Hòn Đảo Lạc Mất Trái Tim

Chương 17: Anh có lạnh không?

Editor: Sel

Trời đã tối hẳn, trong rừng gần như không có chút ánh sáng nào. Những cây sam đứng thẳng tắp, gió lạnh thổi qua, những tán lá kim thưa thớt trên cao phát ra tiếng xào xạc trầm thấp, âm thanh lan tỏa vào màn đêm đặc quánh.

Không khí lạnh buốt xuyên qua lớp áo mỏng manh, thấm vào da thịt Mạnh Đông Dương, cái lạnh gặm nhấm sống lưng anh. Anh hơi nghiêng người, ánh mắt kìm nén nhìn Đường Doanh đang chìm vào tĩnh lặng bên cạnh.

Đường Doanh như bị đóng đinh trên chiếc ghế dài, ngoài hơi thở yếu ớt phả ra làn khói trắng mờ nhạt trong không khí lạnh, cả người cô không lộ ra chút sức sống nào, giống như một con rối gỗ không có ý chí, chờ đợi sự thu hoạch của tự nhiên giữa rừng sam lạnh lẽo.

Khi Mạnh Đông Dương nói câu đầu tiên với cô, một bên tai đang ù đi của cô bỗng nhiên như được khai thông, tiếp nhận rõ ràng nỗi bi thương trong giọng nói của người đàn ông.

Mạnh Đông Dương nói với cô: "Anh không phải con ruột của bố anh, ông ấy kiểm soát anh rất chặt. Chú chó anh nuôi hồi nhỏ, tri kỷ anh quen khi lớn lên, người bạn gái đầu tiên anh hẹn hò thời đại học, tất cả đều rời bỏ anh dưới sự can thiệp của ông ấy."

Khi Dương Mộng Chân mang thai anh bốn tháng thì tái hôn với Mạnh Vân Khâm. Mạnh Vân Khâm không có khả năng sinh con, anh trở thành đứa con duy nhất trong nhà.

"Phản bội" và "không được yêu thương" đã diễn ra trên người Mạnh Đông Dương rất nhiều lần. Cám dỗ lợi ích chia rẽ anh và bạn bè, cô gái yêu nhau ba năm bỏ đi không lời từ biệt. Chú chó Golden trung thành với anh vô điều kiện bị bố cưỡng ép mang đi ngay trong ngày sinh nhật thứ mười của anh, khi đi, ánh mắt chú chó nhìn anh đầy lưu luyến.

Kaka là món quà trưởng thành anh tự tặng mình năm mười tám tuổi, anh mang nó sang Mỹ, bầu bạn cùng anh suốt bảy năm cô độc. Đường Trăn là cấp dưới tâm đầu ý hợp anh gặp được khi lông cánh đã cứng cáp, hiếm hoi thay, bố anh cũng ưng thuận.

Nhưng sự ưng thuận ấy cũng là một loại kiểm soát, và Đường Trăn cuối cùng vẫn ra đi.

Mấy năm nay, vì áy náy, bố anh không còn can thiệp vào đời tư của anh nữa...

Ba tháng trước, bác sĩ thú y nói với anh rằng sự sống của Kaka có lẽ sắp đi đến hồi kết. Dương Mộng Chân nhất quyết xây nhà mới cho Kaka trong vườn, đón nó về, để anh chuẩn bị tâm lý chia ly.

Mạnh Đông Dương không biết ngày nào mình sẽ mất đi người bạn trung thành và kiên định nhất này, người bạn duy nhất sẽ không bao giờ "phản bội" anh.

Đường Doanh là cô gái nặng tình, chữ "yêu" trong lòng cô gắn liền với "trách nhiệm", với "tin tưởng". Cô luôn một lòng một dạ, tận tụy với người mình yêu, nên khi bị phản bội, trật tự vốn có trong lòng cô bị phá vỡ, đảo lộn. Cô sẽ nghi ngờ đối phương, và nghi ngờ cả chính mình.

Mọi lời an ủi như "đừng khóc nữa", "ôm em một cái" đều chỉ là gãi đúng chỗ ngứa. Mạnh Đông Dương kể cho cô nghe bí mật chỉ có ba người trong gia đình anh biết, là muốn trao cho cô một sự tin tưởng.

Anh đã nhìn thấy sự thảm hại và yếu đuối của cô, nếu cô cho rằng anh không thể đồng cảm, luôn bài xích sự an ủi của anh, thì anh sẽ dùng điểm yếu và sự mong manh của chính mình để đổi lấy một tấm chân tình.

Một tấm chân tình không liên quan đến tình ái.

Mạnh Đông Dương kể chuyện của mình một cách ôn hòa và ngắn gọn, âm trầm xuyên qua không khí lạnh lẽo, lọt vào đôi tai đã thông suốt của Đường Doanh.

Sự tắc nghẽn và sưng tấy trong đầu cô được câu chuyện của người khác xoa dịu, khả năng đồng cảm bẩm sinh khiến đôi mắt buồn bã của cô ánh lên chút thương cảm.

"Mạnh Đông Dương, anh có lạnh không?" Cô đứng dậy, cởi chiếc áo khoác của anh đang quấn trên người mình, khoác lên cơ thể sắp đông cứng của người đàn ông mà không để anh kịp phản ứng.

Cô đứng trước mặt anh, tìm kiếm đôi mắt anh trong bóng đêm: "Xin lỗi anh, em chỉ biết nghĩ cho bản thân mình."

Ánh sáng tự nhiên mờ nhạt chiếu vào mắt cô, ngay cả khi rơi xuống vực thẳm, cô vẫn sở hữu khả năng chữa lành như những vì sao. Mạnh Đông Dương thất thần trong giây lát, sau đó đứng dậy, vẫn khoác áo lên người cô, muốn đưa cô rời khỏi bóng tối này.

Khi đầu óc tỉnh táo lại, Đường Doanh trở nên rất nhạy cảm với những tiếp xúc thân mật, cô lùi sang một bên, né tránh cái ôm của anh.

Mạnh Đông Dương nhận ra sự kháng cự của cô, xin lỗi: "Là anh l* m*ng."

Đường Doanh không đáp lại ánh mắt anh, rảo bước đi ra khỏi rừng cây.

Trở lại nơi đèn đuốc sáng trưng, Đường Doanh đưa áo khoác trả Mạnh Đông Dương, định bắt taxi rời đi.

Mạnh Đông Dương hỏi cô có về nhà không, cô sững người. Ở nhà bây giờ thế nào rồi? Chắc Cốc Thụy An đã nhìn thấy những dấu vết trong điện thoại rồi nhỉ.

"Bây giờ em muốn làm gì?" Mạnh Đông Dương thấy cô do dự, bèn hỏi.

Đường Doanh cười khổ, nửa đùa nửa thật, lại như đang trút bỏ nỗi bất cam trong lòng: "Em muốn cho nổ tung bọn họ."

Biến thành một kẻ kh*ng b*, để những kẻ đáng chết và thanh xuân không cam lòng cùng tan thành mảnh vụn, rồi nhìn chúng hóa thành khói bụi. Tốt nhất là ra tay ngay đêm nay, mọi thứ diễn ra trong bóng tối, để khi mặt trời ngày mai mọc lên, trước mắt sẽ là một thế giới hoàn toàn mới.

Câu trả lời này khiến Mạnh Đông Dương hơi bất ngờ. Anh cứ tưởng cô sẽ nhẫn nhịn, chọn cách tự dằn vặt bản thân để giải quyết vấn đề một cách êm đẹp.

Trong đầu anh nảy ra một ý nghĩ khác, việc anh trao đổi chân tình dường như đã có hiệu quả, trước mặt anh, cô đang sống thật với chính mình.

Anh nói: "Vậy thì cho nổ tung đi, thế giới có hủy diệt cũng chẳng sao, cảm xúc của em mới là quan trọng nhất."

Một lời khẳng định và khích lệ chắc nịch bám vào dòng suy nghĩ hỗn loạn của Đường Doanh, xua tan lớp sương mù trong lòng cô. Cô dường như sắp tìm thấy lối ra rồi.

Cô nhìn vào mắt Mạnh Đông Dương, khẽ chớp mắt.

Nhưng cô có thể dùng cách gì để "nổ tung" đây?

Đường Doanh sải bước nhanh trên vỉa hè, ánh đèn neon chiếu sáng khuôn mặt và mái tóc cô. Nơi ánh đèn rực rỡ, ánh sáng k*ch th*ch đôi mắt sưng đỏ của cô, cô không tránh né bất kỳ tia sáng nào, dù không nhìn xuống chân, cô cũng chắc chắn mình sẽ không vấp ngã.

Mạnh Đông Dương đi theo sau cô.

"Cảm ơn anh, em muốn tự về." Đi đến chỗ dễ bắt xe, Đường Doanh quay lại chào tạm biệt Mạnh Đông Dương. Cô vẫy một chiếc taxi, ngồi vào trong, vẫy tay với anh.

Nhìn chiếc xe đi xa, Mạnh Đông Dương đút hai bàn tay tê cóng vào túi. Trong áo vẫn còn vương hơi ấm của cô, nhưng cơ thể anh lại khó ấm lên được.

Trở lại xe, anh lặng lẽ châm một điếu thuốc.

Rời nhà hai tiếng, điện thoại Đường Doanh có năm cuộc gọi nhỡ, ba cuộc của Bành Phương, một cuộc của Đường Chính Quang, một cuộc của Cốc Thụy An.

Đường Doanh báo bình an cho mẹ, bảo mình sắp về đến nhà. Sau đó gọi lại cho Đường Chính Quang.

Đường Chính Quang nghe máy, hỏi cô đang ở đâu, sao không nghe điện thoại, rồi báo: "Mai Hinh mua hải sản, dì Trạch của con tối nay nấu cơm ở nhà, định gọi con và Tiểu Mạnh đến ăn cùng."

"Là ý của Mai Hinh ạ?" Giọng Đường Doanh bình thản.

Đường Chính Quang "ừ" một tiếng, hỏi: "Con sao thế?"

Đường Doanh cụp mắt: "Bây giờ con không muốn nói chuyện, lát nữa con nói với bố sau."

Đối diện con ngõ nhỏ là phố bông vải bỏ hoang chờ giải tỏa, lúc này yên tĩnh không một tiếng động, tối om như mực.

Đường Doanh đi trên con đường lát đá hẹp, gọi video call cho Tô Dương Dương.

Cô kể lại toàn bộ sự việc cho Tô Dương Dương nghe với thái độ không mấy bình tĩnh, Tô Dương Dương trong màn hình tức đến đỏ mặt tía tai, hận không thể bay ngay về nước xử đẹp gã trai tồi.

Cô hỏi Tô Dương Dương: "Tớ có thể làm cho bọn họ gà bay chó sủa không?"

Tô Dương Dương dứt khoát nói: "Đương nhiên, cậu thấy thoải mái là được."

Bố mẹ cãi nhau hơn hai mươi năm, những món đồ vỡ nát trong nhà từ lâu đã chất thành núi trong lòng Đường Doanh. Cô luôn tự hỏi, tại sao họ không thể mỗi người lùi một bước, tại sao không thể vì hai đứa con mà giữ gìn hòa khí gia đình.

Cô luôn theo đuổi sự bình yên, cô nghĩ không ai có tâm lý vững vàng hơn mình. Vì cái gọi là yên ổn và hòa bình, cô thỏa hiệp chuyện tiền sính lễ, thỏa hiệp với thái độ lạnh nhạt của Cốc Thụy An, cô một lòng muốn tìm kiếm cuộc sống ổn định.

Nhưng bình yên không phải có được nhờ nhượng bộ, nhờ tô vẽ thái bình, càng không phải nhờ tự lừa dối bản thân, bình yên là phong cảnh nhìn thấy sau khi vượt qua bão tố.

Trong lòng cô có một cơn sóng thần đang chực chờ trỗi dậy, nhấn chìm bản thân hay nhấn chìm người khác, bỗng chốc cô đã có sự lựa chọn rõ ràng.

Cô muốn dứt khoát bước về phía lối ra đó.

Đường Doanh dựa vào bức tường cũ loang lổ, kéo mẹ, bố, chị gái, Trạch Lệ, bố mẹ Cốc Thụy An và anh cả của Cốc Thụy An vào cùng một nhóm chat.

Cô nhắn: Cháu và Cốc Thụy An đã chia tay, từ nay về sau, cháu và anh ta không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.

Cô gửi từng tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat giữa Cốc Thụy An và Mai Hinh vào nhóm, sau đó thoát khỏi nhóm chat.

Tại quán ăn nhỏ dưới nhà, Đường Doanh gọi một bát hoành thánh tôm và một bát chè đậu đỏ trôi nước, ăn uống no say xong, cô mua một phần rượu nếp trứng gà mang về cho Bành Phương, rồi lên nhà.

Cô mở cửa, Bành Phương ăn mặc chỉnh tề đang định ra ngoài, ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, người mẹ bỗng luống cuống, muốn hỏi con vài chi tiết nhỏ nhặt, nhìn mặt con lại không biết mở lời từ đâu, cuối cùng buông một câu "Mẹ đi tìm thằng khốn nạn đó", rồi xách túi định đi ra ngoài.

Đường Doanh chặn mẹ ở cửa: "Có đánh thì để bố đi đánh, sức mẹ đánh thấm vào đâu."

Mặt Bành Phương tái mét: "Biết thế chiều nay mẹ đã tẩn cho thằng chó chết đó một trận rồi!"

Đường Doanh đỡ lấy túi xách của mẹ, ấn bà ngồi xuống ghế sô pha: "Mẹ ăn rượu nếp đi, ăn cho nóng."

Bành Phương làm gì còn tâm trạng ăn uống, bà nắm chặt cánh tay Đường Doanh: "Tinh Tinh, con vừa đi đâu về đấy?"

Sống mũi Đường Doanh cay cay: "Lâu lắm rồi mẹ không gọi con như thế, con nghe không quen."

"Trong lòng khó chịu thì cứ xả ra, đừng giữ trong lòng mà sinh bệnh."

"Con khóc rồi, mẹ xem mắt con sưng húp đây này." Đường Doanh chỉ vào mắt mình, rồi ngồi xuống, tựa đầu vào hõm cổ mẹ: "Lấy chồng có gì tốt đâu, sau này con cứ ở bên mẹ thôi."

Bành Phương nghe mà đau như dao cứa, vỗ nhẹ vào gáy Đường Doanh: "Đời con mới chỉ bắt đầu thôi, đừng cảm thấy không cam lòng."

Đường Doanh biết mình còn phải đối mặt, chấp nhận và buông bỏ rất nhiều thứ, nhưng áp lực không nên chỉ do một mình cô gánh chịu. Sau này mỗi khi nghe thấy cái tên đó, đi qua cửa hàng đó, mỗi khi gặp bố, có lẽ vết thương lòng sẽ lại nhói đau.

Thành phố nhỏ bé thế này, vòng tròn quan hệ chật hẹp thế này, cô phải ép mình trở nên mạnh mẽ thì mới có thể thản nhiên đón nhận sự bình yên sau cơn sóng gió kinh hoàng.

Đường Chính Quang đến nhà họ Cốc làm loạn một trận, tối đó Cốc Thụy An không có nhà, ông chưa trút hết giận, hôm sau chặn đường Cốc Thụy An ở cơ quan, mắng cho anh ta một trận tơi bời trước mặt đồng nghiệp, khiến anh ta mất hết mặt mũi.

Trạch Lệ biết Đường Chính Quang khó chịu trong lòng, ngay tối hôm đó đã đuổi Mai Hinh ra khỏi nhà, đứng cùng chiến tuyến với Đường Chính Quang. Bà nhắn tin rất dài cho Đường Doanh, thay mặt Mai Hinh xin lỗi cô. Đường Doanh không đọc một câu, cũng không trả lời một chữ.

Sáng sớm tinh mơ, Bành Văn Quân đã đưa con gái lớn Tịch Tịch từ Nghê Thành về. Tịch Tịch nhìn thấy dì út liền ôm chầm lấy eo dì, Đường Doanh xoa má cháu gái, hỏi sao em trai không về cùng.

Tịch Tịch bảo em trai nghịch quá, để ở Nghê Thành đi học thêm, bé với mẹ về chơi với dì út là được rồi.

Buổi tối Đường Chính Quang đến thăm Đường Doanh, Bành Phương cầm xẻng xào nấu đuổi ông ra ngoài.

Bành Phương chửi bới: "Ông nhìn xem ông tìm được cái gia đình kiểu gì đấy!"

Đường Chính Quang biết mình đuối lý, lần đầu tiên không cãi lại Bành Phương.

Tịch Tịch chạy ra mở cửa cho ông ngoại: "Bà ngoại hung dữ quá, con muốn ông ngoại ở lại ăn cơm với con."

Đường Chính Quang đứng ngoài ban công hút thuốc giải sầu, Đường Doanh đi tới, đưa tay định tịch thu điếu thuốc trên môi bố.

"Hút một điếu thôi."

"Thế con hút cùng bố." Đường Doanh cố ý thò tay vào túi áo ông tìm bao thuốc.

"Con gái con đứa hút thuốc cái gì." Đường Chính Quang gạt tay cô ra, nhìn mặt con gái, thấy xót xa lại vội quay đi, nói nhỏ: "Bố đi đánh nó rồi, nếu con thấy chưa hả giận, bố nghĩ cách khác, bố có thể khiến nó phải trả giá đắt hơn."

Đường Doanh cúi đầu nhìn mũi giày: "Bố, con làm thế này khiến bố khó xử rồi."

"Con nói cái gì thế, bố là bố ruột con, con là con gái ruột duy nhất của bố, chẳng lẽ bố lại bênh người ngoài? Là bọn họ có lỗi với con." Đường Chính Quang cảm thán: "Trước đây con ngoan quá, sau này phải học cách ghê gớm lên một chút, mắt nhìn người cũng phải cao lên."

Đường Doanh thở dài, vẫn giật lấy điếu thuốc trên tay bố: "Không được hút nữa!"

Mạnh Đông Dương về Nghê Thành, đưa Kaka đi khám sức khỏe, bác sĩ bảo tinh thần Kaka vẫn ổn, nhưng cứ chán ăn thế này thì không sống được bao lâu nữa. Anh quyết định đưa Kaka sang Thanh Dương, tự tay chăm sóc nó ăn uống hàng ngày.

Dương Mộng Chân không đồng ý, bảo thay đổi môi trường Kaka chưa chắc đã thích nghi được.

Hai mẹ con đang tranh luận thì Mạnh Vân Khâm bước vào vườn hoa. Ông đi đến gần Kaka, ngồi xổm xuống v**t v* đầu nó, hỏi Mạnh Đông Dương: "Con chung sống với họ hàng nhà Đường Trăn có tốt không?"

Mạnh Đông Dương đáp qua loa một tiếng.

Mạnh Vân Khâm nói tiếp: "Kaka và Karen cùng một giống, lớn lên trông y hệt nhau. Nhưng cô giáo Đường này, hình như không có nhiều điểm giống Đường Trăn lắm."

"Vân Khâm, ông có muốn xem video tôi học thanh nhạc không?" Dương Mộng Chân ngắt lời chồng, lấy điện thoại mở album ảnh ra.

Mạnh Đông Dương nhìn gai hoa hồng im lặng không nói gì, sau đó dắt Kaka ra cửa sau. Đi đến bên hồ, anh chụp một bức ảnh Kaka gửi cho Đường Doanh.

Con trai đi rồi, Dương Mộng Chân trách móc Mạnh Vân Khâm: "Ông cứ nhắc đến Đường Trăn làm gì, biết rõ trong lòng nó có nút thắt mà."

Mạnh Vân Khâm không để ý lời vợ, chỉ nói: "Nó muốn mang Kaka đi thì cứ để nó mang đi."

"Giờ nó đang ở khách sạn, bất tiện lắm."

"Đấy là việc của nó."

Tối nay Mạnh Đông Dương không ở nhà ăn cơm, Mạnh Vân Khâm cũng ở lì trên tầng cả tối không xuống. Dương Mộng Chân ngồi một mình bên bàn ăn, nhìn căn nhà vắng vẻ, nghĩ đến người chồng như có như không, quyết định sau khi Kaka mất sẽ nuôi thêm một chú chó nhỏ.

Lâm Thâm tổ chức tiệc độc thân trước khi cưới, rủ Mạnh Đông Dương đến cho vui.

Mạnh Đông Dương vừa kết thúc buổi tập tennis, gọi điện cho Lâm Thâm, bảo anh không đến tiệc nữa, nhắc đến cái tên Mai Hinh, bảo Lâm Thâm dặn dò quản lý quán cà phê, cấm không được cung cấp hạt cà phê và nguyên liệu làm bánh cho Mai Hinh nữa.

Tên này xưa nay không gây thù chuốc oán với ai, Lâm Thâm thắc mắc hỏi: "Cậu có xích mích gì với cô ta à?"

Mạnh Đông Dương không tiết lộ thêm.

Cúp máy, anh lướt xem lại đoạn tin nhắn ít ỏi với Đường Doanh, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ.

Đường Doanh vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận