Giang Châu Bồ
Chương 5
9.Ở nhà không ai trò chuyện, cũng chẳng có ai chơi cùng.Quan hệ giữa ta và Bùi Túc… dần dần lại dịu đi.Đến đầu hạ, ta không còn vừa thấy hắn đã mặt mày cau có, khó chịu như trước nữa.A nương rất vui, còn khen ta làm đúng.“Nương biết mà, Bảo Bồ nhà ta rộng lượng… vẫn là hòa hòa khí khí mới tốt.”Nhưng cha ta lại vô cùng bất mãn.Cha ta được nương chiều quen, tính tình thẳng thắn ngây ngô, vui buồn giận ghét đều không giấu nổi. Bùi Túc ở nhà ta đã gần ba tháng, đến giờ vẫn chưa được cha ta cho sắc mặt tốt.“Rộng lượng sẽ chịu thiệt! Keo kiệt… hừ, chúng ta keo kiệt thì sao nào!”“Bảo Bồ nhớ cho kỹ, nương con càng rộng lượng, hai ta càng phải keo kiệt! Không thì cả nhà ba người chúng ta chẳng phải chịu thiệt hết sao!”Ta nghe xong liền khó xử:“Cha… vậy con rốt cuộc phải nghe ai đây?”“Nghe nương con!”Cha ta không chút do dự trả lời.Rồi lại hạ giọng, ghé sát tai ta thì thầm:“Nhưng lúc này… phải nghe cha! Tên tiểu tử Bùi Túc đó, cha nhìn là thấy không giống người tốt! Y như cha mẹ hắn, mặt mày gian xảo, chỉ giỏi dỗ ngọt người khác!”Ta nửa hiểu nửa không, gật đầu.Vừa quay đầu, đã thấy Bùi Túc đứng cách đó vài bước, mắt chăm chăm nhìn ta.Tim ta bỗng loạn nhịp.“Tránh xa Bùi Túc, tránh xa Bùi Túc, tránh xa Bùi Túc…”Ta quay mặt đi, trong lòng lẩm nhẩm lời cha dặn, cố tỏ ra bình tĩnh bước ngang qua hắn.“Bảo Bồ.”Hắn bỗng gọi ta.Ta giật mình, lùi ra xa một chút:“…Hả?”Người trước mặt cúi đầu, dáng vẻ có phần đáng thương, khẽ nói:“Tay ta… lại đến lúc thay thuốc rồi. Nàng có thể… cùng ta đến y quán không?”Nếu là trước kia, ta chắc chắn đã đi cùng hắn rồi.Nhưng hôm nay cha ta vừa dặn đi dặn lại, bảo ta tránh xa hắn. Nếu đi cùng hắn, cha nhất định sẽ không vui.Giữa cha và Bùi Túc, bên nào quan trọng hơn, ta vẫn biết rõ.Cố nén lại chút không đành lòng trong lòng, ta nghiêm mặt, rất “chính nghĩa” nói:“…Ngươi bị thương tay, chứ có phải chân đâu. Tự đi là được rồi, chẳng lẽ không biết đường sao?”Ta lẩm bẩm:“Cha ta nói rồi, bảo ta đừng chơi với ngươi… sau này chúng ta vẫn nên đừng nói chuyện nữa!”Lời vừa dứt, ánh mắt Bùi Túc từng chút một tối lại.Bị hắn nhìn đến lạnh sống lưng, ta không dám nhìn thêm, cứng đờ quay người bỏ đi.Có lẽ là báo ứng vì không dẫn hắn đi y quán.Ngày hôm sau, ta từ cây hải đường… rơi xuống.Ừ.Ngay trước mặt Bùi Túc.10.Vết thương của Bùi Túc lành rất chậm.Trước đây mỗi lần ta đưa hắn đến y quán, đại phu thay thuốc xong đều nói một câu giống hệt nhau:“...Còn cần tĩnh dưỡng, về đi.”Gân cốt tổn thương phải trăm ngày hồi phục.Cánh tay này của hắn, không bốn, năm tháng, không thể khỏi.Ta hiểu rõ điều đó.Nhưng trong lòng vẫn sốt ruột vô cùng.Bùi Túc chưa khỏi ngày nào, ta còn bị nhốt trong nhà ngày đó. Với tốc độ hồi phục này… e đến năm sau ta cũng chẳng ra ngoài nổi.Chán đến phát đ iê n.Ta chạy ra hậu viện, trèo lên cây hải đường, ngồi vắt vẻo trên cành.Chăm chăm nhìn về phía núi Cô Nương.Thở dài một hơi.Hôm trước Liên Bảo Nhi có đến thăm ta, nói hôm nay mọi người sẽ đi leo núi Cô Nương…Không biết giờ mọi người đã leo đến đâu rồi.Đang mải nghĩ ngợi, sau lưng bỗng vang giọng Bùi Túc lo lắng:“Bảo Bồ!”Hắn nhìn ta trên cây, ánh mắt bất an:“Mau xuống đi! Trên đó nguy hiểm lắm, nhỡ ngã thì sao?”Đúng lúc ta không muốn nhìn thấy hắn nhất.“Nguy hiểm cái gì!”Ta không quay đầu, khó chịu:“Cây hải đường này ta trèo từ nhỏ đến lớn, sao có thể ngã được!”Sợ chọc ta tức, Bùi Túc không dám lại gần, chỉ đứng xa xa dưới hành lang, vẫn cố chấp nhìn ta:“Không được, nàng xuống ngay đi!”Nghe hắn dùng giọng điệu đó nói chuyện với mình, ta lập tức nổi nóng.“Ngươi tưởng ngươi là ai?”Ta quay người lại, gắt giọng:“Bùi Túc, ngươi có tư cách gì quản ta? Cây nhà ta, ta muốn trèo thì trèo, muốn ngồi thì ngồi… không cần ngươi quản!”Nghe vậy, sắc mặt hắn cứng lại.Lặng lẽ cúi đầu.Chính khoảnh khắc hắn cúi đầu ấy, một tiếng “rắc” rất khẽ, cành gãy rồi.Ta trợn mắt, giây tiếp theo đã hét lên, từ trên cây rơi thẳng xuống.“Bảo Bồ!!!”Bùi Túc mắt như muốn nứt ra, lao tới.“RẦM!”Chum nước lớn dưới gốc hải đường bắn tung tóeTa hoảng loạn vùng vẫy, trong khoảnh khắc, có cánh tay mạnh mẽ vươn xuống nước, nhấc bổng ta lên.Ngay sau đó, ta rơi vào vòng ôm nóng rực.Bùi Túc ôm ch ặ t ta, mặt áp sát mặt, từng nhịp vỗ lưng ta, giọng run run:“Không sao rồi… không sao rồi… Bảo Bồ đừng sợ, đừng sợ…”Ta vẫn còn hoảng, ngồi trong lòng hắn, ho sặc sụa mấy ngụm nước.Mùi hoa mục lẫn với mùi nước tù xộc lên, khiến ta buồn nôn.Hít hít mấy cái, cúi đầu nhìn bộ dạng nhếch nhác của mình, ta bĩu môi, òa khóc.Bùi Túc ôm ta ch ặ t hơn, cuống quýt hỏi:“Sao vậy? Sao vậy? Bảo Bồ đừng khóc… có phải đau ở đâu không?”Ta túm lấy vạt áo hắn, khóc nức nở:“Hu hu… thối quá… thối quá rồi!”Nửa canh giờ sau, tắm rửa sạch sẽ, thay y phục mới, ta ngồi trong sân, ủ rũ phơi nắng.Bùi Túc đang cầm khăn, lau tóc cho ta.Vì chỉ dùng được một tay, động tác của hắn chậm chạp vô cùng.Bất giác ta nhớ lại lúc nãy, hắn cũng vụng về như vậy, ôm củi nhóm lửa, bận trước bận sau, trong mắt toàn là lo lắng, không hề cười nhạo ta.Ta vuốt nhẹ chiếc lược khảm trai trong tay.Một lúc lâu sau, khẽ lên tiếng:“…Xin lỗi.”Người phía sau khựng lại.Một lát sau, hắn mới nhỏ giọng đáp:“Là ta xin lỗi Bảo Bồ.”Ta ngẩng đầu nhìn hắn.Bốn mắt chạm nhau, chỉ thấy trong mắt hắn tràn đầy áy náy, đỏ hoe.Bỗng nhiên thấy… thật vô nghĩa.Chỉ vì hôn thư bị hủy, mà lạnh nhạt, cãi vã.Trong khi người trước mắt… rõ ràng đối xử với ta rất tốt.Nghĩ đi nghĩ lại.Cuối cùng, ta xoay người trên ghế, nhìn hắn, nghiêm túc nói:“Bùi ca ca… chúng ta làm hòa đi!”Nghe tiếng “Bùi ca ca” ấyBùi Túc đứng sững tại chỗ.Chiếc khăn trong tay rơi xuống đất.Hoàn hồn lại, hắn nắm ch ặ t tay ta, vui mừng như sắp phát đi ê n:“Bảo Bồ! Nàng nói thật sao? Chúng ta… thật sự có thể quay lại như trước sao?”“Ta hối hận lắm… ta vẫn luôn hối hận…”Hắn nhìn ta, vẻ u uất trên mặt tan hết, đôi mắt sáng như sao, toàn thân kích động run lên:“Ta đã biết sai từ lâu rồi… Bảo Bồ, ta thật… ta đúng là đồ ngu! Trên đời sao lại có kẻ ngu xuẩn như ta chứ?! Vừa ngu lại còn làm chuyện đến tận cửa từ hôn… làm tổn thương nàng!”“Bồ muội… Bồ muội… nàng thật sự bằng lòng tha thứ cho ta sao?”Hắn nói năng lộn xộn, lời lẽ dồn dập, gấp không kịp nghỉ…Ta nghe xong có chút mơ hồ, mãi đến khi nghe câu cuối cùng “có bằng lòng tha thứ cho ta không”, mới lờ mờ hiểu được ý của hắn.Lập tức bật cười, không cần suy nghĩ mà đáp:“Đương nhiên là đồng ý rồi!”Bùi Túc kích động không nói nên lời, chỉ có thể siết ch ặ t tay ta, mềm giọng, gọi từng tiếng:“Bồ muội… Bồ muội…”Hắn nhìn ta, giọng hơi nghẹn lại:“Sao nàng lại tốt như vậy… sao có thể đối xử với ta tốt như vậy?”“Vì chuyện này cũng đâu thể trách huynh!”Ta phồng má, nghiêm túc nói:“Thật ra nghĩ kỹ thì… tự nhiên phải thành thân với một người xa lạ, nếu là ta, ta cũng không muốn. Huynh đến từ hôn… không sai.”“Nương ta nói đúng, hôn sự không thành… cũng không nên vì thế mất hòa khí.”Hít sâu một hơi, ta mỉm cười nhìn hắn, nhẹ giọng:“Bùi ca ca, giữa ta và huynh tuy không có duyên phu thê… nhưng cũng coi như có duyên tương ngộ. Từ nay về sau… chúng ta làm huynh muội nhé!”Nụ cười trên mặt Bùi Túc cứng lại.“…Huynh muội?”“Ừm!”Ta gật đầu, xoay người lại, càng nghĩ càng thấy ổn thỏa:“Chuyện cũ cứ để nó qua đi. Bùi ca ca, từ nay… huynh chính là ca ca của ta!”Phía sau hồi lâu không có tiếng đáp.Ta có chút nghi ngờ, đang định quay đầu, chợt có bàn tay lớn đưa tới, lấy chiếc lược gỗ trong tay ta.Giọng Bùi Túc phía sau trầm thấp:“Đừng quay lại… ta giúp nàng chải tóc.”Lược êm ái lướt xuống.Gió khẽ thổi, ánh nắng dịu dàng phủ lên người.Ta nheo mắt, thoải mái vô cùng.Bất chợt bật cười.“Không ngờ… huynh lại chải tóc cho ta với thân phận ca ca.”Có lẽ vì trời hôm nay rất đẹp, ta bỗng muốn nói hết những điều chất chứa trong lòng cho người phía sau nghe.“Từ nhỏ, cha không cho ta tự chải tóc. Cha nói ta và nương đều là bảo bối của cha, việc vất vả thế này cứ để cha làm?”“Ta hỏi cha, vậy lớn lên rồi… cha vẫn chải tóc cho ta sao?”“Cha nói, lớn rồi, phu quân của ta sẽ chải tóc cho ta. Nếu ta không muốn phu quân… cũng được, cha sẽ chải tóc cho ta cả đời, nấu cơm cả đời… đến khi già đi, không còn sức cầm lược, cầm muôi… lúc đó, cha cũng nhắm mắt xuôi tay rồi.”“Nghe vậy ta buồn lắm, liền khóc nói với cha, vậy thì con vẫn muốn có phu quân, sau này lớn lên, con sẽ cùng người đó hiếu thuận với cha nương, mãi mãi ở bên cạnh, chăm sóc hai người.”“Khi đó ta vẫn nghĩ… người ấy sẽ là huynh.”Nhìn hoa văn thêu trên váy, mắt ta hơi cay, nhưng giọng lại rất bình thản:“Khi còn nhỏ, ta luôn tưởng tượng đến khi gặp huynh rồi, sẽ dẫn huynh làm gì.”“Đi đá cầu? Đi ngắm sen? Nhưng thả diều cũng không tệ… nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến đau đầu vẫn không biết huynh sẽ thích gì, cuối cùng đành quyết định, việc gì ta thấy thú vị, đều sẽ dẫn huynh đi thử hết.”“Sau đó còn dẫn huynh đi ăn thật nhiều món ngon!”“Từ nhỏ đến lớn, ta đã nghĩ rất nhiều… nhưng chưa từng nghĩ đến… huynh sẽ không thích ta.”Bùi Túc đã chải xong tóc cho ta.Giấu đi chút mất mát trong lòng, ta vuốt hai bím tóc dài của mình, cố vui vẻ:“Nhưng bây giờ cũng tốt! Có thêm một ca ca… cũng không tệ.”“Bùi ca ca… chúng ta đều nên nhìn về phía trước!”“Bảo Bồ…”Sau lưng, giọng Bùi Túc nghèn nghẹn:“Ta không muốn”Hắn còn chưa nói xong, một tràng gõ cửa đột ngột vang lên.Chắc là cha hoặc nương về, cũng không nghĩ nhiều, đứng dậy chạy ra mở cửa:“Đến đây!”Vừa vui vẻ mở cửa, nhưng ngoài cửa lại không phải cha mẹ.Một người đàn ông uy nghi đứng đó.Ta ngơ ngác nhìn ông, hỏi:“Thúc thúc, người tìm ai?”Lời vừa dứt, phía sau đã vang lên giọng Bùi Túc kinh ngạc:“…Cha?”Ta từ từ mở to mắt.Chưa kịp phản ứng, bỗng giọng nữ đầy khí thế từ xa vọng lại.Ta nghiêng người nhìn sang, chỉ thấy một phụ nhân anh khí bừng bừng, tay cầm roi, đang lao tới, vừa quát lớn:“Nghịch tử, nương ngươi đến đây!!!”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận