Ta là thiên kim thật sự của Hầu phủ lưu lạc bên ngoài. Một sớm được tìm về, phụ thân nói: "Từ nay về sau, con và Lâm Dao đều là nữ nhi ruột thịt của ta, ta sẽ đối xử với hai đứa công bằng như nhau."
Nào ngờ sau này ta mới phát hiện, phụ thân muốn đem mối hôn sự từ thuở nhỏ của ta đổi cho nàng ta.
Mẫu thân kiên nhẫn dạy dỗ nàng ta, lén lút thêm thắt vô vàn của hồi môn.
Huynh trưởng ruột thịt ngoài mặt công bằng, nhưng lén lút đem mọi món đồ tốt nhất dâng cho nàng ta.
Hơn nữa ta còn nhận ra, sau khi ta trở về, vị thiên kim Hầu phủ vốn mang tiếng xui xẻo từ nhỏ lại liên tục tỏa sáng.
Còn ta vốn mang mệnh phúc trạch lại luôn gặp chuyện trắc trở.
Thậm chí không lâu sau còn bỏ mạng oan uổng.
Chớp mắt tỉnh lại, ta đã quay về đúng ngày được người của Hầu phủ tìm thấy.
Đối mặt với đám người Hầu phủ đang kích động, ta không ngần ngại vung chổi đuổi bọn họ ra khỏi cửa:
"Ta không phải, đừng có nhận bừa."
1
Lúc thân sinh phụ mẫu nhận ra ta, ta đang xắn tay áo tranh cãi cùng một nam nhân ăn quỵt.
Gã nam nhân cãi không lại ta, thẹn quá hóa giận, xông lên muốn động thủ.
"Dừng tay!"
Khi dưỡng phụ dưỡng mẫu của ta tiến lên cản gã lại, vị phu nhân ăn vận hoa quý kia run rẩy cất lời:
"Con là... nữ nhi của ta có đúng không?"
"Con năm nay mười lăm tuổi rồi đúng không?"
Không vì cớ gì khác, dung mạo của ta quả thực giống bà ấy như đúc cùng một khuôn.
Ta chính là trọng sinh trở về vào khoảnh khắc này.
Nhìn khung cảnh trước mắt, ta thoáng ngẩn ngơ, ký ức kiếp trước ùa về, quay đầu lại bắt gặp tràng diện quen thuộc này.
Sau khi định thần, ta cầm lấy cây chổi vung lên một trận bụi mù, không nể nang gì mà quét bọn họ ra khỏi cửa:
"Ta không phải, ta không có, đừng có nói bừa."
2
Sau khi đuổi người Hầu phủ đi, dưỡng mẫu nét mặt đầy lo âu nhìn ta:
"Xuân Nhi, bọn họ là phụ mẫu ruột thịt của con, con thật sự không muốn trở về sao?"
Nhìn người mẹ nuôi mà đối với ta đã rất lâu rồi không được gặp, ta cố nén nước mắt, dang tay ôm chầm lấy cổ bà làm nũng:
"Người không cần con nữa sao, nương?"
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Trải qua kiếp trước, ta mới hiểu được tình yêu thương dưỡng mẫu dành cho ta mới là tình mẫu t.ử chân chính.
Hốc mắt bà thoắt cái ửng đỏ: "Con là bảo bối ta tự tay nuôi lớn từng ngày, ta làm sao nỡ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chỉ là Hầu phủ quyền quý, trở về nơi đó, Xuân Nhi nhất định sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn."
Ta hiểu tâm ý của dưỡng mẫu.
Gia đình bình thường sinh ra nữ nhi dung mạo xinh đẹp, quả thực khó lòng bảo bọc vẹn toàn.
Gả cho thường dân lại bị kẻ khác dòm ngó, hứa gả cho phú thương quyền quý thì lại chịu cảnh làm thiếp thất.
Kiếp trước vào khoảng thời gian này, ta còn suýt bị một tên công t.ử hoàn khố cưỡng ép nạp làm thiếp.
Bởi vậy dẫu là kiếp trước hay kiếp này, dưỡng mẫu dẫu muôn vàn lưu luyến, cũng vẫn hy vọng ta có thể trở về.
"Huống hồ nếu Hầu phủ đã quyết tâm, e rằng chúng ta cũng không có năng lực chối từ."
Không sai, quyền thế ép người, ta sớm muộn gì cũng phải quay về chốn ấy.
Chỉ là lần này, ta tuyệt đối không dễ dàng chiều theo ý nguyện của bọn họ như kiếp trước.
Ta giống hệt lúc còn bé, nũng nịu cọ cọ đầu vào hõm cổ dưỡng mẫu.
"Mặc kệ ra sao, trong lòng nữ nhi, người mãi mãi là nương thân của con."
3
Người Hầu phủ lui tới ba bận, lại tặng cho Chúc gia vô số kim ngân tài bảo làm tạ lễ, ta mới chịu theo bọn họ trở về.
Trong xe ngựa, ta cùng phụ thân Du Hạ, mẫu thân Thôi thị nhất thời đưa mắt nhìn nhau không nói lời nào.
Ta cúi đầu vân vê ngón tay vừa bị trích m.á.u nhỏ m.á.u nhận thân.
Hiện lên trước mắt ta là hình ảnh dưỡng phụ dưỡng mẫu rơi lệ đầy vẻ lưu luyến ban nãy, còn có khóe mắt ửng đỏ của Tam ca ca vốn luôn dẻo miệng, hay trêu chọc ta.
Đại ca và Nhị ca dẫn thương đội xuống phía Nam vẫn chưa về, đợi lúc các hắn về nhà phát hiện ta không còn ở đó, cũng không biết sẽ đau lòng nhường nào.
"Xuân Nhi... bao năm qua con ở bên ngoài chịu khổ rồi..."
Thôi thị hai mắt đẫm lệ, giới thiệu với ta rằng ta còn có một vị ca ca, một vị tỷ tỷ.
Nực cười, chiếm đoạt tên tuổi của ta, thân phận của ta ngần ấy năm, mà cũng xứng làm tỷ tỷ của ta sao? Hầu phủ rêu rao với bên ngoài rằng ta là muội muội song sinh của Du Lâm Dao, từ nhỏ vì thể nhược nên nuôi dưỡng bên ngoài trị bệnh, dạo gần đây mới đón về.
Vừa bước vào phủ, đã có một nam một nữ tiến ra đón.
"Muội muội tốt, muội rốt cuộc cũng về rồi, thật khiến ta đợi mỏi mòn."
Du Lâm Dao thân thiết nắm lấy tay ta.
Lời nói lại ngầm ám chỉ ta kiêu ngạo khó mời, y hệt như kiếp trước.
"Đây là tỷ tỷ ruột của ta sao?"
Ta làm bộ ngơ ngác.
"Hình như dung mạo hai ta không giống nhau tí nào."
Kiếp trước ta tin tưởng không chút nghi ngờ lời giải thích của bọn họ, thực sự coi nàng ta là tỷ tỷ song sinh của mình.
Cứ ngỡ chỉ là diện mạo không giống, ta còn vô cùng cảm động trước sự thân cận của nàng ta, moi t.i.m móc phổi đối đãi chân thành, lại không ngờ bị nàng ta lợi dụng triệt để.
Nào ngờ sau này ta mới phát hiện, phụ thân muốn đem mối hôn sự từ thuở nhỏ của ta đổi cho nàng ta.
Mẫu thân kiên nhẫn dạy dỗ nàng ta, lén lút thêm thắt vô vàn của hồi môn.
Huynh trưởng ruột thịt ngoài mặt công bằng, nhưng lén lút đem mọi món đồ tốt nhất dâng cho nàng ta.
Hơn nữa ta còn nhận ra, sau khi ta trở về, vị thiên kim Hầu phủ vốn mang tiếng xui xẻo từ nhỏ lại liên tục tỏa sáng.
Còn ta vốn mang mệnh phúc trạch lại luôn gặp chuyện trắc trở.
Thậm chí không lâu sau còn bỏ mạng oan uổng.
Chớp mắt tỉnh lại, ta đã quay về đúng ngày được người của Hầu phủ tìm thấy.
Đối mặt với đám người Hầu phủ đang kích động, ta không ngần ngại vung chổi đuổi bọn họ ra khỏi cửa:
"Ta không phải, đừng có nhận bừa."
1
Lúc thân sinh phụ mẫu nhận ra ta, ta đang xắn tay áo tranh cãi cùng một nam nhân ăn quỵt.
Gã nam nhân cãi không lại ta, thẹn quá hóa giận, xông lên muốn động thủ.
"Dừng tay!"
Khi dưỡng phụ dưỡng mẫu của ta tiến lên cản gã lại, vị phu nhân ăn vận hoa quý kia run rẩy cất lời:
"Con là... nữ nhi của ta có đúng không?"
"Con năm nay mười lăm tuổi rồi đúng không?"
Không vì cớ gì khác, dung mạo của ta quả thực giống bà ấy như đúc cùng một khuôn.
Ta chính là trọng sinh trở về vào khoảnh khắc này.
Nhìn khung cảnh trước mắt, ta thoáng ngẩn ngơ, ký ức kiếp trước ùa về, quay đầu lại bắt gặp tràng diện quen thuộc này.
Sau khi định thần, ta cầm lấy cây chổi vung lên một trận bụi mù, không nể nang gì mà quét bọn họ ra khỏi cửa:
"Ta không phải, ta không có, đừng có nói bừa."
2
Sau khi đuổi người Hầu phủ đi, dưỡng mẫu nét mặt đầy lo âu nhìn ta:
"Xuân Nhi, bọn họ là phụ mẫu ruột thịt của con, con thật sự không muốn trở về sao?"
Nhìn người mẹ nuôi mà đối với ta đã rất lâu rồi không được gặp, ta cố nén nước mắt, dang tay ôm chầm lấy cổ bà làm nũng:
"Người không cần con nữa sao, nương?"
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Trải qua kiếp trước, ta mới hiểu được tình yêu thương dưỡng mẫu dành cho ta mới là tình mẫu t.ử chân chính.
Hốc mắt bà thoắt cái ửng đỏ: "Con là bảo bối ta tự tay nuôi lớn từng ngày, ta làm sao nỡ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chỉ là Hầu phủ quyền quý, trở về nơi đó, Xuân Nhi nhất định sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn."
Ta hiểu tâm ý của dưỡng mẫu.
Gia đình bình thường sinh ra nữ nhi dung mạo xinh đẹp, quả thực khó lòng bảo bọc vẹn toàn.
Gả cho thường dân lại bị kẻ khác dòm ngó, hứa gả cho phú thương quyền quý thì lại chịu cảnh làm thiếp thất.
Kiếp trước vào khoảng thời gian này, ta còn suýt bị một tên công t.ử hoàn khố cưỡng ép nạp làm thiếp.
Bởi vậy dẫu là kiếp trước hay kiếp này, dưỡng mẫu dẫu muôn vàn lưu luyến, cũng vẫn hy vọng ta có thể trở về.
"Huống hồ nếu Hầu phủ đã quyết tâm, e rằng chúng ta cũng không có năng lực chối từ."
Không sai, quyền thế ép người, ta sớm muộn gì cũng phải quay về chốn ấy.
Chỉ là lần này, ta tuyệt đối không dễ dàng chiều theo ý nguyện của bọn họ như kiếp trước.
Ta giống hệt lúc còn bé, nũng nịu cọ cọ đầu vào hõm cổ dưỡng mẫu.
"Mặc kệ ra sao, trong lòng nữ nhi, người mãi mãi là nương thân của con."
3
Người Hầu phủ lui tới ba bận, lại tặng cho Chúc gia vô số kim ngân tài bảo làm tạ lễ, ta mới chịu theo bọn họ trở về.
Trong xe ngựa, ta cùng phụ thân Du Hạ, mẫu thân Thôi thị nhất thời đưa mắt nhìn nhau không nói lời nào.
Ta cúi đầu vân vê ngón tay vừa bị trích m.á.u nhỏ m.á.u nhận thân.
Hiện lên trước mắt ta là hình ảnh dưỡng phụ dưỡng mẫu rơi lệ đầy vẻ lưu luyến ban nãy, còn có khóe mắt ửng đỏ của Tam ca ca vốn luôn dẻo miệng, hay trêu chọc ta.
Đại ca và Nhị ca dẫn thương đội xuống phía Nam vẫn chưa về, đợi lúc các hắn về nhà phát hiện ta không còn ở đó, cũng không biết sẽ đau lòng nhường nào.
"Xuân Nhi... bao năm qua con ở bên ngoài chịu khổ rồi..."
Thôi thị hai mắt đẫm lệ, giới thiệu với ta rằng ta còn có một vị ca ca, một vị tỷ tỷ.
Nực cười, chiếm đoạt tên tuổi của ta, thân phận của ta ngần ấy năm, mà cũng xứng làm tỷ tỷ của ta sao? Hầu phủ rêu rao với bên ngoài rằng ta là muội muội song sinh của Du Lâm Dao, từ nhỏ vì thể nhược nên nuôi dưỡng bên ngoài trị bệnh, dạo gần đây mới đón về.
Vừa bước vào phủ, đã có một nam một nữ tiến ra đón.
"Muội muội tốt, muội rốt cuộc cũng về rồi, thật khiến ta đợi mỏi mòn."
Du Lâm Dao thân thiết nắm lấy tay ta.
Lời nói lại ngầm ám chỉ ta kiêu ngạo khó mời, y hệt như kiếp trước.
"Đây là tỷ tỷ ruột của ta sao?"
Ta làm bộ ngơ ngác.
"Hình như dung mạo hai ta không giống nhau tí nào."
Kiếp trước ta tin tưởng không chút nghi ngờ lời giải thích của bọn họ, thực sự coi nàng ta là tỷ tỷ song sinh của mình.
Cứ ngỡ chỉ là diện mạo không giống, ta còn vô cùng cảm động trước sự thân cận của nàng ta, moi t.i.m móc phổi đối đãi chân thành, lại không ngờ bị nàng ta lợi dụng triệt để.