Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 2: Cũng không biết là ai đang dạy ai.

Mặt “tiểu hòa thượng” lập tức đỏ tới tận mang tai, như thể chỉ cần nhắc đến hai chữ “bạn gái” là chạm phải cấm kỵ thanh tâm quả dục vậy.

Thế nhưng đối diện với vẻ mặt xấu hổ và giận dữ của tiểu hòa thượng, Trần Tri Dư chẳng những không thấy áy náy, ngược lại còn đột nhiên cảm nhận được thú vui của tên lưu manh khi trêu ghẹo cô gái nhà lành. Hơn nữa đối phương càng xấu hổ giận dữ, cô lại càng muốn tiếp tục trêu ghẹo.

Có lẽ đây chính là thứ gọi là “thú vui xấu xa” chăng.

Tuy cô không có hứng thú với đàn ông nhỏ tuổi hơn mình, nhưng Trần Tri Dư vẫn quyết định giở trò đùa ác ý đến cùng, dù sao thì đã lâu rồi cô chưa gặp chàng trai nào ngây thơ như vậy.

Hơn nữa bây giờ cũng chẳng có việc gì làm, rảnh rỗi chi bằng tìm chút thú vui.

Trên mặt “tiểu hòa thượng” tỏ rõ sự kháng cự và dè chừng với cô, rõ ràng là muốn cô tránh xa mình, thế nhưng Trần Tri Dư cố tình không đi, thậm chí còn kéo ghế ra, ngồi xuống đối diện anh một cách tự nhiên.

Toàn thân “tiểu hòa thượng” cứng đờ, hoàn toàn không ngờ cô sẽ làm vậy, anh ngơ ngác nhìn chằm chằm người phụ nữ xinh đẹp đối diện, gương mặt càng đỏ hơn.

Ngũ quan tuấn tú mê người cộng với vẻ thẹn thùng, trong đầu Trần Tri Dư không tự chủ mà hiện lên bốn chữ “kiều diễm ướt át”.

Nhưng cô không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi đó, nhìn “tiểu hòa thượng” không chớp mắt. 

Cô chỉ muốn xem chàng trai này sẽ có phản ứng gì tiếp theo.

Đối mặt với ánh mắt chăm chú của Trần Tri Dư, đáy mắt “tiểu hòa thượng” hiện rõ vẻ cảnh giác. Anh đỏ mặt nhìn cô, lên tiếng với giọng điệu căng thẳng như sắp ra trận: “Chị… chị muốn làm gì?”

Trần Tri Dư mỉm cười đầy bất lực: “Cậu căng thẳng cái gì? Chị có thể ăn cậu chắc?”

“Tiểu hòa thượng” khẽ nhíu mày, cụp mắt trầm ngâm một lát rồi mới thở phào một hơi: “Đúng là chị không thể.”

“…”

Thế là yên tâm rồi à? 

Hừ, nhóc con nhà cậu đơn thuần thật đấy.

Trần Tri Dư suy nghĩ một chút, quyết định dạy nhóc con này một bài học về “xã hội hiểm ác”. 

Cô nghiêng người về phía trước, nằm sấp lên bàn, chống một tay lên cằm, nhìn anh bằng ánh mắt sáng rực, giọng nói ung dung: “Nhỡ đâu chị thật sự muốn ăn cậu thì sao?”

Đôi mắt người phụ nữ mơ màng quyến rũ, ánh nhìn linh động, đôi môi đỏ mọng gợi cảm ướt át, khi nói lại càng lộ ra sức hút khó tả.

Hơi thở của “tiểu hòa thượng” đột nhiên nghẹn lại, yết hầu khẽ trượt lên xuống, anh vội vàng dời mắt, nghiêm trang đáp: “Tôi có thể kêu cứu.”

“…”

Không ngờ còn là một tên ngốc đơn thuần.

Trần Tri Dư lại bị chọc cười, sau đó cô thốt ra một câu thoại kinh điển của gã lưu manh trêu ghẹo cô gái nhà lành: “Cậu nhìn xem ngoài chị với cậu ra thì trong quán này còn ai không? Cho dù cậu có kêu rát cổ họng thì cũng chẳng có ai đến cứu đâu.”

“…”

Tiểu hòa thượng vô cùng ngượng ngùng, thú vui xấu xa của Trần Tri Dư cũng đã được thỏa mãn, cô không tiếp tục trêu chọc anh nũa, dứt khoát ngồi thẳng lại, dựa lưng vào ghế, mỉm cười trấn an: “Yên tâm, chị không có hứng thú với hồng hài nhi.”

Nghĩa bóng là: Tôi chẳng có hứng thú gì với cậu.

Dưới gầm bàn nơi cô không nhìn thấy, hai bàn tay “tiểu hòa thượng” vẫn ngoan ngoãn đặt trên đùi bỗng siết chặt thành nắm đấm, từng đốt ngón tay trắng bệch, đáy mắt chợt trở nên thâm trầm hơn hẳn, trông có chút tối tăm u ám dưới ánh đèn lờ mờ, nhưng ngay sau đó anh lại giãn mày, thở phào một hơi.

Trong mắt Trần Tri Dư chỉ thấy dáng vẻ anh thả lỏng, cô lại bị chọc cười: “Sợ tôi đến thế cơ à?”

“Tiểu hòa thượng” không đáp, chỉ mím môi, rồi lại dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lại là dáng vẻ xa cách thanh tâm quả dục, Trần Tri Dư bất lực thầm nghĩ trong lòng: Người xuất gia thật còn chẳng tâm tịnh như nước được như cậu, tuổi còn nhỏ mà lấy đâu ra định lực cao siêu vậy chứ?

Cô khẽ thở dài, cũng không định tiếp tục tự chuốc bực nữa, nghiêm túc nói một câu: “Vừa nãy cảm ơn cậu nhé.” Nói xong, cô đứng lên định rời đi, nhưng “tiểu hòa thượng” lại đột nhiên hỏi: “Tại sao chị muốn bán chiếc đồng hồ đó?”

Mông cô đã rời khỏi ghế, nếu là người khác hỏi, cô tuyệt đối sẽ không ngồi lại xuống ghế mà chỉ trả lời một câu qua loa rồi đi. Nhưng “tiểu hòa thượng” này không phải người bình thường, vẻ ngây thơ ngượng ngùng nhưng thanh tâm quả dục của anh đã thành công khiến cô nảy sinh hứng thú.

Hồi nhỏ xem Tây Du Ký, cô không hiểu vì sao đám nhện tinh ở động Bàn Tơ cứ nhất định muốn giữ Đường Tăng lại. 

Giờ thì cô hiểu rồi, bởi vì tò mò.

Trò chuyện thêm đôi ba câu cũng chẳng sao.

Vậy nên cô lại ngồi xuống: “Bởi vì quán bar sắp đóng cửa rồi.”

Sự thật là vậy, cô cũng không thấy mất mặt, nên chẳng cần giấu giếm làm gì.

Trên mặt “tiểu hòa thượng” hiện lên vẻ nghi hoặc: “Tại sao chị không bán quán bar đi?”

Trần Tri Dư cũng không thấy bực, suy cho cùng người không biết thì không có tội, cô nhỏ giọng đáp: “Bởi vì nơi này là nhà của tôi, cũng là nhà của ba người khác.”

“Tiểu hòa thượng”: “Họ là người thân của chị?”

Trần Tri Dư: “Phải.” Cô lại bổ sung: “Anh em ruột thịt cùng cha khác ông nội.” Câu này vừa là nói thật, cũng vừa là muốn chọc “tiểu hòa thượng” cười.

Từ đầu đến giờ, cô chưa từng thấy anh cười.

Cô đoán, kiểu đàn ông thanh tâm quả dục thế này, một khi cười nhất định sẽ rất đẹp.

Vậy nên cô bắt đầu nghiệm chứng suy đoán của mình.

Thế nhưng “tiểu hòa thượng” lại không chiều theo ý cô, không hề bị chọc cười, anh vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhã thoát tục, khẽ gật đầu, hờ hững “Ừm” một tiếng, tỏ ý đã hiểu.

Trần Tri Dư lại tự rước lấy một trận bẽ mặt, trong lòng vừa bực vừa không cam tâm.

Hồi nhỏ cô không hiểu vì sao Chu U Vương lại đốt đài lửa đùa giỡn chư hầu*, chỉ để đổi lấy một nụ cười của Bao Tự, giờ thì cô cũng hiểu rồi.

[*Đốt đài phong hỏa đùa giỡn chư hầu: câu này bắt nguồn từ một câu chuyện nổi tiếng thời Tây Chu:

Chu U Vương rất sủng ái mỹ nhân Bao Tự, mà tính tình Bao Tự lạnh nhạt, ít khi cười. U Vương muốn chọc cười nàng nên nghĩ ra kế đốt đài lửa (vốn dùng để báo động giặc ngoại xâm), khi đốt lửa các chư hầu phải lập tức kéo quân đến cứu.

Lần đó, chư hầu hốt hoảng mang quân đến mới phát hiện không có giặc, chỉ là trò đùa để chọc cười Bao Tự.

Sau này, khi quân Nhung thật sự tấn công, U Vương lại đốt lửa cầu cứu, nhưng chư hầu tưởng lại là trò đùa nên không đến ứng cứu, kết quả U Vương bị giết, nhà Tây Chu diệt vong.]

Chỉ trong mấy phút ngắn ngủi, “tiểu hòa thượng” này đã khiến cô hiểu ra rất nhiều đạo lý mà trước kia cô không hiểu.

Cũng không biết là ai đang dạy ai.

Trần Tri Dư mệt mỏi thở dài một tiếng, lúc này “tiểu hòa thượng” lại hỏi thêm một câu: “Sau đó vì sao chị không bán nữa?”

Trần Tri Dư thật thà đáp: “Vì tôi không thích người đó.” Cô vẫn trả lời thẳng thắn không hề giấu giếm: “Chiếc đồng hồ này có ý nghĩa đặc biệt với tôi, nhất định phải tìm cho nó một người chủ tốt.”

Ánh mắt “tiểu hòa thượng” dời xuống cổ tay cô, trên mặt lộ ra vẻ tò mò, muốn hỏi điều gì đó nhưng ngại mở miệng.

“Đây là chiếc đồng hồ mà bố tôi tặng.” Nếu là người khác, Trần Tri Dư tuyệt đối sẽ không nói nhiều như vậy, nhưng “tiểu hòa thượng” là ngoại lệ, trên người anh không có khí chất phàm tục, thế nên cô hiểu ý mà thỏa mãn sự tò mò của anh: “Đây là quà sinh nhật mười tám tuổi mà bố tặng tôi, nhưng mới qua sinh nhật mấy ngày, ông đã gặp tai nạn xe rồi mất.”

Cô chỉ từng thấy dáng vẻ của mẹ qua ảnh, bố chính là chỗ dựa duy nhất của cô và anh trai.

Nhưng cô vừa tròn mười tám chưa được bao lâu thì chỗ dựa đột ngột sụp đổ, đầu tiên là gia đình phá sản, sau đó bố đột ngột qua đời, cuộc đời cô hoàn toàn đảo lộn.

Sắc mặt “tiểu hòa thượng” thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, ngạc nhiên vì giọng nói bình thản của cô.

Trần Tri Dư hiểu được anh đang nghĩ gì, cô khẽ cong môi cười, nói: “Đã mười năm rồi, nước có nóng đến đâu cũng đã nguội ngắt, cầm cốc lên nuốt xuống thôi, không thì còn làm gì được?”

Đáy mắt “tiểu hòa thượng” khẽ tối đi, như thể bị cơn gió lạnh lẽo xuyên qua.

Trần Tri Dư hiểu được ánh mắt ấy, là đau lòng.

Vừa rồi trêu chọc kiểu gì anh cũng chẳng phản ứng, sao đến khi nghe chuyện bi thương thì lại động lòng trắc ẩn vậy.

Cô không khỏi cảm thán: Người xuất gia quả nhiên lòng dạ từ bi.

Đã khiến người ta đa cảm thì phải chịu trách nhiệm, nên cô đành an ủi ngược lại “tiểu hòa thượng” có năng lực đồng cảm sâu sắc này: “Trên đời không có cửa ải nào không qua nổi, nghiến răng chịu đựng thì cũng qua thôi, huống hồ tôi cũng không chỉ có một mình.”

Sau khi bố mất, cô vẫn còn anh trai.

Anh trai qua đời, cô vẫn còn ba người thân khác bố khác mẹ.

Tuy ông trời không tử tế với cô nhưng cũng chưa chặn hết đường, những lúc khổ sở nhất, vẫn luôn có người ở bên cô.

Hơn nữa, mười tám năm đầu đời, cô từng hưởng thụ vinh hoa phú quý mà nhiều người cả đời cũng chưa chắc đã có, nên giờ dù có khổ hơn nữa, cô cũng chẳng có gì để oán trách.

“Tiểu hòa thượng” im lặng một lúc, nhìn cô chăm chú, rồi chợt lên tiếng: “Chị có thể bước ra được là điều rất tốt.”

Trần Tri Dư khẽ cười, không đáp.

Không muốn bước ra cũng không được, năm tháng không cho phép, cuộc sống cũng không cho phép.

Cứ gắng gượng, thời gian tự đẩy người ta từ quá khứ đến hiện tại, muốn chống cự  cũng không được.

“Tiểu hòa thượng”: “Quán bar này cũng là bố chị tặng?”

Trần Tri Dư lắc đầu: “Không phải, đây là quán của anh tôi, sau này anh ấy bị bệnh nặng, không chữa khỏi nên mới thành của tôi.”

Giọng cô vẫn nhẹ tênh, suy cho cùng chuyện đã qua sáu năm, cô đã chấp nhận hiện thực từ lâu, cũng đã quen với cuộc sống hiện tại.

Nhớ nhung và đau buồn là hai chuyện khác nhau, nỗi nhớ sẽ càng sâu đậm theo năm tháng, như rượu ủ lâu năm, càng lâu càng quý. Nhưng nỗi đau thì không, thời gian sẽ xoa dịu nó.

Sau khi bố mất, cô chỉ còn anh trai, anh trai cùng cô vượt qua bốn năm khó khăn nhất, yếu đuối nhất. Cho đến khi cô tốt nghiệp đại học, anh trai bị chẩn đoán ung thư dạ dày, lúc phát hiện thì đã giai đoạn cuối.

Sự ra đi của anh trai từng khiến cô đau đớn đến mức không muốn sống nữa, nhưng sáu năm trôi qua cũng đủ làm phai nhạt vết thương trong lòng, huống hồ áp lực sinh tồn khiến cô không còn dư sức mà đau buồn, chỉ để lại cho cô nỗi nhớ.

Hơn nữa, anh trai từng nói, hy vọng cô mạnh mẽ dũng cảm sống tiếp.

Nhưng kể kỹ hơn thì lại thành một câu chuyện buồn, cô có thể thản nhiên kể lại, nhưng chưa chắc “tiểu hòa thượng” nghe xong đã thản nhiên tiếp nhận.

Để tránh làm người giàu lòng trắc ẩn này lại đa cảm, Trần Tri Dư dứt khoát đổi chủ đề. Cô khẽ nhướng mày nhìn “tiểu hòa thượng”, hé môi lên tiếng: “Cậu hỏi tôi nhiều như vậy rồi, có phải nên đến lượt tôi hỏi cậu không?”

Có lẽ là xuất phát từ tâm lý có qua có lại, lần này “tiểu hòa thượng” không còn sinh ra tâm lý kháng cự, anh khẽ gật đầu, rất thản nhiên đáp: “Hỏi đi.”

Trần Tri Dư: “Cậu ăn thịt không?”

“…”

“Tiểu hòa thượng” vô cùng bất lực: “Có.”

Xem ra vẫn chưa thực sự quy y cửa Phật.

Nhưng chỉ ăn thịt thôi thì hình như cũng chẳng nói lên điều gì.

Trần Tri Dư suy nghĩ một lát rồi lại hỏi: “Vậy cậu có bạn gái không?”

“Tiểu hòa thượng” lại đỏ mặt, đáp ngắn gọn: “Không.”

Trần Tri Dư: “Cậu đã từng có bạn gái chưa?”

“Tiểu hòa thượng” vẫn trả lời câu tương tự: “Chưa.”

Trần Tri Dư: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Tiểu hòa thượng”: “Hai mươi tư.”

Nhỏ hơn cô bốn tuổi, không tính là nhỏ mà cũng không tính là lớn, đúng độ tuổi chuyển từ thiếu niên non nớt sang thanh niên trưởng thành.

Nhưng điều mà Trần Tri Dư để tâm lại là: Nhóc con đẹp trai thế này, đã hai mươi tư rồi mà còn chưa từng yêu đương? Lẽ nào là tiểu hòa thượng thật? Hay là… có vấn đề ở đâu đó?

Có lẽ nhìn ra được nghi vấn trong lòng cô, “tiểu hòa thượng” lập tức bổ sung: “Tôi vừa mới tốt nghiệp.”

Trần Tri Dư: “Học thạc sĩ?”

Săc mặt “tiểu hòa thượng” không đổi, anh gật đầu: “Ừ.”

Thế thì nghe cũng hợp lý, người một lòng chỉ lo đọc sách thánh hiền quả thực chẳng còn hơi sức đâu để yêu đương trai gái.

Những câu cần hỏi đều hỏi xong rồi, Trần Tri Dư cũng không còn gì để hỏi nữa, cô yên tĩnh ngậm miệng lại.

Đối mặt với sự im lặng của cô, “tiểu hòa thượng” lại khẽ nhíu mày: “Chị hỏi xong rồi à?”

Trần Tri Dư: “Xong rồi.”

Cô thật sự không có hứng thú với hồng hài nhi, cho dù cậu em này có đẹp trai đến mấy, cô cũng không hứng thú.

Hai bàn tay “tiểu hòa thượng” đang đặt trên đùi lại một lần nữa siết chặt thành nắm đấm, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh lãnh đạm như thường, thờ ơ lên tiếng: “Chị tên là gì?”

“Trần Tri Dư.” Cô dừng một chút, cố ý bổ sung: “Dư trong cấp dư (给予: trao tặng).”

“Tiểu hòa thượng” khẽ hé đôi môi mỏng, nhấn mạnh từng chữ: “Tôi tên là Quý Sơ Bạch.”

Nói xong, anh nhìn cô không chớp mắt, đôi mắt đen láy sáng rực, như đang mong chờ điều gì đó.

Trần Tri Dư đọc ra được sự mong đợi trong mắt anh, cô cảm thấy khó hiểu, ngơ ngác đáp: “Ồ.”

“…”

Quý Sơ Bạch khẽ hít sâu một hơi, bổ sung: “Sơ trong hoang sơ, Bạch là màu trắng.”

Ánh mắt vẫn đầy mong đợi.

Trần Tri Dư khẽ nhíu mày, cố gắng đoán tâm tư đối phương. Ba giây sau, cô như bừng tỉnh, anh đang đợi cô khen sao?

Phải khen, cái tên đầy chất thơ thế này, quả thực nên khen, nhất định phải khen.

Không khen thì có vẻ mình dốt văn.

Thế là cô lập tức quyết định bắt đầu nịnh nọt: “Tên hay quá! Tiêm tiêm trắc hướng sơ đồng quải. Duy kiến giang tâm thu nguyệt bạch.”*

[*Thướt tha nghiêng ngả dựa ngô đồng. Thấy ánh trăng nhạt giữa lòng sông.]

Để thể hiện rằng mình cũng văn chương lai láng, cô cố gắng vắt óc ghép hai câu thơ trong hai bài khác nhau lại.

Trần Tri Dư vốn tưởng lời nịnh nọt cao cấp thế này nhất định sẽ khiến “tiểu hòa thượng” thanh tâm quả dục kia nở một nụ cười rung động lòng người, ai dè người ta lại không thèm để ý cô nữa.

Quý Sơ Bạch nghiến răng, dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, làn da trắng nõn, sắc mặt lạnh lùng trong trẻo, thờ ơ xa cách, như thể được tạc từ ngọc, vô cùng lạnh nhạt, không buồn không vui.

Đối mặt với sự dửng dưng của “tiểu hòa thượng”, Trần Tri Dư cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Nhóc con này, tính tình thất thường thật đấy.

*Tác giả có lời muốn nói:

Trần Tri Dư: “Mệt ghê, làm thế nào mới khiến cậu em hòa thượng cười với tôi đây?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận