7.Bùi Túc gãy tay phải.A nương phạt ta không được ra ngoài, mỗi ngày phải ở nhà chăm sóc hắn cho đến khi khỏi hẳn.Trong lòng ta không phục, nhưng lại không dám trái lời.Không còn cách nào, nghe lời nương, là gia huấn do cha đặt ra.Mà cái người này… lại còn được nước lấn tới.Nương bảo ta chăm hắn, hắn liền thật sự coi mình là bệnh nhân, suốt ngày bày ra bộ dạng yếu ớt, lúc thì kêu khát, lúc thì kêu đói, khiến ta đến cả chút thời gian lén ra ngoài hóng gió cũng không có.Quá đáng nhất là, nương còn tin hắn!Đến lúc ăn cơm ở tiệm, Bùi Túc vụng về dùng tay trái gắp thức ăn, mà cứ mãi không đưa được vào miệng, trông vừa lúng túng vừa tội nghiệp.Nương không đành lòng, liền sai ta:“...Bảo Bồ, đi đút canh cho Bùi ca ca con.”Ta tròn mắt kinh ngạc.Muốn phản đối, nhưng dưới ánh mắt dịu dàng nhưng không cho phép cãi của nương, đành nuốt hết bất mãn xuống.Múc một muỗng canh gà, ta miễn cưỡng đưa tới trước miệng hắn, giọng qua loa:“Đây, uống đi.”Người trước mặt đỏ mặt, cụp mắt, ngượng ngùng hồi lâu mới uống hết bát canh.Thật là… uống chậm thế làm gì?Tay ta mỏi hết rồi!Ta lườm hắn một cái, đặt bát xuống, chào mọi người rồi quay về nhà.Bùi Túc như cái bóng, lại lẽo đẽo theo sau.Ta mặc kệ hắn.Về đến nhà, ta đóng sầm cửa phòng, cuối cùng cũng được yên tĩnh.Chán quá đi.Ta nằm dài trên giường, mắt vô hồn.Nhớ Yên Nhi tỷ, nhớ Tử Kiến ca ca, nhớ Thanh Hà tỷ, nhớ Thiếu Diễn ca ca, nhớ A Thương, nhớ Cảnh Dương, nhớ Liên Bảo…Ta muốn ra ngoài chơi! Muốn đi chơi! Muốn lắm rồi!Ôm chăn lăn qua lăn lại hai vòng, ta bật dậy, đi đến bên cửa sổ, mạnh tay đẩy tung.Trong sân, Bùi Túc đang đứng dưới gốc hải đường.Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu, ánh mắt cô đơn, thất hồn lạc phách nhìn về phía ta.Tim ta chợt hẫng một nhịp.Ta vội quay mặt đi, lại dùng sức đóng sầm cửa sổ lại.Tim đập nhanh đến mức kỳ lạ.Ta ôm ng ự c, nghi ngờ mình bị bệnh mất rồi.Ngay lúc ấy, trên cửa sổ lại in lên một bóng dáng cao gầy.Cách một lớp cửa, Bùi Túc cúi đầu, khẽ gọi:“...Triệu Bảo Bồ.”Ta giật mình.Hoàn hồn lại, lập tức chống nạnh quát:“Gì đấy?!”Hắn không nói gì.Chỉ có tiếng hô hấp trầm lặng vang bên tai.Ta nắm ch ặ t ống tay áo, chờ đợi.Đến khi ta không nhịn được nữa định lên tiếng, hắn cuối cùng cũng nói.Giọng rất thấp, rất trầm.Hắn nói“Triệu Bảo Bồ… Tiểu Bạch là ngựa ta nuôi lớn.”8.Từ nhỏ đến lớn, mỗi dịp sinh thần, ta đều nhận được quà mừng gửi từ Lạc Kinh.Nương nói, ở Lạc Kinh có một a di rất thích nương, cũng rất thích ta.Ấu tử của a di ấy, chính là vị hôn phu của ta.Lần đầu ta biết đến hắn chính là qua những bức thư mỗi tháng một lần.Trong thư, a di thường than thở với nương, nói ấu tử của mình tính tình ngang bướng, cố chấp kiêu ngạo, không chịu nghe lời aiLeo cây bắt chim, xuống sông mò cá, suốt ngày lén trốn khỏi nhà, nghịch ngợm đủ trò.Đã quyết định chuyện gì, trăm trâu cũng không kéo lại được!Cuối thư, a di còn rụt rè hỏi nương có còn muốn nhận đứa con rể này không, nếu không thích thì cũng không sao, nhà a di không thiếu gì, chỉ thiếu con gái, còn con trai thì nhiều vô kể! Nếu không ưng đứa này đổi đứa khác cũng được… chỉ là hơi lớn tuổi hơn một chút…Tóm lại, muốn chọn đứa nào cũng được, chỉ cần đừng hủy hôn, bảo a di làm gì cũng được!Nương đọc xong thư, che miệng cười không ngớt.Cuối cùng, nương ôm ta còn bé xíu vào lòng, dịu dàng hỏi:“...Bảo Bồ có thích vị ca ca này không? Không thích thì chúng ta đổi người khác.”Ta nghĩ ngợi một chút, nghiêng đầu đáp:“Con vẫn muốn người này.”Nương ngạc nhiên, không nhịn được hỏi:“Vì sao?”Ta cười tươi:“Vì huynh ấy thú vị mà!”“Bảo Bồ thích náo nhiệt, huynh ấy cũng thích náo nhiệt, sau này lớn lên, con và huynh ấy có thể cùng nhau chơi!”“Với lại”Ta giơ chiếc xe chim mình yêu thích lên, vui vẻ nói:“Quà huynh ấy tặng, con đều rất rất thích! Con thích đồ chơi huynh ấy tặng, cũng thích cả người tặng đồ chơi!”...Thích cái qu ỷ!Thoát khỏi hồi ức, ta tức giận trừng người đứng ngoài cửa sổ một cái, ai mà đi thích cái tên đáng ghét này chứ!Nhưng nghĩ đến Tiểu Bạch, ta lại chùng xuống.Trong thư, a di từng nói, lễ cập kê là một ngày đặc biệt đối với nữ tử, nên a di cũng muốn tặng ta một món quà đặc biệt, mong sau khi trưởng thành, ta có thể đi xa hơn, nhìn thấy nhiều phong cảnh hơn.Món quà ấy… chính là Tiểu Bạch vừa thơm vừa ngoan.Ta vui sướng vô cùng.Chỉ nhìn một cái, đã yêu thích không buông.Tiểu Bạch cũng rất dịu dàng, cực kỳ hiểu lòng người.Dù nó không nói được, ta vẫn biết, Tiểu Bạch cũng thích ta.Bây giờ nghe Bùi Túc nói đó là con ngựa hắn nuôi lớn, lại nghĩ đến việc hôn ước giữa chúng ta đã hủy, lòng ta bỗng thấy khó chịu vô cùng, chỉ sợ hắn sẽ đòi mang Tiểu Bạch đi.Nhưng thua gì thì thua, khí thế không thể thuata vẫn cố gắng hỏi:“Vậy thì sao?”“Vậy thì...”Bùi Túc khựng lại, sau đó bực bội nói nhỏ:“Vậy nên nàng không được nói ngựa của ta háo sắc nữa! Chúng nó từ nhỏ đã ở cùng nhau, Tiểu Bạch sớm đã là… nương tử của nó rồi!”“Ta làm sao biết được chứ?!”Nhớ lại cảnh lúc trước, mặt ta lại nóng lên, vừa xấu hổ vừa tức giận:“Ngươi có nói với ta đâu!”Hắn nén giận:“Ta nói, nàng có chịu nghe không?!”Ta im lặng.Hình như… đúng là không thật.Nhưng… nhưng con hồng mã của hắn rõ ràng là lưu manh mà!Ai nhìn thấy cảnh đó mà chẳng nổi giận?!Ta là người như vậy, không nói rõ ràng, ta sẽ không hiểu.Cho nên nói cho cùng… vẫn là lỗi của Bùi Túc!Ai bảo hắn không nói sớm?Xung quanh lại rơi vào yên lặng.Nghĩ tới nghĩ lui, ta vẫn không nỡ buông.Nhìn ra ngoài cửa sổ, ta dè dặt hỏi:“Bùi Túc… ngươi… ngươi có định đòi lại Tiểu Bạch không?”Hắn lập tức nổi giận.“Triệu Bảo Bồ!”Giọng hắn đầy bực bội:“Trong mắt nàng, ta là người keo kiệt đến vậy sao?!”Biết hắn sẽ không mang Tiểu Bạch đi, ta cuối cùng cũng yên tâm, lại trở nên ngang bướng:“...Cho dù ngươi có muốn mang đi, ta cũng tuyệt đối không đồng ý!”Giọng Bùi Túc chùng xuống:“Yên tâm đi… ta… ta sẽ không mang Tiểu Bạch đi đâu.”Hắn lại một lần nữa đảm bảo.Ta yên tâm đến không thể yên tâm hơn, tâm trạng cũng nhẹ nhàng hẳn.Bất giác lại nảy sinh chút tò mò về con ngựa của hắn.“Bùi Túc.”Ta gọi hắn, nhìn bóng dáng trên cửa sổ, khẽ hỏi:“Con ngựa của ngươi… tên là gì vậy?”Cả người hắn chợt cứng lại.Một lúc lâu sau, mới buồn bực đáp:“...Đại Hồng.”Nghe câu trả lời này, trong lòng ta không kìm được mà dâng lên một chút… tán thưởng dành cho hắn.Khoanh tay trước ngực, ta hừ nhẹ, lần đầu tiên có cái nhìn khác về hắn:“...Không ngờ ngươi hành xử thô lỗ, nhưng đặt tên lại khá có gu đấy!”“Thật sao?!”Bùi Túc ngẩng đầu, tiến lại gần, hỏi gấp:“Cái tên ta đặt… thật sự có gu à?!”Ta quả quyết:“Tất nhiên rồi!”“Nhưng…”Hắn lại cúi đầu, ủ rũ:“Nhưng người khác nghe cái tên đó… đều cười ta…”“Bọn họ thì hiểu cái gì!”Không chịu nổi bộ dạng đáng thương của hắn, ta nói:“Cha ta nói rồi, cái tục đến cực điểm chính là cái nhã! Đại Hồng, Tiểu Bạch… vừa sống động lại vừa đáng yêu! Đọc lên thôi cũng thấy có sức, người nghe có lực, ngựa chạy cũng nhanh hơn!”“Bảo Bồ muội muội nói đúng.”Bùi Túc khẽ gật đầu, đặt tay phải lên cửa sổ, giọng bỗng trở nên kiên định:“Chúng ta mới là tốt nhất… là bọn họ… không hiểu chúng ta.”“Ừm ừm!”Ta gật đầu, hài lòng nói:“Thế mới đúng chứ!”Nhưng màTa chớp chớp mắt.Sao cứ cảm thấy… có chỗ nào không đúng nhỉ…?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Giang Châu Bồ - Chương 4 | Đọc truyện chữ