Gió Chiều

Chương 2

Bên kia im lặng.

Có tiếng sột soạt của quần áo, như đang ngồi thẳng dậy.

Sau đó giọng nói trở nên nghiêm túc hơn một chút.

“Cậu thích Đoàn Triết đến vậy à?”

Xem ra cậu ấy biết tôi.

Cũng đúng thôi, người bên cạnh Đoàn Triết ai mà không biết tôi.

Thật ra tôi đã bị hỏi câu này rất nhiều lần.

Tại sao cậu ấy đối xử với cậu như vậy mà cậu vẫn theo đuổi? Đâm đầu vào tường không biết quay lại sao?

Huống chi cậu còn đ.â.m đổ cả bức tường đó rồi.

Nhưng không ai biết.

Trong một khoảng thời gian rất dài, thế giới của tôi chỉ còn lại Đoàn Triết.

Tâm trạng lại rơi xuống đáy.

Nhưng giọng nói bên kia tai nghe vẫn sáng như bầu trời quang đãng.

“Chơi nữa không? Kéo tôi lên rank với.”

“Tôi đổi sang tài khoản mình chơi với cậu.”

5

ID của người đó là “Mèo nhỏ không ngủ.”

Ảnh đại diện là một con mèo trắng mắt vàng xanh.

Sau khi tắm xong nằm trên giường, tôi nhớ lại xem cậu ta rốt cuộc là bạn cùng phòng nào của Đoàn Triết.

Trước đây tôi giống như cái đuôi đi theo Đoàn Triết.

Không thể nào không quen người bên cạnh cậu ấy, đặc biệt là bạn cùng phòng.

Nhưng giọng nói hôm nay lại khá lạ.

Sự chú ý của tôi hầu như đều đặt lên Đoàn Triết, cũng chẳng nhớ nổi mấy chàng trai khác.

Mãi lâu sau tôi mới đoán ra một người.

Hình như là bạn cùng phòng không hợp với Đoàn Triết nhất.

Tôi nhớ Đoàn Triết từng phàn nàn với tôi:

“Đệt, không biết bị gì, cứ nhìn tôi là khó chịu, ngày nào cũng đối đầu với tôi.”

Cậu ta tên gì nhỉ…

Tôi hình như thật sự không nhớ nổi…

Đúng lúc đó, bạn cùng phòng ngủ giường dưới đột nhiên hét lên.

“A! Có kết quả rồi!”

“Kết quả gì?”

“Bình chọn hoa khôi – nam thần của trường mỗi năm ấy. Để xem năm nay ai nhiều phiếu nhất…”

Bạn cùng phòng tôi là biên tập của báo trường.

Báo trường thường tổ chức mấy hoạt động kỳ quái như bình chọn mèo trường, nam thần trường…

Mà cô ấy lúc nào cũng có tin tức đầu tiên.

“Wow, Trương Kiền Âm ba năm liên tiếp bỏ xa mọi người để làm hoa khôi, đúng là đại mỹ nữ.”

Tôi nằm giường trên cầm tablet nghe cô ấy lẩm bẩm.

“Nam thần… để xem… năm nay vẫn là Đoàn Triết sao… ơ?!”

“Bách Dực Chu?!”

“Bách Dực Chu? Cái anh khoa y đó à, đúng là đẹp trai nhưng tính cách quá lạnh. Không ngờ năm nay lại vượt Đoàn Triết đứng nhất…”

Tôi suýt làm rơi tablet khỏi tay.

Bạn cùng phòng gõ gõ ván giường của tôi.

“Thuật Thuật, Đoàn Triết nhà cậu không đứng nhất nên cậu buồn à?”

Thật ra không phải vậy.

Tôi đặt tay lên tim.

Tôi nhớ ra rồi.

Bạn cùng phòng không hợp nhất với Đoàn Triết.

Tên là Bách Dực Chu.

Chính là người hôm nay chơi game với tôi.

Con mèo nhỏ.

6

Sáng hôm sau, trên đường từ thư viện về ký túc xá, tôi gặp mẹ của Đoàn Triết.

Bà chắc định liên lạc để gọi Đoàn Triết ra ngoài.

Thấy tôi liền vẫy tay gọi lại.

“Thuật Thuật, lại đây. Bánh crepe dì mới nghiên cứu đó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Con mang về cho Triết Triết nếm thử nhé. Dì làm lần đầu, không biết lực tay thế nào, nhớ bảo nó ăn trước, nếu nó thấy ăn được thì con hãy ăn.”

“Thuật Thuật, dì gửi lì xì cho con sao con lại không nhận?”

“Chút tiền đó ở trường có đủ dùng không? Đừng tiết kiệm quá.”

Tôi nhìn người phụ nữ đang lải nhải trước mặt.

Tôi biết bà thật sự đối xử với tôi rất tốt.

Thật sự coi tôi như con gái ruột.

Sau khi bố mẹ tôi qua đời, tiền học của tôi từ cấp ba đến đại học đều do bà chi trả.

Tôi không biết phải báo đáp bà thế nào.

Những gì tôi có thể làm chỉ là đối xử tốt với bà.

Và tốt với người bà yêu quý.

“Triết Triết đứa nhỏ này tính nóng, tính cách cũng không tốt. Dì sợ nó ra ngoài gây chuyện. Khi nào có thể thì con giúp nó chút nhé, Thuật Thuật.”

“…Vâng.”

Khi tôi cầm hộp bánh crepe đi tìm Đoàn Triết, ánh nắng trưa rực rỡ đang rơi xuống bóng cây lay động trước cửa lớp học.

Chàng trai ôm eo cô gái.

Hai người gần như sắp hôn nhau.

Xung quanh toàn tiếng cổ vũ.

Khi tôi đẩy cửa bước vào, cả phòng bỗng im lặng.

“Đoàn Triết, mẹ cậu bảo tớ mang cho cậu—”

Tôi còn chưa nói xong.

Cậu đã đột ngột đứng dậy, kéo tôi ra ngoài.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Cửa lớp đóng sầm lại lạnh lẽo.

Cậu lôi tôi ra hành lang.

7

“Lâm Thuật Thuật, mẹ nó cậu chưa đủ à?!”

“Không phải… Đoàn Triết, là mẹ cậu bảo tớ mang cho cậu.”

“Bánh crepe. Cậu ăn trước… nếu ăn được thì…”

“Tôi không ăn! Thứ gì qua tay cậu tôi đều không ăn!”

Đoàn Triết lại gào lên với tôi.

Tôi lùi lại mấy bước.

Nhìn cậu giật lấy hộp đồ ăn trong tay tôi rồi ném thẳng vào thùng rác.

Âm thanh vang lên rất giòn.

Vô giá trị.

Giống như có thứ gì đó cũng vỡ vụn hoàn toàn trước mắt tôi.

Sau khi ném xong, cậu đóng sầm cửa.

Để lại tất cả mọi thứ.

Cùng với tôi.

Ở ngoài cửa.

Tôi chớp mắt.

Nhìn hộp bánh được gói cẩn thận trong thùng rác.

Rồi cúi xuống nhặt nó lên.

Thật ra đồ bên trong đâu có bẩn.

Vẫn ăn được mà.

Tôi tìm một chỗ ngồi, tháo ruy băng ra, lấy một miếng c.ắ.n xuống.

Bánh dì làm rất tỉ mỉ.

Vị dâu tây, ngọt ngào.

Nhưng tôi cũng không hiểu tại sao lại có vị như thế.

Ăn một lúc.

Nước mắt rơi xuống.

Tách một tiếng.

Rơi vào trong hộp.

8

Trước năm tôi chín tuổi, khi bố mẹ còn sống, thế giới của tôi đầy màu sắc.

Tôi còn nhớ đó là buổi chiều ngày thứ hai sau khi cả nhà chuyển đến nhà mới.

Nhà mới là nhà tự xây.

Dù cách chợ hơi xa, nhưng có một cái sân nhỏ.

Trong sân trồng hoa bố tôi thích.

Và có A Hoàng – con ch.ó lớn lên cùng tôi.