Gió Chiều

Chương 1: 1

Tôi biết thanh mai trúc mã của mình ghét tôi.

Cậu ấy lúc nào cũng theo thói quen nhíu mày nhìn tôi, rồi né tránh ngay trước khi tôi kịp tiến lại gần.

Cậu ấy nói: “Lâm Thuật Thuật, cậu có thể đừng bám theo tôi suốt được không?”

Bề ngoài tôi đồng ý, nhưng quay lưng lại vẫn cứ bám theo cậu ấy.

Cho đến ngày hôm đó, tôi bắt gặp cậu ấy hôn hoa khôi của trường.

Từ đó về sau, tôi không bao giờ đi tìm cậu ấy nữa.

Đến ngày thứ ba mươi chín tôi không nhắn tin cho cậu ấy, cậu ấy hiếm hoi phá lệ gửi cho tôi một tin nhắn.

“Lâm Thuật Thuật, còn đó không? Gõ số 1 đi, tôi chán c.h.ế.t rồi.”

Lúc đó, tôi đang được bạn cùng phòng của cậu ấy ôm trong lòng, chỉnh lại tư thế ngồi.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ, khi cậu ấy mở cửa phòng ký túc xá và bắt gặp hai chúng tôi.

Biểu cảm như thể cả bầu trời sắp sụp xuống vậy. 

1

Tôi đến câu lạc bộ bóng rổ tìm Đoàn Triết, thành viên trong đội nói rằng đội trưởng của họ vừa rời đi cách đây không lâu.

Tôi không tin, đi vòng quanh vài vòng, quả nhiên phát hiện có người đang trốn dưới kệ đựng đồ.

“Đoàn Triết, cậu lại trốn tớ nữa!”

Tôi hơi tức giận. Chàng trai cao ráo chui ra khỏi khoảng trống giữa các kệ đồ, vẻ mặt thờ ơ, phủi phủi bụi trên vai.

“Cậu đoán xem tại sao tôi trốn cậu? Vì cậu thật sự rất phiền.”

Tôi đi theo phía sau bóng lưng lười biếng của cậu ấy, giẫm lên cái bóng của cậu.

Mấy thành viên trong đội đứng bên cạnh bắt đầu hò hét trêu chọc.

“Tôi nói này đội trưởng, hay là anh nhận chị dâu đi.”

“Con gái người ta mặt mỏng mà…”

“Mỏng?”

Chàng trai phía trước đột nhiên dừng lại, quay đầu, bóp bóp má tôi.

“Ý cậu là con khủng long bạo chúa sắp phun lửa đứng sau lưng tôi đây à?”

“Với lại, cô ấy không phải chị dâu của các cậu.”

“Trước đây không phải.”

“Bây giờ cũng không.”

Cậu dừng một chút, nói cực kỳ dứt khoát.

“Tương lai cũng tuyệt đối không có dù chỉ một chút khả năng.”

2

Những lời Đoàn Triết từ chối tôi nếu gom lại chắc đủ vòng quanh trái đất một vòng.

Dù vậy, ngày qua ngày tôi vẫn bám theo cậu ấy.

“Lâm Thuật Thuật, cậu có thể đừng làm phiền tôi nữa không?”

Chàng trai nhuộm tóc bạc, vén mái lên dừng trước mặt tôi.

Ánh chiều lay động rơi vào mắt cậu, ánh mắt của cậu luôn mang theo sự mệt mỏi đến cực độ khi nhìn người khác.

Sau đó tôi nghe cậu nói:

“Lâm Thuật Thuật, tôi có người mình thích rồi.”

Lý do kiểu này để ngăn tôi theo đuổi cậu ấy, tôi nghe không dưới mười lần.

Mỗi lần người cậu thích, không phải do cậu bịa lung tung, thì cũng là bà quản lý ký túc xá ở dưới lầu.

Nhưng lần này, cậu cúi đầu bấm điện thoại vài cái rồi đưa cho tôi xem một tấm ảnh.

“Tôi thật sự khá thích cô ấy, đang theo đuổi.”

“Cho nên, Lâm Thuật Thuật, đừng làm phiền tôi nữa. Hiểu chưa?”

Trong bức ảnh, một cô gái ngẩng đầu nhìn vào ống kính, nụ cười dịu dàng và rạng rỡ.

Tôi cúi đầu nhìn vài giây rồi ngẩng lên nhìn cậu.

“Cậu thích Trương Kiền Âm à?”

Hoa khôi ba năm liên tiếp của trường.

Cậu nhướng mày nhẹ.

“Ừ, thì sao?”

“Cô ấy không thể thích cậu đâu, cậu chỉ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga thôi.”

Tôi nói với cậu cực kỳ chân thành.

Đổi lại là một chữ cực kỳ ôn hòa của cậu.

“Cút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

3

Nhưng sự thật là tôi đoán sai hoàn toàn.

“Thuật Thuật, biết không? Trong khoa đang truyền nhau rằng Đoàn Triết nhà cậu sắp ở bên hoa khôi rồi.”

Vừa bước vào ký túc xá đã nghe bạn cùng phòng buôn chuyện với tôi.

“Hoa khôi đăng một bài trên vòng bạn bè, trong đó có bức tranh Đoàn Triết từng vẽ.”

Nếu nói ai là nhân vật nổi tiếng nhất trường, Trương Kiền Âm của khoa sơn dầu năm hai chắc chắn là một trong số đó.

Bởi vì cô ấy đẹp quá mức.

Đẹp đến mức học kỳ trước tạm nghỉ học để đi đóng một bộ phim.

Đẹp đến mức hễ cô yêu ai, người đó sẽ trở thành kẻ thù chung của toàn bộ nam sinh.

Bây giờ kẻ thù chung đó biến thành Đoàn Triết.

Nhưng lại chẳng ai nói được rằng cậu ấy không xứng.

Tôi cúi đầu nhìn những dòng bình luận lướt qua trên diễn đàn.

“Nếu là anh Đoàn thì thôi khỏi nói rồi.”

“Đoàn ch.ó cướp nữ thần của tôi! Nó ở ký túc xá nào? Có anh em nào offline xử nó không?”

“Ơ, tôi nhớ có cô gái cứ theo đuổi Đoàn Triết suốt mà?”

“À cái cô đó hả, chỉ là thằng hề thôi.”

“Tự dâng lên l.i.ế.m người ta, anh Đoàn có thèm để ý đâu. Buồn cười thật.”

Tôi chớp mắt, đọc hết sự chế giễu và ác ý không hề che giấu của đám con trai trong khu bình luận.

Tắt diễn đàn đi, thở dài một hơi.

Nhìn ra ngoài cửa sổ mới phát hiện mây đen dày đặc.

Thời tiết xấu.

Tâm trạng cũng xấu.

4

Mỗi khi tâm trạng không tốt tôi thường chơi game để giải tỏa.

Game này cũng là vì muốn chơi cùng Đoàn Triết nên mới tải, không ngờ chơi nhiều lại thành ra chính mình thích luôn.

Vừa đăng nhập tôi nhìn danh sách bạn bè.

Đoàn Triết đang online.

Theo thói quen tôi gửi lời mời.

Dù số lần cậu ấy đồng ý lời mời của tôi đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng không ngờ lần này cậu ấy thật sự chấp nhận.

Tâm trạng khẽ thay đổi một chút.

Nhìn khung nhân vật xuất hiện trong đội, mắt tôi vẫn hơi cay.

Dù luôn bị cậu bỏ rơi, tôi vẫn hy vọng cậu có thể nhìn tôi thêm một lần.

Nhưng hôm nay cậu khác mọi khi.

Không mở mic mỉa mai tôi, chỉ chăm chú chơi, phối hợp với tôi vài pha rất đẹp.

Đến ván thứ ba, tôi gõ vào khung chat.

“Không phải cậu đúng không?”

Im lặng vài giây.

Trong tai nghe vang lên chút âm thanh lẫn tạp âm nhẹ.

Một giọng nam trong trẻo dễ nghe.

Tôi lập tức biết không phải Đoàn Triết.

Cậu ấy chưa bao giờ nói chuyện kiểu này—giọng hơi cao, mang theo chút trêu chọc thú vị.

“Hửm? Sao phát hiện vậy?”

“…Cậu ấy chơi game chưa bao giờ cho tôi đồ. Vừa rồi cậu lại cho tôi mũ cấp 3 với giáp cấp 3.”

Bên kia lại cười.

Âm thanh truyền qua tai nghe, không hiểu sao tôi lại có cảm giác như hai người đang ở rất gần nhau.

Theo bản năng tôi giảm âm lượng xuống.

“Tôi là bạn cùng phòng của cậu ấy. Tối nay Lão Đoàn không ở đây, nên lên tài khoản chơi thử.”

Tôi nghe tiếng cậu ấy gõ nhẹ lên bàn, giọng giải thích rất tùy ý, trong trẻo.

“Cậu chơi khá tốt. Chơi nữa không?”

Tôi cúi mắt nhìn bàn phím một lúc lâu, cuối cùng vẫn hỏi câu đó.

“Đoàn Triết… đi đâu rồi?”