Gả Cho Đệ Đệ Của Tình Cũ
Chương 51
Ta nói là do kiếp trước tận mắt chứng kiến, huynh có tin không?
Chúc Tuyết Dao rất muốn nói như vậy. Nhưng tất nhiên, nàng không thể nói thật, chỉ có thể mập mờ cho qua chuyện: "Có lẽ là do Ngũ ca luôn ở cung Trường Lạc, muội không đủ thân thuộc nên có chút hiểu lầm chăng."
Yến Huyền nhíu mày: "Lúc nhỏ người cùng lớn lên với muội ở cung Trường Thu chỉ có Đại ca và Nhị ca thôi mà... Trong mắt muội, các huynh đệ khác đều như vậy sao?"
Rõ ràng là không thể.
Chúc Tuyết Dao vội vàng chữa lời: "Thì... thì chắc là nghe cung nhân nói gì đó? Đại khái là hồi nhỏ nghe thấy nên có ấn tượng như vậy, giờ muội cũng không nói rõ được."
"Ồ..." Yến Huyền bán tín bán nghi, nhưng nghĩ nàng không cần thiết phải lừa mình chuyện này, hắn đành thôi.
Chúc Tuyết Dao hỏi: "Ngũ ca thích muội từ khi nào?"
Yến Huyền im lặng.
Hắn im lặng rất lâu, đến mức Chúc Tuyết Dao tưởng hắn sẽ không trả lời câu hỏi này, thì nghe hắn nói: "Chắc là từ lúc nhỏ."
Chúc Tuyết Dao ngạc nhiên: "Lúc nhỏ?"
"Ta cũng không nói rõ được." Yến Huyền thủ thỉ, "Lúc bắt đầu... Chắc là năm sáu tuổi, ta giúp thư đồng nuôi mèo, dạo đó muội thường sang tìm ta chơi. Sau này mèo bị đón đi, muội cũng không sang nữa, ta vẫn luôn mong muội tới, thế là bắt đầu tự nuôi mèo."
"Hả..." Chúc Tuyết Dao hoang mang tột độ.
Đối với nàng, đó là chuyện của kiếp trước. Hơn nữa lúc hắn sáu tuổi thì nàng mới bốn tuổi, hiện tại nàng hoàn toàn không nhớ nổi hắn bắt đầu nuôi mèo từ khi nào.
Yến Huyền nói tiếp: "Sau này... Sau này chúng ta đều lớn rồi, ta cũng không nghĩ nhiều đến chuyện đó nữa."
Hắn nhíu mày, dường như cũng không hiểu nổi chính mình, "Khi ấy muội rất thích Đại ca, ta cũng thấy muội nên gả cho huynh ấy."
Không chỉ mình hắn. Trước khi nàng từ chối lời cầu hôn của Yến Quyết, tất cả mọi người đều nghĩ nàng sẽ gả cho Yến Quyết.
Chúc Tuyết Dao lại hỏi: "Vậy... Giả sử lúc đó muội vẫn thường xuyên đến điện Quảng Dương tìm Ngũ ca chơi, Ngũ ca có vui không?"
"Ta đương nhiên vui rồi." Yến Huyền trả lời ngay, không chút do dự.
Chúc Tuyết Dao mím môi: "Vậy nếu muội không gả cho Ngũ ca, Ngũ ca sẽ cưới một cô nương như thế nào?"
Yến Huyền bị hỏi đến ngẩn người, hắn chưa từng nghĩ đến vấn đề này. Thực ra hôn sự của họ diễn ra khá vội vàng, trước đó hắn vẫn chưa tính đến chuyện cưới hỏi. Mấy năm qua, hắn chỉ cảm thấy nàng làm Thái tử phi là chuyện đương nhiên, còn việc mình sẽ cưới một hoàng tử phi như thế nào, hắn lại chưa từng nghĩ tới.
Giờ đột nhiên bị nàng hỏi như vậy, lần đầu tiên hắn nghiêm túc suy nghĩ. Điều này cũng không dễ hình dung, vì giờ đây nàng đã ở bên cạnh hắn, dù chỉ là "cùng nhau sống qua ngày" như nàng nói trước đây, thì nàng vẫn ở bên cạnh hắn, đối với hắn đây đã là một cuộc đời rất như ý.
Nhưng nếu không có nàng thì sao?
Yến Huyền trầm tư một lúc lâu, chậm rãi nói: "Vậy có lẽ giống như muội nói, độc lai độc vãng, tự tại như gió, cũng rất tốt chăng? Nuôi mèo cũng rất thú vị mà đúng không? Ta lại không kế vị, cũng không nhất thiết phải có con cái?"
Ngữ điệu của hắn không mấy chắc chắn, nhưng đã đủ để giải tỏa nỗi thắc mắc cuối cùng trong lòng Chúc Tuyết Dao. Thế nên trong khi Yến Huyền còn đang tiếp tục cân nhắc câu trả lời, Chúc Tuyết Dao đã lao thẳng vào lòng hắn.
"Dao Dao?" Yến Huyền ngơ ngác, cảm nhận được cảm xúc của nàng không ổn, hắn vội ôm lấy nàng, dè dặt hỏi: "Sao vậy?"
Chúc Tuyết Dao không khỏi xót xa, nàng nhớ lại những lời Yến Huyền nói lần cuối gặp hắn ở kiếp trước, muộn màng nhận ra trong đó ẩn chứa tình ý khác thường. Nhưng sau đó nàng chết đi, nếu hắn tình sâu như thế, làm sao đối mặt với tin nàng qua đời đây?
Chúc Tuyết Dao không dám nghĩ nhiều, chỉ thầm may mắn vì còn có cơ hội làm lại lần này. Nàng vùi đầu trong lòng hắn nũng nịu, thì thầm: "Muội nên gả cho huynh sớm hơn mới phải..."
Nàng đang nói về kiếp trước, nhưng Yến Huyền làm sao biết được chuyện này?
Yến Huyền: "Hả?" Hắn bị sự xúc động của nàng làm cho bối rối: "Đã... Đã... Đã rất sớm rồi mà Dao Dao!"
Lúc họ hoàn hôn nàng mới mười bốn tuổi.
"Không thể sớm hơn được nữa đâu!" Yến Huyền bật cười, "Tuy ta nói vậy, nhưng muội cũng không thể... Không thể bốn tuổi đã gả cho ta được! À, muội cứ coi như ta nói bậy đi, không có chuyện đó đâu. Ta nuôi mèo không liên quan lắm đến muội, chủ yếu là ta thích mèo. Ai mà không thích mèo chứ?"
"Phụt." Chúc Tuyết Dao giữa cơn xúc động bỗng bị chọc cười, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng biết hắn chỉ muốn làm mình vui, bèn rướn người tới hôn nhẹ lên cằm hắn một cái, rồi nhắm mắt lại: "Ngủ thôi."
"... Ừm." Yến Huyền đáp.
Đêm đó cả hai đều ngủ rất ngon, đám mèo nhỏ nửa đêm lẻn vào, khó hiểu trước phần lãnh thổ ngủ nghê bỗng nhiên thu nhỏ lại, đành miễn cưỡng tự tìm chỗ trống trên giường mà ngủ.
Tuy nhiên thực tế chứng minh điều này đã là rất hiếm hoi, đêm thứ hai, các thị nữ trực đêm canh chừng cửa sổ rất chặt, nhất quyết không cho chúng vào phòng nữa. Làm vậy thực sự là vì tốt cho chúng, họ thực sự sợ trận "đại chiến" trên giường sẽ làm chúng bị thương oan.
Sáng sớm ngày thứ ba, Yến Huyền dậy sớm, Chúc Tuyết Dao vẫn còn đang ngủ say trong tình trạng mệt rã rời. Hắn không muốn làm phiền nàng, nhẹ chân nhẹ tay đi tới cửa phòng gọi người, kết quả là cửa phòng vừa hé mở, một bóng xám đã lao vút vào.
Tinh thần Bá Vương đang rất phấn chấn. Nó lao lên giường như chớp, giẫm một cái lên eo Chúc Tuyết Dao!
"Á!" Chúc Tuyết Dao đau đớn tỉnh dậy, cơn đau từ thắt lưng nhanh chóng lan khắp cả lưng, đau đến mức hoa mắt chóng mặt, tai ù đi.
"Dao Dao!" Yến Huyền sải bước quay lại, túm lấy Bá Vương, mở cửa sổ ném ra ngoài sân, sau đó ngồi xuống bên giường, đưa tay xoa eo cho nàng. Xoa một hồi, hắn thốt ra một câu: "Trách ta."
"..." Chúc Tuyết Dao trừng mắt nhìn hắn: "Đừng nói nữa."
"À." Yến Huyền ngoan ngoãn ngậm miệng, tự kiểm điểm một lát rồi lại nói: "Sau này chúng ta tiết chế một chút."
"..." Chúc Tuyết Dao giơ tay bịt miệng hắn lại.
Thế là đám mèo đêm qua không vào được phòng, sáng nay cũng không được phép bước qua cửa. Chúc Tuyết Dao nằm suốt nửa ngày, bữa sáng và bữa trưa đều ăn trên giường, lúc buổi chiều cuối cùng cũng dậy được thì đám mèo đều có ý kiến rất lớn, cửa vừa mở là đồng loạt chạy vào phòng, đứa nào đứa nấy k** r*n phàn nàn.
Kẻ gây họa Yến Huyền cảm thấy có lỗi với cả Chúc Tuyết Dao và đám mèo, hắn bế từng con lên xoa đầu, nói liến thoắng: "Trách ta, trách ta, trách ta, trách ta."
Chúc Tuyết Dao đỏ mặt tía tai, chán nản nói theo hắn: "Im đi, im đi, im đi, im đi."
Sau đó hai người cùng nhau ra sân cho mèo ăn, lúc gần xong thì Thanh Vụ đến, cúi người bẩm báo: "Điện hạ, trong cung có người tới."
Yến Huyền nghe là biết chắc là người hắn xin phụ hoàng đã tới, vì thế liền đặt bát cá nhỏ xuống, bảo Chúc Tuyết Dao: "Ta đi xem thử."
Chúc Tuyết Dao gật đầu, Yến Huyền đi ra ngoài. Chúc Tuyết Dao cho mèo ăn xong thì về phòng, điều chỉnh lại tâm trạng, ngồi bên giường gọi Vân Diệp tới, hạ giọng hỏi: "Thế nào rồi?"
Vân Diệp đáp: "Nô tỳ làm theo lời dặn của người, ngày ba bữa cộng thêm bữa khuya đều đích thân đưa tới cho Dương Kính, lại thưởng cho gã ít bạc, gã cảm động vô cùng, cứ mắng mình không biết tốt xấu, nói là có lỗi với nữ quân."
Ánh mắt Chúc Tuyết Dao không chút gợn sóng: "Còn nói gì nữa không?"
Vân Diệp trả lời: "Nói mình hồ đồ, gây rắc rối cho Ngũ điện hạ."
Chúc Tuyết Dao mướn mắt nhìn: "Hết rồi?"
"Hết rồi ạ."
Chúc Tuyết Dao cười khẽ: "Gã chỉ cảm thấy là do mình tính toán sai lầm mới gây ra họa lớn, chứ hoàn toàn không biết mình sai ở đâu."
Trong những gia đình quyền quý thế này, luôn có những hạ nhân vì tính toán sai lầm mà gây ra đại họa, bởi hạ nhân đều phải nhìn sắc mặt chủ tử mà sống, nhưng không phải ai cũng thân cận với họ, nhiều khi hạ nhân chỉ có thể lẳng lặng đoán ý, một khi đoán sai ý là sẽ gặp rắc rối. Chuyện như vậy là có thật.
Nhưng Dương Kính không phải thế. Gã là hoạn quan quản sự của Yến Huyền, là thân tín trong số những thân tín. Trong các hạ nhân, người Yến Huyền tin tưởng nhất chính là gã, gã chẳng có điểm nào là "buộc phải tự tính toán" cả. Những chuyện ở Trăn Viên này, gã có bất bình đến đâu cũng nên hỏi ý kiến của Yến Huyền, chứ không phải mượn danh nghĩa mưu tính cho Yến Huyền mà tự ý chủ trương.
Cho nên gã đã sai từ gốc rễ, giờ đây hối hận gã lại không nghĩ đến cái "gốc" đó.
Chúc Tuyết Dao hỏi tiếp: "Phía Thượng Cung Cục vẫn còn nói chuyện được chứ?"
Vân Diệp cười đáp: "Đương nhiên là được. Có nữ quân ở đây, Thượng Cung Cục sao có thể không nể mặt chúng ta?"
Chúc Tuyết Dao gật đầu: "Ngươi hãy đích thân đi một chuyến, nói với Thượng Cung Cục rằng Dương Kính tuy có phạm lỗi nhưng dù sao cũng là người cũ bên cạnh Ngũ ca, ta nể tình nghĩa này nên muốn tìm cho gã một lối thoát, mong họ tạo điều kiện, đưa Dương Kính tới Đông cung."
"Hả?" Vân Diệp ngẩn người, lắp bắp, "Nữ quân, thân phận này của Dương Kính... Thái tử điện hạ chắc là đã từng thấy gã."
Chúc Tuyết Dao khẽ cười: "Chính vì nghĩ huynh ấy đã thấy nên ta mới dám làm vậy, nếu không ta vòng vo nhét người vào cạnh rrữ quân, ta không muốn sống nữa sao?"
Vân Diệp nhíu mày: "Vậy... Vậy nô tỳ đi thử xem."
Vân Diệp đáp một cách do dự, trong lòng không rõ dụng ý của Chúc Tuyết Dao, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chắc là nàng vẫn còn giận chuyện của Phương Nhạn Nhi nên muốn gây hấn với Thái tử chăng?
Chúc Tuyết Dao cũng biết Vân Diệp không hiểu, nhưng nàng không muốn làm Vân Diệp sợ nên chẳng tiện giải thích. Đê dài ngàn dặm sụp vì tổ kiến, nàng thực sự muốn thấy Yến Quyết gặp họa, nên chuyện lớn nàng phải gây cản trở, chuyện nhỏ nàng phải thêm tổ kiến!
Người từng làm quản sự bên cạnh hoàng tử như Dương Kính đột nhiên mất hết quyền lực, dù Thượng Cung Cục có sắp xếp cho gã làm một quản sự nhỏ thì gã chắc chắn cũng sẽ khó chịu. Đã khó chịu, gã sẽ liều mạng muốn leo lên, nhưng gã lại không biết trước đấy mình rốt cuộc ngã ở bước nào, lúc leo lên chắc hẳn vẫn sẽ giữ cái kiểu tự ý chủ trương đó.
Nàng cứ để gã gây chuyện. Nếu chuyện đấy chỉ làm hại chính gã, nàng không lỗ; kéo được Yến Quyết xuống nước, nàng lãi chắc.
Còn nếu một ngày nào đó gã đột nhiên bừng tỉnh, hiểu ra mình sai ở bước nào, từ đó cẩn thận dè dặt không để xảy ra sai sót nữa, thì đối với Chúc Tuyết Dao cũng chẳng có gì không tốt. Về sai lầm này của Dương Kính, bản thân nàng không nhất thiết phải lấy mạng gã, nếu sau này gã thực sự làm việc tốt thì nàng cũng có thể chân thành chúc gã tiền đồ rộng mở. Tóm lại, cứ nhét người vào Đông cung trước đã, đúng kiểu có chim hay không cứ bắn một phát.
Vân Diệp chuẩn bị lui ra, muốn mau chóng về phòng thu dọn hành lý để về cung làm việc, nhưng Chúc Tuyết Dao gọi nàng lại, nói tiếp: "Còn một việc nữa, ngươi và Sương Chi hãy âm thầm điều tra giúp ta, một là xem còn có kẻ nào khác được cài vào mà chưa nhổ ra được không, hai là xem ai đã sắp xếp đám hoạn quan này đi quản lý sản nghiệp trong viên? Điểm thứ hai khi tra phải cẩn thận, không sợ chậm trễ, đừng để đánh rắn động cỏ. Tra rõ rồi cũng không cần nói nhiều, cứ dẫn tới gặp ta là được."
Vân Diệp nghiến răng: "Cái loại ăn cháo đá bát đó nữ quân gặp gã làm gì, cứ đánh cho một trận rồi đuổi đi cho xong!"
Chúc Tuyết Dao mỉm cười: "Người ta đang giúp chúng ta đấy."
Vân Diệp kinh ngạc: "Mười mấy vạn lượng bạc suýt chút nữa không cánh mà bay, sao lại thành giúp chúng ta được?"
Chúc Tuyết Dao lắc đầu: "Ngươi nghĩ xem, ý định ban đầu của Dương Kính là vì tiền sao? Không phải, gã chỉ muốn trút giận thay Ngũ ca, để Ngũ ca có tiếng nói trong cái nhà này. Cho nên ý của gã truyền xuống cấp dưới chắc chắn cũng là ý đó, nếu ngươi nghe theo lệnh của gã mà làm việc, ngươi sẽ thế nào?"
Vân Diệp suy nghĩ: "Trước tiên là chiếm lấy các vị trí quản sự quan trọng trong biệt uyển, sau đó là toàn bộ Trăn Viên. Những người nắm thực quyền đều là người của mình, sau này tự khắc có thể từ từ thay thế tất cả bằng người của mình."
"Đúng vậy." Chúc Tuyết Dao chớp mắt, "Nếu làm vậy một cách kín đáo thì ta có muốn phát hiện cũng không dễ, lúc nhận ra có lẽ Trăn Viên đã thay máu xong, ngay cả khi Ngũ ca đứng về phía ta thì xử lý cũng phiền phức. Nhưng những người này lại trực tiếp đi quản lý sản nghiệp, một năm bòn rút mười mấy vạn lượng bạc, ta chỉ cần mắt không mù là đều nhìn ra được."
Vân Diệp bừng tỉnh đại ngộ: "Ý của nữ quân là... Người này cố ý?"
"Trăn Viên lớn như vậy, thế lực chằng chịt. Nếu không phải cố ý làm vậy, những công việc kiếm ra tiền dễ gì mà thay người, các quản sự cũ sao có thể cam lòng?" Chúc Tuyết Dao mỉm cười, "Người này cực kỳ có bản lĩnh, vừa có thể trấn áp đồng liêu vừa hiểu rõ sự việc. Hắn hẳn đã nắm chắc đám hoạn quan này quanh năm suốt tháng bị nhốt trong cung, đối với những trò luồn lách ngầm thì thuộc lòng, nhưng đối với việc kinh doanh sản nghiệp lại mù tịt, vì vậy cố ý sắp xếp như thế, chờ họ không biết chừng mực mà lộ ra sơ hở."
"Đây đúng là người có bản lĩnh." Vân Diệp cúi đầu ngẫm nghĩ, vẫn nhíu mày, "Nhưng người này chủ kiến cũng lớn quá, khác gì Dương Kính đâu!"
"Không giống." Chúc Tuyết Dao lắc đầu, "Người này không phải là người bên cạnh ta và Ngũ ca, có từng thấy mặt chúng ta chưa còn khó nói, làm sao dám trực tiếp đến chỗ ta mà cáo trạng Ngũ ca?"
Ngoại trừ những người biết rõ sự tình như Vân Diệp, Sương Chi, thì người ngoài đều chỉ thấy nàng không phải Yến Huyền thì không gả, đến cả lời cầu hôn của Thái tử cũng từ chối.
Đến cáo trạng Yến Huyền với nàng sao?
Là người thì ai cũng sẽ nghĩ xem liệu vợ chồng họ có "đầu giường cãi nhau cuối giường hòa" không, cuối cùng lại giết kẻ cáo trạng để hả giận.
Nàng dặn Vân Diệp khi âm thầm tra xét phải hết sức cẩn thận cũng là vì vậy, chỉ sợ người đó có lòng phòng bị cao, một khi bên nàng lộ ra chút manh mối là người đó sẽ trốn kỹ, nàng tìm không ra. Tự dưng mất đi một trợ thủ đắc lực không nói, nàng muốn tra người thực sự có vấn đề cũng khó tra được.
Vân Diệp ghi nhớ lời nàng, cúi người lui ra.
Khoảng một khắc sau, Yến Huyền quay lại, có một hoạn quan trẻ tuổi đi cùng hắn vào phòng.
Chúc Tuyết Dao nhìn kỹ, nhận ra đó là Triệu Kỳ, đồ đệ của Uông Thịnh Đức, bèn khách sáo mỉm cười: "Triệu công công tới rồi sao?"
"Phúc Tuệ quân an." Triệu Kỳ chắp tay hành lễ, "Bệ hạ thấy nô tài làm việc cũng lanh lợi nên lệnh cho nô tài đến bên cạnh Ngũ điện hạ làm quản sự."
Chúc Tuyết Dao sững người.
Triệu Kỳ làm việc lanh lợi là chuyện ai cũng biết, nhưng một người như vậy lại được chỉ định đến cho Yến Huyền, chẳng phải là thiệt thòi sao?
Nàng nhìn Yến Huyền, hỏi: "Ngũ ca, thế này không hợp lý lắm thì phải?"
Không đợi Yến Huyền lên tiếng, Triệu Kỳ đã cười nói: "Nữ quân yên tâm, bệ hạ chỉ bảo sư phụ chọn một người đắc lực, là tự nô tài muốn tới. Sau này nô tài nhất định sẽ làm việc tốt, tuyệt đối không dám có tâm tư khác."
Điều Chúc Tuyết Dao lo lắng cũng chính là điểm này, nghe vậy liền thở phào, gật đầu: "Vậy thì làm phiền công công."
"Nữ quân khách sáo quá." Triệu Kỳ lại chắp tay, đôi mắt đảo nhanh trong lúc cúi đầu, nói với Yến Huyền, "Vậy nô tài xin phép đi thu dọn hành lý cho điện hạ trước, điện hạ khởi hành sớm nhé?"
"Được." Yến Huyền gật đầu.
Chúc Tuyết Dao lúc này mới chú ý thấy sắc mặt hắn không tốt, không khỏi hỏi: "Ngũ ca định đi đâu?"
Vẻ mặt Yến Huyền rất cứng nhắc: "Phụ hoàng... Khá là giận, lệnh cho ta lập tức vào cung giải trình sự việc." Nói tới đây, giọng hắn càng thấp hơn, "Uông đại giám cũng tới, vừa thay phụ hoàng mắng ta một trận."
"..." Chúc Tuyết Dao vội xua tay để Triệu Kỳ lui ra, sau đó kéo tay áo Yến Huyền, kéo hắn cùng ngồi xuống giường, hỏi hắn: "Phụ hoàng mắng huynh cái gì thế?"
"Khụ khụ." Yến Huyền hắng giọng, bắt chước giọng điệu của Uông Thịnh Đức nói: "Cái thằng nhóc này, chăm sóc không tốt cho A Dao thì đưa con bé về đây, A Dao gả cho con không phải là để chịu ấm ức!"
Đây rõ ràng là lời nguyên văn của Hoàng đế, nếu không thì dù có cho Uông Thịnh Đức mượn một trăm lá gan ông ta cũng không dám nói như thế.
Nhưng giọng Uông Thịnh Đức the thé, Yến Huyền bắt chước theo lại vô thức đưa ngón tay hoa lan lên, bị Chúc Tuyết Dao nắm chặt tay: "Uông đại giám không bao giờ làm ngón tay hoa lan hết!" Nàng nhịn cười lườm hắn, "Đừng có học bậy, nhỡ muội nhìn thấy ông ấy mà cười ra thì sao!"
Yến Huyền cũng cười một tiếng, rồi nghiêm mặt lại: "Ta đi ngay bây giờ, à... Chắc vài ngày là về thôi."
Dù sao cũng chỉ là vào cung hứng một trận mắng.
Hắn nói xong liền rời chỗ đứng dậy, Chúc Tuyết Dao cũng cùng dậy: "Muội đi cùng huynh."
"Không." Yến Huyền lắc đầu, "Một mình ta đi là được rồi, không sao đâu."
Chúc Tuyết Dao nói: "Muội đi cùng huynh, cha..."
"Chuyện này là ta không đúng, ta tự gánh vác." Yến Huyền kiên quyết nói, rồi xoa trán nàng, "Muội đừng lo nữa, nghe ta đi."
"Được rồi." Chúc Tuyết Dao không khuyên nữa, sau khi hắn gọi Triệu Kỳ vào phòng, nàng cùng Triệu Kỳ giúp hắn thu dọn hành lý.
Thực ra phủ đệ ở thành Lạc Dương cái gì cũng có, hắn chỉ cần mang theo những thứ có thể dùng trên đường là được, đồ đạc rất ít. Chúc Tuyết Dao nhìn tới nhìn lui, rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ sơn mài vuông vắn cỡ lòng bàn tay nhét vào tay nải của hắn: "Huynh nói với cha là muội thèm món mơ khô do Ngự Thiện Phòng làm, bảo ông ấy lấp đầy hộp này cho muội."
Yến Huyền đương nhiên hiểu ý nàng, cười khổ: "Muội đừng lo nữa, phụ hoàng có ăn thịt ta đâu."
Chúc Tuyết Dao bĩu môi: "Không muốn thấy huynh bị mắng."
Rồi nàng kiễng chân lên, hôn một cái vào má hắn.
Triệu Kỳ nghiêm mặt dời tầm mắt đi chỗ khác.
Yến Huyền nhanh chóng lên đường, xe ngựa chạy nhanh về phía thành Lạc Dương khoảng một canh giờ, cũng xấp xỉ đến giờ dùng bữa tối. Yến Huyền không có cảm giác thèm ăn, cũng không nghĩ đến chuyện này, Triệu Kỳ ngồi ở càng xe thấy đã đến giờ, vén rèm xe quay người vào trong, lấy từ trong tủ nhỏ bên cạnh ra một chiếc hộp gỗ, nói với Yến Huyền: "Nữ quân bảo điện hạ dạo này thích món mì thịt cừu, nhưng sợ mì để lâu không ngon nên bảo đầu bếp dùng nước dùng đó làm món cơm chan thịt cừu, điện hạ dùng một chút nhé?"
Yến Huyền đang không thèm ăn lập tức trả lời: "Được!"
Thèm ăn cái nỗi gì, hắn sắp chết đói rồi đây này!
....
Đêm đó, ở phủ Công chúa Thục Ninh.
Tinh Hà Giản không phải là một gian viện đơn giản, căn phòng nơi Tễ Vân tỉnh lại ngày hôm đó chỉ là một sương phòng ở tiền viện. Kiến trúc chính trong viện thực chất là một tòa lầu nhỏ, cao tới năm tầng, bốn phía mỗi tầng đều là hiên lộ thiên, đẩy cửa ra là có thể ngắm nhìn phong cảnh bốn phương, đêm đến nếu lên tầng thượng sẽ càng có cảm giác như đang đắm mình giữa dải ngân hà, hồ nước sau lầu phản chiếu những vì sao tinh tú, nối liền với ngân hà, nên mới gọi là Tinh Hà Giản.
Tầng một của tòa lầu ngoài hai gian bên và hai phòng góc ra thì là một phòng khách hoàn chỉnh; từ tầng hai trở đi, mỗi tầng có bảy tám căn phòng, nếu ở hết thì mỗi người một phòng cũng có thể ở được ba bốn mươi người. Nhưng sóng gió do Thanh Từ gây ra khiến công chúa Thục Ninh vừa đau lòng vừa áy náy với Tễ Vân, nên cả tòa Tinh Hà Giản này đều giao cho hắn.
Trận ốm đấy của Tễ Vân rất nặng, đại phu dặn không được để bị trúng gió, phải dưỡng bệnh hơn hai tháng mới coi là bình phục. Sáng sớm hôm nay đại phu bắt mạch xong nói hắn có thể ra ngoài đi dạo, Yến Tri Liên liền bảo buổi chiều nắng ấm hơn có thể cùng đi dạo hồ. Kết quả là buổi chiều công chúa Nhu Ninh đến tìm nàng chơi, chuyện này bị trì hoãn, sau khi tiễn công chúa Nhu Ninh đi nàng nghe nói mấy vị khác ở hậu trạch đang ngồi chơi ở Tinh Hà Giản, lười nhìn họ tranh phong ghen tuông nên nàng không sang.
Lúc này đã rất muộn, công chúa Thục Ninh bước vào Tinh Hà Giản, ngẩng đầu nhìn lên, cảnh tượng trong tầm mắt khiến tim nàng thắt lại.
Dưới ánh trăng, Tễ Vân đứng sau lan can hiên lộ thiên trên tầng thượng, gió đêm thổi tung tà áo của hắn, hình ảnh này tuy đẹp nhưng lại toát lên một vẻ thê lương.
Yến Tri Liên nhớ lại hành động quyên sinh trước đó của hắn, lại nghĩ đến việc hôm nay những người khác đến gặp hắn, trong lòng lập tức hiện lên vô số suy đoán, nàng sợ đến mức không dám thở mạnh, ra hiệu cho hạ nhân theo sau im lặng dừng bước, tự mình chạy thẳng lên tầng năm. Từ tầng năm nhảy xuống, không chết cũng tàn phế!
Yến Tri Liên lo sốt vó, lại sợ làm hắn kinh động, lúc lên đến tầng bốn nàng cố bình tĩnh lại, nhẹ chân, nhẹ nhàng leo lên tầng năm. Bước lên tầng năm, nàng thậm chí còn nín cả thở, suốt dọc đường cầu nguyện Tễ Vân đừng quay đầu lại cũng đừng nhảy xuống, cuối cùng cũng thành công áp sát sau lưng Tễ Vân, dứt khoát túm chặt lấy hắn, dồn hết sức lực kéo giật lại phía sau.
Tễ Vân hoàn toàn không phòng bị gì đối với hành động này, lập tức mất trọng tâm, cả người ngã nhào ra sau. Yến Tri Liên ở sau lưng hắn, bị hắn va vào cũng đứng không vững, hét lên một tiếng rồi cùng hắn ngã xuống.
"Điện hạ?" Tễ Vân nghe thấy giọng liền biết là nàng, vội chống người dậy xem xét tình hình của nàng. Xung quanh đều trải thảm, Yến Tri Liên ngã không đau lắm, chỉ là búi tóc bị rối, trông khá nhếch nhác.
Tễ Vân kinh hoàng bối rối, cũng không rõ vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, cuống quýt đỡ nàng: "Điện hạ... Điện hạ tha tội, là nô tài đứng không vững."
Yến Tri Liên nhìn phản ứng của hắn mà nhận ra vài điều, lòng nhẹ nhõm, chống người ngồi dậy, vẫn túm lấy hắn không dám buông tay, nhìn chằm chằm, hỏi: "Vừa rồi ngươi đứng ở ngoài đó định làm gì?"
Tễ Vân sững sờ, lập tức hiểu ra vấn đề, nghẹn ngào nói: "Dạo trước bị nhốt lâu quá, lại thấy phong cảnh đêm đẹp nên ra ngoài hóng gió một chút."
Yến Tri Liên nghe vậy mới yên tâm, gật đầu, lại hỏi dồn: "Họ không bắt nạt ngươi chứ?"
Tễ Vân ngơ ngác một lúc mới nhận ra "họ" mà nàng nhắc tới là ai, vội đáp: "Không có."
"Vậy thì tốt." Yến Tri Liên nở nụ cười, mím môi trầm tư một lát, ôn tồn dặn dò hắn: "Dù thực sự có chuyện gì ngươi cũng đừng nghĩ quẩn. Ngươi cứ nói với ta, ta sẽ giúp ngươi."
"Nô tài biết rồi." Tễ Vân mỉm cười gật đầu, đưa tay đỡ Yến Tri Liên cùng đứng dậy, nhìn vẻ mặt nhẹ nhõm của nàng mà lòng thấy có chút áy náy.
Hắn biết tại sao nàng lại nghĩ hắn muốn tìm cái chết, hắn cũng biết thực ra hắn chỉ cần nói cho nàng biết nỗi lo lắng ngày hôm đó là xong chuyện, nhưng hắn không dám nói, dù là để bảo vệ danh dự cho nàng, hắn vẫn không dám hé răng nửa lời.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận