Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 51: Ngày xuân tươi đẹp
Editor: Sel
Kết thúc buổi phỏng vấn, Đường Doanh không mấy tự tin đi ăn tối cùng Mạnh Đông Dương tại nhà hàng đã đặt trước.
Đây đã là mùa xuân thứ ba họ quen biết, và lão Đường cũng đã ra đi được một năm.
Ngồi trong nhà hàng xa lạ ở một thành phố xa lạ, ánh mắt dừng lại trên người đối diện, Đường Doanh cảm thấy người trước mặt có chút không thực.
Cũng giống như nhà hàng lộng lẫy này, xác suất xuất hiện ở Thượng Hải là rất lớn, nhưng nó không thể nào được xây dựng ở thành phố nhỏ phía Nam kinh tế kém phát triển và mức tiêu dùng bình quân đầu người không cao kia.
Cô lại ích kỷ để người đàn ông này chờ đợi trong cô đơn suốt một năm trời, vậy mà ánh mắt anh nhìn cô vẫn không hề thay đổi.
Nếu Mạnh Đông Dương trước mặt là thật, thì anh chắc chắn là một kẻ ngốc.
Một năm này, Mạnh Đông Dương càng hiểu sâu sắc hơn về "chủ nghĩa duy kết quả" của Đường Doanh.
Trước đây cô cố chấp với kết quả của một mối tình, cố chấp thực hiện một trách nhiệm, giờ đây cô cố chấp với mục tiêu cụ thể hơn, coi thành quả học tập của hơn ba trăm ngày là trọng tâm trong giai đoạn này của cuộc đời.
Một người có tính mục đích mạnh mẽ như vậy lại chỉ đối với anh là tùy duyên, điều này quá mâu thuẫn với tư duy logic thường ngày của cô.
Khi tự thuyết phục bản thân, Mạnh Đông Dương tự nhủ rằng, đối với cô gái này, anh chắc chắn là một người đặc biệt và quan trọng.
Anh nghĩ, thời gian trôi đi, rồi anh sẽ trở thành chấp niệm mà cô không thể dứt bỏ.
Đường Doanh nâng ly rượu vang chạm nhẹ vào ly của Mạnh Đông Dương: "Em mời anh, bữa này em khao."
"Em khách sáo quá." Mạnh Đông Dương nhấp một ngụm rượu, gắp một miếng thức ăn cô thích bỏ vào đĩa cho cô.
Đường Doanh hỏi: "Lần này anh được nghỉ mấy ngày?"
Mạnh Đông Dương bảo lâu lắm rồi không nghỉ phép, anh định đưa cô về Thanh Dương thăm gia đình. Anh vốn định nói thẳng là về thăm bố cô, nhưng cuối cùng lại tránh dùng từ đó.
Đường Doanh tự nói: "Được ạ, vừa khéo giỗ đầu bố em."
"Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta ăn riêng là khi nào không?" Mạnh Đông Dương hỏi cô.
Đường Doanh hơi nheo mắt: "Sao mà quên được chứ, hôm sinh nhật anh ba mươi mốt tuổi."
"Lúc đó em vẫn chưa chia tay."
Đường Doanh phồng má, muốn nói lại thôi.
Mạnh Đông Dương cười nhạt: "Hôm đó em mặc chiếc áo len màu vàng ngỗng, em còn nhớ anh mặc gì không?"
"Quần áo anh kiểu dáng cứ na ná nhau, không đen thì xám, áo khoác len, áo len cashmere..."
"Là em không nhớ." Mạnh Đông Dương ngắt lời cô.
"Không nhớ là bình thường mà, lúc đó việc gì em phải để tâm đến anh chứ."
"Nhưng em mua bánh kem cho anh mà."
"Đấy là phép lịch sự."
"Cũng không hẳn đâu."
Đường Doanh cứng họng, bảo anh đừng nói linh tinh nữa.
Mạnh Đông Dương lại hỏi: "Con của Mai Hinh và Cốc Thụy An biết nói chưa?"
"Không biết, không quan tâm." Đường Doanh ném cho anh ánh mắt "đừng hỏi em mấy câu vô bổ này".
"Em còn liên lạc với dì Trạch không?"
"Cơ bản là không."
Sau khi lão Đường mất, tiền công quỹ và tiền trợ cấp tuất để lại, Trạch Lệ rút ra đưa hết cho Đường Doanh xử lý. Đường Doanh chia số tiền làm ba phần, cô, Bành Văn Quân và Trạch Lệ mỗi người một phần. Cô cảm thấy đây là sự công bằng mà người bố trọng tình trọng nghĩa của cô mong muốn.
Bành Phương lúc đó có cằn nhằn một câu, bảo nếu để lão Đường quyết định, chưa chắc ông đã để lại gì cho con gái lớn.
Đường Doanh không tranh luận với mẹ, cô cảm thấy quan hệ huyết thống không quan trọng, thứ duy trì tình cảm cha con không phải chữ "hiếu", mà là chữ "tình".
Đường Doanh kể chuyện này cho Mạnh Đông Dương nghe, anh trầm ngâm suy nghĩ.
Đường Doanh nói tiếp: "Mạnh Đông Dương, người đó nói sai rồi, anh là người rất hiểu thế nào là yêu."
Mạnh Đông Dương nhướng mày, câu nói này của cô đến bất ngờ quá.
Anh nhìn Đường Doanh với vẻ không quen: "Thi xong nhẹ người rồi à? Cuối cùng cũng chịu chú ý đến anh rồi sao?"
Đường Doanh cúi đầu nhìn thức ăn trước mặt: "Bữa cơm hôm nay ngon thật đấy."
Đường Doanh có rất nhiều điều muốn nói với Mạnh Đông Dương, nhiều đến mức cô cần vạch ra một dàn ý, tìm logic diễn đạt chính xác cho từng ý.
Quá trình học tập chuyên sâu trong thời gian dài giúp cô nhận thức sâu sắc điểm mạnh và điểm yếu của mình là gì.
Khả năng tư duy phản biện của cô có vẻ khá ổn, nhưng khả năng diễn đạt bằng lời nói hơi yếu, tư duy chưa đủ rộng mở, nhưng lại xử lý chi tiết rất tốt.
Sau buổi phỏng vấn này, cô chợt nhận ra, thực ra cô chẳng hề yêu thích việc học, cô cũng không kỳ vọng quá nhiều vào việc kết quả học tập sẽ thay đổi cuộc đời mình.
Đỗ rồi, cô sẽ từ bỏ cuộc sống ở thành phố nhỏ, dấn thân vào thành phố lớn hơn, bước vào một thế giới mới. Không đỗ, cô cũng không định tiếp tục ở lại thành phố nhỏ đó nữa.
Kết quả thi cao học sẽ không ảnh hưởng đến quyết tâm cô đã định sẵn từ lâu.
Trong thời gian bố bị bệnh và sau khi ông qua đời, việc học là công cụ để Đường Doanh đối phó với nỗi đau.
Mạnh Đông Dương hỏi cô muốn nâng cao bản thân vì điều gì, cô tìm về sơ tâm ban đầu, có chút ngại ngùng khi thừa nhận rằng, ý định muốn vươn lên ban đầu có liên quan mật thiết đến anh.
Trong một khoảng thời gian dài trước đây, cô không tìm thấy chính mình. Cô chỉ có thể bám víu vào những mục tiêu rất nhỏ bé, ví dụ như đổi một công việc đãi ngộ tốt hơn, hay thu hẹp khoảng cách với một người đàn ông ưu tú.
Giờ đây cô cũng vẫn không cho rằng mình thi đỗ đến Thượng Hải, thậm chí tương lai đi đến những nơi xa hơn Thượng Hải, là có thể tìm thấy con người thật của mình.
Nhưng mỗi bước đi về phía trước, quả thực cô có thể nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn.
Cô buộc phải thừa nhận, ở một thành phố nhỏ nơi nhân tình thế thái kìm hãm sự phát triển của bản thân, những quy tắc ngầm đó thực sự sẽ trói buộc một linh hồn vốn đã bảo thủ.
Đường Doanh nhận ra mình không phải người sinh ra đã khoáng đạt cởi mở. Vì thế bố cô trước đây luôn nói với cô "gan dạ lên chút", "đừng nhìn trước ngó sau", "làm quen với những người như Mạnh Đông Dương không có hại gì cho con đâu".
Mạnh Đông Dương là người thế nào?
Đường Doanh nghĩ, hành trình khám phá anh của cô mới chỉ bắt đầu.
Bây giờ cô rất tò mò, sự kiên nhẫn của anh rốt cuộc đến từ đâu. Ba năm qua, tâm trạng của anh đã trải qua những thay đổi gì.
Cuối cùng cô cũng có thời gian để nghiêm túc suy ngẫm.
Cô cũng suy ngẫm xem lão Đường rốt cuộc là người đàn ông thế nào, mẹ cô là người phụ nữ ra sao.
Hình ảnh bố mẹ dường như có diện mạo mới sau khi bố ra đi.
Đường Doanh hỏi Mạnh Đông Dương: "Em thay đổi nhiều lắm không?"
Khi hai người nói đến chủ đề này, họ đã rời khỏi nhà hàng, bước vào một cửa hàng đồ chơi trong trung tâm thương mại.
Mạnh Đông Dương nghe cô nói đến ong cả đầu, có vài khoảnh khắc, anh cảm thấy cô gái đang huyên thuyên tâm sự với mình này giống như một chú bướm bị giam cầm quá lâu cuối cùng cũng nhìn thấy loài người.
Cánh bướm cứ đập liên hồi, chốc chốc đậu lên mí mắt anh, chốc chốc đậu l*n đ*nh đầu anh, chốc chốc đậu lên vai anh, rồi thoắt cái bay thẳng vào tim anh.
Mạnh Đông Dương bất lực nói: "Bình thường em cũng có thể nói với anh nhiều thế này mà."
Những ngày không ở bên nhau, mỗi ngày họ chỉ chúc nhau buổi sáng và chúc ngủ ngon.
Đường Doanh lạnh lùng nhìn anh: "Anh thù dai thật đấy."
"Cảm ngộ nhiều thế này, anh còn tưởng em học triết học, tâm lý học hay xã hội học cơ đấy."
"Em không học được khối xã hội..." Đường Doanh nhân cơ hội nói với Mạnh Đông Dương: "Con người em không đủ cảm tính, không đủ lý tưởng hóa, cũng không đủ lãng mạn... Em cố chấp lắm."
"Em cố chấp đến mức làm anh đau tim."
"..."
"Nhưng em hiểu lãng mạn mà, anh từng cảm nhận được."
Đường Doanh chọn quà cho Tịch Tịch và em trai xong, Mạnh Đông Dương định trả tiền.
Đường Doanh ngăn anh lại: "Vừa nãy ăn cơm anh đã tranh trả tiền rồi, giờ em mua đồ cho cháu em, anh đừng tranh nữa."
Mạnh Đông Dương không vui: "Mẹ em luôn coi anh như người nhà, chị em cũng thế. Chỉ có em lúc nào cũng coi anh là người ngoài."
"Em đi với chị em, em cũng đâu muốn để chị ấy trả tiền mãi." Đường Doanh kiên quyết tự trả tiền.
Mạnh Đông Dương hỏi: "Thế anh đến nhà chị em thăm bọn trẻ, anh mang quà gì?"
"Anh định đến á?" Đường Doanh nghi hoặc.
Mạnh Đông Dương cau mày: "Được rồi, anh không đi nữa." Nói xong giận dỗi bỏ đi.
Đường Doanh kéo tay người đàn ông hẹp hòi lại: "Đống quà này tính là anh mua, được chưa?"
Trên đường về khách sạn, Đường Doanh nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của Mạnh Đông Dương đang nhìn ra cửa sổ: "Mạnh Đông Dương, anh thay đổi rồi."
"Bị em mài mòn đấy." Mạnh Đông Dương đáp trả nhanh chóng.
Đường Doanh nhún vai: "Em đâu có cố ý."
Mạnh Đông Dương châm chọc: "Câu nói trốn tránh trách nhiệm nghe hay nhỉ."
"Em cần chịu trách nhiệm gì với anh?" Đường Doanh chất vấn.
"Nhiều lắm."
"Được, anh về liệt kê danh sách cho em, chúng ta đối chiếu từng khoản một."
Xe chưa đến khách sạn, Đường Doanh bảo tài xế tấp vào lề.
Mạnh Đông Dương hỏi cô định làm gì.
Đường Doanh bảo vào cửa hàng tiện lợi mua đồ, xuống xe rồi hỏi anh: "Anh không cần mua gì à?"
Mạnh Đông Dương lắc đầu.
Đường Doanh nhìn anh chằm chằm.
"Không." Mạnh Đông Dương lặp lại.
"Được, đi thôi."
Đường Doanh sải bước nhanh đi trước, dải lụa ngắn trên chiếc áo sơ mi kiểu Pháp bay bay trong gió đêm, cằm cô hất cao.
Mạnh Đông Dương đi theo sau, hai tay xách hai túi đồ to đùng, điện thoại reo cũng không tiện xem.
Đường Doanh nhận ra mình không xách giúp anh thứ gì khi đã đi gần đến cửa khách sạn. Cô quay lại, nhìn người đàn ông cách mình vài mét với ánh mắt ngơ ngác.
"Sao thế?" Mạnh Đông Dương đến gần hỏi.
"Anh mệt không?" Cô hỏi lại.
"Anh không mệt."
Đường Doanh đỡ lấy một túi đồ trên tay anh, lầm bầm: "Mấy năm nữa là anh bốn mươi rồi đấy."
Mạnh Đông Dương cười khẩy lườm cô một cái, bỏ mặc cô tự đi trước.
"Ý em là, nhìn anh chẳng đoán ra tuổi gì cả, vừa nãy em nhìn thoáng qua, trừ cái áo sơ mi đen này hơi dừ ra thì mặt và dáng anh trông cùng lắm chỉ hai mươi tám tuổi thôi." Đường Doanh rảo bước đuổi theo, nịnh nọt nói sau lưng Mạnh Đông Dương.
Mạnh Đông Dương lười nhìn cô.
Hai người ở phòng suite, hai đêm nay mỗi người ngủ một phòng.
Vào phòng, Mạnh Đông Dương đặt đồ lên tủ ở cửa, đi rửa tay trước, rồi tìm quần áo chuẩn bị đi tắm.
Đường Doanh về phòng mình, sắp xếp lại mấy món văn phòng phẩm mua lúc đi dạo tối nay.
Lúc cất hành lý vào vali, cô lấy ra một chiếc hộp nhỏ.
Đợi Mạnh Đông Dương tắm xong, sảng khoái đứng ở quầy bar rửa hoa quả, Đường Doanh lặng lẽ đặt chiếc hộp nhỏ trước mặt anh.
"Cái gì đây?" Cuối cùng Mạnh Đông Dương cũng chịu mở miệng nói chuyện với cô.
Đường Doanh dịu dàng: "Quà sinh nhật ba mươi ba tuổi muộn màng."
Mạnh Đông Dương mở ra xem, bên trong là một con dấu gỗ nhỏ xinh được sơn bóng, trên đó khắc bốn chữ - Bách sự tùng hoan (Mọi sự đều vui vẻ).
Lông mày anh giãn ra, hất cằm về phía Đường Doanh: "Tại sao lại là bốn chữ này?"
"Là hy vọng anh làm gì cũng được vui vẻ."
"Nhưng bây giờ anh đang rất không vui, làm thế nào đây?"
Đường Doanh đi tới lấy con dấu trong lòng bàn tay anh, nghiền nát một quả việt quất anh vừa rửa, chấm nước quả màu xanh tím, nâng tay lên, đóng dấu lên trán anh.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận