Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 18: Nhập nhằng không rõ

Editor: Sel

Đường Chính Quang thấy đèn trong nhà vẫn sáng, ngồi phịch xuống bồn hoa dưới lầu, thò tay vào túi tìm thuốc lá. Chẳng mò thấy gì, ông bất lực cười khổ, lại bị cô con gái quản lý như quản ngục tịch thu mất rồi.

Có được cô con gái tâm lý như Đường Doanh đúng là phúc phận lớn nhất đời ông.

Ngày trước dù cãi nhau với Bành Phương kịch liệt đến đâu, ông cũng chẳng nỡ trút giận lên đầu Đường Doanh. Hồi đó nhà nghèo, ông có keo kiệt với ai cũng không bao giờ keo kiệt với cô con gái út này.

Cuộc sống thanh bần, ồn ào cãi vã, nhưng Đường Doanh bé nhỏ chưa từng phải chịu khổ cực gì lớn.

Nghĩ đến thằng Cốc Thụy An khốn nạn, Đường Chính Quang hận không thể băm vằm nó ra làm trăm mảnh.

Bữa cơm tối nay Đường Chính Quang ăn mà nuốt không trôi, Bành Phương cứ mặt nặng mày nhẹ, dù không nói thẳng ra nhưng trong lòng bà muốn ông phải có thái độ rõ ràng.

Lúc về, Bành Văn Quân tiễn ông xuống lầu, dặn đi dặn lại rằng sau này tuyệt đối đừng để Đường Doanh có cơ hội gặp Mai Hinh, tốt nhất là ngay cả Trạch Lệ cũng đừng để chạm mặt.

Trong lòng ông ấm ức, dò hỏi Bành Văn Quân xem Đường Doanh có trách mình không, Bành Văn Quân bảo chỉ cần sau này ông luôn đứng về phía Đường Doanh là được.

Đêm qua Trạch Lệ khóc mấy lần, bảo do mình mải mê công việc không dạy dỗ con cái tử tế. Lúc Mai Hinh bước vào tuổi dậy thì, Trạch Lệ vẫn chưa được điều chuyển từ trạm y tế xã lên thành phố, Mai Hinh mười mấy tuổi phải ở nhờ nhà họ hàng, chịu không ít tủi cực, quãng thời gian đó ảnh hưởng rất lớn đến quá trình trưởng thành sau này của cô ấy.

Trước đây Đường Chính Quang có nghe loáng thoáng về chuyện của Mai Hinh, ông cho rằng con gái trẻ làm ăn buôn bán bên ngoài khó tránh khỏi điều tiếng, tin đồn thất thiệt không đáng tin. Qua chuyện này, nhận thức của ông bị đảo lộn, trong lòng vừa giận vừa tiếc, cô gái này dây vào ai không dây, lại dây đúng vào con gái ông.

Trạch Lệ hỏi Đường Chính Quang có hối hận khi cưới bà không. Gạo đã nấu thành cơm, Đường Chính Quang còn biết nói gì nữa, ông chỉ biết an ủi Trạch Lệ, bảo ông sống với bà chứ có sống với Mai Hinh đâu.

Sau này ông bớt qua lại với Mai Hinh là được.

Ngồi hóng gió lạnh hơn nửa tiếng đồng hồ, Trạch Lệ gọi điện giục ông về nhà.

Về đến nhà, Trạch Lệ đưa cho ông một phong bao lì xì dày cộp, bảo đây là chút lòng thành của bà dành cho Đường Doanh. Bên trong có năm vạn tệ, coi như góp sức cho Đường Doanh mua nhà.

Đường Chính Quang hỏi: "Là ý của bà, hay bà đã bàn với Mai Hinh rồi?"

Trạch Lệ đáp: "Tiền này là của Mai Hinh đưa."

Mặt Đường Chính Quang sa sầm ngay lập tức: "Cầm về đi, làm thế khác nào sỉ nhục người ta."

"Thế ông bảo Mai Hinh phải chuộc tội thế nào nữa? Dù sao cái nhà này tôi cũng cấm cửa nó rồi." Trạch Lệ vừa nói nước mắt vừa rơi: "Nó có chủ động đâu, nó cũng bị thằng Cốc lừa mà. Nó gặp toàn đàn ông không ra gì, nghe thằng Cốc bảo không yêu Đường Doanh nữa, nó mới mủi lòng nhất thời thôi."

"Thôi thôi, đừng nói nữa, chuyện này tại anh tại ả cả thôi. Bà cứ một mực bênh vực con Hinh, chẳng lẽ còn muốn cái Doanh tha thứ cho nó à?"

"Thì quan hệ cũng phải dịu đi chứ, chẳng lẽ cả đời không nhìn mặt nhau sao?"

"Cái Doanh sẽ không đến đây nữa đâu, chuyện này cứ thế đi." Đường Chính Quang buông một câu rồi đóng sầm cửa phòng ngủ.

Tịch Tịch lục tìm sách trong tủ của Đường Doanh, tìm thấy một chiếc hộp đẹp đẽ, mang ra khoe mẹ. Bành Văn Quân mở ra xem, mắt sáng rỡ, hỏi Đường Doanh ai tặng chiếc lắc tay này.

Bành Phương không biết Đường Doanh có món đồ này, hỏi Bành Văn Quân có đắt không.

Bành Văn Quân đáp: "Đắt, đắt lắm mẹ ạ."

Bành Phương bĩu môi: "Đâu ra thế? Đưa mẹ xem nào."

Đường Doanh nhớ đến Mạnh Đông Dương, trong lòng lại thấy phiền muộn. Cô đeo chiếc lắc tay lên tay Bành Phương: "Mẹ thích thì lấy mà đeo."

Bành Phương lườm con gái: "Kiểu dáng trẻ con thế này, mẹ đeo vào trông như Lưu Mỗ cài hoa à."

"Rốt cuộc là ai tặng?" Bành Văn Quân hỏi lại lần nữa.

Đường Doanh ấp úng hồi lâu, bảo là người họ hàng không ra họ hàng, dạo này qua lại thân thiết với lão Đường tặng.

Bành Phương nhớ ra cái tên Mạnh Đông Dương, anh là bạn trai lúc sinh thời của Đường Trăn, chuyện Đường Doanh mua nhà được giảm giá là nhờ anh giúp, luật sư Lâm cũng là bạn anh, dạo gần đây anh giúp hai chị em không ít việc.

Bành Văn Quân cũng rà soát lại mối quan hệ, thấy thật khó hiểu, anh nhiệt tình giúp đỡ, người nên tặng quà là Đường Doanh mới phải, sao lại thành ra anh tặng Đường Doanh món quà quý giá thế này.

Đường Doanh càng nghe càng rối, vội nói: "Có gì mà khó hiểu, bố giúp anh ấy lo lót không ít quan hệ, anh ấy ngại tặng quà trực tiếp cho bố, nên tính ân tình lên đầu em thôi."

Bành Văn Quân chép miệng: "Đầu óc em nhảy số nhanh thật đấy, chỉ sợ em nghĩ thế, nhưng người ta lại không có ý đó."

"Anh ấy không có ý đó thì còn ý gì nữa, anh ấy còn gọi em là cô cơ mà."

Chuyện tình cảm nam nữ nhập nhằng, Bành Phương nghe cái là hiểu ngay.

Bà cất chiếc lắc tay vào hộp, bảo Đường Doanh cất kỹ, nhắc nhở cô: "Bảo là coi như họ hàng, nhưng đó là họ hàng bên đằng anh chị họ con. Năm xưa Mạnh Đông Dương đứng ra lo liệu đám tang cho Đường Trăn, cả nhà họ Đường đều coi cậu ta như con rể của anh chị con, điểm này con phải tự biết chừng mực."

"Con biết rồi." Đường Doanh mím môi: "Hôm nào con sẽ trả lại món đồ này."

Bành Phương nhìn con gái đầy ẩn ý: "Đã qua lâu rồi, cứ nhận đi. Những cái khác thì dừng lại ở đây thôi."

Đêm đó hai chị em ngủ chung phòng, tâm sự chuyện riêng tư.

Bành Văn Quân hỏi Đường Doanh: "Em có thấy mẹ lo xa quá không?"

"Không ạ, em thấy mẹ nói rất đúng." Giọng Đường Doanh bình thản.

Bành Văn Quân chọc nhẹ vào tay em gái: "Thế rốt cuộc anh ta có ý gì với em? Trong lòng em có biết không?"

Đường Doanh không muốn bàn sâu chuyện này, trả lời qua loa: "Hồi mới quen, em hay lo chuyện bao đồng, tặng anh ấy cuốn sổ tay của Đường Trăn, cuốn nhật ký của em kẹp nhầm vào trong đó, chữ em với chữ Đường Trăn lại giống nhau, em đoán là... anh ấy quá nặng tình với Đường Trăn thôi."

Bành Văn Quân nghe mà như lạc vào mê cung, cô túm lấy trọng điểm hỏi: "Anh ta có biểu hiện gì mập mờ với em không?"

"Không có, em với anh ấy gặp nhau có mấy lần đâu."

"Thế mấy lời em vừa nói là ý gì?"

Đường Doanh cảm thấy thật khó giải thích, quay người đối mặt với chị: "Em không nhìn thấu được người này, cảm giác của em về anh ấy đều xuất phát từ Đường Trăn, em thấy anh ấy là người hoài niệm, nặng tình với Đường Trăn... Tiếp xúc với anh ấy, em cứ thấy áp lực thế nào ấy."

"Em nói thế chị vẫn chưa hiểu lắm đâu."

Đường Doanh không đáp nữa, ngáp một cái, bảo buồn ngủ rồi.

Cô biết giải thích thế nào đây. Cô không giải thích được, cũng chẳng cần thiết phải giải thích. Cô và Mạnh Đông Dương, từ nay về sau đừng qua lại nữa là tốt nhất.

Đêm hôm đó những lời Mạnh Đông Dương nói với cô quá "nặng", dù là an ủi hay muốn tâm sự, những lời nặng nề ấy, cô tìm mãi không ra một thân phận thích hợp để đón nhận.

Làm họ hàng thì không rõ ràng, chẳng ra đâu vào đâu, chẳng lẽ còn muốn thử làm bạn bè tri kỷ?

Cô không muốn, cũng chẳng đủ sức để bước vào một mối quan hệ mà mình không thể kiểm soát, càng không thể gánh vác kết quả.

Anh có thể tặng cô chiếc lắc tay mấy vạn tệ, cô lại không có khả năng đáp lễ món quà có giá trị tương đương, nếu làm bạn, mối quan hệ không bình đẳng như vậy chỉ khiến cô thấy áp lực và mệt mỏi.

Càng không nên có những tiếp xúc cơ thể thân mật quá mức như vậy, dù là xuất phát từ sự thương hại hay có chút rung động nhất thời, Đường Doanh cũng không dám nghĩ sâu xa. Điều đó đã vượt quá giới hạn bạn bè rồi.

Cái tên Mạnh Đông Dương, trong lòng Đường Doanh, cho đến giờ vẫn chưa từng xuất hiện với tư cách cá nhân anh.

Lần đầu tiên Đường Doanh nhìn thấy cái tên này là trên câu đối viếng trong đám tang Đường Trăn, dòng chữ viết: "Vị tế Mạnh Đông Dương kính viếng".

Vị tế, là con rể chưa cưới. Đó là sự kỳ vọng của anh chị họ và Đường Trăn, cũng là thân phận mà chính anh thừa nhận.

Mỗi khoảnh khắc ở riêng với người đàn ông này, cô đều tự nhắc nhở bản thân, giữa họ còn có một Đường Trăn.

Sau khi Đường Chính Quang đến cơ quan làm loạn một trận, Cốc Thụy An trở thành đề tài bàn tán của đồng nghiệp.

Lão Cao vốn đã ghi hận vụ gã và Mai Hinh, nhân cơ hội này càng thêm mắm dặm muối, lan truyền bê bối này khắp nơi.

Đường Cửu An làm cùng ngành, nghe được chuyện này mới biết hôn sự của Đường Doanh và Cốc Thụy An đã tan vỡ. Anh ấy gọi cho Đường Chính Quang hỏi rõ sự tình, trong điện thoại, Đường Chính Quang chửi Cốc Thụy An một trận tơi bời, bảo hắn ta tốt nhất đừng vác mặt đến tòa án nữa.

Cùng với những lời đồn đại, quá khứ của Mai Hinh bị đào bới. Một số sự thật bị những người vốn không muốn tin nhìn thấy, nhưng cũng có không ít chuyện gió bắt mưa che bị thêu dệt thành tội lỗi tày đình.

Mấy khách hàng từng nạp thẻ ở tiệm cô ấy, nghe tin đồn xong đến mua hàng cứ nhìn cô ấy với ánh mắt khác thường.

Mai Hinh tự nhận mình nội tâm mạnh mẽ, vẫn ung dung chăm chút cho sự nghiệp, thấy doanh thu cửa hàng không giảm mà còn tăng, cô ấy tăng lương cơ bản cho nhân viên hai cửa hàng, tự an ủi mình rằng đây đều là thử thách.

Điều duy nhất khiến cô ấy đau đầu là nhà cung cấp nguyên liệu đã chấm dứt hợp tác.

Cô ấy biết đây là do Mạnh Đông Dương can thiệp, gặp lại Cốc Thụy An, cô ấy mỉa mai gã đàn ông ngốc nghếch này: "Khi cậu trở thành con chuột chạy qua đường ai cũng muốn đánh, thì cô bạn gái cũ nạn nhân của cậu đã tìm được mối khác tốt hơn cậu gấp vạn lần rồi."

Đối mặt với đủ loại tin đồn chói tai, Cốc Thụy An vẫn giữ sự thương cảm đối với Mai Hinh, duy chỉ có câu này, anh ta nhìn cô ấy với ánh mắt chán ghét, nhấn mạnh với Mai Hinh rằng Đường Doanh không phải loại con gái đó.

Mai Hinh dửng dưng nhìn đôi mắt ngây thơ của anh ta: "Cậu bảo không phải thì là không phải. Giờ chú Đường không nhận tôi nữa, Đường Doanh cũng chẳng còn là em gái tôi, còn cậu, tốt nhất cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Gặp phải cậu coi như tôi xui xẻo, cậu vừa ngây thơ lại vừa ngu ngốc. Trước đây cứ tưởng cậu nắm thóp được Đường Doanh, ai ngờ cuối cùng bị cô ta xoay như chong chóng. Xuống xe đi, tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa."

Cốc Thụy An cảm thấy mình bị bỏ rơi, anh ta đi trên con phố náo nhiệt, nhìn đâu cũng thấy như đang nhìn một đống đổ nát. Bất tri bất giác, anh ta đi đến dưới lầu nhà Đường Doanh, trời đã tối, anh ta nhìn thấy ánh đèn ấm áp trên tầng năm, nơi anh ta từng trải qua biết bao năm tháng tươi đẹp.

Số phận rốt cuộc là làm sao vậy?

Đường Doanh nhận dạy kèm sáu học sinh, mỗi chiều dạy ba tiếng. Bọn trẻ đều sống quanh đây, khi phụ huynh bận không đến đón được, để đảm bảo an toàn, Đường Doanh sẽ chu đáo đưa từng em về nhà.

Dì út dạy thêm cho mấy bạn nhỏ, giúp Tịch Tịch có thêm bạn mới. Chiều tối hôm nay, con bé nhất quyết đòi đi cùng dì út đưa bạn về nhà.

Xong nhiệm vụ, Đường Doanh tiện đường đưa Tịch Tịch vào cửa hàng hoa quả mua dâu tây, hai dì cháu nắm tay nhau cười nói vui vẻ, bỗng Tịch Tịch nhận ra một người phía trước, hỏi Đường Doanh: "Kia có phải là chú Cốc không ạ?"

Đường Doanh nín thở, ánh mắt lướt qua một cái rồi thu lại ngay, sau đó dắt Tịch Tịch sang bên kia đường.

Cốc Thụy An đuổi theo, chưa kịp đứng vững thì Tịch Tịch quay lại đẩy anh một cái: "Chú là người xấu, chú đừng có lại gần dì út cháu!"

Đường Doanh ôm vai Tịch Tịch, kéo con bé về phía mình, mắt không nhìn Cốc Thụy An lấy một lần.

Bị trẻ con mắng, Cốc Thụy An sững sờ tại chỗ, nhìn bóng lưng Đường Doanh ngày càng xa, cảm thấy mình cũng biến thành một đống đổ nát.

Đi đến đầu ngõ, thấy chiếc SUV quen thuộc đỗ trước cửa tiệm may. Đường Doanh khựng lại, sao anh lại đến đây?

Cô nắm chặt tay Tịch Tịch: "Mình đi nhanh hơn chút nhé?"

"Vâng ạ!" Tịch Tịch nói xong liền kéo tay dì chạy.

Chạy được nửa con ngõ, Tịch Tịch dừng lại trước cửa tiệm ảnh thở hổn hển.

Đường Doanh vỗ lưng cho cháu gái, dở khóc dở cười: "Làm khổ con rồi."

Lúc này giọng nói của Mạnh Đông Dương vang lên sau lưng cô.

Mạnh Đông Dương nhìn nghiêng mặt Đường Doanh, giọng nói ôn hòa pha chút không vui, anh hỏi cô: "Em tránh gã người yêu cũ bội bạc kia thì đi bộ, còn tránh anh thì lại chạy, chẳng lẽ trong lòng em, anh còn đáng sợ hơn cậu ta sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận