Sắc mặt phụ thân và mẫu thân thoáng chút mất tự nhiên.

"Tỷ muội song sinh dung mạo không giống nhau, trên đời cũng có."

Nói rồi bèn chuyển chủ đề, dẫn ta vào chỗ ngồi.

"Muội muội mau nếm thử món bánh hoa đào do đích thân ta làm đi, ta đã chuẩn bị rất lâu đó."

Huynh trưởng Du Sơn Lạc đứng bên cạnh khẽ cười tiếp lời: "Nhị muội nhất định phải nếm thử, Lâm Dao vì làm món này mà tay cũng bị bỏng rồi."

Mẫu thân nghe vậy, vội vàng buông tay ta ra, kéo tay Du Lâm Dao qua xem xét, quả nhiên trên mu bàn tay trắng nõn có một vết ửng đỏ.

Bà xót xa trách mắng nàng ta vài câu, phụ thân cũng trầm mặt xuống.

"Ta... ta cứ nghĩ muội muội sẽ thích..."

Đích nữ Hầu phủ được nuông chiều từ bé, vốn không cần phải làm mấy việc bếp núc này, chẳng qua là sợ sự sủng ái độc nhất bị cướp mất, nên mới cố tình lấy lòng mà thôi.

Phụ thân mẫu thân cũng nhìn thấu sự bất an trong lòng nàng ta.

"Các con đều không cần suy nghĩ lung tung."

"Từ nay về sau, các con đều là nữ nhi ruột thịt của ta, ta sẽ đối xử công bằng như nhau."

4

Công bằng như nhau.

Nực cười.

Kiếp trước lần đầu tiên ta gặp Tống Duẫn, là ở một góc hoa viên.

Khi ấy bởi vì ta học quy củ lễ nghi của quý nữ quá chậm,

Bị tiên sinh rầy la, ta đang trốn trong góc lén lút lau nước mắt.

Nước mắt nước mũi đều bôi hết lên ống tay áo, hốc mắt đỏ hoe, trông vô cùng nhếch nhác.

"Đây là cô nương nhà ai, sao lại khóc lóc thương tâm đến nhường này."

Thiếu niên mỉm cười lưu loát nhảy từ trên cây xuống, tay vẫn che chở vật trong n.g.ự.c, cẩn thận đặt xuống đất.

Hóa ra là một con mèo con bị mắc kẹt trên cành cây.

Ta bị biến cố bất ngờ làm cho ngây người tại chỗ, quên cả khóc.

Thiếu niên phủi lá cây dính trên người, nụ cười rạng rỡ, tự nhiên nói: "Là Phùng Xuân muội muội mới trở về đúng không."

"Gương mặt xinh đẹp thế này, khóc nhòe đi thì không hay đâu."

Ta bừng tỉnh, cảm thấy mất mặt, vội vã quay người đưa lưng về phía hắn.

Không xa truyền đến tiếng gọi của huynh trưởng:

"Tống Duẫn, đệ đang ở đâu vậy?"

Kèm theo tiếng bước chân đang tiến lại gần, lòng ta hoảng hốt.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Ta không muốn bị người khác phát hiện mình đang lén khóc, quá đỗi mất mặt.

"Đến đây!"

Tống Duẫn dõng dạc đáp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói đoạn, hắn tiến lên một bước, nhét vào tay ta một túi nhỏ, khẽ giọng nói: "Ta tên là Tống Duẫn, lần sau lại tìm muội chơi."

Dứt lời hắn xoay người rời đi, nghe tiếng động thì hình như đã kéo huynh trưởng của ta đi khuất.

Ta mở chiếc túi ra, bên trong là một gói kẹo được bọc vô cùng tinh xảo.

Trên túi in hai chữ "Hồi Cam".

Sau này ta mới biết, Hồi Cam Trai là cửa tiệm bánh ngọt nổi danh nhất kinh thành, ngày nào trước cửa cũng có người xếp hàng dài dằng dặc.

Tống Duẫn của lúc đó, có lẽ chỉ xuất phát từ lòng tốt thuần túy, an ủi một tiểu cô nương đang mang tâm trạng tồi tệ.

Nhưng sự lừa dối sau này, cũng là sự thật.

Ta của kiếp này, học tập lễ nghi không còn phí sức, hay nói đúng hơn là không còn nỗ lực chứng minh cho người khác xem nữa.

Đương nhiên ta cũng sẽ không trốn trong hoa viên lén lút khóc lóc, càng không vì thế mà quen biết Tống Duẫn.

Rất tốt.

Dây dưa với nam nhân sẽ trở nên bất hạnh.

5

Sau một thời gian an an ổn ổn trốn trong tiểu viện của mình.

Huynh trưởng lại chủ động đến tìm ta.

Thật hiếm lạ.

Kiếp trước mặc cho ta lấy lòng hắn ra sao, hắn luôn giữ dáng vẻ không mặn không nhạt.

Biết hắn yêu thích cổ tịch, ta phí hết tâm tư đến phòng sách cũ tìm kiếm, tìm suốt nhiều ngày, tiêu sạch tiền tiêu vặt hàng tháng mới mua được một quyển mang tặng.

Hắn chỉ nhạt giọng phán: "Không bằng cuốn Lâm Dao tìm được." Sau đó ném bừa sang một bên.

Hắn thích dùng mực thỏi, nhưng mực thỏi cứng rắn khó mài, thư đồng mài không khéo, hắn luôn vì thế mà không vui.

Sau khi biết chuyện, ta khổ luyện mài mực, mất ăn mất ngủ, luyện đến mức cánh tay nhức mỏi, ngón tay chai sần, mới đạt được chút thành quả.

Dùng loại mực ta mài, hắn vẽ xong bức tranh bèn nở nụ cười hài lòng.

Nhưng khi chạm phải ánh mắt đầy mong đợi của ta, hắn thu lại nụ cười, chỉ buông một câu: "Tạm ổn."

"Vẫn là mực Huy Châu do Lâm Dao mang đến dễ dùng hơn."

...

Lâm Dao, Lâm Dao, trong mắt hắn, ta vĩnh viễn không sánh bằng một ngón tay của đứa muội muội thanh mai trúc mã kia.

Không ngờ hiện giờ, hắn lại chủ động đến tìm ta.

"Huynh trưởng, có chuyện gì sao?"

Ta nhìn hắn, nụ cười mang theo tia xa cách.

Hắn vốn không phải người nhiều lời, đảo mắt nhìn cách bài trí trong phòng ta: "Không có gì, chỉ là đến thăm muội thôi, vào phủ đã nhiều ngày, muội có quen chưa?"

Ta ứng phó với kiểu không có chuyện cũng kiếm chuyện để nói của hắn.

Có lẽ thấy ta không có hứng thú, hắn không nói vòng vo nữa:

"Đây là miếng ngọc bội ta mới có được, chạm vào thấy ấm áp, nghe nói muội đến đây mấy ngày nay thân thể luôn không khỏe, mang theo bên người có lẽ sẽ khá hơn."