồi, nói: “Từ hôm nay trở đi không được kê bàn chỗ đó nữa!”

Tiểu Hồng và Tiểu Vương cũng biết Quý Sơ Bạch thích ngồi ở chỗ đó, nên hơi lúng túng, đi cũng không được mà không đi cũng chẳng xong. Tuy Tiểu Quý không biết điều từ chối bà chủ, nhưng vấn đề tình cảm cá nhân không ảnh hưởng đến sự yêu mến của họ dành cho anh. Nói chung là Tiểu Quý đúng là một thành viên khá tốt, ít ra anh đã giúp họ lật đổ Bành Xán, chỉ riêng khoản đó thôi họ cũng không nỡ để anh đi.

Garfield thấy vậy vội vàng giảng hòa: “Gần đây quán bar bận rộn như thế, buôn bán mới vừa có khởi sắc, cô cho cậu ấy đi thì thiếu người đó.”

Trần Tri Dư: “Thiếu thì tuyển thêm, đầy người muốn tới.”

Lưu Lâm Lâm đang lau bàn tay chợt khựng lại một chút, nhưng cũng chỉ một chút thôi, thậm chí cô ta không ngẩng đầu lên, coi như chẳng nghe thấy gì, tiếp tục lau bàn một cách chuyên tâm.

Quý Sơ Bạch bất lực nhìn Trần Tri Dư: “Dù sao chị cũng phải nói cho em biết vì sao lại đuổi em đi chứ?”

Trần Tri Dư: “Tôi đâu có đuổi cậu đi, chẳng phải đã nói rồi sao, cho cậu nghỉ phép.”

Quý Sơ Bạch: “Vì sao lại cho em nghỉ phép?”

Sắc mặt Trần Tri Dư không đổi: “Vì tôi xót cậu.”

“…”

Quý Sơ Bạch sắp bị cô làm cho tức chết, nhưng lại chẳng có cách nào, thậm chí còn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Anh thở dài một hơi, rồi ném chiếc giẻ lau trong tay lên bàn, quay người đi về phía cửa.

Sau khi anh rời đi, cơn giận của Trần Tri Dư vẫn chưa nguôi, cô lại ra lệnh cho Vương Tam Thủy và Hồng Ba Ba: “Khiêng cái bàn đó ra ngoài cho chị, nếu không hai đứa nghỉ cùng cậu ấy luôn!”

Gần vua như gần cọp, Tiểu Vương và Tiểu Hồng không dám trái lệnh nữa, lập tức đi khiêng bàn, mỗi người nhấc một bên, mang chiếc bàn sắt mặt kính đó ra khỏi quán theo yêu cầu.

Thật ra Quý Sơ Bạch vẫn chưa rời đi. Thấy Tiểu Vương và Tiểu Hồng đi ra, anh lập tức bước tới, lo lắng hỏi: “Chị ấy sao vậy?”

Tiểu Vương nhìn Tiểu Hồng với vẻ trách móc: “Đều tại cậu ấy, nói linh tinh!”

Tiểu Hồng không phục: “Tôi nói linh tinh cái gì?”

Tiểu Vương: “Cậu không nói linh tinh thì Mèo Garfield có đi tìm bà chủ không?”

Tiểu Hồng: “Chẳng phải Garfield cũng chỉ có ý tốt thôi sao, bà chủ buồn như vậy, anh ấy không nên đi khuyên à? Với lại, tôi nói đúng nguyên văn cậu nói mà, chẳng thêm mắm dặm muối chút nào cả!”

Quý Sơ Bạch sốt ruột đến phát điên: “Rốt cuộc hai người đã nói gì với chị ấy?”

Tiểu Vương: “Tôi cũng nói với Tiểu Hồng đúng nguyên văn lời cậu nói.”

Quý Sơ Bạch: “Tôi đã nói gì?”

“Tôi hỏi cậu chọc gì bà chủ, cậu trả lời nguyên văn là.” Tiểu Vương lặp lại từng chữ một: “Cậu nói với bà chủ: Trăm hoa đua nở, em chỉ hái một bông, nhưng bông đó không phải là chị.”

Tiểu Hồng gật đầu: “Tôi cũng nói với Garfield y hệt vậy, không sai một chữ nào!” Cô ấy lại hỏi Quý Sơ Bạch: “Đó là nguyên văn lời cậu đúng không? Chúng tôi không thêm mắm dặm muối đúng không? Chúng tôi đều rất cẩn thận!”

Tiểu Vương: “Đúng, chúng tôi đều rất cẩn thận, chưa bao giờ làm mấy chuyện thêm mắm dặm muối!”

Quý Sơ Bạch: “…”

Phải, phải, phải.

Quả thật là cẩn thận, không sai một chữ!

Nếu có một ngày anh chết, thì không phải bị đồ hỗn nào đó chọc tức chết, thì cũng là bị ba tên này hại chết!

Tiểu Hồng và Tiểu Vương không dám nán lại ngoài quán lâu, lần lượt nói với Quý Sơ Bạch một câu “bảo trọng” và “chúng tôi sẽ xin giúp cậu”, rồi nhanh chóng quay lại quán bar.

Cơn giận của Trần Tri Dư vẫn chưa tan, bộ ba cũng không dám sơ suất, lập tức trở về vị trí làm việc, ngoan ngoãn dọn dẹp vệ sinh.

Trần Tri Dư hít thở sâu mấy lần, bình tĩnh lại cảm xúc, rồi quay trở lại kho tiếp tục kiểm hàng.

Đến khi cô kiểm hàng xong và ra khỏi kho, bộ ba cũng đã dọn dẹp xong, Lưu Lâm Lâm cũng đã lau hết tất cả các bàn.

Lưu Lâm Lâm gấp khăn lau ngay ngắn, đặt lên chiếc bàn Trần Tri Dư đang ngồi, rồi nhỏ giọng nói với cô một câu: “Bà chủ, em đi trước đây.”

Trần Tri Dư liếc nhìn cô ta, bất lực thở dài: “Đi đi.”

Sau khi Lưu Lâm Lâm rời đi, bộ ba lập tức vây quanh Trần Tri Dư, định khuyên nhủ cô, xin tha cho Quý Sơ Bạch vẫn đang đứng ngoài cửa quán. Thế nhưng cửa quán bar đột nhiên bị đẩy ra, người bước vào lại không phải Quý Sơ Bạch, mà là khách quen của quán – Mã Tuấn Siêu.

Mã Tuấn Siêu cao gầy, nhuộm mái tóc xám khói, rất mê phong cách hip-hop.

Hôm nay anh ta mặc áo mangto tím, quần jean xanh nhạt phối giày da mũi to màu nâu, trên đầu lại đội mũ màu xanh huỳnh quang, xanh đến chói mắt.

Bốn người Trần Tri Dư ngây người nhìn.

Chẳng lẽ đây chính là “trên đầu không có tí xanh thì cuộc đời chẳng có gì mới mẻ” trong truyền thuyết sao?

Mã Tuấn Siêu là người quen lâu năm của Nam Kiều. Ngay cả trong giai đoạn Nam Kiều thê thảm, sa sút nhất, cậu ta vẫn thường xuyên tới ủng hộ, không vì lý do gì khác, chỉ vì Nam Kiều sẵn sàng cho cậu ta ghi nợ, tiền trong tay cậu ta lúc dư dả lúc túng thiếu, hoàn toàn phụ thuộc vào việc bố cậu ta có đủ lực hay không.

Nhưng Nam Kiều vốn không có quy định cho ghi nợ. Sở dĩ chịu cho Mã Tuấn Siêu ghi nợ, một là vì cậu ta là bạn cũ, hai là vì cậu ta có nợ có trả, ba là vì cậu ta thường xuyên giới thiệu mối làm ăn cho Nam Kiều, mà toàn là những đơn hàng lớn.

Sau khi vào cửa, Mã Tuấn Siêu hoàn toàn không coi mình là người ngoài, cậu ta tiện tay kéo một cái ghế lại, đặt cạnh chiếc bàn bốn người đang ngồi, rồi ngồi phịch xuống, vừa mở miệng liền nói: “Bà chủ Trần, hôm nay thằng em này lại tới giới thiệu mối làm ăn cho bà chị đây.”

Bố của Mã Tuấn Siêu mở công ty quản gia, chuyên cung cấp dịch vụ quản gia cho giới nhà giàu. Năm mươi phần trăm gia tộc giàu có ở Đông Phụ đều thuê quản gia từ công ty của bố cậu ta.

Những gia đình giàu có này thường xuyên tổ chức tiệc tùng. Mà đã tổ chức tiệc thì không thể thiếu rượu, việc mua rượu thường do quản gia phụ trách. Mã Tuấn Siêu phát hiện ra cơ hội làm ăn này, bảo bố mình vận dụng các mối quan hệ, giao toàn bộ việc cung cấp rượu cho các bữa tiệc của những gia đình giàu đó cho cậu ta phụ trách.

Đã là bữa tiệc của các gia đình giàu có thì chắc chắn rượu không thể tầm thường quá, thương hiệu lại không thể quá đơn điệu. Hơn nữa trong những buổi tiệc chủ yếu là người trẻ, tốt nhất rượu nên có chút mới mẻ. Cậu ta là tay mơ, không hiểu biết lắm nhưng lại muốn kiếm tiền, thế là tìm tới Trần Tri Dư, đề nghị hợp tác với cô.

Có tiền mà không kiếm thì là đồ ngốc, huống hồ mỗi lần những gia đình giàu đó mở tiệc, lượng rượu cần dùng vô cùng lớn, lợi nhuận dồi dào, đương nhiên Trần Tri Dư sẽ không từ chối hợp tác với Mã Tuấn Siêu.

Nghe xong mục đích Mã Tuấn Siêu tới đây, Trần Tri Dư nở nụ cười, nói với Garfield ngồi bên cạnh: “Mau đi pha cho ông chủ Mã một ly Margarita mà cậu ấy thích nhất.”

“Không vấn đề.” Garfield đáp một tiếng rồi đứng dậy, đi về phía quầy bar pha rượu.

Trần Tri Dư lại hỏi: “Lần này nhà ai mở tiệc vậy?”

“Nhà họ Trần ở Đông Phụ!” Mã Tuấn Siêu hớn hở nói: “Cô chủ Trần du học về nước, bố mẹ cô ấy muốn tổ chức một bữa tiệc mừng cho cô ấy. Mọi người biết cô chủ Trần chứ? Chính là “Cô gái họ Trần” trong truyền thuyết đó! Mọi người có biết truyền thuyết về “Cô gái họ Trần” không? Chắc là không đâu nhỉ? Đó là truyền thuyết trong đám con ông cháu cha chúng họ, tôi cũng chỉ nghe người khác nói. Có một bài thơ ngắn miêu tả cô ấy, hình như là: Đào hồng rực rỡ, sắc thắm muôn phần, cô gái họ Trần, phong hoa tuyệt luân! Nghe thôi đã biết cô chủ Trần không phải nhân vật tầm thường.”

Tiểu Hồng và Tiểu Vương nghe thấy vậy liền nín thở, lặng lẽ nhìn nhau một cái, rồi nhìn về phía Trần Tri Dư với vẻ căng thẳng.

Trần Tri Dư thì không có phản ứng gì, chỉ tò mò hỏi một câu: “Từ bao giờ Đông Phụ lại nổi lên một nhà họ Trần nữa vậy?”

Mã Tuấn Siêu: “Khoảng năm sáu năm trước. Ông chủ Trần kiếm được kha khá nhờ kinh doanh vật liệu xây dựng, sau đó việc buôn bán ngày càng phát triển, nhà họ mới phất lên. Trước đây vốn chẳng có gì, xuất thân bình thường.”

Tiểu Hồng tiếp lời với vẻ khinh thường: “Bây giờ cũng chỉ bình thường thôi.”

Tiểu Vương: “Nói chính xác thì là nhà giàu mới nổi.”

Mã Tuấn Siêu cười ha ha: “Hai người mạnh miệng ghê nhỉ.”

Lúc này, Garfield bưng ly Margarita đi tới, đặt trước mặt Mã Tuấn Siêu, thở dài một tiếng: “Thời thế thay đổi thật rồi, hạng chó mèo gì cũng có thể làm cô gái họ Trần.”

Mã Tuấn Siêu sững sờ: “Ý anh là sao?”

Garfield: “Sau câu đó còn ba câu nữa, tôi không nói hết, chỉ nói câu sau: Vung roi thúc ngựa, tên vút như thần, oai phong lẫm liệt, khí phách bừng dâng. “Cô gái họ Trần” mà cậu nhắc đến có làm được không? Riêng khoản vung roi thúc ngựa thôi đã không được rồi nhỉ?”

*Tác giả có lời muốn nói:

Garfield: “Tôi xin tuyên bố, chuyện ông chủ bị đuổi ra ngoài, tôi hoàn toàn không có trách nhiệm, tôi đã nghiêm túc nói đúng nguyên văn Tiểu Hồng nói với tôi.”

Tiểu Hồng: “Tôi cũng không có trách nhiệm, tôi cũng nghiêm túc nói đúng nguyên văn Tiểu Vương nói với tôi.”

Tiểu Vương: “Tôi cũng không có trách nhiệm, tôi cũng nghiêm túc nói đúng nguyên văn ông chủ nói với tôi.”

Tiểu Vương, Tiểu Hồng & Garfield: “Haiz, chúng tôi đã nghiêm túc như vậy rồi, sao ông chủ vẫn bị đuổi ra ngoài nhỉ?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận