Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 52: Anh xuống xe ngay cho em

Editor: Sel

Hơi thở của Đường Doanh ở ngay sát bên, Mạnh Đông Dương cúi đầu nhìn thấy đôi môi ửng đỏ của cô, ánh mắt chạm nhau, cơ thể anh theo bản năng muốn tiến tới, nhưng cô lại khẽ chớp mắt, tránh ánh nhìn, nghiêng người bỏ một quả việt quất vào miệng.

"Hơi chua đấy, anh đừng ăn nữa." Cô thì thầm nhắc nhở.

Vị chát lướt qua cổ họng, Mạnh Đông Dương không nghe lời, ăn ngay một quả.

Đường Doanh mím môi nhìn người đàn ông trước mặt.

Mạnh Đông Dương mặt không cảm xúc nói: "Anh thấy chẳng chua tẹo nào, việt quất còn ngọt hơn em nhiều."

Đường Doanh lườm anh một cái.

Tắm xong, Đường Doanh không ra khỏi phòng mà nằm xuống giường luôn.

Cô thực sự quá mệt, lướt điện thoại chưa đến mười phút đã nhắm mắt ngủ thiếp đi. Giấc ngủ an tâm đầu tiên sau khi thi xong, không phải lo lắng chuyện dậy sớm ôn bài vào ngày mai, đến cả giấc mơ cũng ngọt ngào.

Đồng hồ sinh học reo lên lúc năm giờ mười lăm, năm phút sau, tiếng chuông báo thức quên tắt cũng vang lên.

Đường Doanh ngẩn ngơ nhìn trần nhà một lúc, sau khi cơn mơ màng qua đi, cô mới nảy sinh chút tò mò về người đàn ông ngủ ở phòng bên cạnh.

Nếu tối qua Mạnh Đông Dương vào cửa hàng tiện lợi mua đồ, cô sẽ không từ chối thực hiện một vài hoạt động thân mật đã lâu không làm với anh.

Tiếc là anh có vẻ không có ý đó.

Đường Doanh cảm thấy mình đã rất chủ động rồi, cơ thể cũng rất thành thật, chỉ cần lại gần anh, gần như giây tiếp theo cô có thể ăn tươi nuốt sống anh.

Chỉ hôn thôi thì không thể nào lấp đầy d*c v*ng tích tụ bấy lâu nay.

Cửa phòng Mạnh Đông Dương cũng không khóa giống phòng cô.

Cô ấn tay nắm cửa, đẩy hé ra một khe nhỏ, bên trong im ắng. Cô đứng ở cửa một lúc rồi quyết định ra ngoài trước.

Cô theo chỉ dẫn tìm đến quán ăn sáng lâu đời, mua bánh bao chiên, xôi nắm và sữa đậu nành mang về. Trên đường về đi qua cửa hàng tiện lợi, cô mua những thứ cần thiết và hai hộp kem.

Mạnh Đông Dương thích ăn kem cùng cô sau khi làm chuyện ấy, vị ngọt mát lạnh trôi xuống cổ họng khô khốc, cơ thể nóng rực sẽ được xoa dịu sảng khoái. Họ thường hôn nhau tiếp sau khi ăn kem xong.

Nhớ lại những hình ảnh đã lâu không diễn ra, giờ cô bỗng muốn ăn một miếng kem trong túi ngay lập tức.

Mạnh Đông Dương ngủ không ngon.

Do tâm trạng của chính anh có vấn đề, nhưng tỉnh dậy anh liền viết đánh giá tệ cho khách sạn ngay lập tức, chê bai chăn ga gối đệm, lại còn phàn nàn cách âm kém.

Quản gia khách sạn đích thân mang quà đến xin lỗi.

Lúc Đường Doanh về, cửa đang mở, người quản gia mặc âu phục chỉnh tề đang trổ tài ăn nói khéo léo.

Mạnh Đông Dương quấn áo choàng tắm ngồi uể oải trên ghế sô pha, thấy Đường Doanh xách mấy túi đồ đi vào, anh đứng dậy tiễn quản gia về.

Cửa đóng lại, Đường Doanh hỏi: "Sao thế anh?"

"Gặp ma. Vừa dậy thì người trong phòng biến mất tiêu." Mạnh Đông Dương nói giọng châm chọc.

Đường Doanh bảo cô đi mua đồ ăn sáng.

"Khách sạn có bữa sáng mà."

"Nhưng em muốn ăn quán này." Đường Doanh bày đồ ăn lên bàn, cất hộp kem trong túi nilon vào tủ lạnh.

Mạnh Đông Dương hỏi cô: "Em còn mua gì nữa thế?"

Đường Doanh thấy anh cau mày, bèn lấy hai hộp bao cao su còn lại trong túi ra đặt lên bàn ăn.

Mạnh Đông Dương sững người, sau đó quay người đi thẳng về phòng.

Đường Doanh nghi ngờ người này gắt ngủ, rửa tay xong tự ngồi vào bàn ăn bắt đầu ăn.

Bành Văn Quân nhắn tin hỏi mấy giờ tối nay họ đến Nghê Thành, Mạnh Đông Dương có về nhà ăn cơm không.

Đường Doanh trả lời chị xong, hỏi vọng vào người đang trốn trong phòng: "Mấy giờ mình ra sân bay anh?"

Mạnh Đông Dương thay quần áo xong đi ra, ngồi đối diện Đường Doanh, ném hai hộp bao cao su ra xa.

Đường Doanh lười để ý đến anh, lẳng lặng thưởng thức đồ ăn.

Mạnh Đông Dương vẫn luôn mong chờ Đường Doanh chủ động nói gì đó với anh, không phải là những cảm ngộ nhân sinh hay hành trình tâm lý vượt qua khó khăn trong hai năm xa cách, những chuyện đó họ có thể từ từ nói. Anh cần một tín hiệu làm lành rõ ràng, dù chỉ là chủ động nắm tay anh một cái.

Vậy mà cô lại để tâm đến công năng của anh, hay nói cách khác, là đề phòng anh.

Không có đồ bảo hộ thì không được đến gần anh sao?

"Ăn xong anh phải làm việc một lát, mười rưỡi chúng ta ra sân bay." Mạnh Đông Dương không hứng thú với bánh bao chiên đầy dầu mỡ và xôi nắm khô khốc, chỉ uống vài ngụm sữa đậu nành.

Trước khi làm việc, anh uống vài viên vitamin và thực phẩm chức năng gì đó mà Đường Doanh không biết tên.

Đường Doanh nhìn anh: "Anh kén chọn quá đấy."

"Biết đâu anh chỉ là không thấy ngon miệng thôi. Năm ngoái anh bị đau dạ dày một thời gian."

Đường Doanh chưa từng nghe nói anh bị bệnh, cổ họng hơi nghẹn lại. Cô đặt đồ ăn xuống, rút một tờ khăn giấy nắm chặt trong tay, khẽ nói: "Xin lỗi anh, em ít quan tâm đến anh quá."

Mạnh Đông Dương nuốt thêm một viên canxi: "Chỉ là bạn bè bình thường thôi, hỏi thăm nhau được là tốt rồi."

Lúc thu dọn hành lý, Đường Doanh cố tình lờ đi hai hộp bao cao su bỏ quên trên bàn ăn.

Nhưng để lại thứ này cũng ngại, cô đi đi lại lại mấy vòng, cuối cùng nhét hai cái hộp vuông nhỏ vào tận đáy vali.

Mạnh Đông Dương không muốn để ý đến nhất cử nhất động của cô, nhưng cô làm việc rất thiếu khoa học, cứ chạy ra chạy vào phòng ngủ và nhà tắm, mấy lần còn chạy đến gần anh để tìm sạc pin và máy đọc sách Kindle.

Chạy đi chạy lại bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn không tìm thấy chun buộc tóc.

Bị cô làm ảnh hưởng, tiến độ công việc của anh bằng không.

Khi Đường Doanh lại gần lần nữa, Mạnh Đông Dương lấy từ trong túi quần ra một chiếc chun buộc tóc màu nâu.

Đường Doanh nhìn qua, không phải cái cô dùng hôm qua, nhưng là cái cô từng dùng trước đây. Cô không biết anh nhặt được lúc nào.

Cô định lấy lại chun buộc tóc thì Mạnh Đông Dương nắm chặt tay lại.

Anh lạnh lùng nói: "Tìm dưới gối của em đi."

Đường Doanh nhận ra người đàn ông này oán khí hơi nặng, đây là tác dụng phụ của việc yêu xa lâu ngày sao?

Nếu bây giờ cô ngọt ngào dỗ dành anh vui vẻ, thì sau này mỗi lần anh không vui, cô đều phải làm thế sao?

Rốt cuộc anh muốn cô làm đến mức nào?

Đường Doanh cảm thấy mình hơi kém khoản yêu đương rồi.

Trước khi rời khỏi phòng, Đường Doanh đi đến trước mặt Mạnh Đông Dương, mỉm cười hỏi: "Anh đang trách em tối qua tắm xong đi ngủ luôn, hay trách em sáng nay dậy đi ra ngoài không chào anh? Hay là anh thấy em phải chủ động nói câu gì đó thì chúng ta mới làm hòa được?"

Mạnh Đông Dương vừa định lên tiếng, cô khẽ cau mày: "Tâm tư anh khó đoán quá, em cứ tưởng chúng ta đã làm hòa rồi. Thực ra trong lòng anh oán trách em nhiều lắm đúng không."

Vẻ mặt bình tĩnh pha chút bực bội là tín hiệu Đường Doanh dựng lên bức tường ngăn cách trong mắt Mạnh Đông Dương.

Cô chưa bao giờ kiên nhẫn với anh. Cô rõ ràng biết tất cả, nhưng cô không chịu làm.

Anh đòi hỏi nhiều lắm sao?

Đường Doanh tiếp tục nói: "Nếu chỉ là vấn đề nhỏ, anh nói ngay thì em sẽ tự kiểm điểm và cố gắng sửa đổi. Nhưng nếu anh đã oán trách em hai năm nay rồi, thì em phải làm sao để bù đắp cho sự ích kỷ của mình đây?"

"Em ngày càng khéo ăn nói rồi đấy, em thừa biết anh không thể oán trách em mà." Mạnh Đông Dương ép Đường Doanh ngẩng mặt lên nhìn mình: "Lại qua hai năm nữa rồi, lại trải qua bao nhiêu chuyện, vị trí của anh trong lòng em không thay đổi chút nào sao? Đánh giá của em về con người anh, phán đoán của em về tình cảm giữa chúng ta, vẫn dừng lại ở hai năm trước sao?"

Nói xong Mạnh Đông Dương buông tay, khẽ nói với Đường Doanh một câu "đi thôi".

Dậy quá sớm, Đường Doanh buồn ngủ thiếp đi trên máy bay. Trước khi ngủ cô còn nghĩ, nếu mình cứ thế ngủ, người đàn ông này lại trách cô vô tâm vô phế cho xem.

Haizz, người đâu mà khó chiều.

Anh nỗ lực kiếm tiền chỉ để đi đâu cũng ngồi khoang hạng nhất thôi sao? Khoảng cách xa quá, cô muốn làm nũng tựa đầu vào vai anh cũng không được.

Mạnh Đông Dương cảm thấy nếu yêu Đường Doanh thêm mấy năm nữa chắc anh đoản mệnh mất.

Anh cười thầm trong bụng, vốn dĩ anh đã hơn cô sáu bảy tuổi, nếu đoản mệnh nữa thì cô rất có thể sẽ mất anh khi còn trẻ.

Thôi bỏ đi, cô chưa bao giờ tính chuyện lâu dài với anh, cô cũng chẳng quan tâm anh có thể bên cô bao lâu.

Vì đủ loại tâm lý hờn dỗi, anh chụp lại một tấm ảnh Đường Doanh ngủ trông không được đẹp mắt lắm, định bụng hạ cánh xong sẽ gửi ngay cho cô xem.

Hè năm ngoái, Bành Văn Quân ly hôn thuận lợi, đưa Tịch Tịch ra ngoài thuê nhà trọ gần trường học. Luật sư Lâm đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không giành được quyền nuôi cậu em trai.

May mà cậu em trai rất khôn lanh, tự mình giành được quyền đến thăm chị và mẹ hai ngày cuối tuần và mỗi kỳ nghỉ hè đông một tháng.

Bành Phương đến Nghê Thành giúp trông cháu được hơn nửa năm, Tịch Tịch và em trai rất hợp với bà, nhưng Bành Văn Quân xa mẹ nhiều năm lại hay cãi nhau chí chóe với bà.

Trong bếp, hai mẹ con lại cãi nhau chuyện bọn trẻ gọi Mạnh Đông Dương là gì.

Bành Phương hỏi: "Sao không được gọi là dượng út? Trước đây Tịch Tịch gọi Cốc Thụy An là dượng út đấy thôi."

Bành Văn Quân bảo gọi thế sợ Mạnh Đông Dương ngại.

"Cậu ta mà sợ ngại thì đã không đến ăn bữa cơm này." Bành Phương càng nói càng hăng: "Nếu không phải cậu ta chung thủy, đợi Đường Doanh mãi không thay lòng đổi dạ, thì Đường Doanh có khi đã thành đôi với bác sĩ Lộ rồi."

"Mẹ nói bé thôi, mẹ cứ nhắc bác sĩ Lộ làm gì, Đường Doanh với cậu ấy có gì đâu."

Tịch Tịch bất lực nhún vai với Đường Doanh và Mạnh Đông Dương: "Hai người họ lúc nào chẳng thế."

Mạnh Đông Dương đưa miếng lego vừa lắp xong cho Tịch Tịch, hỏi cô bé: "Cháu gặp bác sĩ Lộ rồi à?"

Cậu em trai bên cạnh giơ tay: "Cháu gặp bác sĩ Lộ rồi, chú ấy tốt với dì út lắm, chú ấy đang theo đuổi dì út đấy ạ."

"Không có!" Đường Doanh lập tức phản bác.

Cô véo má cháu trai đầy căng thẳng: "Còn nói linh tinh nữa là dì khâu cái miệng nhỏ này lại đấy!"

Mạnh Đông Dương xoa đầu cậu bé, tiếp tục hỏi: "Chú ấy theo đuổi dì út cháu thế nào?"

Cậu bé nhìn Đường Doanh một cái, không dám nói nữa, lỉnh đi chỗ khác.

Tịch Tịch tiếp lời: "Theo đuổi cũng vô ích thôi, giờ chú ấy vẫn thua mà."

Đường Doanh gõ đầu Tịch Tịch: "Thua cái gì? Ai dạy cháu nói thế? Cháu lại lén xem phim thần tượng rồi phải không!"

"Sao em hung dữ thế, đừng mang bệnh nghề nghiệp về nhà chứ." Mạnh Đông Dương liếc Đường Doanh.

Bành Phương nấu tám món mặn một món canh, toàn là những món Mạnh Đông Dương thích ăn trước đây. Đường Doanh bảo Tết năm nay nhà cô cũng chỉ ăn đến thế này là cùng.

Bành Văn Quân kính rượu Mạnh Đông Dương, cảm ơn anh đã giới thiệu luật sư Lâm Kiều Y giỏi như vậy cho cô, còn cho cô một công việc tốt để cô có thể thoát khỏi bể khổ hôn nhân.

Mạnh Đông Dương không muốn khách sáo, bảo đó là việc anh nên làm.

Bành Văn Quân đùa: "May mà chị hơn em nửa tuổi, xứng đáng để em gọi một tiếng chị."

"Ái chà, thế Tiểu Mạnh cũng sắp ba lăm rồi nhỉ." Bành Phương đúng là hay nói những câu mất hứng.

Đường Doanh sửa lưng bà: "Con ghét nhất người già các mẹ tính tuổi mụ, rõ ràng anh ấy còn chưa đến ba mươi tư."

Mạnh Đông Dương biết Bành Phương khẩu xà tâm phật, nhưng trước đây tiếp xúc bao lần, bà cơ bản vẫn dịu dàng hòa nhã với anh, lần này về, thái độ của bà với anh đã thay đổi.

Anh đoán được lý do. Chắc chắn liên quan đến vị bác sĩ Lộ kia.

"Mẹ em thích Lộ Thần, bà ấy thấy Lộ Thần ở cùng thành phố, tuổi tác và sự trải nghiệm tương đồng với em, lại kiên nhẫn bên em hai năm trời, rất hiểu em, cũng rất thông cảm cho em, đúng không." Mạnh Đông Dương nói những lời này khi trong lòng đang tức anh ách, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh lạ thường.

Họ đang lái xe về nhà Mạnh Đông Dương, đường xá yên tĩnh nhưng lòng hai người lại dậy sóng.

Đường Doanh không uống rượu nên lái xe, nghe xong những lời này, vẻ mặt cô hơi ngượng ngùng, cô giải thích: "Mẹ em hay nói sướng mồm thôi, bà ấy cũng quý anh lắm."

"Bà ấy không thích anh, bà ấy luôn cảm thấy anh có khoảng cách với gia đình em, giống như em luôn cảm thấy không thể đi cùng anh đến cuối con đường vậy, trong lòng mọi người, Lộ Thần mới là người cùng đường với em, anh thì không."

"Mẹ em bảo bọn trẻ gọi anh là dượng út rồi, anh còn muốn bà ấy biểu hiện thế nào nữa." Đường Doanh tấp xe vào lề đường: "Phiền chết đi được, em không lái xe nổi nữa rồi."

"Em phiền cái gì? Nói trúng tim đen rồi chứ gì?"

Đường Doanh cáu: "Anh xuống xe ngay cho em!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim - Chương 52 | Đọc truyện chữ