Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim
Chương 36: Khao khát nhiều hơn
Editor: Sel
Đường Chính Quang bị kích động khiến huyết áp không ổn định, may nhờ thuốc khống chế và sự can thiệp kịp thời của bác sĩ nên không gây ra hậu quả nghiêm trọng.
Bác sĩ Lộ dặn Đường Doanh tuyệt đối không được để ông xúc động mạnh nữa, nếu không rất dễ dẫn đến xuất huyết não.
Trạch Lệ sợ Đường Chính Quang xảy ra chuyện, mặt cắt không còn giọt máu. Đợi tình hình ông ổn định, bà đuổi Mai Hinh ra khỏi bệnh viện.
Bà cũng mới biết tin Mai Hinh giữ lại đứa bé mấy hôm nay, không ngờ bụng đã to nhanh thế, trong lòng vẫn muốn khuyên cô ta bỏ đi.
Mai Hinh mua chai nước ở siêu thị dưới lầu, mở nắp đưa cho mẹ: "Gần bốn tháng rồi, không bỏ được nữa đâu. Mẹ không thương con thì sau này con có người thân yêu thương cũng tốt, con nuôi được đứa bé này."
"Con định tự nuôi á? Con đang nhắm đến khoản tiền đền bù của nhà thằng Cốc thì có." Trạch Lệ hiểu rõ con gái mình, việc làm ăn khó khăn, tiếng tăm lại xấu, quan hệ cần lo lót không lo lót được, người cần dựa dẫm không dựa dẫm được nữa, nên mới chọn con đường này.
Chị dâu Cốc Thụy An đi siêu âm biết là con gái. Bố mẹ Cốc mong cháu trai, nghe tin xong không vui, dù có không ưa Mai Hinh đến mấy thì cũng bắt đầu để ý đến cái thai trong bụng cô ta.
Cốc Thụy An là kẻ hèn mọn, Mai Hinh càng lạnh nhạt không cần anh ta chịu trách nhiệm, anh ta càng muốn chứng minh mình có trách nhiệm. Hai người cứ dây dưa mãi, Mai Hinh do thay đổi nội tiết tố thai kỳ nên dần nảy sinh chút ỷ lại vào anh ta.
Gã đàn ông ngốc nghếch này được cái nghe lời cô ta răm rắp, yêu hay không yêu không quan trọng bằng nghe lời.
Cô ta là đứa con gái thiếu thốn tình thương gia đình, đứa bé trong bụng bỗng dưng khiến cô ta cảm thấy có sự gắn kết.
Bố mẹ Cốc mời Mai Hinh về nhà ăn cơm, bảo cô ta đợi thai đủ bốn tháng thì đi siêu âm.
Mai Hinh hiểu ý đồ của họ, thấy gia đình này thật nực cười. Cô ta thầm quyết định, dù là trai hay gái cũng sẽ sinh ra, và ép nhà họ Cốc phải trả một khoản tiền cấp dưỡng lớn.
Tiền đền bù giải tỏa nhà họ sắp có rồi. Chị dâu cả có con thì tranh được, tại sao cô ta lại không chứ? Cốc Thụy An cũng nên sửa cái tính thật thà nhu nhược đi là vừa.
Còn tờ giấy đăng ký kết hôn kia, có cũng được không có cũng chẳng sao. Dù sao có nhà họ Cốc làm chỗ dựa, cô ta không lo không nuôi nổi đứa bé.
Mấy tháng nay, Trạch Lệ nói không ít lời làm tổn thương Mai Hinh. Mai Hinh cảm thấy tình mẹ con giữa họ đến đây là hết.
Cô ta nhìn Trạch Lệ: "Mẹ muốn nghĩ về con thế nào cũng được. Là mẹ bắt con đến thăm chú Đường, con làm hòa với họ cũng là để mẹ sống dễ thở hơn thôi."
Nhìn bộ dạng Đường Chính Quang thế này, cô ta thấy mẹ mình chẳng sung sướng gì, e là sắp phải làm bảo mẫu cho ông già kia đến nơi rồi.
Trạch Lệ bất lực: "Mẹ đã cố gắng hết sức vì con rồi. Con thấy mẹ làm mẹ không tốt, mẹ cũng nhận. Sau này con muốn sống thế nào thì sống. Con đi sai đường đổi lại được một đứa con, con thấy không thiệt thì thôi, nhưng con nhìn cái Doanh xem..."
"Vâng, cô ta may mắn thật đấy. Biết sao được, ai bảo cô ta có ông bố tốt. Chú Đường đã sớm nhắm Mạnh Đông Dương cho cô ta rồi, Đường Doanh với Cốc Thụy An ai thay lòng trước còn chưa biết đâu."
"Mai Hinh à, con đúng là hết thuốc chữa."
Mai Hinh nhún vai: "Sự thật mất lòng mà."
Đường Chính Quang đòi ly hôn, xuất viện xong nhất quyết không chịu về nhà.
Đường Doanh lo lắng hỏi: "Thế bố định ở đâu?"
Đường Chính Quang im lặng.
Đường Doanh khuyên: "Con buông bỏ rồi, bố cũng buông bỏ đi. Mai Hinh muốn sống thế nào là chuyện của chị ta, dì Trạch chỉ cần tốt với bố, toàn tâm toàn ý với cái nhà này là hai người có thể sống tốt với nhau rồi. Bố không về nhà dì ấy, chẳng lẽ định về nhà cũ?"
"Con sợ bố về cãi nhau với mẹ con à?" Đường Chính Quang xua tay: "Già rồi, cãi không nổi nữa. Con yên tâm, ly hôn xong bố sống một mình, không dựa vào ai cả. Con mỗi ngày gọi điện kiểm tra xem bố còn thở không, mỗi tuần về ăn cơm với bố một bữa là đủ rồi."
"Phỉ phui cái mồm, bố chỉ cần uống thuốc đúng giờ, đi khám định kỳ thì sống đến tám mươi tuổi cũng chẳng thành vấn đề."
Đường Doanh cười khẩy: "Mà nhà con bố cũng chẳng vào được đâu, trong lòng mẹ con làm gì còn bố nữa."
Mạnh Đông Dương lái xe im lặng, nhường không gian cho hai cha con.
Mỗi lần Đường Doanh nói chuyện với bố đều rất thú vị, mồm miệng lanh lợi, lý lẽ rõ ràng. Những lúc thế này anh mới hiểu tại sao nhiều người đàn ông lại thích có con gái.
Trẻ con là sinh vật kỳ lạ, nhưng con gái thì không.
Cuối cùng vẫn đưa người về nhà Trạch Lệ.
Mạnh Đông Dương ngồi uống trà với lão Đường, Đường Doanh kéo Trạch Lệ vào phòng ngủ nói chuyện riêng. Dù giữa hai người có bao nhiêu khúc mắc, họ đều có chung một mong muốn, đó là mong lão Đường khỏe mạnh.
Trạch Lệ có tình cảm với Đường Chính Quang, nếu không bà đã chẳng đăng ký kết hôn với ông chỉ sau nửa năm quen biết. Đường Chính Quang cũng tìm thấy ở Trạch Lệ những điều ông cho là không có ở Bành Phương. Nhìn chung, cặp vợ chồng rổ rá cạp lại này khá hợp nhau về tính cách.
Đường Doanh nói với Trạch Lệ, sự việc đã đến nước này, muốn cả nhà vui vẻ là điều không thể.
Không có được cuộc sống viên mãn thì chỉ có thể tự thuyết phục bản thân chấp nhận cái gai trong lòng, nhưng cố gắng không để nó gây đau đớn thêm.
Không gặp gỡ, không qua lại là cách tốt nhất cô có thể nghĩ ra để xoa dịu mối quan hệ trong khả năng của mình.
Trạch Lệ hứa sẽ không để Mai Hinh xuất hiện trước mặt hai bố con cô nữa.
Rời khỏi đó, Đường Doanh ngán ngẩm nói với Mạnh Đông Dương: "Lại bắt anh phải xem phim tâm lý tình cảm gia đình cẩu huyết lúc mười giờ đêm rồi."
Mạnh Đông Dương đùa lại, bảo phim luân lý gia đình kiểu này phải chiếu vào giờ vàng tám giờ tối mới đúng.
Đường Doanh hỏi anh: "Anh có thấy cuộc sống của em xa vời với anh, vừa vụn vặt lại vừa thế tục không?"
"Nhà em hơi ồn ào chút thôi, nhưng mọi mâu thuẫn đều bày ra trước mặt, cãi nhau thì cãi nhau chứ không ảnh hưởng đến việc mọi người quan tâm lẫn nhau." Mạnh Đông Dương khẽ hỏi: "Em mệt lắm không?"
Đường Doanh gật đầu, bảo làm người hòa giải chẳng dễ chút nào. Trước đây cô phải hòa giải bố mẹ, giờ lại phải giúp hòa giải bố và dì Trạch.
Họ thực sự quan tâm đến nhau, nhưng sự quan tâm ràng buộc quá sâu sắc ấy lại tạo thành một tòa thành vây hãm. Quan hệ hôn nhân là thành vây, quan hệ cha mẹ con cái cũng là thành vây.
Đường Doanh đôi khi nghĩ, có phải vì không đủ tài chính để giải quyết khó khăn trong cuộc sống nên mới phải dùng tình yêu và sự quan tâm làm dây cương trói buộc cả nhà bốn người lại với nhau hay không.
Đây là sự gắn kết, nhưng cũng là sự tiêu hao.
Tiền bạc có thể giải quyết một phần khó khăn của tình thân.
Nếu đủ giàu có, năm xưa chị gái đã không chọn cuộc hôn nhân đó, dù có chọn sai, có người chống lưng và bảo vệ, chị cũng sẽ có dũng khí sửa sai, mẹ cô cũng sẽ không phải lo lắng cho chị mãi không thôi.
Chị gái gần như đi lại con đường cũ của mẹ.
Bành Phương làm mẹ khi còn rất trẻ, bị mắc kẹt trong thân phận người mẹ, trong gia đình vụn vặt nuôi dạy hai đứa con, mất đi cơ hội phát triển bản thân.
Đường Chính Quang ngoài năm mươi tuổi mới có chút danh tiếng chốn quan trường, ông quy kết vận hạn cá nhân lận đận là do cuộc hôn nhân tù túng này. Năm xưa ông yêu Bành Phương là thật, chê Bành Phương đèo bòng con riêng cũng là thật, ông yêu thương quan tâm Bành Văn Quân là thật, nhưng trong lòng không cân bằng cũng là thật.
Nếu ông không phải người đàn ông có trách nhiệm thì đã không tiêu tốn nhiều tâm sức cho gia đình này đến thế. Vừa tiêu hao vừa oán trách, lâu dần, ông tự nhốt mình lại, cũng nhốt luôn cả tiền đồ.
Ông tìm đến Trạch Lệ, vừa khao khát có một người phụ nữ dịu dàng biết nghe lời, vừa để thỏa mãn kỳ vọng về hôn nhân của mình. Ông hy vọng vợ mình có công việc thể diện, có đời sống tinh thần phong phú, vừa làm vợ, vừa làm tri kỷ...
Đường Doanh nói chuyện với Mạnh Đông Dương rất nhiều.
Có những suy nghĩ cô mới nảy sinh gần đây, cũng có những chủ đề trước kia cô không thể nói sâu với Cốc Thụy An.
Cô bỗng nhẹ nhõm nói: "Không bàn đến chuyện Cốc Thụy An ngoại tình, nếu bây giờ em đã kết hôn với anh ta, thì có phải em cũng bị mắc kẹt rồi không?"
Mắc kẹt trong cuộc sống thanh bần, mắc kẹt trong nhu cầu của bố mẹ chồng, mắc kẹt trong khó khăn sinh con đẻ cái.
Cô nhận ra trước đây mình thật ngốc.
Cô trách yêu Mạnh Đông Dương: "Tại anh cả đấy, quan điểm sống của em bị anh làm cho lệch lạc rồi, em chẳng còn hứng thú gì với cuộc sống bình dị mộc mạc nữa."
Trải qua bao nhiêu chuyện, cô trưởng thành là điều tất yếu. Mạnh Đông Dương rất vui khi nghe cô chia sẻ những phiền não sâu sắc này.
Thực ra đời người không có chọn sai, chỉ có cam tâm tình nguyện. Anh nghĩ, nếu cô thuận lợi bước vào cuộc hôn nhân đó, chưa chắc cô đã sống khổ sở. Có thể sẽ vất vả, nhưng cô có năng lực khiến cuộc sống hạnh phúc.
Chỉ là cô xứng đáng có được những điều tốt đẹp hơn.
Cô còn trẻ thế mà đã bị chôn vùi trong cuộc đời cơm áo gạo tiền vụn vặt, anh sẽ thấy tiếc lắm.
Nhìn cô lảo đảo đi qua mưa gió, rồi thuận lý thành chương đứng vững trước mặt mình. Mạnh Đông Dương có cảm giác thỏa mãn của người thợ săn bắt được chim quý.
Anh đã thấy sự si tình và yếu đuối của cô, cũng đã lĩnh giáo sự bướng bỉnh và kiên định của cô. Điểm yếu và điểm mạnh của cô dần dần bộc lộ trước mắt anh, khiến anh cảm thấy vô cùng an tâm.
Cô là người bạn đồng hành anh đã dày công lựa chọn, anh đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô. Nếu cô vừa muốn tình yêu, vừa muốn phát triển bản thân, thì anh sẽ là lựa chọn tốt nhất của cô.
Mạnh Đông Dương bật cười vì câu nói của Đường Doanh, anh nghiêm túc nói với cô: "Em không phải bị anh làm cho lệch lạc, mà là em đang dần nhận rõ bản thân và d*c v*ng của mình. Em mới hai mươi lăm tuổi, tiếp tục đi về phía trước, ngắm nhìn phong cảnh xa hơn, em sẽ có thêm nhiều cảm nhận khác. Còn về tiền bạc, chỉ cần em muốn, chắc chắn sẽ có được."
"Lấy ở đâu ra? Từ anh à?" Đường Doanh bĩu môi: "Đừng có làm hư em nữa. Từ nghèo lên giàu thì dễ chứ từ giàu xuống nghèo thì khó lắm, anh đừng cho em ăn no quá."
"Anh mua cho em cái xe rồi."
"..."
Mạnh Đông Dương không tìm được căn nhà ưng ý, dọn ra khỏi Mạn Đảo xong thì đành về Nghê Thành trước. Mỗi tuần anh sẽ dành hai ngày đến Thanh Dương xử lý công việc khách sạn.
Có xe, Đường Doanh có thể tự lái xe đến tìm anh vào cuối tuần.
Anh chọn một chiếc coupe thể thao hợp với con gái, với tay lái của cô, từ trường học đến nhà anh tối đa chỉ mất hai tiếng.
Đường Doanh nhíu mày: "Anh thấy em lái xe giỏi lắm à?"
"Anh thấy em gan dạ lại cẩn thận."
"Không được, xe đắt quá."
"Không nhận, là muốn hành hạ anh đưa đi đón về à? Nghĩ cho sức lực của đàn ông trung niên bọn anh chút đi chứ."
"..."
Theo phong tục ở Thanh Dương, lễ cúng thất tuần (49 ngày) người mất, người thân sẽ cùng nhau đi viếng, tổ chức một nghi lễ đơn giản.
Sau chuyện xảy ra ở đám tang lần trước, Đường Doanh nảy sinh tâm lý trốn tránh. Sáng sớm tinh mơ, cô tự lái xe đến nghĩa trang đốt giấy tiền cho thím, tránh chạm mặt họ hàng nhà họ Đường.
Đường Doanh trốn được, nhưng Đường Chính Quang thì không.
Chuyện đã đồn xa, Đường Chính Quang bị mọi người xúm vào chỉ trích, bảo cháu gái và cô cùng yêu một người đàn ông, thật là hoang đường. Ông làm bố mà chẳng biết nghĩ cho danh tiếng con gái.
Đường Chính Quang một mình chống lại cả họ, đắc tội hết lượt.
Tối ông chạy đến nhà ăn cơm, dặn Đường Doanh sau này đừng tham gia bất kỳ buổi tụ tập họ hàng nào nữa.
Lại nói: "Bố sẽ nhờ vả quan hệ, chuyển công tác cho con lên Nghê Thành. Con với chị con ở cùng nhau cũng có người chăm sóc, đợi mẹ con già rồi, hai chị em đón bà ấy lên."
Bành Phương nghe thế nhướng mày: "Nó với Tiểu Mạnh chưa chắc đã đi đến cuối cùng, vội vàng tính toán thế, Tiểu Mạnh có nghĩ nhiều không?"
"Cậu ta nghĩ nhiều cái gì, tôi đang tính toán cho tương lai con gái tôi, Nghê Thành đâu chỉ có mình cậu ta là đàn ông. Hơn nữa cậu ta hơn cái Doanh nhiều tuổi thế, có bàn chuyện cưới xin thì cũng phải là cậu ta vội trước chứ."
Bành Phương phì cười, giơ ngón cái với lão Đường.
Gia đình ba người không phải một nhà ngồi cùng một bàn ăn bữa cơm tối ấm cúng.
Lão Đường lúc đi bảo Đường Doanh rút lại câu không cho ông đến nhà nữa.
Đường Doanh nhún vai, nhét hộp kẹo cai thuốc lá vào túi áo bố.
Đường Chính Quang xuống đến tầng bốn, Đường Doanh đuổi theo hỏi: "Thế con đi Nghê Thành rồi, sau này ai chăm sóc bố?"
"Bố có gia đình vợ con, cần gì con chăm." Lão Đường cười: "Con rồi cũng phải lấy chồng, bố không trông mong vào con."
"Bố nói gì thế, con chắc chắn sẽ phụng dưỡng bố và mẹ mà."
"Được rồi được rồi, về đi."
Đường Doanh biết chuyển công tác không dễ, ngoài giờ làm việc, cô cân nhắc học thạc sĩ tại chức để nâng cao bằng cấp.
Cô là người hành động, có ý định là mua ngay tài liệu ôn tập về.
Lúc học cô sẽ tắt máy, cuối tuần đi Nghê Thành cũng mang sách theo.
Mạnh Đông Dương cảm thấy mình đang yêu đương với một cô sinh viên.
Mạnh Đông Dương phát hiện Đường Doanh không hề bám dính lấy anh, cô rất ít khi chủ động nhắn tin cho anh, lúc gọi video cũng không thích nói lời âu yếm.
Mỗi tuần anh đến Thanh Dương, cô đều không ở lại qua đêm với anh. Làm đến muộn thế nào cô cũng đòi về nhà.
Thỉnh thoảng anh lại bắt đầu nghi ngờ sức hấp dẫn của mình.
Anh là người có nhu cầu tình cảm cao, khao khát nhận được nhiều hơn từ Đường Doanh.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận