Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 3: Cô vẫn luôn bị cậu em hòa thượng này ngó lơ, coi thường.

Trêu ghẹo “tiểu hòa thượng” thanh tâm quả dục này khó quá, mức độ lãnh đạm của anh có thể sánh ngang với yêu cơ Bao Tự, Trần Tri Dư cũng không có bản lĩnh lớn như Chu U Vương, vì vậy cô không định tự rước nhục thêm nữa, bất lực thở dài một tiếng, nhân tiện nói: “Có việc thì cứ gọi tôi.”

Nói rồi, cô đứng dậy khỏi ghế, thế nhưng vừa bước được hai bước, giọng nói của “tiểu hòa thượng” đã vang lên sau lưng: “Chị có thể… giúp tôi một chuyện không?”

Bước chân Trần Tri Dư không khỏi khựng lại, cô nghĩ thầm: Lúc tôi còn ngồi thì cậu hờ hững với tôi, sao cứ đợi tôi đi rồi mới chịu hỏi chuyện? Rốt cuộc là muốn tôi đi hay không muốn tôi đi?

Trần Tri Dư cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng người ta đã lên tiếng nhờ giúp đỡ nên cô không thể vờ như không nghe thấy, dù sao vừa rồi người ta còn giúp mình. Làm người không thể quá vô tâm, vì vậy cô xoay người nhìn về phía “tiểu hòa thượng”, nói: “Cậu cứ nói xem là chuyện gì, giúp được thì tôi sẽ giúp.”

Năng lực của cô có hạn, giờ bản thân cô còn ốc không mang nổi mình ốc, nên chỉ có thể giúp những việc trong khả năng, còn ngoài tầm thì muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.

Quý Sơ Bạch khẽ cụp mắt xuống, đôi môi mỏng mím chặt, trên gương mặt lộ ra chút lúng túng. Một lát sau anh mới ngước mắt lên, vẻ bối rối càng rõ hơn: “Chị có biết… xung quanh đây có quán bar nào đang tuyển nhân viên làm thêm không?” Ngừng một giây, anh lại lên tiếng, trong giọng nói xen lẫn sự bất lực và cay đắng với cuộc đời: “Tôi cần kiếm tiền, rất cần.”

Đối diện với ánh mắt tội nghiệp của “tiểu hòa thượng”, trong lòng Trần Tri Dư bỗng dâng lên nỗi xót xa và đồng cảm: Đều là những kẻ khốn khổ lưu lạc chốn nhân gian, cái nghèo khiến chúng ta chẳng còn gì.

Nghĩ ngợi một lúc, cô hỏi một câu trước: “Hiện giờ cậu đi làm rồi à?”

Quý Sơ Bạch gật đầu: “Ừ.”

Trần Tri Dư tốt bụng nhắc nhở: “Quán bar là nơi làm việc ngày đêm đảo lộn, sớm nhất cũng phải mở cửa đến tận hai giờ sáng mới đóng, ban ngày cậu còn phải đi làm, cứ làm việc liên tục như thế có chịu được không?”

Quý Sơ Bạch lại cụp mắt xuống, giọng rất nhỏ: “Nhà tôi nợ rất nhiều tiền, tôi phải phụ trả nợ.”

Trong giọng nói ấy còn pha chút mệt mỏi và đau buồn, như thể đã bị cuộc đời chèn ép đến không thở nổi.

Tim Trần Tri Dư nhói lên một cái, cô nghĩ thầm: Mới tốt nghiệp đã gánh trên vai nợ nần, đúng là đứa trẻ số khổ.

Ngay sau đó, cô đột nhiên nhớ đến quãng thời gian năm xưa khi nhà mình phá sản, cô và anh trai cùng nhau liều mạng trả nợ.

Những ngày ấy quả thực là giật gấu vá vai, thắt lưng buộc bụng để cầm hơi, có thể nói là chua xót đến tận cùng.

Nếu Nam Kiều làm ăn khấm khá, nhất định cô sẽ đích thân giúp “tiểu hòa thượng” này một tay, để anh ở lại Nam Kiều, coi như giúp đỡ chính mình năm xưa. Thế nhưng Nam Kiều buôn bán ế ẩm, không chứa nổi người thứ năm, cô thật sự lực bất tòng tâm, chỉ có thể đáp: “Hình như quán Thắng Bách kế bên đang tuyển phục vụ.”

Quý Sơ Bạch nghe xong thì khẽ gật đầu: “Cảm ơn.” Nói rồi, anh đứng dậy khỏi ghế, thân hình cao lớn lập tức khiến Trần Tri Dư có cảm giác bị bao phủ.

Cô cao 1m69, dù đi bốt đế bằng nhưng cũng cao thêm được 1-2cm nên hiện tại ít nhất cũng 1m70, vậy mà đỉnh đầu của cô chỉ cao đến môi Quý Sơ Bạch, lại còn là môi dưới, vậy thì “tiểu hòa thượng” phải cao ít nhất 1m87.

Thân hình anh còn thẳng tắp, dáng người tam giác ngược tiêu chuẩn, vô cùng nổi bật.

Rõ ràng toát ra sức hút nam tính mãnh liệt, vậy mà hàng cúc trên chiếc sơ mi trắng lại được cài tới tận cổ, che kín lồng ngực và xương quai xanh, trái lại càng làm nổi bật chiếc cổ thon dài trắng nõn và yết hầu gồ lên gợi cảm, nhìn vừa thuần khiết vừa quyến rũ.

Trần Tri Dư không khỏi sửng sốt, không ngờ cậu em hòa thượng thanh tâm quả dục này lại có khí chất “cấm dục” đến vậy.

May mà không phải hòa thượng thật, nếu không quả là phí của trời.

Sau khi đứng dậy Quý Sơ Bạch cũng chẳng buồn nhìn cô lấy một cái, dứt khoát quay người bước về phía cửa quán bar, trông có vẻ như muốn sang thẳng quán bên cạnh để xin việc.

Hành động nhanh gọn quyết đoán ấy khiến Trần Tri Dư trố mắt: Nói đi là đi thật? Vô tình thế luôn à?

Không hiểu sao cô bỗng thấy hơi không cam lòng.

Suốt cả tối, cô vẫn luôn bị cậu em hòa thượng này ngó lơ, coi thường.

Làm bà chủ quán bar sáu năm, cô đã từng gặp đủ kiểu người, nhưng cậu em hòa thượng này chắc chắn là người thuần khiết, đặc biệt, không màu mè nhất mà cô từng gặp, bất kể nam hay nữ.

Cô biết mình xinh đẹp, dù chưa từng lợi dụng nhan sắc để quyến rũ đàn ông, nhưng dù sao thì diện mạo xinh đẹp luôn có sức hút rất lớn. Khi đối diện cô, phần lớn đàn ông đều sẽ để lộ vẻ tán thưởng từ trong ánh mắt, đương nhiên cũng có kiểu đàn ông ngay thẳng đoan chính như Liễu Hạ Huệ nhưng chỉ là số ít, chứ chưa từng có ai hoàn toàn ngó lơ cô như cậu em này.

Cảm giác như mình vừa thua một trận chiến không nên thua.

Được lắm, nhóc con, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi.

Nhìn bóng lưng “tiểu hòa thượng” càng lúc càng xa, Trần Tri Dư càng thấy bực bội.

Thua hồng hài nhi thì được, nhưng thua hòa thượng thì không được, mất mặt lắm, chẳng khác nào mấy năm bươn trải trong xã hội đều uổng phí hết.

Cũng ngay khoảnh khắc đó, cô chợt hiểu tâm lý của đám nhện tinh trong động Bàn Tơ: Đồ hòa thượng thối, ngươi sỉ nhục nhan sắc của ta thì được, nhưng không được sỉ nhục tu vi của ta.

Ngay lúc Quý Sơ Bạch sắp bước ra cửa quán, cô không nhịn được mà nói với theo bóng lưng anh: “Sau này cậu quay lại chỗ tôi thì không cần trả tiền, tôi mời.”

Quý Sơ Bạch dừng bước, quay đầu nhìn về phía Trần Tri Dư.

Trần Tri Dư vẫn đứng cạnh chiếc bàn trước cửa sổ sát đất, dáng người yểu điệu cao ráo, chân đi đôi bốt da đen, đôi chân thon dài thẳng tắp bọc trong lớp quần jean xanh, trên người mặc áo hai dây đen phối với áo khoác da, mái tóc đen dày xoăn sóng xõa trên vai, xương quai xanh gợi cảm thoắt ẩn thoắt hiện.

Dưới ánh sáng lờ mờ, ngũ quan của cô chìm trong bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ, chỉ có đôi mắt long lanh mơ màng kia vẫn mê hoặc như trước. Cả người tựa như một bức tranh mỹ nhân hoàn hảo không chút tì vết, còn đôi môi đỏ mọng là chi tiết làm nổi bật cả bức tranh.

Ánh mắt Quý Sơ Bạch càng thêm sâu thẳm, như đang bốc lên một ngọn lửa âm ỉ, nhưng ngọn lửa ấy vẫn không lay động được vẻ lạnh lùng xa cách trên gương mặt anh. Anh lên tiếng không chút do dự, lạnh lùng từ chối cô: “Không cần.”

Trần Tri Dư: “…”

“Sau này sẽ không quay lại nữa.”

Trần Tri Dư: “…”

“Phải kiếm tiền.”

Trần Tri Dư: “…”

Nói xong, Quý Sơ Bạch xoay người đẩy cánh cửa kính của quán bar, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng sang quán bar bên cạnh, bóng lưng dứt khoát quyết tuyệt, chẳng chút lưu luyến.

Lồng ngực Trần Tri Dư nghẹn lại, suýt nữa tức đến hộc máu.

Cô đã thua một hòa thượng, lại còn là một cậu em nhỏ hơn cô bốn tuổi, vừa mới tốt nghiệp, chưa có chút kinh nghiệm xã hội nào, đã thế còn thua triệt để.

Uất ức đến cùng cực.

Cô thở dài một hơi, lại ngồi xuống chỗ cũ, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ là một con phố nhỏ, hai bên vỉa hè cứ cách vài mét lại trồng một cây ngô đồng to.

Đầu thu, lá cây vẫn xanh tốt. Trên đường không có người qua lại, ánh đèn đường lờ mờ rọi lên tán lá, bóng cây đung đưa đổ xuống mặt đường.

Nhìn được một lúc, Trần Tri Dư liền gạt chuyện vừa rồi ra sau đầu.

Đối với cô “tiểu hòa thượng” chỉ là một khúc nhạc chen ngang, nhẹ tựa lông hồng, chẳng đáng bận tâm, làm sao để sống tiếp mới là bản nhạc chủ đạo của đời cô.

Nghĩ đến Nam Kiều, cô vô thức đưa tay vuốt chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay.

Lại sắp đến kỳ trả tiền thuê rồi, phải nhanh chóng bán được chiếc đồng hồ này, nếu không ngay cả tiền thuê quý này cũng không đủ.

Sự thay đổi vị trí khiến lưu lượng khách giảm mạnh, kinh doanh càng ngày càng ế ẩm. Cô cũng từng nghĩ đủ cách làm marketing, nhưng quảng bá quy mô lớn thì cô không kham nổi. Quảng bá quy mô nhỏ lại không có tác dụng mấy, hiệu quả nhiều nhất cũng chỉ duy trì được khoảng một tuần, đến vốn còn không thu về nổi.

Làm ăn cũng phải chú trọng thời vận, vận của Nam Kiều đúng là không tốt.

Hiện giờ quán bar vẫn đang trong tình trạng lỗ triền miên, theo lý thì chuyển nhượng mới là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng cô không thể mất Nam Kiều, vì Nam Kiều là do một tay anh trai cô gây dựng, là tâm huyết của anh trai, cũng là nhà của cô và ba người khác.

Hơn nữa, dù cô có đồng ý chuyển nhượng Nam Kiều thì ba người kia cũng sẽ không đồng ý.

Trừ khi tán gia bại sản, nếu không cô nhất định phải giữ Nam Kiều lại.

Ngay lúc cô còn đang phân vân xem sáng mai có nên ra chợ đồng hồ cũ thử vận may hay không, thì một giọng nói quen thuộc chợt vang lên bên tai: “Sao chị còn chưa về?”

Trần Tri Dư nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn về phía cửa quán bar, một cô gái nhỏ nhắn gầy gò đang đứng ở đó. Cô ấy mặc váy lolita màu đỏ nhạt, đeo chiếc ba lô đen sau lưng, đôi chân mảnh mai đi tất dài trắng tinh, bàn chân nhỏ xinh mang đôi giày da quai mảnh. Cô ấy cao chưa đến 1m6, làn da trắng nõn ngũ quan tinh xảo, là một cô bé chuẩn loli, giống hệt búp bê sứ.

Đã gần mười giờ đêm, thấy Hồng Ba Ba về, Trần Tri Dư mới yên tâm, cô đáp: “Mới có mấy giờ, chị về sớm cũng chẳng làm gì.” Trong quán cũng không có khách, thực ra cô hoàn toàn có thể về nhà sớm, nhưng vẫn cố ở lại chỉ để chờ mấy người họ về.

Kinh doanh ế ẩm, không cần cả bốn người phải có mặt tại quán nên họ đã chia ca luân phiên, mỗi người trực quán một hôm, như vậy những người khác có thể đi làm thêm.

Phần lớn số tiền bốn người kiếm được từ việc làm thêm đều bù lỗ cho quán bar, họ ngầm hiểu với nhau mà cùng ném tiền vào cái quán bar đang đứng bên bờ vực phá sản này, chỉ để níu chặt dây cương trong tay, không để quán bar lao thẳng xuống vực thẳm mang tên “đóng cửa”.

Hôm nay vừa khéo đến lượt Trần Tri Dư trực quán.

Hồng Ba Ba nhỏ hơn Trần Tri Dư bốn tuổi, năm nay hai mươi tư. Năm mười ba tuổi cô ấy lang thang ngoài phố, được Trần Tri Ngang đưa về, từ đó cô ấy vẫn luôn ở lại Nam Kiều.

Sống cùng nhau suốt mười một năm, từ lâu Trần Tri Dư đã coi cô bé được anh trai nhặt về này là em gái ruột.

Em gái về muộn, chị gái luôn lo lắng, phải tận mắt thấy em gái bình an về nhà, cô mới yên lòng.

Hồng Ba Ba vừa bước vào đã đi thẳng đến chỗ Trần Tri Dư, còn chưa kịp đến bên cạnh cô, ánh mắt đã nhìn xuống cổ tay cô, thấy chiếc đồng hồ vẫn còn đó, cô ấy mới khẽ thở phào: “Em còn tưởng chị lại phải bán gia tài rồi chứ.”

Trần Tri Dư mỉm cười bất lực, phủ nhận: “Em nghĩ nhiều rồi, chị còn gì để bán nữa đâu? Bán thêm nữa thì chắc phải bán cả chị luôn mất.”

Hồng Ba Ba: “Bán mèo Garfield trước đi chị, dạo này giá thịt lợn tăng, anh ấy đáng tiền nhất.”

Mèo Garfield tên thật là Mao Phi Già, là bartender của quán bar, trắng trẻo mập mạp, đầu tròn mặt tròn người cũng tròn, trông y như mèo Garfield nên mới có tên này.

Mèo Garfield bằng tuổi Trần Tri Dư, cũng là do Trần Tri Ngang đưa về.

Anh ấy vốn là đứa trẻ đến từ vùng núi nghèo, năm mười sáu tuổi tay trắng tới Đông Phụ, không may bị lừa vào một băng nhóm tội phạm, trở thành kẻ trộm chuyên nghiệp, lúc đang móc túi Trần Tri Ngang trên phố thì bị bắt quả tang. Nhưng Trần Tri Ngang không giao anh ấy cho cảnh sát, ngược lại còn cứu anh ấy ra khỏi băng nhóm đó, đưa về quán bar cho học nghề pha chế với ông bartender già.

Sau khi nhà họ Trần phá sản, ông bartender kia nghỉ việc, còn Mèo Garfield thì ở lại đến tận bây giờ, bởi vì Nam Kiều là nhà của anh ấy.

Nghe Hồng Ba Ba nói vậy, Trần Tri Dư phì cười: “Chị thấy em nói cũng có lý.”

Hai người đang cười đùa thì lại có người về.

Nghe tiếng cửa mở, hai người đồng loạt nhìn về phía cửa, người bước vào là một chàng trai cao gầy trắng trẻo, mặc áo hoodie xám nhạt và quần jean, trông vừa thư sinh vừa đẹp trai.

Hồng Ba Ba gọi cậu ấy: “Vương Tam Thủy, chẳng phải hôm nay cậu trực ca đêm ở KTV sao? Sao về sớm vậy?”

Vương Tam Thủy trông thì nho nhã thư sinh, nhưng vừa mở miệng đã khiến cả quán chết lặng: “Trong phòng bao có loại ngu xuẩn muốn tán tỉnh tôi!”

Trần Tri Dư: “Nam hay nữ?”

Vương Tam Thủy: “Nữ.”

Trần Tri Dư: “Vậy quả thực là em không có hứng thú với người ta.”

Vương Tam Thủy là gay, gay chính hiệu. Cậu mồ côi bố mẹ, lớn lên ở cô nhi viện, sau đó yêu phải một thằng tồi, bị hắn tàn nhẫn bỏ rơi, lúc cậu tự sát thì được Trần Tri Dư và Trần Tri Ngang cùng nhau cứu, từ đó ở lại Nam Kiều tới tận bây giờ.

Nam Kiều có bốn người: một bà chủ gợi cảm, một Mèo Garfield trắng trẻo mập mạp, một cô bé lolita và một anh chàng gay.

Nghe Vương Tam Thủy nói xong, Hồng Ba Ba tò mò hỏi: “Cô ta định tán tỉnh cậu thế nào?”

Vương Tam Thủy: “Cô ta lấy tiền sỉ nhục tôi, bảo tôi ở cùng cô ta một đêm sẽ cho tôi 50.000 tệ.”

Hồng Ba Ba: “…”

Trần Tri Dư: “…”

Hai người yên lặng nhìn nhau, sau đó cùng nhìn Vương Tam Thủy bằng ánh mắt sáng rực, đồng thanh: “Hay là… em/cậu cân nhắc thử đi?”

Vương Tam Thủy: “…”

*Tác giả có lời muốn nói:

Quý Sơ Bạch: “Tôi muốn làm ông chủ của mấy người.”

Vương Tam Thủy: “Xí, nằm mơ đi!”

Mèo Garfield: “Mơ mộng hão huyền!”

Hồng Ba Ba: “Xí! Anh hoàn toàn không xứng với bà chủ chúng tôi!”

Trần Tri Dư: “Cảm động quá!”

Quý Sơ Bạch: “Tôi có tiền.”

Vương Tam Thủy: “Ông chủ.”

Mèo Garfield: “Ông chủ.”

Hồng Ba Ba: “Ông chủ.”

Trần Tri Dư: “… Xí!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận