Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 37: Một bộ mặt khác

Editor: Sel

Giáo viên dạy Toán cùng khối nghỉ sinh, Đường Doanh phải dạy thay nên công việc trở nên vô cùng bận rộn.

Công việc bận, yêu đương cũng bận, hễ Mạnh Đông Dương đến Thanh Dương là cô chẳng còn chút thời gian riêng tư nào. Hai ngày cuối tuần cô đều dành trọn để ở bên bạn trai.

Mối tình trước đây do cô chủ động, giờ rơi vào thế bị động, trong lòng cô có chút không quen.

Mỗi tuần gặp nhau, Mạnh Đông Dương đều tặng quà cho cô, đó là sự lãng mạn trong lòng anh, là cách anh yêu chiều cô.

Ngoài đồ hiệu xa xỉ, anh còn chuyển cho cô một khoản tiền. Cô không nhận, anh bảo cứ coi như giữ hộ anh.

Cô làm thật, đồ hiệu để hết ở nhà anh không mang về món nào, số tiền kia cô gửi tiết kiệm có kỳ hạn, thẻ ngân hàng cô lén để trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh, mật khẩu là ngày sinh nhật anh.

Phương Tĩnh Ngọc rủ Đường Doanh đi bơi mấy lần mà không được.

Lúc đầu nghe tin cô có người yêu, Phương Tĩnh Ngọc còn tò mò hỏi han, sau chắc nghe Từ Ngật Nam kể, nên khi nói chuyện với cô cũng chủ động tránh nhắc đến chủ đề này.

Từ Ngật Nam kể với Phương Tĩnh Ngọc rằng dì dượng anh ta không còn thân thiết với Đường Doanh như trước nữa.

Hôm nay Đường Doanh lướt thấy ảnh sinh nhật Tiết Hiểu Tuệ trên mạng xã hội. Nhà mẹ đẻ Tiết Hiểu Tuệ đều có mặt, Phương Tĩnh Ngọc cũng tham dự với tư cách bạn gái Từ Ngật Nam.

Cô mở khung chat với Tiết Hiểu Tuệ, định gửi lì xì chúc mừng sinh nhật, nhưng khi định nhập mật khẩu lại thoát ra. Đã xa cách lâu như vậy rồi, tốt nhất đừng làm phiền người ta nữa.

Cô cũng ít liên lạc với họ hàng nhà họ Đường, cô nghĩ sau này có lẽ Phương Tĩnh Ngọc và Từ Ngật Nam cũng sẽ dần xa cách cô thôi.

Có người họ hàng chỉ thấy chuyện này nói ra không hay. Lại có người cho rằng Đường Doanh vớ được món hời lớn. Nhờ Đường Trăn qua đời mà cô mới có cơ hội trèo cao này, cô đang giẫm lên nỗi đau của anh chị cả để hái quả ngọt mà Đường Trăn chưa kịp hái.

Họ cảm thấy cô bé Đường Doanh thật thà an phận ngày xưa đã thay đổi rồi.

Xe Mạnh Đông Dương tặng quá nổi bật, Đường Doanh chưa từng lái đi làm lần nào.

Ông chủ tiệm ảnh gặp Bành Phương, khen Đường Doanh giỏi giang, đi làm mấy năm đã mua được xe xịn thế, tiếc là cứ để không bên đường, cả tuần mới đi một hai lần.

Ông chủ tiệm may cũng góp chuyện, hỏi Bành Phương hai cô con gái đều lấy chồng tốt thế, chắc bà nằm mơ cũng cười tỉnh nhỉ.

Bành Phương thừa hiểu ý tứ trong lời nói của họ, lườm nguýt một hồi, trên đường về nhà không biết đã thầm mắng hai gã đàn ông nhiều chuyện kia bao nhiêu câu.

Tan làm chiều thứ Sáu, Đường Doanh vội vã về nhà thu dọn đồ đạc để đi Nghê Thành.

Bành Phương bảo: "Sao con không lái xe đi làm từ sáng, chiều tan làm đi luôn cho tiện?"

Đường Doanh bảo ở trường không tiện đỗ xe.

"Không tiện đỗ hay sợ đồng nghiệp bàn tán? Cứ bảo bạn trai tặng thì đã sao, con da mặt mỏng quá đấy."

Đường Doanh bực bội đáp: "Vâng, tuần sau con sẽ lái đến trường, ai hỏi con sẽ bảo, vâng, tôi giỏi lắm, tôi kiếm được anh bạn trai siêu giàu, được chưa?"

"Chỉ cần con thấy mình xứng đáng, tâm lý vững vàng, quan tâm gì người khác nghĩ."

Đường Doanh ngập ngừng, bỗng hỏi mẹ: "Lỡ này nào đó con chia tay Mạnh Đông Dương, cái xe này có phải trả lại không?"

"Đăng ký xe tên con, con thích làm gì thì làm." Bành Phương lườm Đường Doanh: "Suốt ngày con nghĩ cái gì trong đầu thế hả?"

Đường Doanh bảo chỉ hỏi chơi thôi.

"Dám yêu dám hận, trước tiên là phải dám yêu đã, hiểu chưa?"

Đường Doanh bĩu môi: "Con xin lĩnh giáo ạ."

Đường Doanh chưa kịp ra khỏi nhà thì Mạnh Đông Dương gọi điện, bảo có việc gấp phải qua đây xử lý, cô không cần đến Nghê Thành nữa.

Bành Phương hỏi Mạnh Đông Dương có đến nhà ăn cơm không.

Đường Doanh bảo không, lát nữa cô sẽ đến khách sạn.

Bành Phương lẩm bẩm: "Không đến cũng tốt, đỡ tốn công mẹ nghĩ thực đơn."

Đường Doanh thở dài: "Mẹ thấy chưa, con yêu đương với người như thế, thực ra mẹ cũng đâu có thoải mái."

Bành Phương lắc đầu: "Nói cho cùng, Tiểu Mạnh vẫn tạo cảm giác xa cách."

"Mẹ thấy anh ấy không chân thật à?"

Bành Phương bảo không biết nói thế nào: "Muốn đánh giá một người, phải trải qua chuyện, phải nhìn thấy lúc người ta sa cơ lỡ vận mới biết được."

Bà nói tiếp: "Nhưng mà tuy bảo phong thái người giàu là do tiền đắp lên, nhưng nhân phẩm Tiểu Mạnh chắc chắn là không chê vào đâu được. Hai đứa cứ từ từ tìm hiểu nhau đi."

Mạnh Chiêu Vũ gây họa ở Mạn Đảo.

Một tuần trước hắn ta đưa hai cô gái trẻ đến khách sạn chơi, trong đó có một cô bé học sinh cấp ba chưa đủ tuổi thành niên. Cô bé đó ở trong phòng hắn ta hai tiếng đồng hồ, khi về cầm theo hai vạn tiền mặt hắn đưa.

Bây giờ bố mẹ cô bé biết chuyện, chặn Mạnh Chiêu Vũ ngay tại khách sạn.

Mạnh Đông Dương gặp Mạnh Chiêu Vũ trong căn phòng suite tầng thượng, thằng em họ bất tài này đang mải mê chơi Super Mario Odyssey trên tivi, trong mắt chỉ có sự căng thẳng với các cửa ải trong game, chẳng thấy chút hoảng loạn nào khác.

Chai rượu trong xô đá trước mặt hắn đã cạn, đá cũng tan hết, khi Mạnh Đông Dương đến gần, hắn hơi cúi đầu, rồi nở nụ cười ngây thơ vô tội: "Anh, anh đến cứu em à."

Hắn chưa dứt lời, Mạnh Đông Dương đã đổ ụp cả xô nước đá lên cái đầu ngu xuẩn bẩn thỉu của hắn.

"Anh, em chưa quan hệ với nó, em thề!" Mạnh Chiêu Vũ run cầm cập đứng dậy khỏi sô pha: "Nếu họ có bằng chứng thì đâu chỉ đến làm loạn, chắc đã báo cảnh sát dọa em từ lâu rồi!"

Mạnh Đông Dương không nỡ nói cho hắn biết, đã có người báo cảnh sát rồi, cảnh sát sắp đến nơi.

Dù sự thật là Mạnh Chiêu Vũ tự mình hư hỏng, hay là có người gài bẫy muốn đuổi hắn đi, đối với Mạnh Đông Dương, điều tra rõ chân tướng chắc chắn không phải chuyện xấu.

Danh tiếng của Mạn Đảo không thể bị ảnh hưởng, ít nhất là không thể liên lụy đến anh và những mối quan hệ anh dày công xây dựng.

Mạnh Vân Khâm còn nhiều việc phải làm ở Thanh Dương, anh cũng vậy.

Thấy sắc mặt Mạnh Đông Dương lạnh tanh, Mạnh Chiêu Vũ túm lấy tay áo anh: "Bác cả có đến không? Bố mẹ em có biết không?"

"Mày cắn thuốc à?" Mạnh Đông Dương nhặt cái chăn trên ghế sô pha, ném bừa lên mặt Mạnh Chiêu Vũ: "Nói thật với tao, may ra còn bị giam ít đi hai ngày."

"Ai giam em? Bố em? Hay cảnh sát?"

Mạnh Đông Dương đẩy thằng em đang phát điên ngồi lại xuống ghế: "Cắn thuốc rồi phải không. Thế có ép người ta quan hệ t*nh d*c không?"

"Em không quan hệ với nó!"

"Ừ, thế là chỉ cắn thuốc, rồi... chơi mấy trò khác. Chơi cái gì? Ai giới thiệu chúng mày quen nhau? Thuốc ở đâu ra?" Mạnh Đông Dương bình thản hỏi.

Mạnh Chiêu Vũ nhận ra mình bị lừa nói thật, vẻ mặt bắt đầu hoảng loạn: "Anh, bọn nó không biết đó là cái gì đâu, chỉ cần anh không nói thì không ai biết cả. Con bé kia, nó sợ, em thật sự không động vào nó, người phụ nữ kia em gặp ở nhà hàng... em gặp mấy lần mới xin được WeChat, giờ em cũng không liên lạc được với cô ta nữa, thuốc là cô ta đưa em, em cai rồi mà, anh biết đấy, mấy năm nay em có động vào đâu."

Mạnh Đông Dương lấy được thông tin liên lạc của người phụ nữ kia xong, tìm một cái khăn tắm sạch, kiên nhẫn lau khô tóc cho em họ.

"Anh, em nói thật hết rồi đấy, em chắc không sao đâu nhỉ? Cái đó cũng đâu phải m* t**..."

Mạnh Đông Dương trùm khăn lên mặt Mạnh Chiêu Vũ: "Lát nữa, với cảnh sát cũng phải khai thật. Chiêu Vũ, mày hai mươi lăm tuổi rồi, lớn đi thôi."

Đường Doanh gặp Mạnh Đông Dương ở một khách sạn khác.

Lúc cô đến đã là tám giờ rưỡi, Mạnh Đông Dương đang gọi điện thoại cho bố.

Anh đứng ngoài ban công, cửa kính khép hờ, tay chống lan can, môi mím chặt. Bóng tối bao trùm lên gương mặt anh, vẻ mặt anh càng lúc càng cô đơn.

Mạnh Vân Khâm nghi ngờ chuyện này do Mạnh Đông Dương làm, tuy không nói thẳng, nhưng lời nói bóng gió đã truyền đạt ý đó.

Ông ta nói: "Chiêu Vũ đến đó, chắc làm con thấy vướng víu nhỉ. Nó đúng là vô học bất tài, nhưng trước giờ chưa làm chuyện gì quá đáng cả."

Người báo cảnh sát là bảo vệ sảnh, lý do là có người gây rối trật tự. Người hỗ trợ cảnh sát điều tra là giám đốc chuyên nghiệp Mạnh Vân Khâm cử đến. Khi Mạnh Đông Dương rời khỏi Mạn Đảo, cảnh sát đã bắt đầu trích xuất camera, bố mẹ cô bé tuy chưa có bằng chứng xác thực, nhưng một mực khẳng định con gái họ chưa đăng ký thông tin cá nhân mà đã bị xâm hại trong khách sạn này.

Đường Doanh định tránh đi, nhưng vẫn nghe thấy vài câu.

Mạnh Đông Dương lạnh lùng nói với bố: "Mạnh Chiêu Vũ sống chết ra sao liên quan gì đến tôi."

"Nó là cháu ruột tôi!"

"Nên ông nghi ngờ con nuôi của ông vì chút cổ phần khách sạn này mà tống cháu ruột duy nhất của ông vào tù... Ồ không đúng, không chỉ chút cổ phần này, ông đã lập di chúc, ngoài bố thí cho mẹ tôi mấy căn nhà, toàn bộ tài sản còn lại ông đều để cho bố con Mạnh Chiêu Vũ." Mạnh Đông Dương cười khẩy: "Vậy ông đoán xem, người tiếp theo tôi muốn tống vào tù là ai?"

Nói xong câu đó, anh cúp máy.

Anh vào tủ lạnh lấy chai nước, vặn nắp, uống chậm rãi vài ngụm.

Anh quay lưng về phía Đường Doanh, uống xong, hai tay chống lên mặt bàn, đầu cúi thấp.

Đột nhiên anh vung tay, ném mạnh chai nước xuống sàn nhà.

Nước bắn tung tóe, chai nước lăn lóc rồi dừng lại ở góc tường, phần nước còn lại trong chai chảy ra lênh láng.

Không khí bỗng chốc đông cứng.

Đường Doanh nín thở, kinh ngạc hiện lên trong mắt. Cô lập tức đi tới, đến bên cạnh Mạnh Đông Dương, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay anh.

Mạnh Đông Dương im lặng vài giây, quay người lại, sờ lên mặt Đường Doanh: "Sợ à?"

Đường Doanh vô thức lắc đầu, buông cổ tay anh ra, nắm lấy bàn tay anh, kéo anh ra khỏi chỗ nước lênh láng.

Lúc tắm, Mạnh Đông Dương ép Đường Doanh vào tường.

Anh giữ chặt những ngón tay thon dài của cô trên đỉnh đầu.

n** t* m*t bị xâm chiếm.

Không thực sự tiến vào.

d*ch nh*n hòa cùng dòng nước, chảy dọc theo đùi trong, rơi xuống sàn nhà.

Lúc lau người, Đường Doanh nhìn thấy trong gương hai bên eo mình hằn lên vết ngón tay đỏ ửng.

Trong suốt quá trình đó, cảm xúc của cô như tách rời khỏi cơ thể.

Cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Tối nay ở lại với anh nhé?" Mạnh Đông Dương ôm cô từ phía sau.

Cô trầm ngâm một lát rồi gật đầu.

Mạnh Đông Dương hôn lên tai cô, tì cằm vào hõm cổ cô, hỏi tiếp: "Đợi anh giải quyết xong chuyện này, đi Mỹ sống cùng anh được không?"

Trong gương, Mạnh Đông Dương nhìn chằm chằm vào mắt Đường Doanh.

Anh có đôi mắt giỏi nhìn thấu mọi việc, bất kỳ sự do dự hay nghi ngờ nào cũng không thoát khỏi sự dò xét của anh.

Đường Doanh cụp mắt, thậm chí còn không nói câu "để em suy nghĩ", cô thẳng thắn với anh: "Trong lòng em, quan hệ của chúng ta chưa đến giai đoạn có thể bàn chuyện này."

Cô ngẩng đầu lên, đáp lại ánh mắt anh trong gương: "Nếu quan hệ giữa anh và bố đã xấu đến mức này rồi, thì đừng làm gì vì ông ấy nữa."

Mạnh Đông Dương nhìn thấy trong đôi mắt trên khuôn mặt thanh tú kia sự bình tĩnh đến lạ thường.

Và cũng nhìn thấy rõ sự kiên cường trong lòng cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận